Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11267

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 1 - 39. Kế thừa Vòng lặp 1, Lancel Kẻ chủ mưu (7)

17.

Kẻ thù truyền kiếp của Hoàng thất.

Gia tộc Bá tước Marigold.

'Sao có thể như vậy được?'

Lancel không tài nào thoát khỏi sự hoang mang.

Kẻ phản nghịch?

Bọn họ ư?

Theo những gì anh biết, gia tộc Bá tước Marigold không phải là một gia tộc sẽ làm ra chuyện tày trời như vậy.

Trong những hồi ức tuổi thơ của Marigold thỉnh thoảng xuất hiện trong game cũng là như thế. Anh chỉ nhớ về cặp vợ chồng Bá tước vô cùng nhân hậu. Một gia tộc hiền hòa như vậy sao lại có gan chống lại Hoàng tộc?

Nếu phải vẽ ra một hình mẫu về một gia đình quý tộc hòa thuận và sung túc, thì chín phần mười sẽ có dáng vẻ tương tự như gia tộc Bá tước Marigold.

'Gia tộc Bá tước Marigold. Kẻ phản nghịch. Kẻ thù truyền kiếp.'

Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã đến trước cổng Cung đình.

"Vậy thì hẹn gặp lại vào ngày mai ở Vũ hội Hoàng gia nhé, cậu Lancel. Cậu cũng đừng từ chối nữa, nên đến tham dự đi chứ. Cũng sắp đến tuổi kết hôn rồi."

"Gia tộc Bá tước Marigold…"

"……?"

"…Thần nghe nói đó là gia tộc đã biến mất trong chiến tranh, lẽ nào có nội tình gì mà thần không biết sao ạ?"

Nhị Hoàng tử đang định xuống xe ngựa liền quay đầu lại. Khóe miệng anh ta nở một nụ cười như có như không.

"Tất cả là nhờ lòng nhân từ của phụ hoàng ta. Ngài ấy đến cả Cựu Đế quốc do chính tay mình lật đổ mà cũng yêu thương sâu sắc."

Cựu Đế quốc.

Chị gái gọi nó là "Đế quốc Tinh linh", nhưng không hiểu sao trên khắp đại lục chỉ lưu truyền cái tên "Cựu Đế quốc".

"Người có tuổi rồi thường hay suy nghĩ nhiều. Phụ hoàng ta cũng sắp đến ngày cuối cùng, chắc là không muốn xuống địa ngục đâu. Dù sao thì người đã khiến bao kẻ đổ máu hy sinh, sao có thể không lo lắng cho được?"

Nhị Hoàng tử bật ra một tiếng cười lạnh không thành tiếng.

"Nhưng… dù vậy đi nữa, giao cả di sản của Đế quốc cho họ, không phải là hơi quá đáng sao? Cậu Lancel cũng thấy có chút không ổn, đúng không?"

"……."

"Dù sao thì cũng đừng tò mò nữa. Đây đều là vì tốt cho cậu thôi. Ta sống đến giờ mới nhận ra, chuyện không biết ngược lại mới là yên tâm nhất."

Cộc cộc. Vỗ vai Lancel vài cái, Nhị Hoàng tử dần rời khỏi xe ngựa.

.

.

.

'Thật khó hiểu.'

Dù đầu óc đau âm ỉ, nhưng Lancel quyết định không suy nghĩ phức tạp nữa. Những lúc thế này, cách đơn giản và trực tiếp lại là tốt nhất.

'Hay là cứ đưa nàng bỏ trốn cho rồi.'

Đúng vậy. Người biết "Mary" chính là "Marigold" hiện tại chỉ có một mình Nhị Hoàng tử.

Phải nhanh chóng bắt lấy nàng rồi đưa đi. Sau đó tìm một nơi an toàn để giấu nàng. Chỉ cần trốn thật kỹ, tìm cách cầm cự qua mười năm là được.

Đại lục rộng lớn, nơi có thể giấu Marigold thì nhiều vô kể, mà đối với Hoàng thất, mười năm để truy bắt là quá ngắn.

Lancel lập tức cho xe ngựa quay đầu đến nơi ở của Marigold. Trên đường phố đã tràn ngập không khí lễ hội náo nhiệt.

"A? Mary đại nhân bây giờ đã đến dự tiệc đêm trước lễ hội rồi ạ."

"Cái gì?"

Lancel nghe được tin tức về nàng tại dinh thự mà Marigold đã mua ở Rodnes.

'Lúc này còn đi lang thang bên ngoài làm gì chứ?'

Cô hầu gái vừa tiếp tục chuyên tâm quét dọn, vừa trả lời câu hỏi của Lancel.

"Rõ ràng tiểu thư nói là vội đi gặp Lancel đại nhân nên mới vội vã lên đường… tại sao ngài lại ở đây ạ? Không phải là Lancel đại nhân gọi tiểu thư đi sao?"

"Ta gọi nàng? Ta?"

"Nghe nói là có đại nhân vật ở trên triệu kiến ạ…"

Rầm!

"Ái!"

Cô hầu gái giật mình co rúm vai lại trước tiếng động Lancel lao ra ngoài. Trong tầm mắt đã có thể thấy bóng lưng anh xa dần rồi biến mất.

.

18.

"Hù, hù hù."

"Sao chị cứ thở dài não nề thế hả?"

Bên tai Marigold đang hít sâu, vang lên giọng nói líu ríu của Fina.

"Oái, không hiểu sao lòng cứ không yên."

Marigold ôm đầu trên xe ngựa. Nàng bây giờ đang trong trang phục dạ hội hoàn hảo, trên đường đến bữa tiệc đêm trước lễ hội.

"A, gặp rồi thì nên nói gì đây? Đến đó rồi thì nên làm gì? Mình có nên chủ động mời ngài ấy khiêu vũ không?"

"Thân nhau thế rồi còn ngại ngùng gì nữa? Cứ tự nhiên là được rồi."

"Vũ hội khác chứ, Fina! Vũ hội chính là thực chiến đó!"

"Không phải chỉ là khiêu vũ rồi ăn chút điểm tâm thôi sao?"

"Không phải đâu! Hù, hù hù!"

Tim đã bắt đầu đập thình thịch rồi.

— Có một vị đại nhân đang chờ ngài ở vũ hội đêm trước lễ hội. Xin hãy cho phép tôi hộ tống ngài cùng đi.

Kể từ khi cỗ xe ngựa đến đón nàng nói câu đó, nàng đã cảm thấy lòng mình bay bổng.

Dưới bầu trời đêm mờ ảo, phòng vũ hội Cung đình sáng rực ánh đèn hiện ra trong tầm mắt. Marigold như thể đang đối mặt với khoảnh khắc căng thẳng nhất trong đời.

"Đến nơi rồi ạ, Mary đại nhân."

"A!"

Còn chưa kịp trấn tĩnh lại tinh thần thì đã đến phòng vũ hội.

"Để tôi dẫn đường cho ngài, mời đi lối này."

"Vâng… vâng ạ!"

Marigold bước những bước cứng ngắc, thiếu tự nhiên vào bên trong phòng vũ hội.

* * *

"Đến nơi rồi ạ, Lancel đại nhân."

"Vất vả rồi."

"Lancel đại nhân?"

Lancel như lao ra ngoài, nhanh chóng nhảy xuống khỏi xe ngựa.

Phòng vũ hội Cung đình ngay từ cổng vào đã chật ních những quý tộc ăn vận lộng lẫy. Họ tụ tập thành từng nhóm, chắn hết lối đi của anh.

"Xin cho qua."

Lancel không chút do dự đi xuyên qua giữa họ.

"Này! Làm gì mà thô lỗ thế!"

"Này, nhìn đường đi chứ!"

"Không được! Ly rượu của tôi…!"

"Trời ạ, ngài không sao chứ? Tôi nói này! Đã là quý tộc thì nên chú ý thể thống một chút chứ, bạn hiền!"

Dù những tiếng phản đối ồn ào không ngừng vang lên, nhưng anh chẳng hề bận tâm. Lancel nhanh chóng tiến vào bên trong đại sảnh vũ hội nguy nga tráng lệ.

Nội thất hoa lệ, đèn chùm pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương, và những người đang khiêu vũ, trò chuyện.

Lancel tiếp tục nhìn quanh giữa khung cảnh hỗn loạn. Không lâu sau, một cô hầu gái xuất hiện trước mặt anh.

"Ngài cần gì ạ?"

"Có thấy một người tên Mary không?"

"A? Mary… là tiểu thư nào vậy ạ…?"

"Thôi bỏ đi."

Lancel đi vòng qua cô hầu gái, tiến thẳng vào đại sảnh vũ hội.

'Con bé này rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi?'

Không lâu sau, một gương mặt quen thuộc lọt vào tầm mắt anh.

"Ồ! Ngài đến rồi à, Các hạ Lancel!"

Đó là Nam tước Ivel Shen đã say khướt. Lancel túm lấy vai ông ta.

"Mary!"

"A! Bầm mất, cái người này. Tự nhiên làm gì vậy?"

"Ngài có thấy Mary không?"

"Mary? Mary mà tôi biết ấy à?"

"Là Chuẩn Nam tước Mary."

"Hửm? Không thấy đâu? Ngài đi đâu vậy, Lancel đại nhân? Này! Chơi một lát rồi hẵng đi chứ…"

Lancel vừa nghe câu trả lời đã lập tức buông ông ta ra. Dù Nam tước Ivel Shen ném cho anh ánh mắt thất vọng và chán nản, nhưng bây giờ không có thời gian để ý đến lời phàn nàn của ông ta.

============

— Kích hoạt sự kiện gặp gỡ! 'Đại Hoàng tử Delphi Alon Prissia' đã gặp Marigold.

※Sân sau Cung đình ngập tràn hoa nở khiến Marigold trông càng thêm xinh đẹp. (Khí chất, quyến rũ, đạo đức TĂNG!!)

============

'……!'

Thông báo hệ thống đúng lúc này khiến Lancel giậm mạnh chân xuống sàn.

Anh gạt đám người đang chắn lối ra sân sau Cung đình, lao thẳng ra ngoài. Nơi anh đi qua nhất thời trở nên hỗn loạn.

Vừa ra khỏi Cung đình liền lập tức chạy về phía khu vườn.

Xuyên qua vô số cánh hoa rơi lả tả, tốc độ ngày một nhanh hơn.

* * *

"Mời đến bên này."

Marigold cảm nhận được một bầu không khí bất thường ngay từ lúc đến khu vườn.

Các Kị sĩ vũ trang đầy đủ xuất hiện rải rác xung quanh. Như thể đang dần hình thành một vòng vây quanh nàng. Nơi cuối cùng nàng đến chỉ thấy bóng lưng của một người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề.

Cảm giác bất thường của nàng đã biến thành sự chắc chắn. Chỉ cần liếc mắt là nhận ra đó không phải Lancel.

"Tháng mười một sẽ tàn."

Vóc người cao lớn hơn hẳn người thường.

Mái tóc dài quá mức đối với một người đàn ông.

Dáng đứng không một động tác thừa.

Người đàn ông đưa đóa cẩm tú cầu vàng vừa ngắt lại gần môi, thưởng thức hương thơm của nó.

"Tháng sáu sẽ lại nở hoa."

Người đàn ông từ từ quay người lại.

Marigold lùi lại một bước. Một nỗi sợ hãi chưa từng trải qua đang tỏa ra từ người hắn.

"Thì ra ngươi vẫn còn sống, Marigold."

Tên của nàng len lỏi vào tai một cách âm u. Nàng không nghe nhầm, là "Marigold" chứ không phải cái tên "Mary".

"……!"

Marigold tiếp tục lùi lại. Nàng vội vàng vận ma lực. Phải trốn khỏi nơi này. Cảm giác nguy hiểm cận kề đã đánh thức mọi giác quan của nàng.

"…Tiểu thư!"

Tiếng hét của Fina đột nhiên vang lên.

"Mary!"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Marigold quay đầu lại. Lancel tay cầm trường kiếm lấp đầy tầm mắt nàng. Một cảm giác an tâm trào dâng trong lòng.

"Lancel…!"

Phập!

Cảm giác lạnh buốt trong nháy mắt xuyên qua lồng ngực Marigold.

* * *

"Lancel…!"

Thanh trường kiếm trắng bạc xuyên ra từ ngực Marigold.

"…đại nhân…?"

'A.'

Vòng lặp đầu tiên của Marigold người hồi quy đã đón nhận một kết cục thảm khốc. Cảnh tượng này cực kỳ chậm rãi hiện ra trong mắt Lancel.

Máu tươi trào ra từ khóe miệng nàng. Đôi chân nàng mềm nhũn, khuỵu xuống đất. Phía sau, gã Kị sĩ mặc giáp đang thu lại lưỡi kiếm.

Không khí lạnh lẽo, hương hoa cẩm tú cầu, mùi máu tanh thoang thoảng, ánh mắt hướng về Lancel, vẻ mặt im lặng của Đại Hoàng tử. Từng yếu tố cấu thành nên không gian này lần lượt khắc sâu vào võng mạc Lancel.

'Marigold.'

Thật lòng mà nói, cho đến bây giờ anh vẫn không hiểu Marigold rốt cuộc muốn làm gì.

Mũ Trùm Hắc Ám có mục đích gì, sự tồn tại mang tên Lemon Verbena rốt cuộc xuất hiện như thế nào, Lancel hoàn toàn không thể đoán được.

Dù sao thì vì là Marigold nên chắc cũng không phải chuyện gì to tát. Anh chỉ đơn thuần nghĩ như vậy theo trực giác.

Nhưng.

"Lancel Dante. Ngươi thật không may. Nếu đến muộn hơn một chút, ít nhất đã giữ được mạng sống rồi."

Giữa thanh âm của Đại Hoàng tử, Lancel lặng lẽ dõi theo Marigold đang ngã gục dưới đất. Nàng ướt đẫm trong vũng máu, ho sù sụ trong đau đớn.

"Thật thảm thương, Marigold."

Các Kị sĩ đang từ từ siết chặt vòng vây quanh anh.

Lancel nếm trải một vị đắng chát.

.

19.

Marigold mở mắt giữa vườn hoa.

Một cảm giác quen thuộc. Nàng nhận ra mình đang gối đầu lên chân ai đó. Từ từ đưa mắt nhìn lên trời, nàng bắt gặp một gương mặt và đôi mắt thân quen.

Lúc này Marigold mới nhận ra mình đang được Lancel ôm trong lòng.

"Hì."

"Ha."

Có lẽ vì nụ cười bản năng của nàng quá đỗi phi lý. Lancel cuối cùng không nhịn được, bật ra một tiếng cười như trút cạn sức lực.

"Ta sống đến giờ, chưa từng thấy ai bị dao đâm mà còn cười ngây ngô được như em."

"Dao... em bị dao... đâm sao ạ...?"

"Không chỉ bị đâm, còn xuyên qua yếu huyệt. Em sắp chết rồi."

"Ừm, nhưng mà, sao... lại... không... đau... ạ?"

"Vậy cũng là chuyện tốt."

"Như vậy... cũng... gọi là... chuyện tốt... sao ạ?"

"Vẫn hơn là đau đến chết đi sống lại."

"…A ha…"

Dù Marigold đã mất máu quá nhiều, quầng thâm xanh đen đã hiện rõ dưới mắt, nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi nàng vẫn không hề tắt.

Xét theo một phương diện nào đó, nàng quả là một người phi thường. Nhớ lại dáng vẻ của mình khi còn là một người hồi quy tân binh, Lancel cảm thấy tinh thần của Marigold có lẽ còn mạnh hơn mình lúc đó gấp nhiều lần.

"Có gì đáng cười chứ?"

"...Dù sao thì... vẫn có thể... làm lại mà..."

Marigold mỉm cười nói với anh bằng vẻ mặt yếu ớt.

"…Chúng ta… sẽ còn gặp lại mà."

Giọng nói yếu ớt như có như không.

Lancel lặng im nghiêng tai lắng nghe.

"Lần sau, em sẽ… làm… tốt hơn…"

"Cái gì?"

"…Sao cũng được… bất cứ điều gì… cũng được…"

Mi mắt Marigold từ từ khép lại.

.

20.

Ý thức của Marigold hoàn toàn biến mất. Bàn tay đang nắm lấy tay Lancel cũng dần buông lỏng.

'Yên nghỉ nhé. Marigold của Vòng lặp đầu tiên.'

Cuối cùng nàng đã không thể trở thành Hoàng phi.

Có lẽ sau này cũng không thể trở thành Hoàng phi được nữa.

Nếu che giấu thân phận triệt để thì sẽ thế nào? Cưỡng ép đưa nàng lên ngôi vị Hoàng phi ư? Như vậy liệu có thành công không? Biết đâu còn có thể kết hôn được?

Lancel lập tức lắc đầu.

Anh không cho rằng đó là đáp án đúng.

Không đúng.

Bây giờ đã không còn muốn nữa rồi.

Không muốn để lũ điên khùng khốn kiếp đó tiếp tục giày vò Marigold nữa. Bởi vì anh biết làm vậy cuối cùng cũng chẳng giữ lại được gì.

Lancel lặng lẽ nhìn Marigold đang nhắm mắt yên bình.

"Ngủ rồi sao."

Phải nói sao đây.

Một cảm giác thật kỳ lạ.

Lancel lại một lần nữa nhận ra thế giới không có Marigold tĩnh lặng đến nhường nào. Nghĩ lại thì, thế giới không có nàng đã xa cách từ rất lâu rồi. Marigold đã chết trông sao mà xa lạ.

Có lẽ vì anh đang tự tay ôm thi thể của nàng. Có lẽ vì qua da thịt tiếp xúc, anh cảm nhận được một cách chân thực rằng nàng đang tan biến. Cứ ngỡ như nàng sẽ tỉnh lại bất cứ lúc nào, rồi lại bắt đầu nói những lời kỳ quặc.

"Này. Có được véo má không đây?"

Cho đến khi hơi ấm hoàn toàn tan biến, cơ thể nàng trở nên lạnh ngắt. Lancel chỉ lặng lẽ nắm tay nàng.

Màn kịch.

Màn kịch.

Bức màn sân khấu đã hạ xuống.

Chỉ còn lại Lancel đơn độc trên sân khấu.

Thoáng chốc đã là tháng mười. Mùa đông hoa tàn.

"...Thật lòng mà nói, mình cũng chẳng kỳ vọng gì ở vòng lặp thứ hai..."

Một nụ cười cay đắng thoáng qua.

Cứ như vậy, mười năm trôi qua.

.

.

.

[Thời gian trong game: 3 năm 131 ngày]

— Marigold đã tử vong.

— Không có đối tượng kết hôn.

— Đã đạt được thành tựu.

▶Người nổi tiếng trong giới xã giao +50 điểm.

▷Tội phạm bị Hoàng gia truy nã +50 điểm.

— Tổng điểm: 100 điểm. (Điểm còn lại để Kế thừa Kí ức Vòng lặp 2 là 300/1500 điểm)

[Điểm lưu 01 - Lời hẹn ước]

— Vòng lặp đã được lưu vào "Điểm lưu 01".

— Mở hồi ức.

.

.

.

'Thiếu gia Lancel.'

'Chuyện gì.'

'Cứ như thế này không làm gì cả, sống bám vào thiếu gia Lancel cũng được sao ạ?'

'…Thỉnh thoảng cũng có những cuộc đời như vậy mà. Mỗi ngày đều như đi nghỉ dưỡng chẳng phải rất tốt sao.'

'Lần sau em muốn làm tốt hơn một chút.'

'Nói cứ như có kiếp sau vậy.'

'Nếu có thì ngài sẽ làm gì ạ?'

'Vậy thì cũng thú vị đấy.'

'Vậy thì… kiếp sau đến, xin hãy cưới em nhé.'

'Tự nhiên nói nhảm gì vậy.'

'Em nói là nếu có kiếp sau cơ mà. Chuyện thế này thì ngài hứa với em được chứ ạ!'

'…Ta sẽ suy nghĩ.'

'Là suy nghĩ một cách tích cực ạ?'

'Ừm, suy nghĩ một cách tích cực.'

'Ngài hứa rồi nhé.'

[Lời hẹn ước - Save.01]

— Bạn có muốn bắt đầu lại trò chơi không?

.

.

.

'……?'

Lancel chớp mắt nhìn màn hình lần đầu tiên thấy. Trên màn hình chỉ có đoạn kết đối thoại của nữ hầu mọt gạo và gã quý tộc vô dụng… không, đây thật sự được tính là một kết thúc sao?

'Điểm lưu?'

Anh không hiểu lắm.

Lancel chỉ lặng lẽ ngẫm lại những chuyện đã xảy ra trong vòng lặp này.

— Marigold người hồi quy.

Nếu nàng cứ thế tích lũy điểm thành tựu và hồi quy một lần nữa thì sẽ thế nào. "Marigold người hồi quy" sẽ lại xuất hiện trước mặt Lancel. Mang theo ký ức vẹn nguyên về lúc hấp hối trong vòng tay anh.

Đây sẽ là trợ lực hay trở ngại, hiện tại vẫn chưa thể biết được.

Điều duy nhất có thể chắc chắn là:

'Mặc kệ Hoàng tử hay không Hoàng tử, bất kể thế nào cũng hãy cho tôi một kết thúc hạnh phúc đi!'

Đúng vậy. Một kết thúc hạnh phúc. Tóm lại là một câu chuyện kết thúc tươi sáng và tràn đầy hy vọng. Lancel bây giờ chỉ mong chờ điều đó.

Anh tin rằng "hạnh phúc thật sự" của Marigold là phương pháp duy nhất có thể cứu rỗi anh khỏi vòng lặp đáng chán này.

.

.

.

Và rồi.

"Xin hãy chỉ giáo nhiều hơn! Nghe nói ngài là người đến hỗ trợ công việc của tôi."

Lancel đã gặp lại Marigold, người không phải là người hồi quy.

"Mary, Quan Quản lý Lưu trữ của Cục Hành chính Trung ương Đế quốc."

[Kế thừa Vòng lặp 1, Lancel Kẻ chủ mưu - HẾT]

[TIẾP THEO - Quan chức Marigold]

====================

# Tâm Ý Trái Ngược

====================