Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Tập 3 - 139. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (17)

139. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (17)

31.

— Chú ý: Xin hãy quản lý Nghiệp lực cẩn thận.

"......?"

Lancel liếc nhìn dòng thông báo hiện lên trước mắt, rồi nhanh chóng lờ đi.

Bên trong hội trường, dòng người cầm hoa trên tay nườm nượp đổ về. Không ngoa khi nói rằng, hầu hết giới thượng lưu của Đế đô đều đã góp mặt tại đây.

Đã không biết bao nhiêu năm tháng trôi qua, Hoàng thất mới lại đón tiếp lượng khách khứa đông đảo đến nhường này.

Lancel dời mắt khỏi đám đông đang ùn ùn kéo tới, nhìn xuống chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của mình.

Đó là món quà anh nhận được từ thuở thanh mai trúc mã, không quá mức xa hoa lộng lẫy, nhưng cũng chẳng hề tầm thường.

'Mình cũng coi như là đã công thành danh toại rồi nhỉ.'

Kết hôn với Hoàng nữ.

Phò mã của Hoàng nữ, Lancel.

Anh nở một nụ cười nhạt.

32.

"Ngài Lancel, tại sao chàng lại không thể sinh con được nhỉ?"

"Sao người lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?"

"Thì chàng thấy đấy, chẳng phải rất kỳ lạ sao? Tuy rằng sinh con xong mà không được gặp lại thì quả thực rất đau lòng, nhưng nếu ngay từ đầu đã không thể có con, thì bản thân việc đó cũng là một chuyện rất đáng buồn mà."

"Đúng là một vấn đề nan giải."

"Ưm, tóm lại là, Lancel này, ta hy vọng một ngày nào đó có thể nhìn thấy con của chúng ta. Bắt đầu từ kiếp sau, chúng ta nhất định phải tìm ra cách giải quyết."

"Nhất định phải có con sao ạ? Thần cảm thấy chỉ cần hai chúng ta bên nhau là đủ rồi."

"Đương nhiên là ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng ngài thử nghĩ mà xem, Lancel đại nhân."

"Nghĩ gì cơ?"

"Sẽ có một ngày Đế quốc này trở nên hòa bình, đúng không? Một thế giới không còn chiến tranh, một thời đại mà hai ta có thể an hưởng tuổi già, ngày đó rồi sẽ đến, đúng không?"

"Người đừng dùng kính ngữ nữa."

"Một thời đại hòa bình, khi cả Đế quốc và toàn đại lục đều ngập tràn sắc hoa, bánh mì và sữa dư dả đủ đầy. Dấu vết chiến tranh tan biến hoàn toàn, phía cuối những cánh đồng là màu xanh bát ngát, nếu có thể đón chào một kiếp sống như thế, mỗi buổi chiều đều có những đứa trẻ hạnh phúc chạy nhảy thỏa thích...!"

Mái tóc tung bay trong gió, Marigold nhắm nghiền đôi mắt, hai tay đan chặt vào nhau, trên gương mặt ửng lên sắc hồng rạng rỡ.

"Ý của ta là, ta hy vọng trong khung cảnh tuyệt đẹp ấy, cũng sẽ có bóng dáng đứa con do chúng ta cùng sinh ra."

Đó là ký ức thời thơ ấu tại Lãnh địa Dante. Sự hòa bình mà Marigold hằng khao khát, chính là khung cảnh ấy.

"Những cơn gió trong lành, những cánh đồng vàng óng, Lãnh địa Dante ngập tràn tiếng cười nói vui vẻ, còn có cả kẹo mật ong và bánh sandwich...!"

"......."

Bài diễn thuyết hùng hồn của Marigold gợi lên chút cảm giác hoài niệm, khiến Lancel cũng bất giác mường tượng ra khung cảnh mà nàng đang vẽ nên.

"Chỉ nghĩ thôi đã thấy rạo rực trong lòng rồi, Lancel đại nhân."

"Cái đó... hay là để lần sau chúng ta hẵng nói tiếp chủ đề này nhé."

"Hửm? Tại sao?"

"Vì đây là chiến trường."

Lancel chỉ tay về phía trước. Ngay trước mặt họ, hàng ngàn binh sĩ đang lao vào nhau, tạo nên một trận chiến ác liệt.

Bây giờ mà bàn chuyện hòa bình, chung quy vẫn còn quá sớm.

"Hơn nữa, người đang là chỉ huy của quân Đế quốc đấy."

"Đúng rồi nhỉ!"

Marigold rút lá cờ hiệu ra.

"Hôm nay cũng hãy cùng tấu vang khúc khải hoàn nào, Lancel đại nhân."

.

.

.

Ngẫm lại thì, trong hai năm kể từ khi Marigold trưởng thành, thực sự đã có rất nhiều chuyện xảy ra.

"Hôm nay sau khi về thì làm gì đây nhỉ, Lancel."

Giữa màn đêm đen kịt, trên cỗ xe ngựa trở về sau khi kết thúc trận chiến, Lancel hồi tưởng lại hai năm vừa qua.

Điều đầu tiên hiện lên trong tâm trí, quả nhiên vẫn là chuyện hai người tổ chức hôn lễ dưới sự hỗ trợ nhiệt tình của Đại Hoàng nữ.

"Ta mới là người thấy lạ đấy, hai đứa thế mà đợi được đến lúc trưởng thành sao? Ta còn đang tính xem có nên ép cưới luôn không đây."

Hoàng nữ Violet dường như chẳng thể đợi thêm được nữa, liền lập tức tống Marigold và Lancel vào lễ đường Hoàng gia.

Thời gian chuẩn bị vỏn vẹn chỉ có một tuần, nhưng hôn lễ ấy lại long trọng chưa từng có, hoa lệ đến tột cùng.

Ngày hôm đó, vô số khách khứa đã đến dâng hoa và quà chúc mừng, Marigold trong vòng tay anh trông hạnh phúc vô cùng. Lancel cảm thấy, chỉ cần có niềm hạnh phúc ấy của nàng là đủ.

"— Marigold, Lancel Dante."

"— Hoàng nữ và chàng Kị sĩ của nàng đã kết tóc se duyên."

"— Hóa ra bức thư kia đúng là thư tình thật sao?"

Cả Đế quốc lại một lần nữa sục sôi vì cái kết viên mãn của mối tình lãng mạn vô tiền khoáng hậu này.

* * *

Điều tiếp theo hiện lên trong ký ức, là hai tháng trăng mật của cả hai tại Đế đô.

— Lại lần nữa.

— Không ngủ sao?

— Lại lần nữa đi!

Lancel bị Marigold vắt kiệt sức lực, chẳng được nghỉ ngơi trọn vẹn lấy một ngày.

Mức độ đó quả thực ngang ngửa với huấn luyện thể lực cường độ cao. Lancel thậm chí còn cảm thấy may mắn vì bản thân mắc chứng vô sinh.

Nhưng suy nghĩ của Marigold dường như có chút khác biệt?

— Con cún này lại mang từ đâu về thế?

— Nuôi một đàn chẳng phải rất tốt sao.

Bởi vì nàng thường xuyên mang những chú cún con từ những nơi không ai biết về nuôi, nên trong sân vườn của Marigold và Lancel bắt đầu có hàng chục chú chó chạy nhảy khắp nơi.

— Chó nhiều thật đấy, Lancel đại nhân!

Sự việc cuối cùng phát triển đến mức phải mời cả Dill, người huấn luyện chó săn mà họ quen biết từ nhỏ đến.

— Không được nhặt về nữa.

— Ư, ưm.

Cuối cùng, dưới lệnh cấm nghiêm ngặt của Lancel, "bộ sưu tập cún con" của Marigold mới chịu dừng lại. Dù rằng cảm giác như sự đã rồi.

* * *

Ký ức tiếp theo ùa về, quả nhiên là tin tức phản loạn của Ngũ Hoàng tử và Lục Hoàng tử.

— Hoàng đế Bệ hạ băng hà rồi!

Tin đồn này lan truyền cũng là lúc hai kẻ kia lần lượt điều động binh lực tại phía Tây và trung tâm đại lục.

— Lại nữa sao?

Vẫn là diễn biến quen thuộc ấy.

Vẫn là tình huống như mọi khi.

Lancel không hề coi chuyện này là vấn đề lớn.

Ngược lại, anh chỉ thản nhiên nghĩ: "Cái gì đến cuối cùng cũng phải đến." Marigold cũng vậy.

— Mary, Lancel! Mau chạy đi! Đế quốc sắp tiêu tùng rồi! Nhanh lên!

Mặc cho Tam Hoàng nữ Claria mặt cắt không còn giọt máu la hét ầm ĩ, Lancel và Marigold vẫn chẳng hề mảy may dao động.

— Claria, lại đây.

— Ma, Mary...

Marigold ôm lấy Claria đang run rẩy sợ hãi vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.

— Claria, em sẽ mang lại hòa bình cho Đế quốc này. Còn chuyện chạy trốn, em đã trải qua đủ nhiều rồi.

— Mary, em, chẳng lẽ...!

— Lancel, chàng nghĩ sao?

— Xin nghe theo ý phu nhân.

— Á! Hai kẻ này điên mất rồi?!

— Claria cũng sẽ đi cùng bọn em chứ, được không?

— Ta, ta thì xin kiếu, ta muốn ra đảo lánh nạn...

— Đi theo bọn em, chắc là sẽ an toàn hơn đấy?

— .......

Vị Tam Hoàng nữ này ngoại trừ tiệc tùng và xã giao ra thì chẳng quan tâm đến bất cứ việc gì khác.

Lẽ dĩ nhiên, thế lực của cô ấy gần như là con số không, ngay cả kị sĩ đoàn hộ vệ cũng là chắp vá lung tung mới miễn cưỡng gom đủ hai mươi người.

— Em, em sẽ bảo vệ ta chứ?

— Đương nhiên rồi. Vì Claria là bạn của em mà.

— Mary...!

Cuối cùng, cô ấy vẫn đi theo Marigold và Lancel, cùng nhau sơ tán đến biên giới phía Đông đại lục.

Tuy nhiên, khả năng cảm nhận nguy hiểm của người này quả thực xuất sắc, nên lần này coi như đã giữ được cái mạng nhỏ.

— Điện hạ Marigold xuất chinh rồi!

Sau đó là những chuỗi ngày chiến đấu liên miên.

Một cuộc chiến kết thúc, một cuộc chiến khác lại nổ ra, dù là trên đồng ruộng, trong rừng rậm, trên dãy núi hay bên bờ sông, việc thống lĩnh quân đội Đế quốc truy quét các thế lực phản loạn đã trở thành chuyện cơm bữa của nàng.

— Giết ta đi! Giết quách ta đi cho rồi!

Ba tháng sau, quân đội của Marigold bắt sống Lục Hoàng tử. Cái gã ồn ào đó cuối cùng bị áp giải về Đế đô và tống vào ngục.

Lại thêm một năm nữa trôi qua, nàng bắt giữ thêm ba thành viên Hoàng tộc cấu kết với Cộng hòa. Họ cũng chịu chung số phận bị giam lỏng tại Đế đô.

===============

— Điểm thưởng của Marigold đã tăng lên.

— Điểm thưởng hiện tại là '375'.

※ Ưu đãi phần thưởng chưa sử dụng: Phiếu giảm giá 50% Nghiệp lực.

===============

Cứ thế hai năm trôi qua cho đến tận hôm nay, danh tiếng của Marigold trên đại lục này đã đạt đến cảnh giới không ai không biết, chẳng người nào không hay.

Cuộc chiến tranh làm rung chuyển cả Đế quốc cũng tạm thời đi đến hồi kết. Dẫu cho Đế quốc Freesia giờ đây đã bị chia cắt thành ba vùng lãnh thổ.

Phe Đế đô với trung tâm là Hoàng nữ và Marigold.

Phe phương Bắc với trung tâm là Đại Hoàng tử.

Và phe phương Tây với trung tâm là Ngũ Hoàng tử.

'Từ thời Chiến Quốc chuyển thành thời Tam Quốc, có được coi là chuyện tốt không nhỉ?'

Chà.

Tóm lại là.

Từ nay về sau, mảnh đất này sẽ trải qua một cuộc chiến trường kỳ dai dẳng. Muốn kết thúc nó ngay lập tức, xét trên mọi phương diện đều là chuyện quá sức.

Ngắn thì vài chục năm, dài thì cả trăm năm.

Chính vì thế, Lancel dự định sẽ nói với Marigold câu nói mà bấy lâu nay vì quá bận rộn nên anh cứ mãi gác lại.

33.

"Này, Mary."

"Hửm?"

Trên đường trở về Đế đô.

Cỗ xe ngựa đang lăn bánh trên con đường mòn.

"Chuyện lúc trước ấy."

Lancel thốt ra câu nói đã muộn màng suốt hai năm tròn.

"Chuyện em nói rằng em nhớ được tiền kiếp ấy."

Lancel, người vẫn luôn dùng kính ngữ cho đến tận bây giờ, giờ phút này lại nói chuyện thân mật, ngang hàng với Marigold.

Dường như nàng cũng nhận ra điều đó, liền chớp mắt, nhìn Lancel chăm chú.

"Chuyện đó, thực ra thì..."

Lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng.

Mãi một lúc sau Lancel mới có thể mở lời.

"Nếu anh nói rằng, anh cũng nhớ thì sao?"

"......."

Marigold nghiêng đầu đầy bối rối.

Đôi mắt nàng nhìn anh chứa đầy sự ngơ ngác.

"......?"

"......."

Lancel khua tay trước mắt nàng.

Nàng hoàn toàn không có phản ứng. Là do quá kinh ngạc sao?

"Nếu anh cũng giống như em, Mary, nhớ được tất cả những chuyện đã xảy ra trong những kiếp sống trước kia..."

Dù nàng có hiểu ngay hay không cũng không quan trọng. Lancel tiếp tục nói.

"Em từng làm lính đánh thuê, trở thành biểu tượng của Giáo hội Thánh nữ, đảm nhiệm chức Quan hành chính, thậm chí còn làm hải tặc và đạo tặc... Tóm lại là, nếu anh nhớ hết tất cả những chuyện đó. Em nghĩ sẽ thế nào?"

Anh tiếp tục câu chuyện của mình.

"......Anh không cố ý lừa dối em, chỉ là sợ nói toạc ra sẽ khiến em thấy kỳ lạ nên cứ mãi do dự. Nhưng cứ giấu em mãi thế này anh cũng thấy áy náy, nên bây giờ mới nói cho em biết."

Đương nhiên, những lời này là nói dối.

Lý do anh nói ra, bởi vì anh đã sớm hiểu rằng, việc thú nhận bí mật này là lựa chọn tốt hơn cho cả anh và Marigold.

Thực ra, ngay trong kiếp sống trước, anh đã định thú nhận rồi, chỉ tiếc là tâm ý ấy cuối cùng vẫn chẳng thể gửi trao.

"Lan, Lancel đại nhân..."

Ánh mắt Marigold run rẩy.

Lancel ho khan một tiếng đầy gượng gạo.

"Anh vốn định đợi đến khi thời cơ chín muồi mới nói, nhưng mãi vẫn không đủ can đảm."

Sự im lặng bao trùm giữa hai người.

Đôi môi Marigold mấp máy.

"......."

Hừm.

'Đến đoạn này vẫn là kịch bản đã soạn sẵn, tiếp theo nên làm thế nào đây?'

Lancel cũng bắt đầu luống cuống.

Anh chỉ đành tiến lại gần nàng hơn một chút.

Hai bàn tay đan vào nhau càng thêm siết chặt.

'A.'

Anh nghĩ ra rồi.

Một từ có thể khiến nàng đang hoảng loạn phải bình tĩnh lại ngay tức khắc.

Một từ mà Marigold chưa từng được nghe.

Ngay bây giờ hãy nói ra đi.

"Mary."

Tuy có chút đường đột, nhưng câu này chắc chắn sẽ rất hiệu nghiệm.

"......Em......"

Ngay khoảnh khắc đôi gò má nàng hiếm khi ửng hồng, đôi môi hé mở định nói điều gì đó.

"......!"

Thần sắc Lancel bỗng trở nên lạnh lẽo.

Marigold cũng vậy.

Hai người đồng thời rút chuôi kiếm trong ngực áo ra.

"Mary!"

"Lancel đại nhân, cẩn thận...!"

Rầm...!

Cỗ xe ngựa bị hất tung lên.

"Là, là tập kích! Có tập kích!"

Những tiếng la hét thất thanh vang lên trong đoàn người.

Lúc này, chỉ còn cách Đế đô vài giờ lộ trình.

Quân đội của Marigold, những tưởng đã tiến vào khu vực an toàn từ lâu, nay lại bất ngờ bị tấn công từ bên sườn.

"Hự!"

"Keng!"

Dưới cú húc của chiến mã, cỗ xe ngựa vậy mà lại lộn nhào một vòng.

'Đại Hoàng nữ, nhanh hơn mình tưởng tượng đấy.'

Dù sao thì cô ta cũng là một người phụ nữ nóng vội.

— Lancel, Mary, chúng ta là bạn bè, đúng chứ?

Lancel nghiến chặt răng.

Rầm...!

Cú va chạm cực lớn lại một lần nữa làm rung chuyển cỗ xe.

"Mary, em không sao chứ?"

"Đương, đương nhiên. Ư..."

"Đầu em đang chảy máu kìa."

"Á á á!"

.

.

.

Tất nhiên, chiến thắng thuộc về Lancel. Quân đội của Đại Hoàng nữ đang dần tan vỡ trước Kị sĩ đoàn Marigold do anh dẫn dắt.

Suốt hơn mười năm qua, Lancel vẫn luôn không ngừng mài giũa thực lực.

Dù có thể không còn phong độ đỉnh cao như thời được xưng tụng là "Kị sĩ Bình Minh", nhưng cũng không đến mức bại dưới tay kị sĩ đoàn lạ lẫm với chiến tranh của Đại Hoàng nữ.

"...Lancel Dante! Ngươi còn lợi hại hơn cả lời đồn. Được giao đấu với kẻ như ngươi, thật sảng khoái."

Tâm phúc của Đại Hoàng nữ.

Người đàn ông được xưng tụng là Đệ nhất Kiếm Đế quốc.

Kẻ từng là sư phụ cũ của Lancel.

Khi thanh kiếm Lancel đâm ra cắm phập vào ngực hắn, trận chiến cũng chính thức hạ màn.

"Lancel...!"

"...Mary!"

Vấn đề là, Marigold bị chấn thương vùng đầu trong trận chiến cũng ngã gục cùng lúc với anh. Phải mất khoảng một tuần sau nàng mới mở mắt ra được.

"Người thấy thế nào rồi?"

"Lancel... đại nhân."

Marigold dường như không nhớ rõ lắm những gì mình đã trải qua.

"Kị sĩ đoàn..."

"Đừng lo, Mary."

Lancel đỡ Marigold đang định ngồi dậy nằm xuống lại.

"Giờ thì tạm thời sẽ không còn chiến tranh, cũng chẳng còn tranh đấu nữa đâu."

==============================

— Chúc mừng ngài. Marigold đã đón nhận chiến thắng. Nàng đã trở thành người cai trị duy nhất của Đế đô, đồng thời là người thừa kế sáng giá nhất cho ngai vàng Đế quốc.

※ Phải chăng cuộc đời thuận buồm xuôi gió luôn đi kèm với rắc rối? Marigold vì chấn động não mà mắc phải căn bệnh lạ. Đạo đức, Khí chất, Quyến rũ TĂNG! Tín ngưỡng, Thể lực, Sức mạnh, Ma lực GIẢM.

===============

34.

Phòng yết kiến.

Nền đất đẫm máu tươi.

Khung cảnh xác chết chất chồng như núi.

"Xem ra, Beth Wayne rốt cuộc vẫn không thể chiến thắng Lancel nhỉ."

Violet tươi cười chờ đợi Lancel.

"Lancel, cậu quả thực là một vị kị sĩ đại nhân xuất chúng. Lẽ ra ta nên sớm chiếm lấy cậu, thật không nên nhường cho Mary."

Trên gương mặt cô ấy tràn ngập nụ cười.

Thần sắc cô ấy không hề có chút dao động nào.

"Thần có thể hỏi một câu được không?"

"Đương nhiên. Bây giờ thì bất cứ điều gì ta cũng sẽ trả lời cậu."

"Tại sao ngày đó người lại ban cho Marigold sự tự do?"

"Hửm?"

Đó là điều anh vẫn luôn thắc mắc.

Ngày hôm đó.

Ngày mà Lancel niên thiếu chặn đứng cỗ xe ngựa.

Cô ấy thực ra hoàn toàn có thể không cần giữ lời hứa đó.

"...Hóa ra cậu tò mò chuyện này sao, Lancel."

Nhưng Đại Hoàng nữ vẫn giữ lời. Cô ấy đã đưa Marigold trở về Hoàng thất, còn trao lại cho nàng họ của Đế quốc.

Tại sao?

"Chuyện này ấy mà."

Nụ cười của Đại Hoàng nữ càng thêm sâu sắc.

"Bởi vì Lancel à, cậu trông giống như kẻ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ Mary vậy."

"......?"

"Ta đã liệu trước rằng, những việc lẽ ra ta phải làm cho Mary, cậu sẽ thay ta làm hết."

Đó là một câu trả lời ngoài dự đoán.

"Hơn nữa ta còn tính toán rằng, chỉ cần Mary chết đi, ta sẽ lập tức kết hôn với cậu. Dù sao thì, đó cũng là chuyện vô cùng có lợi cho ta mà."

Đại Hoàng nữ tinh nghịch lè lưỡi, trơ trẽn trả lời.

Lancel cười khẩy một tiếng.

"...Vấn đề là, Lancel cậu lại lợi hại hơn ta tưởng tượng rất nhiều, thành ra mọi chuyện mới trở nên khó giải quyết thế này. Đời người đúng là vạn sự bất như ý mà."

Lời cô ấy nói có mấy phần là thật đây?

Lancel quyết định không suy nghĩ nữa.

Dù sao, đó cũng là tất cả những câu trả lời mà cô ấy có thể đưa ra rồi. Lancel hiểu rất rõ người phụ nữ tên là Đại Hoàng nữ này.

"Xin lỗi nhé, Lancel. Cậu có giận không?"

"Làm gì có chuyện đó."

"Vậy thì tốt."

Lancel thu kiếm lại, bước về phía cô ấy.

"Thần sẽ không giết người. Thần sẽ để người an phận hưởng thụ đãi ngộ xa hoa trong cung, sống nốt phần đời còn lại. Đây là sự ưu đãi cuối cùng mà Điện hạ Marigold dành cho người bạn tri kỷ năm xưa, mong người hãy vui vẻ đón nhận."

"...Ta sẽ không nói cảm ơn đâu. Bởi vì loại người như ta, so với việc ngày mai bị thiêu chết, thì việc phải sống mà mất đi quyền lực như hôm nay còn đáng sợ hơn nhiều."

"Thần biết chứ."

Đại Hoàng nữ.

Giam lỏng.

Khi bị áp giải đến biệt viện, ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp khép lại, cô ấy chợt mở lời.

"Mary sắp làm Nữ hoàng sao? Cảm giác không hợp với con bé lắm nhỉ."

"Thần cũng đồng ý."

"A ha ha! Quá đáng thật đấy, có ai lại đi nói về Quân chủ của mình như thế không?"

"......."

Cánh cửa từ từ đóng lại.

"Chúng ta là bạn, đúng chứ, Lancel?"

"......."

Rầm!

Cho đến tận giây phút trước khi bị giam cầm, Đại Hoàng nữ vẫn cứ là Đại Hoàng nữ.

.

.

.

===============

— Chúc mừng ngài.

— Marigold đã đạt được thành tựu "Nữ hoàng Freesia Marigold".

===============

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!