Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11087

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 1 - 7. Võ sĩ Marigold (2)

3.

"Phù, phù!"

Marigold lao ra phố ngay khi mặt trời vừa lặn. Nàng vừa đặt chân đến quán trọ đã nghe một tiếng quát.

"Mary! Sao giờ này mới tới? Mau dọn dẹp phòng tắm trước đi."

"Vâng ạ!"

Không biết từ bao giờ, cô gái mười bảy tuổi đã quấn đầy băng vải trắng xóa trên tay.

Dải băng vốn dùng để ngăn những vết thương do vung mộc kiếm mỗi ngày, giờ đã trở thành đặc điểm nhận dạng của nàng.

"Lại đẩy hết việc dọn dẹp phòng tắm mệt nhất cho tiểu thư, mấy người này đúng là xấu tính thật."

"Không sao, không sao đâu. Cứ coi như đây là một phần của luyện tập thì sẽ không thấy vất vả nữa."

Mary xắn tay áo lên.

Dưới làn da mịn màng căng bóng là những thớ cơ rắn chắc. Đây là thành quả của một cơ thể đã được mài giũa qua nhiều tháng luyện tập gian khổ.

"Hì hì, tiểu thư Mary?"

Có tiếng động từ phía sau.

"Trông thế nào cũng vẫn xinh đẹp nhỉ, tiểu thư Mary. Khi nào thì đến hầu hạ ta tắm rửa đây?"

Gã đưa tay về phía Marigold đang bận rộn lau dọn.

Ngay khoảnh khắc gã sắp chạm vào da thịt, Marigold biến mất khỏi tầm mắt. Tất cả những gì gã thấy là cảnh sàn nhà và trần nhà đảo lộn 180 độ.

"Oái!"

Một tiếng rên đau đớn bật ra từ miệng gã đàn ông.

"Ư... ư..."

"Sao thế? Sao im bặt rồi?"

Nghe tiếng động lớn, một người hầu gái trung niên vội chạy tới. Marigold vội xua tay ra hiệu.

"À, không phải đâu ạ, chú này tự nhiên bị ngã... tự dưng ngã thôi ạ..."

"Thật không?"

"Đúng, đúng vậy, tiểu thư Mary nói đúng."

Có lẽ vì lòng tự trọng, không muốn thừa nhận mình bị quật ngã vì định sàm sỡ người khác, gã đàn ông đành hùa theo lời Marigold.

"Chà, ai bảo ông tự tiện xông vào phòng tắm đang dọn dẹp làm gì! Mau ra ngoài đi!"

"Chân tôi giờ không dùng sức được..."

"Thì bò ra ngoài là được chứ gì!"

"Biết rồi, biết rồi mà."

Nhìn gã đàn ông thật sự bò ra ngoài, Marigold mới vỗ vỗ ngực.

Ở quán trọ, những chuyện thế này xảy ra như cơm bữa. Các nữ phục vụ trẻ tuổi luôn là đối tượng bắt chuyện của đàn ông, trong đó có cả những kẻ dai như đỉa.

Lý do Marigold quyết định theo sư phụ học kiếm thuật chính là để đối phó với tình huống này. Ít nhất cũng phải có sức mạnh để tự bảo vệ mình. Ở Quần đảo, năng lực này khá hữu dụng.

"Phì! Phì phì! Lũ đàn ông hạ đẳng. Tiểu thư cứ nghỉ quách cái công việc này đi cho rồi."

"Vậy thì nơi tôi có thể đến chỉ còn quán rượu hoặc nhà thổ thôi. Mấy chỗ đó còn tệ hơn ở đây nhiều."

"Huhu! Lẽ nào ở Quần đảo chỉ có thể làm việc ở những nơi như thế này thôi sao? Fina lo cho tiểu thư lắm."

Dù Fina tức đến giậm chân bình bịch, nhưng cũng đành bất lực.

Đối với Marigold mới định cư ở Quần đảo được hai năm, có được công việc này đã là may mắn lắm rồi.

"Dọn xong chưa? Vậy ăn chút gì rồi nghỉ ngơi đi."

"Vâng ạ."

Ngay lúc Marigold vừa khẽ thở dài, trong quán trọ bỗng vang lên một trận ồn ào.

"Trả lương cứng cho lính đánh thuê á? Xàm! Chắc chắn là một lũ lừa đảo rồi, cái thằng khốn đó."

"Tôi đã bảo là thật mà! Nhìn là biết ngay một cậu ấm nhà quê không rành thế sự."

"Là quý tộc à? Hay là nhà giàu?"

"Cả hai."

"......Gã đó ở đâu?"

Marigold đột ngột dừng ăn, vểnh tai lên nghe ngóng.

"Hình như tên là... Công hội Lính đánh thuê Lancel."

Tim nàng đập thình thịch.

Có thứ gì đó trong lòng Marigold đang rung chuyển dữ dội. Đây là một cái tên quen thuộc. Cái tên nàng đã thấy trong mơ. Thủ phạm gây ra thứ cảm xúc kỳ lạ vẫn thường khiến nàng trằn trọc không yên.

Lancel.

"Tốt nhất là đi nhanh trước khi họ tuyển đủ người. Nghe nói không tuyển nhiều đâu. Cậu cũng nên bỏ cái nghề giao hàng này đi thôi?"

"Phải đấy. Vốn dĩ tôi là hạng người sống bằng đao kiếm mà. Đừng nhìn tôi bây giờ thế này, chứ ngày xưa..."

Marigold đặt chiếc thìa đang cầm trên tay xuống.

Fina nhận ra điều khác lạ, nghiêng đầu hỏi.

"Tiểu thư?"

"Fina, hay là tôi nghỉ việc ở quán trọ nhé?"

"Hả?"

.

4.

Sáng sớm hôm sau, trước cửa Công hội Lính đánh thuê đã tụ tập một đám đông.

Phần lớn đều là những người từng làm lính đánh thuê, hoặc từng dùng đao kiếm, tự cho mình có chút sức lực.

"Có bao nhiêu người đến rồi, Hestia?"

"Trông có vẻ chưa đến một trăm người ạ."

"Đến cũng đông thật."

"Đương nhiên rồi ạ. Đối với những người không có việc làm thì chỉ có nước chết đói hoặc đi ăn trộm, chế độ đãi ngộ đảm bảo mỗi tuần nhận được một đồng bạc là quá đủ để họ liều mình thử sức rồi."

"Ngay cả ta cũng thấy điều kiện này quá hời rồi."

Lancel bật cười.

Để tham gia sự kiện hộ vệ chỉ cần thỏa mãn một điều kiện duy nhất: "năm nhiệm vụ" hoàn thành gần đây phải xuất sắc đến mức nào.

Trong game, độ hoàn thành nhiệm vụ được phân từ cấp S đến F, và điều kiện này yêu cầu ít nhất phải đạt trung bình cấp B trở lên.

Nhưng bản thân là chủ công hội mà lại tự mình đi làm nhiệm vụ thì có hơi kỳ cục, nên anh cần tuyển mộ vài lính đánh thuê thực sự hữu dụng.

Đúng vậy.

Bao gồm cả Marigold.

'Mà sao không thấy con bé đâu nhỉ? Hôm nay không đến sao?'

Dù sao nếu con bé không đến, mình chỉ cần gây chút áp lực để đưa nó đến là được.

Lancel quyết định tập trung vào việc tuyển mộ lính đánh thuê trước mắt.

"Chuẩn bị cả rồi chứ?"

"Vâng, xin ngài cứ ra lệnh."

Giám khảo là ba hộ vệ được Lancel đích thân lựa chọn. Anh dùng phương thức để họ trực tiếp tỉ thí với ứng viên để tuyển chọn nhân tài.

"Chắc có thể bắt đầu được rồi."

"Vâng, thưa thiếu gia! Mỗi lần cho ba người vào!"

"Vào từng người một! Xếp hàng theo thứ tự, không được chen lấn!"

Một đám đàn ông mặt mày vênh váo lần lượt xuất hiện trước mặt các giám khảo.

Sau đó, quá trình diễn ra trôi chảy như nước chảy mây trôi.

"Quá tệ! Loại!"

"Người tiếp theo!"

"Á á á!"

"Đừng có giả vờ nữa!"

Ngay cả những lính đánh thuê dày dạn kinh nghiệm cũng không phải là đối thủ của các hộ vệ đã dành cả đời luyện kiếm.

Trong thiết lập của game, cấp bậc thấp nhất của hộ vệ cũng là "Thượng cấp Binh sĩ", mà những người Lancel mang theo còn ở cấp "Tinh anh Binh sĩ". Lũ lính đánh thuê quèn chỉ biết đánh nhau ngoài đường phố hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

"Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi."

Các hộ vệ dường như đã lâu không được trút giận lên người khác một cách sảng khoái thế này.

"Cứ thế này thì số người bị khiêng ra ngoài sẽ còn nhiều hơn nữa phải không ạ?"

Trước câu hỏi của Hestia, Lancel không trả lời, chỉ nhấp một ngụm trà.

============

— Lịch Đế quốc năm 818, ngày 3 tháng 6. Trời trong xanh.

— Sự kiện ngẫu nhiên "Hoàng tử ra ngoài" đã được kích hoạt. (Địa điểm: Biên giới Đế quốc, Công hội Lính đánh thuê Lancel).

============

"Phụt!"

"......Thiếu gia."

"Xin lỗi, dùng cái này lau đi."

"Ngài cố ý phải không ạ?"

"Ôi chao."

Hestia vẻ mặt không vui dùng khăn tay lau đi chỗ trà mà Lancel vừa phun ra.

'Hoàng tử ra ngoài. Vào lúc này sao? Không, quan trọng hơn là tại sao lại ở đây?'

Lancel vội vàng định rời khỏi chỗ ngồi. Nhưng ngay trước khi anh kịp chuồn đi, một giọng nói đã vang lên từ bên cạnh.

"Công hội lính đánh thuê do quý tộc mở, cũng chẳng có gì khác biệt nhỉ."

Tim anh như muốn đóng băng.

Giọng nói phát ra ngay bên cạnh.

"Eustia. Chỉ là một cậu ấm bột đi ngang qua thôi. Nghe nói có trò vui nên mới đến xem. Thật lòng mà nói thì còn kém hơn cả mong đợi."

Eustia.

Đó là một cái tên giả.

Lancel biết tên thật của hắn.

'Yuri Langris Freesia.'

Người đàn ông trong game chỉ được ghi là "Tam Hoàng tử". Lúc này, hắn đang đội một chiếc mũ kéo sụp xuống, đứng cách Lancel trong gang tấc.

Lancel vận dụng tri giác, nhận ra một kết giới ma lực đang lờ mờ hiện hữu quanh người Tam Hoàng tử. Bảo sao không cảm nhận được khí tức.

"Để pháp sư đại nhân tôn quý phải xem cảnh tượng thế này, hẳn là nhàm chán lắm."

「…….」

"Không cần kinh ngạc như vậy. Chỉ là trực giác của ta hơi nhạy bén thôi."

Từ dưới vành mũ có thể thấy ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ lạ.

"Trực giác ư? Lần đầu ta nghe có người chỉ dựa vào lý do đó mà nhìn thấu thân phận pháp sư đấy."

Lancel cảm nhận một luồng sức mạnh vô hình quấn quanh cổ mình – đó là lưỡi dao ma lực có thể cắt đứt cả sắt thép.

Bất cứ ai cảm nhận được sát khí này hẳn đều sẽ mềm nhũn cả chân.

Lancel đến chớp mắt cũng không.

Sau một hồi dò xét, Tam Hoàng tử Yuri liền thu lại ma lực.

"Công hội lính đánh thuê tầm thường đến mức đáng thất vọng, nhưng ngươi cũng là một kẻ thú vị đấy. Lancel các hạ."

Đến để gây sự đánh nhau đây mà.

Lancel cố tình tránh đi ánh mắt sắc như dao của hắn.

"Người tiếp theo!"

Ngay sau đó, một gương mặt quen thuộc xuất hiện.

"Là con gái?"

"Không phải là con bé làm thêm ở quán trọ gần đây sao?"

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào.

"Đến rồi à, Marigold."

Lancel đánh giá nàng, trông khác hẳn mọi khi.

Quần da gọn gàng, áo sơ mi bó sát, đôi bốt da dày cùng bao cổ tay bằng da.

Cơ thể được rèn luyện của nàng hiện lên những đường cong tuyệt đẹp, không một chút mỡ thừa, trông vô cùng săn chắc.

'Trông khác hẳn so với dáng vẻ lúc mười lăm tuổi.'

Ăn uống tốt thì sẽ khỏe mạnh.

Luyện tập giúp cơ thể tốt hơn.

Đây chính là thể chất của Marigold, người bẩm sinh đã sở hữu tiềm năng vô hạn.

"Hửm."

============

— Sự kiện Gặp gỡ được kích hoạt. 'Tam Hoàng tử Yuri Langris Freesia' đã bắt đầu hứng thú với Marigold.

============

Yuri xoa cằm.

"Một cô gái như thế mà lại là lính đánh thuê."

Dĩ nhiên phụ nữ làm lính đánh thuê không phải là chuyện hiếm.

Vấn đề là Marigold trông không giống một cô gái sẽ làm công việc này.

Một giám khảo bước đến trước mặt nàng.

"Tên?"

"Mary. Xin chỉ giáo."

"Được. Chọn một giám khảo cô muốn đối đầu rồi đứng ra phía trước."

"Vâng!"

Marigold sải bước về phía ba vị giám khảo đang xếp hàng trước mắt. Dưới ánh nhìn tập trung của mọi người, liệu nàng sẽ chọn ai đây?

"Chuyện gì vậy?"

"Cô ta định đi đâu thế...?"

Nàng đi thẳng qua các vị giám khảo. Rồi không hề dừng lại, nàng tiến đến trước mặt người đàn ông đang tựa vào quầy lễ tân.

「……?」

"Xin chỉ giáo, thưa ngài Lancel Dante."

Đôi mắt ấy rực cháy như lửa.

Đối diện với Marigold bất ngờ xuất hiện trước mắt, Lancel nhất thời không nói nên lời.