Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Tập 3 - 140. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (18)

140. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (18)

35.

Hậu truyện.

Đế quốc bước vào giai đoạn ổn định trong một khoảng thời gian.

Đế quốc bị chia cắt thành ba quốc gia, bước vào thời kỳ nghỉ ngơi dưỡng sức để chuẩn bị cho cuộc chiến tranh không biết khi nào sẽ ập đến.

Tuy không biết cụ thể là ngày nào, nhưng chiến tranh chắc chắn sẽ nổ ra. Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa để tranh giành quyền bá chủ đại lục.

Trong Vòng lặp thứ 3 của quá khứ hồi quy, Lancel đã từng sát cánh cùng Đại Hoàng nữ chiến đấu vì vinh quang ấy. Họ đã thực hiện những cuộc chiến bất tận để thống nhất toàn bộ lãnh thổ đại lục.

Cứ ngỡ kiếp này cũng sẽ diễn ra như vậy. Với tiền đề là Marigold vẫn bình an vô sự.

"Người thấy thế nào?"

"Em ổn mà. Chỉ cần được ở bên Lancel đại nhân."

Marigold hai mươi ba tuổi mỉm cười trả lời.

Do di chứng từ cuộc chiến, dạo gần đây nàng hoàn toàn không thể đi lại được nữa. Chỉ khi nào được Lancel bế trên tay, nàng mới có thể rời khỏi hoàng cung để ra ngoài.

"Nhiều nhất là năm năm..."

Cứ nghĩ đến lời của Trị liệu sư Hoàng gia, Lancel lại hận không thể lao ngay đến trước mặt Đại Hoàng nữ đang bị giam lỏng ở biệt viện hoàng cung mà đâm cho một nhát, nhưng anh vẫn cố kìm nén.

Bởi vì chính bản thân Marigold lại tỏ ra chẳng hề bận tâm.

"Đừng trưng ra bộ mặt đó chứ, Lancel đại nhân. Chúng ta đâu chỉ có mỗi kiếp này, chẳng phải vẫn còn kiếp sau sao?"

"Vậy sao. Anh vốn muốn kiếp này cũng phải sống cho thật tốt... Nếu thế này thì những khổ cực trước đây coi như uổng phí rồi."

"Với em, chỉ cần nghe anh nói vậy là đủ rồi. Điều đó chẳng phải chứng tỏ rằng Lancel đại nhân muốn em được hạnh phúc sao? Hì hì."

"......Là vậy sao."

"Đương nhiên rồi."

Marigold nằm trong vòng tay anh, nở nụ cười yếu ớt.

"Em biết chứ. Chính vì Lancel đại nhân luôn nỗ lực như vậy nên em mới có thể ở lại trong hoàng cung này. Bởi vì anh là người luôn sống vì em, ngay cả ở những nơi em không nhìn thấy."

"......."

"Nhờ phúc của Lancel mà em mới được làm Hoàng nữ, mới có thể tiếp tục sống cùng người nhà của chúng ta, toàn bộ cuộc đời em đều là nhờ phúc của anh. Như vậy là đủ rồi. Ngoài điều đó ra, em chẳng còn mong cầu gì hơn nữa. Thật đấy."

Lancel khó lòng xóa bỏ nỗi tiếc nuối trong tim.

Kiếp sống này, anh đã sống thật nghiêm túc theo cách riêng của mình. Anh chưa từng nghỉ ngơi dù chỉ một ngày, vùi đầu vào luyện tập, tích cực tham gia chiến tranh, thực sự, rất nghiêm túc...

Thế nhưng, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Marigold lại đổ bệnh, và kết cục lần này, cũng được định sẵn là sẽ chẳng mấy viên mãn.

Tất cả luôn là do sự thiếu sót của Lancel. Giá như anh có thể sống tốt hơn chút nữa, giá như anh có thể đưa ra những lựa chọn sáng suốt hơn.

"A a, giá mà được làm Hoàng nữ thêm mười lần nữa thì tốt biết mấy. Như thế thì lần nào em cũng có thể đường đường chính chính làm nũng với Lancel, tha hồ mà nhõng nhẽo."

"Em chỉ vì muốn làm chuyện đó mà muốn làm Hoàng nữ sao?"

"Cái gì mà 'chuyện đó' chứ! Với em, đó là tất cả cuộc đời đấy. Em bảo cõng thì anh cõng, bảo ôm thì anh ôm, em ăn vạ bảo không ngủ được thì anh thức cùng em cả đêm, ngay cả món ăn em vất vả làm bị cháy khét lẹt, anh cũng ăn hết mà mặt không đổi sắc!"

"Đến nước này anh mới dám nói, thứ đó thực sự hơi khó nuốt đấy."

"Hê hê."

Marigold vòng tay ôm lấy cổ Lancel.

"Lancel đại nhân, thực ra em không có việc gì đặc biệt muốn làm, cũng chẳng có nhân vật đặc biệt nào muốn trở thành. Chỉ cần có anh ở bên, phần lớn phiền não của em đều tan biến."

"Vậy xem ra lần nào anh cũng phải sống thật lâu rồi."

"Đúng thế! Chính là thế đấy! Tại sao lần nào anh cũng bỏ đi trước một mình vậy? Chẳng phải rất kỳ lạ sao?"

"Nhưng xem ra lần này đến lượt em đi trước rồi?"

"Hứ, Lancel đại nhân thi thoảng cũng nên nếm thử tâm trạng của em chứ. Em lại thấy thế này vừa khéo đấy."

Đến bên hồ, Lancel đặt Marigold ngồi lên tấm thảm dã ngoại.

Anh nhẹ nhàng đặt chiếc giỏ dã ngoại vẫn luôn xách trên tay sang một bên.

Bên trong đầy ắp những chiếc bánh sandwich, đây là món ăn mà Điện hạ Marigold, vị Quân chủ chinh phục Đế quốc và trên thực tế đã đăng cơ làm Nữ hoàng, cùng với Tam Hoàng nữ Claria đã tự tay chuẩn bị từ sáng sớm.

Đây là bánh sandwich do chính tay hai vị Hoàng nữ làm, là mỹ vị có tiền cũng không mua được.

"Cái do Claria làm thực sự không hợp khẩu vị của anh chút nào."

"Claria quá thích đồ ngọt mà. Trét nhiều mứt lên bánh mì kẹp thế này đúng là không thể tha thứ được."

"Quả nhiên là người theo chủ nghĩa bánh sandwich chính thống."

"Hô hô!"

Marigold lặng lẽ đón lấy tách trà Lancel đưa. Nàng co gối ngồi, như đang tĩnh lặng cảm nhận hơi ấm ấy.

Quả là một khung cảnh bình yên.

Gió mát rượi thổi qua, mặt hồ lấp lánh như được dát một lớp bột vàng, xung quanh chỉ nghe tiếng côn trùng và chim hót. Lancel ước gì có thể sống mãi trong khung cảnh này.

"Lancel, kiếp sau chúng ta làm gì thì tốt nhỉ?"

Một câu nói bất ngờ.

"......Cái này thì......"

"......Hay là, chúng ta thử mở tiệm bánh mì xem sao?"

"Từ Hoàng nữ xuống làm chủ tiệm bánh sao? Khoảng cách địa vị hơi lớn đấy."

"Chẳng phải rất tốt sao? Có thể làm nhiều đồ ngon, biết đâu lại hạnh phúc hơn ấy chứ."

"Ừm, nếu thử một lần thì chắc cũng được."

Dù ký ức của Lancel chỉ dừng lại ở năm Marigold hai mươi lăm tuổi, còn ký ức mà nàng nhớ được lại là một cuộc đời dài đằng đẵng hơn thế nhiều.

Dẫu vậy, đối với cả hai, người kia vẫn là người bạn đồng hành không ai có thể thay thế được.

Có lẽ, họ là phương pháp duy nhất để xác nhận sự tồn tại chân thực của bản thân trên thế giới này, cũng là mục đích sống của đối phương.

Nếu chỉ có một mình, e rằng khó mà sống thảnh thơi như bây giờ.

"Mary."

"Vâng, Lancel đại nhân."

Nói thật lòng, chính Lancel cũng không rõ, đây rốt cuộc là tình cảm vợ chồng thực sự, là tình yêu nam nữ, hay đơn thuần là tình thân, hoặc giả chỉ là sự lưu luyến, chấp niệm, hay là mê đắm.

Nhưng anh vẫn mở lời với nàng.

"......."

Marigold vùi sâu mặt vào đầu gối, tai đỏ bừng lên.

Lancel cũng chẳng khá hơn là bao. Anh ngượng ngùng cúi gằm mặt, tay cứ gãi lông mày liên tục.

"Ha a, phù phù, ư hơ hơ..."

"Không được cười."

"Xin hãy nói lại lần nữa đi ạ."

"......Nếu em bắt nói lại thì anh chịu, không nói được đâu."

"Hê hê."

Marigold lén lút nhìn trộm Lancel.

"Kiếp sau, anh cũng sẽ kết hôn với em chứ, đúng không?"

"Anh sẽ tích cực suy nghĩ."

"Anh lại thế rồi."

Năm sau đó.

Marigold qua đời.

Khi ấy, nàng vừa tròn hai mươi bốn tuổi.

.

.

.

— Chú ý: Xin hãy quản lý Nghiệp lực cẩn thận.

"......?"

Lancel nhìn chằm chằm vào dòng thông báo hiện ra trước mắt một lúc, rồi cũng chẳng buồn bận tâm nữa.

Bên trong linh đường, dòng người cầm hoa đến viếng nườm nượp không ngớt. Không ngoa khi nói rằng, toàn bộ giới thượng lưu của Đế đô đều đã có mặt.

Lần cuối cùng Hoàng thất đón tiếp nhiều khách khứa thế này là từ bao giờ nhỉ?

Lancel dời mắt khỏi đám đông đang ùn ùn kéo tới, lặng lẽ ngắm nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út.

Chiếc nhẫn chẳng hoa lệ cũng chẳng giản đơn ấy, chính là món quà anh nhận được từ thuở thanh mai trúc mã.

"Bệ hạ Marigold, bậc Thánh quân đã bình định cục diện Đế đô, người chinh phục Đế quốc vĩ đại. Cầu mong người yên nghỉ."

"Cầu mong người yên nghỉ."

Trong bầu không khí trang nghiêm túc mục, không một ai dám cất lời.

"Oa a a a!"

Nếu nói có ai, thì chỉ có Tam Hoàng nữ Claria đang gào khóc thảm thiết.

"Các hạ Lancel Dante."

"Đưa cho ta."

Lancel đón lấy một cành hoa, bước đến trước linh cữu.

Ở nơi đó, Marigold đang ngủ say sưa, nằm yên bình trên những đóa hoa.

"Mary."

Thật sự... chết rồi sao?

Trông nàng như thể có thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào và nói mấy lời ngốc nghếch chẳng đâu vào đâu. Lancel thu lại nụ cười khổ, đặt một bông hồng trắng tinh khôi vào tay nàng.

"Dù là tiệm bánh mì hay bất cứ thứ gì, anh cũng sẽ thực hiện cho em, cho nên... chúng ta hãy sớm gặp lại nhé."

Cứ thế, mười năm trôi qua.

.

.

.

"......."

Sự hồi quy đã kết thúc.

Trong tình cảnh không có Marigold.

Vòng lặp của Lancel đã đột ngột dừng lại.

"Ngài Lancel?"

"......."

Lancel, người đã trở thành quý tộc hoàng cung, ngay sau khi được phong tước Công tước liền xin nghỉ phép.

Anh buông bỏ mọi công vụ, lang thang khắp Đế đô suốt một thời gian dài.

Cả ngày ngơ ngẩn như người mất hồn.

Anh chẳng suy nghĩ gì cả.

'Mary.'

Thỉnh thoảng, anh nhớ lại dáng vẻ khi chết của Marigold, một cảm xúc chẳng rõ là cơn giận dữ hay nỗi bồn chồn lại ập đến, giày vò tâm can anh.

Đôi khi, anh lại dựa vào ý nghĩ "Dù sao thì cũng sẽ sớm hồi quy thôi, chẳng phải Marigold cũng đã nói chúng ta sẽ còn sống bên nhau lâu dài hơn nữa sao?", khó khăn lắm mới giữ vững được tinh thần.

Cũng có lúc, anh chạy đến sân tập của các kị sĩ, cầm lấy thanh kiếm gỗ, chỉnh đốn quân kỷ chẳng vì lý do gì cả.

Anh đánh cho những kị sĩ đang nhìn mình bằng ánh mắt như nhìn quái vật tơi tả nằm rạp xuống đất, cố gắng dùng cách đó để trút bỏ nỗi u uất trong lòng.

"Ư a!"

"Hự, hộc...!"

Nhìn đám kị sĩ nằm la liệt rên rỉ trên mặt đất, nỗi bức bối trong lòng Lancel vẫn chẳng hề vơi đi chút nào.

"Lan, Lancel, cậu, cậu như thế này... đáng, đáng sợ quá..."

Mãi đến khi nhìn thấy khuôn mặt viết đầy vẻ sợ hãi của Claria, anh mới bình tĩnh lại được đôi chút.

"Không có gì đâu."

"Ư, ưm..."

'Sẽ hồi quy thôi. Hồi quy. Sẽ sớm thôi. Nhất định là thế.'

Phải rồi. Kết thúc luân hồi vốn luôn là nguyện vọng của Lancel.

Nếu là thuở ban đầu, cho dù Marigold có chết đi, có lẽ anh cũng sẽ nói "Con người ai rồi cũng phải chết", rồi cười xòa cho qua chuyện.

Thậm chí, biết đâu còn cảm thấy vui mừng.

Thế nhưng, bây giờ thì không phải nữa rồi.

Chỉ cần khép mi lại, bóng hình nàng sẽ hiện lên. Vô vàn bản thể của nàng, tựa như những bóng ma, lướt qua võng mạc anh đầy hỗn loạn.

— Chủ quân.

— Ân nhân đại nhân.

— Lancel.

— Chàng kị sĩ của ta, Lancel.

— Lancel đại nhân!

"......Mary!"

Đêm hôm ấy, vô số Marigold xuất hiện trong giấc mơ. Anh theo bản năng vươn tay ra, muốn nắm lấy cánh tay nàng.

Bàn tay Lancel chém vào hư không. Bất chợt, khung cảnh bừa bộn xung quanh đập vào mắt anh.

"......."

Màn đêm u tối, anh đang nằm trên ghế sô pha trong dinh thự, xung quanh vương vãi vô số vỏ chai rượu. Ngày hôm đó cũng vậy, Lancel sau khi nốc cạn hàng đống rượu mạnh, cứ thế lịm đi trong cơn say.

Những chiếc ly lăn lóc dưới chân, đĩa giăm bông và phô mai nhắm rượu mà người hầu chuẩn bị vẫn còn nguyên chưa động tới, những chai rượu trái cây rỗng lăn lốc, và cả quần áo bị vứt bừa bãi.

Anh đã sống trong bộ dạng thảm hại này tròn một năm rồi.

Cha mẹ và các anh em đều đã đến khuyên can, nhưng tất cả đều vô ích. Phải rồi, đây vốn dĩ đâu phải chuyện anh có thể kiểm soát được.

Thế nên là, không thể cho ta hồi quy nhanh lên một chút được sao!

Cái sự hồi quy mà ta từng khẩn cầu xin hãy dừng lại ấy, giờ đây cầu xin hãy cho ta bắt đầu lại thật nhanh đi.

Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, cảm thấy hồi quy dù sao vẫn tốt hơn là không. Cho ta quay về đi. Ta đâu có đưa ra yêu cầu gì quá đáng đâu, không phải sao?

Biết đâu đấy hồi quy thực ra lại là chuyện tốt? Có thể sống lại nhiều lần, chẳng phải rất tuyệt sao? Quá tuyệt vời ấy chứ, đúng không?

Lancel thậm chí đã suy nghĩ đến mức độ đó. Điều anh lo sợ hơn cả là, nếu mở mắt ra lần nữa, bản thân sẽ vĩnh viễn khao khát sự hồi quy.

"......."

Và rồi.

"Ngài đang nói đến cái này phải không, ngài Lancel."

"Quả nhiên là ở chỗ ông, Tước sĩ Ivel."

"Tuy rằng không thể xuất bản."

Lý do khiến Lancel, kẻ đang suy sụp đến cùng cực, có thể miễn cưỡng tìm lại chút bình yên trong tâm hồn, tất cả là nhờ tìm thấy một cuốn sách mang tên 《Hôn nhân cùng chàng Quý tộc trẻ》.

Đây là bản thảo đã bị hoãn lại ngay trước thềm xuất bản do chiến tranh bùng nổ. Sau khi Marigold qua đời, nó hoàn toàn mất đi cơ hội ra mắt công chúng.

Lý do là, nội dung cuốn sách này nếu coi là di tác của cố Nữ hoàng thì có phần quá mức hời hợt và vụn vặt.

===============

— L, cuộc đời bên chàng, ta luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

===============

Đã lâu lắm rồi anh mới lại chạm vào những dấu vết Marigold để lại. Lancel lật giở nhanh cuốn bản thảo dày đến ba trăm trang.

===============

— L để lại câu nói "Chúng ta sẽ còn gặp lại", rồi biến mất. Tuy rằng việc hội ngộ với chàng khi chàng đã hóa thành thi hài là một chuyện bi thương, nhưng trong cuộc đời tái sinh của ta, ta đã lại một lần nữa gặp được chàng!

===============

Thực chất đây là một cuốn tự truyện.

Một cuốn tiểu thuyết tự truyện miêu tả quá trình Marigold sau khi chết đã gặp lại Lancel như thế nào.

Chẳng hiểu sao, Lancel cảm thấy đây như chính câu chuyện của mình và Marigold, trong lòng nhận được chút an ủi.

Phải rồi.

Chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau. Giống như Marigold vậy. Chúng ta sẽ khởi động lại cuộc đời như một phép màu, rồi lại trùng phùng qua một sự tình cờ khó tin nào đó. Bởi vì chúng ta vốn dĩ luôn là như vậy.

Kể từ ngày đó, Lancel bắt đầu dần dần vực dậy tinh thần. Bởi vì mãi đến tận lúc này, anh mới cảm thấy tất cả các mảnh ghép đều đã khớp lại hoàn hảo.

Ngẫm lại thì, mọi chuyện đúng như lời nàng ấy nói.

— Lancel đại nhân, anh thỉnh thoảng cũng nên thử đặt mình vào tâm trạng của em xem.

Lancel giờ phút này đang cảm nhận tâm trạng của Marigold. Đúng vậy, chỉ có thế thôi. Đã vậy thì việc cần làm rất đơn giản.

Không thể suy sụp một cách hoang đường như nàng ấy, chỉ cần sống nốt phần đời còn lại một cách bình lặng là được. Như vậy là đủ rồi.

"Mary, anh sẽ sống thật kiêu hãnh."

Lancel bắt đầu từng bước chấn chỉnh lại cuộc sống chìm trong men rượu của mình. Vì ngày hội ngộ chắc chắn sẽ đến.

Vì khoảnh khắc hạnh phúc sẽ lại ghé thăm.

"...Là tiệm bánh mì nhỉ."

.

.

.

===============

[Thời gian chơi 9 năm 15 ngày]

— Marigold đã tử vong.

— Đạt được thành tựu.

▶ Nữ hoàng Freesia Marigold +3000 điểm.

— Tổng điểm: 3000 điểm. (Đến lần Kế thừa Kí ức thứ 4, số điểm còn lại 4550/1500 điểm)

[Save.04 - Di ngôn]

— Vòng lặp này đã được lưu vào "Save.04".

— Xem lại hồi tưởng.

.

.

.

— Lancel đại nhân, kiếp sau chúng ta chơi trò gì đây nhỉ?

— ......Cái này thì.......

— Hay là thử mở tiệm bánh mì xem sao?

— Từ Hoàng nữ Điện hạ xuống làm chủ tiệm bánh mì sao? Khoảng cách địa vị hơi lớn đấy.

— Chẳng phải rất tốt sao. Có thể làm nhiều đồ ngon, biết đâu lại hạnh phúc hơn ấy chứ.

— Ừm, nếu thử một lần thì... chắc cũng được.

— Kiếp sau, anh cũng sẽ kết hôn với em chứ, đúng không?

— Anh sẽ tích cực suy nghĩ.

— Anh lại thế nữa rồi.

[Di ngôn - Save.04]

===============

.

.

.

===============

— Ngài đã mở khóa điều kiện của Ma Vương.

1. Ma lực cao nhất (S).

2. Sức hút cao nhất (S).

3. Nghiệp lực cao nhất (2998).

===============

.

.

.

===============

— Chú ý: Xin hãy quản lý Nghiệp lực cẩn thận.

— Chú ý: Nghiệp lực của ngài quá cao.

===============

.

.

.

Nghiệp lực của ngài đã đạt mốc 3000.

.

.

.

———G A M E - O V E R.

36.

Tất cả ký ức và chỉ số sẽ trở về trạng thái của Vòng lặp thứ nhất.

—————————

<Mô phỏng Quý cô Sa cơ - Lancel Dante>

Sức hút 79.

Đạo đức 21.

Khí chất 64.

Cảm tính 51.

Quyến rũ 33.

Ma lực 87.

Sức mạnh 126.

Thể lực 119.

Tín ngưỡng 8.

Trạng thái 48.

Nghiệp lực 1000.

—————————

.

.

.

"Chúc mừng sinh nhật tuổi mười tám, Lancel Dante! Ngày vui thế này sao mặt mày lại ủ dột thế kia?"

Bộp bộp bộp!

"......Chẳng lẽ, đây chính là sự hồi quy trong truyền thuyết?"

"Con đang nói nhảm cái gì thế hả?"

Anh đã hồi quy.

Lancel Dante, đây là lần hồi quy đầu tiên trong cuộc đời anh.

[Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành - Hết]

[Tiếp theo - Kế thừa Vòng lặp 4, Lancel phản bội]

====================

# Hồi ức Marigold

====================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!