Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 4 - 170. Tất cả Marigold. (9)

170. Tất cả Marigold. (9)

21.

"Mary."

.

.

.

Những chuyện xưa cũ lướt qua tâm trí.

Đó là quãng thời gian sớm tối có nhau cùng chủ quân trong căn chòi chật hẹp.

— Mary?

Marigold chớp chớp mắt.

Ngay sau đó khóe miệng nàng nhếch lên, lộ ra nụ cười ranh mãnh.

— Ô kìa, Lancel. Dù chúng ta bị kẹt dưới chân núi này hai ngày, cũng đâu đến mức đó chứ? Ngươi lại dám tùy tiện gọi thẳng tên húy của chủ quân này sao. Ngủ chung một giường mấy hôm, là đâm ra vô phép tắc rồi hả. Có muốn ta cù lét trừng phạt không?

— ...A, xin lỗi. Điện hạ.

— ...Cảm giác hôm nay ngươi hống hách lạ thường đấy.

— Là ảo giác của người thôi chứ?

— Trực giác của ta chuẩn lắm đấy! Lần sau ta quyết không tha đâu. Ngươi là bề tôi trung thành, nếu ngay cả ngươi mà cũng không đối xử tử tế với ta thì còn ra thể thống gì nữa. Phải làm gương mới được chứ.

— Dù sao cũng chỉ có hai chúng ta thôi mà.

— Đừng có treo trả, Lancel.

— Vâng, xin lỗi.

— Ngoan thế mới được chứ.

Chủ quân Marigold đưa tay xoa đầu anh.

Trong khoảnh khắc bình minh khi mặt trời vừa ló dạng, bên trong căn chòi tạm bợ sơ sài này, chỉ có nàng và Lancel.

============

— Lịch Đế quốc năm 821, ngày 11 tháng 10. Trời nắng.

— Marigold và Lancel Dante cùng bị mắc kẹt dưới chân núi. Đợi khi thoát khỏi sự truy đuổi, nhất định phải ăn một bữa thịt thật no nê mới được.

※ Thể lực, Ma lực, Sức hút, Quyến rũ TĂNG!

============

— Sắp vào đông rồi, vòng vây truy bắt cũng sẽ xuất hiện lỗ hổng. Tranh thủ sơ hở đó để thoát ra ngoài thì chắc sẽ hội quân được với bản doanh thôi... Á á á á á á!

Chủ quân đột nhiên hét lên một tiếng chói tai, lao thẳng vào lòng anh.

— Ơ, sao vậy, Điện hạ.

— Chân, chân, có cảm giác gì đó lạnh toát... Có cái gì đó, Lancel, có cái gì đó ở kia! Cảm giác sởn cả gai ốc...!

— ...?

Chỉ thấy một con rắn đang uốn éo thân mình, bò về phía sau lưng Marigold đang run lẩy bẩy.

— Là rắn thôi. Nhưng nhìn không giống loại có độc, chắc không sao đâu.

— Mau, mau đuổi nó đi, Lancel! Đây là mệnh lệnh của chủ quân!

— Sao lại đuổi đi, phải bắt làm thịt chứ. Lâu lắm rồi mới được bữa no nê mà.

— Cái gì?

Lancel vừa nhìn thấy con rắn béo múp míp kia đã thèm nhỏ dãi; còn Chủ quân của anh thì bị dáng vẻ đó dọa cho khiếp vía, kinh hoàng nhìn anh.

— Th, thức ăn? Ngươi, ngươi định ăn nó sao, Lancel? Ăn cái đó?

— Người chưa ăn rắn mùa thu bao giờ sao? Ngon lắm đấy. Nhìn thịt có vẻ chắc nịch thế kia mà. Cha thần ngày xưa mê món này lắm, để thần nướng cho người một con nhé.

— Ọe.

— Nào, nhìn xem, Điện hạ. Tuy thế này thôi nhưng không có độc đâu. Nhìn kỹ cũng thấy dễ thương phết đấy chứ.

— A, ừm, thì cũng... Ơ, Lancel. Dừng lại. Đừng có cầm cái thứ đó lại gần đây. Đ, đây là mệnh lệnh!

— .......

— ...Á!

— .......

— Á á!

— Hự!

Lancel vừa bước lên một bước, đã bị vỏ kiếm gõ mạnh một cái.

Giơ nắm đấm nhỏ nhắn lên, lẩm bẩm "Ta đã bảo là nghiêm túc rồi mà", chủ quân bày ra vẻ mặt đầy bất mãn.

Sau khi nhóm lửa nướng lên, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt, hương vị cháy xém đầy quyến rũ lan tỏa khắp nơi.

Dù vậy, Marigold vẫn quay mặt đi chỗ khác, bày ra bộ dạng hoàn toàn không hứng thú.

— Người thật sự không ăn sao? Nhắm mắt nếm thử một miếng là biết ngay, chẳng khác gì thịt gà đâu.

— ...Không có khẩu vị.

— Bụng réo ầm ầm rồi mà còn nói thế?

— .......

— Điện hạ sợ rắn sao?

— Ha, Lancel.

Chủ quân toát đầy mồ hôi lạnh, khoanh tay trước ngực.

— Đây là tấm lòng bao dung của một chủ quân, để cho Kị sĩ trung thành được ăn no. Ta thà chịu đói, cũng không thể để Kị sĩ đang cần thể lực phải chịu đói được. Phẩm cách của một quân chủ ưu tú, chính là được thể hiện từ những điều nhỏ nhặt thế này...

Khi anh đưa miếng thịt lại gần trước mặt Marigold, sắc mặt chủ quân lập tức trắng bệch.

Tiếng hét đinh tai nhức óc vang vọng khắp bốn bề.

Ngày hôm đó cho đến lúc đi ngủ, Marigold không nói thêm một câu nào. Nàng hoàn toàn giận dỗi, một chữ cũng không thèm đáp lại.

— Thần đã bảo là lỗi của thần rồi mà.

— .......

Ký ức.

Lancel chìm đắm trong những hồi ức bên cạnh Chủ quân Marigold.

Lancel của khi đó, thực ra cũng chẳng khác gì bây giờ. Chỉ là so với hiện tại thì non nớt hơn đôi chút mà thôi.

Marigold của khi đó, cũng không khác biệt mấy so với bây giờ. Chỉ là có thêm vài phần cố tỏ ra mạnh mẽ.

— Lancel, chân không đau sao?

— Không sao đâu ạ. Ngày thường rèn luyện chính là vì những lúc thế này mà.

— ...Ta đúng là một chủ quân vô dụng. Lại để cho kị sĩ đang bị thương ở chân phải cõng mình đi.

— Là do chân thần bị thương thôi. Điện hạ có gì mà phải tự trách chứ.

— Lancel.

— Vâng.

— ...Lancel.

— ...?

— ...Haiz... Muốn có được hạnh phúc, quả thật là chuyện khó khăn nhỉ.

— Thần nghĩ chuyện đó tùy thuộc vào tâm thế thôi. Ít nhất thì hôm qua, thần đã thấy rất hạnh phúc.

— Hửm? Hôm qua có chuyện gì sao?

— Lúc lạc đường thì tìm thấy nguồn nước.

— Ha, đối với Lancel, chỉ chút chuyện cỏn con đó cũng coi là hạnh phúc sao?

— Còn nhặt được quả rụng trên đất, bắt được chuột đồng để ăn, sáng trời mưa tầm tã nhưng đến trưa lại tạnh, quả là may mắn quá chừng. Nhờ thế mà quần áo ướt sũng cũng khô cong, tâm trạng thoải mái vô cùng.

— ...Hê hê.

— Người cười gì vậy?

— Không, chỉ là cảm thấy ngươi nói thật lòng thôi.

Chủ quân đang được cõng trên lưng, siết chặt vòng tay ôm lấy anh.

— Đó quả thực là hạnh phúc nhỉ.

Trong tất cả những khung cảnh lướt qua lần lượt, đều có bóng dáng của Lancel và Chủ quân.

Quần đảo, cánh đồng lúa mì, chiến trường, ngọn đồi nở đầy hoa, cảnh tuyết rơi, mùa thu lá rụng, dòng sông mùa hạ xanh tươi mơn mởn.

— Lancel. Đang làm gì thế?

— Lancel! Lại đây!

— L, Lancel? Không sao chứ?

— Á á! Lancel! Cấm nhìn trộm chủ quân tắm!

— Lancel, ngủ chung đi.

Vô vàn gương mặt của Chủ quân lướt qua trong ký ức.

============

<Save.04 - Tà dương>

============

Ngay sau đó, khung cảnh lại thay đổi.

— Trưởng thành lên nhiều rồi đấy, Lancel.

Dòng hồi ức đằng đẵng cuối cùng cũng dừng lại ở một khung cảnh quen thuộc.

============

— Lịch Đế quốc năm 826, ngày 8 tháng 8. Trời nắng.

— Marigold, sau cuộc chiến tranh dài đằng đẵng, cuối cùng bạn cũng mang lại hòa bình cho thế gian.

Bạn, người đã thực hiện được túc nguyện, giờ đây đang cảm nhận cả sự hối tiếc lẫn mãn nguyện cùng lúc.

Lancel Dante giờ đây đã khôi phục thân phận tự do. Bạn tin chắc rằng anh ấy sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc.

Và trong niềm hạnh phúc ấy, sẽ không có sự tồn tại của bạn.

============

Đây là khoảng thời gian cuối cùng bên cạnh chủ quân trong ký ức của Lancel.

— Chẳng qua là ăn bao nhiêu lớn bấy nhiêu thôi ạ.

— Vậy sao? Ta nghe bếp trưởng nói ngươi có thể ăn bằng mười kị sĩ bình thường, xem ra không phải nói quá nhỉ.

— ...Đó chỉ là sự cố thôi, người đã lấy chuyện đó ra trêu thần suốt ba năm rồi.

— Không sao. Chẳng có gì khó coi hơn một kị sĩ ra vẻ quý tộc cả. Kị sĩ chân chính phải giống như dã thú, ngồi xuống là có thể ăn sạch cả con mồi.

— Nói thì hay lắm, nhưng tôi nhớ người còn chẳng đụng vào miếng thịt rắn nào.

— ...Đó là nhường cho ngươi đấy. Đúng là kẻ không biết lòng tốt của quân vương.

— Lúc cắm trại dưới chân núi, rõ ràng người đã nhịn đói hai ngày nhưng vẫn không thèm liếc nhìn một cái.

— Không có khẩu vị.

— Đó là lần đầu tiên thần nghe thấy Điện hạ hét lên thảm thiết như vậy.

— Im đi. Nếu còn dám nhắc lại chuyện này, ta sẽ khâu miệng ngươi lại, Lancel.

— Nếu không được kể lại, vậy thần ghi chép bằng văn tự có được không ạ?

— Ngươi nghĩ hỏi như vậy là sẽ được cho phép sao? Tuyệt đối không được để lại bất kỳ ghi chép nào cho hậu thế. Chỉ cần ngươi giữ mồm giữ miệng, sẽ không ai biết cả. Đây là vì danh dự của chủ quân.

— Thần sẽ suy nghĩ xem sao.

— Kẻ vô lễ. Chỉ mới mạnh lên một chút mà đã suốt ngày trêu chọc chủ quân.

Dù miệng lẩm bẩm với giọng điệu hung dữ, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn trái ngược. Trong đôi mắt của cả hai, dường như đang chứa đựng những điều trân quý nhất của đối phương.

Bàn tay dịu dàng khẽ vuốt ve mái tóc Lancel.

Cơn gió biển thổi tới từ mặt biển phương Nam thật ấm áp, và vòng tay ngập tràn tình cảm của Chủ quân khiến người ta không kìm được cơn buồn ngủ.

Tựa như cả thế giới đang đứng im.

Anh ước gì thời gian cứ thế dừng lại mãi.

— Sau khi chiến tranh kết thúc, ngươi muốn làm gì?

— Thần không biết.

— Cuộc đời của anh hùng sau chiến tranh mới là bận rộn nhất đấy. Sao lại không có việc gì muốn làm chứ.

— Thật sự không nghĩ ra thì biết làm sao ạ.

— Đồ ngốc. Đã nắm trong tay cả tài phú và danh vọng thì phải hưởng thụ cho thỏa thích chứ. Đợi sau này tỉnh ngộ, kết hôn lập nghiệp cũng chưa muộn.

— Tại sao lại mặc định là ban đầu phải buông thả bản thân ạ?

— Như vậy không phải càng giống cuộc đời huyền thoại của một kị sĩ thành công hơn sao?

Lancel trong ký ức nở nụ cười.

— Người thật sự cho rằng thần đã thành công sao?

— Ta đảm bảo với ngươi. Mọi ngóc ngách dưới bầu trời này rồi sẽ vang danh tên ngươi. Bởi vì ngươi đã định sẵn sẽ trở thành kị sĩ vĩ đại nhất Đế quốc.

— ...Thần đâu phải người như thế.

— Khiêm tốn quá mức là liều thuốc độc đấy, Lancel.

— Với lại, ta cảm thấy kết hôn là chuyện rất đáng để thử một lần. Bản thân ta nếu có cơ hội, cũng muốn thử xem sao đấy.

— Vậy thì...

Cổ họng Lancel nghẹn lại.

— Xin người hãy quyết định thay cho thần.

Một thứ cảm xúc gần như bi phẫn sục sôi dâng trào.

— Người mong muốn thần phải sống như thế nào.

Lúc này, anh cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt của chủ quân. Đó là một Marigold thấm đẫm sự mệt mỏi, nhưng đâu đó lại toát lên vẻ nhẹ nhõm, thanh thản.

— Thần sẽ làm theo ý nguyện của Điện hạ.

— Ngươi đang hỏi... một chuyện hiển nhiên quá rồi đấy.

Giọng nói của Chủ quân nhỏ dần, cho đến khi yếu ớt không thể nghe thấy nữa.

Vòng tay từng ấm áp ấy, đang dần dần trở nên lạnh lẽo. Mùi hương cỏ dại thanh khiết, đã bị mùi máu tanh nồng nặc hoàn toàn lấn át.

Dòng máu đỏ tươi nhỏ xuống từ trái tim chủ quân, từng giọt từng giọt thấm đẫm mặt đất.

Nhưng mà.

Trên gương mặt trắng bệch tựa giấy của nàng, lại nở rộ một nụ cười rạng rỡ chưa từng có.

— Ngươi sẽ hạnh phúc, Lancel.

Đây chính là khoảnh khắc cuối cùng. Nàng cũng biết rõ điều đó. Dù vậy, Chủ quân Marigold vẫn mỉm cười, nguyện cầu cho hạnh phúc của anh.

Vòng lặp kết thúc chiến tranh.

Thế giới đón chào hòa bình.

Chủ quân - người chỉ để lại một thế giới nơi Lancel có thể đạt được hạnh phúc, rồi một mình đón nhận điểm kết thúc của mọi định mệnh.

Lancel cũng theo trực giác mà thấu hiểu sự thật này.

— Giống như ngươi đã từng là hạnh phúc của ta.

'……Nhưng mà, Marigold.'

— Rồi một ngày nào đó ngươi cũng sẽ…

'Đó không phải là đáp án chính xác.'

— Đón nhận hạnh phúc thuộc về riêng ngươi.

'Không có em, sao anh có thể hạnh phúc được chứ.'

============

— Tuyến A: Ở lại bên cạnh Marigold.

— Tuyến B: Trở về bên cạnh Marigold.

※ Thời gian quyết định còn lại 5 phút 11 giây. Nếu không đưa ra lựa chọn trong thời gian quy định, tuyến đường sẽ được quyết định ngẫu nhiên tự động.

============

Chủ quân ôm chặt lấy Lancel, không nói thêm bất cứ lời nào nữa. Nàng đang chờ đợi câu trả lời của anh.

'…….'

Nếu là vào thời kỳ anh và Marigold chưa gắn bó sâu sắc, e rằng anh sẽ không do dự mà đưa ra quyết định ngay.

Đồng hành cùng chủ quân.

Nhưng bây giờ đã khác rồi.

Bên hông anh, có buộc một vật vô cùng quen thuộc.

Trong không gian kỳ lạ nơi vô vàn ký ức đan xen này, chỉ duy nhất vật đó, không hiểu vì sao vẫn gắn chặt bên người Lancel.

—————————

— Lancel, quà sinh nhật tuổi 28 là biểu tượng may mắn mình tặng cậu! Trong túi đựng gì là bí mật cả đời, nên tuyệt đối không được mở ra! Tuyệt đối không!

—————————

Sao có thể quên được chứ. Đây là món quà thiếu nữ Marigold để lại cho anh. Lancel đã giữ đúng lời hứa với nàng. Chưa từng mở ra.

Trong túi đựng hai chiếc nhẫn bạc, cùng một mảnh giấy viết dòng chữ 'Đã bảo là đừng có mở mà!', nét chữ còn mang theo vài phần nũng nịu.

'Mary.'

Khóe miệng Lancel thoáng hiện lên một nụ cười nhạt.

Chỉ cần nhìn qua là anh hiểu ngay, tại sao cô nhóc đó lại bảo anh đừng mở ra.

Marigold không muốn Lancel gặp gỡ người phụ nữ khác. Cô nàng thậm chí còn hùng hồn tuyên bố rằng, tốt nhất là cả đời này đừng gặp ai.

Mà, nếu là Lancel, chắc chắn anh cũng sẽ làm như vậy thôi.

Nhưng đối với người bình thường, đây đâu phải chuyện dễ dàng. Chỉ vì một đoạn nhân duyên thời thơ ấu mà phải sống cô độc cả đời, đây không phải là quyết định có thể dễ dàng đưa ra.

Chính vì vậy, nàng mới để lại món quà này.

Nhẫn.

'……Có phải em nghĩ rằng, đợi đến khi anh phá vỡ lời hứa, thì chắc lúc đó anh đã tìm được nhân duyên khác rồi chăng.'

Nhẫn là một đôi.

Nàng trù tính để anh tặng nó cho một ai đó.

Có lẽ Marigold đã từng nghĩ đến việc, Lancel trong tương lai có thể sẽ đi tìm một người phụ nữ khác.

— Đã bảo là đừng có mở mà!

Mảnh giấy mang chút ý tứ trách móc này, chính là sự tùy hứng cuối cùng của nàng.

'Tham lam thật đấy. Dù là Marigold ở khía cạnh nào đi nữa.'

Bản thân mình thực sự có giá trị đến thế sao?

Nói cho cùng cũng chỉ là một kị sĩ mà thôi. Một kị sĩ có kiếm thuật tạm ổn. Chẳng có niềm tin cao cả vĩ đại nào, cũng chẳng bàn đến cái gọi là kị sĩ đạo. Chẳng qua chỉ là cái nghĩa khí chịu ơn người thì tất phải báo đáp mà thôi.

"Điện hạ."

Lancel mở lời.

Chủ quân đang ôm lấy anh, bờ vai khẽ run lên.

Phải đáp lại thế nào, ngay từ đầu đã được quyết định rồi.

"Thần muốn trở về."

"......."

Anh cẩn trọng đặt tay lên vai nàng.

"Trở về nơi có Marigold đang chờ đợi thần."

"......."

Đầu của Chủ quân từ từ, rất từ từ ngẩng lên.

Dù nàng có lộ ra biểu cảm thế nào, anh cũng định thản nhiên đón nhận. Dù sao thì câu nói này, cũng chính là lưỡi dao cắt đứt hy vọng cuối cùng của nàng.

Nhưng mà.

"......."

Trên gương mặt mơ hồ của Marigold, lại vương vấn một nụ cười nhạt.

"......Đáp đúng rồi, Lancel."

Cứ như thể nàng đã sớm biết anh sẽ trả lời như vậy.

"Ta sẽ không oán trách ngươi đâu. Bởi vì đây là quyết định của Lancel."

Đó là biểu cảm như trút được gánh nặng.

"Ta chỉ cần Lancel hạnh phúc là được."

Trong ánh mắt cười nhàn nhạt, những vệt nước mắt bắt đầu lan ra.

Lancel cười không thành tiếng.

Chậm rãi mở lời.

"......Không."

"......Hả?"

Chủ quân lộ vẻ nghi hoặc.

Lancel lại tiếp tục nói.

"......Được."

"Nói...... nói cái gì thế, Lancel?"

Anh nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng hét lên.

"Thần đã bảo là không được mà!"

Một cú cốc đầu giáng mạnh xuống đầu chủ quân.

"Ấu!"

---

============

— Sự che chở của Hạnh phúc: "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Lancel đại nhân." Đúng như Marigold Mọt Gạo đã nói, mọi việc của ngài đều sẽ thuận buồm xuôi gió.

— Sự che chở của Hạnh phúc: Chỉ số năng lực của Ma vương Marigold tạm thời đạt mức MAX. Sắp sửa kích hoạt 'Xé rách không gian'. Thời gian còn lại đến khi kích hoạt là 3 phút.

.

.

.

— Tuyến A: Ở lại bên cạnh Marigold.

— Tuyến B: Trở về bên cạnh Marigold.

※ Thời gian quyết định còn lại 3 phút 13 giây.

============

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!