171. Tất cả Marigold. (10)
23.
===============
Thời gian còn lại đến khi kích hoạt Xé rách không gian: 2 phút 50 giây.
===============
"Á hu hu!"
Lancel chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những hình ảnh hiện lên trước mắt. Anh chỉ chăm chăm nhìn vào Marigold đang ôm chặt đỉnh đầu.
"Đánh... Ngươi đánh chủ quân... Lancel đánh chủ quân...!"
"Phải, đánh đấy. Muốn ăn đòn nữa không?"
"Ngươi làm cái gì vậy hả, Lancel! Ta còn đang định hạ màn một cách thật ngầu mà... Định tiễn ngươi đi thật thể diện, rồi một mình gặm nhấm nỗi bi thương cô độc đó!"
"Cho nên ta mới hỏi, ai cho phép nàng một mình ở đó gặm nhấm nỗi cô đơn với chả bi thương hả?"
Lancel bước về phía Marigold đang ôm đầu, nước mắt chực trào ra.
"Ai cho phép nàng nói cái gì mà 'lần cuối cùng'? Ai cho phép nàng bắt ta chỉ được chọn một trong hai hả, Điện hạ. Không, Mary."
"Mary?!"
"Phải, Mary."
"Ha, ngươi đúng là càng ngày càng không biết lớn nhỏ với chủ quân đấy, Lan...!"
"Không, người gây sự trước là nàng mới đúng chứ, Mary."
"Gây sự...!"
"Tự dưng nhảy ra bắt ta phải từ bỏ một trong hai, thế này mà không gọi là gây sự à? Lại còn trách ta phản ứng lại sau khi bị gây sự sao?"
"Ư."
Lancel dùng tay ra sức vò nát gương mặt của cô nàng. Ngũ quan bị dồn vào giữa, rồi lại giãn ra, cứ lặp đi lặp lại như thế.
"Ngươi đang nhàm cái gì nhớ chủ quân thế...!"
"Chủ quân thì phải ra dáng chủ quân chứ."
"Quá đáng nắm... buông nha, Lancel...!"
"Đã gọi ta đến đây rồi, thì cứ nói toẹt ra là 'Ta muốn sống cùng ngươi' có phải xong chuyện rồi không? Sao cứ phải đi đường vòng làm gì? Hửm?"
"Kh, không phải, ta là...!"
"Không phải cái gì mà không phải."
"Hu hu hu hu!"
Sau khi vò chán chê, Lancel cuối cùng cũng buông tay ra. Thu vào tầm mắt anh là một Marigold với ánh mắt đang run rẩy.
Đôi mắt.
Đôi mắt màu lục bảo ấy đẫm lệ, phản chiếu gương mặt đang nhướng lên đầy sắc bén của Lancel.
"Tại sao lại tự ý bắt ta phải từ bỏ, Mary."
Khóe miệng Lancel nhếch lên một nụ cười.
"Nếu ta là loại người bảo sao nghe vậy rồi ngoan ngoãn từ bỏ, thì giờ ta đã chẳng đứng ở đây rồi. Chúng ta bên nhau lâu như thế, mà nàng vẫn chẳng hiểu gì về ta cả."
Anh sảng khoái trút bỏ những cảm xúc sôi sục bấy lâu nay ra ngoài.
"Nói ta nghe đi, Mary."
Giọng nói trầm thấp của Lancel rung lên như tiếng gầm gừ. Những lời thật lòng chôn giấu tận đáy tim, theo từng câu chữ tuôn trào.
"Có lần nào ta từng từ bỏ nàng chưa."
"Lancel...?"
Ầm ầm ầm ầm...!
===============
Thời gian còn lại đến khi kích hoạt Xé rách không gian: 2 phút 32 giây.
===============
Tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên.
Mọi thứ trên mặt đất đang sụp đổ. Những tòa nhà cao chọc trời ầm ầm đổ xuống. Những vết nứt khổng lồ xé toạc mặt đất.
Dù đang đứng giữa nơi tràn ngập âm thanh đổ vỡ ấy, Lancel cũng chẳng buồn để tâm đến xung quanh.
"Nói ta nghe đi, Mary!"
Anh chỉ nắm chặt lấy hai vai Marigold, lớn tiếng hét lên.
"Ta đã từng vứt bỏ nàng bao giờ chưa?"
Chưa từng.
Huống hồ, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên anh và nàng gặp nhau đã là như thế.
"Có lần nào ta vì thấy phiền phức mà phớt lờ nàng chưa?"
Ngay cả trong khoảng thời gian chưa có tình cảm gì đặc biệt với Marigold, Lancel cũng chưa bao giờ thực sự bỏ mặc nàng.
"Có khi nào ta vì thấy vất vả mà giả vờ như không biết không?"
Dù là với bất cứ lý do gì, anh cũng luôn muốn cô nhóc này được hạnh phúc. Chỉ là do vụng về và ngốc nghếch nên mới thường xuyên thất bại mà thôi.
"Ta có bao giờ vì đau khổ mà gục ngã trước mặt nàng chưa?"
Đúng vậy.
Người hồi quy vô hạn.
Lancel là người hồi quy vô hạn.
Nói một cách nghiêm túc, cái gọi là người hồi quy vô hạn, chính là chỉ loại người dù có tùy hứng làm bậy thế nào cũng chẳng sao cả.
Nghiệp lực ư? Thứ đó dù có giảm đi một chút cũng chẳng chết ai. Chẳng ai để ý đâu. Lancel vốn dĩ có thể sống một cuộc đời tùy ý hơn nhiều.
Thái độ đối với Marigold cũng vậy.
Dù cô nàng này có phải chịu đau khổ thế nào rồi chết đi, hay sống sót, chỉ cần anh muốn, anh hoàn toàn có thể dứt khoát chọn cách làm ngơ.
Nhưng anh đã không làm thế. Thậm chí cái suy nghĩ đó còn chưa từng xuất hiện. Lựa chọn đó, ngay từ đầu đã không tồn tại.
Ầm ầm ầm ầm...!
===============
Thời gian còn lại đến khi kích hoạt Xé rách không gian: 1 phút 55 giây.
===============
"Mary. Đã bước vào ký ức của ta, thì nàng cũng là Marigold của ta."
Lancel khẽ thì thầm bên tai nàng.
"Dù có phải đi lòng vòng vài trăm năm cũng chẳng sao. Cùng lắm là đi thêm khoảng một nghìn năm nữa. Dù sao cũng đã sống đến nước này rồi, nghiến răng chịu đựng thêm một lần nữa là được chứ gì. Khoản giết thời gian thì ta tự tin lắm."
Anh có thể cảm nhận được vẻ mặt của Chủ quân đang dần buông bỏ sự phòng bị. Gương mặt nàng bắt đầu mếu máo, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.
"Ta... không được đâu, Lancel."
Đã lâu lắm rồi mới lại thấy dáng vẻ làm nũng này của Chủ quân.
"...Dù có thật sự làm được, ta làm sao có thể... để Lancel phải làm chuyện đó chứ."
'Thế này mới giống Marigold chứ.'
Lancel mỉm cười lắng nghe nàng nói.
"Chuyện đó vất vả thế nào, không ai rõ hơn ta cả...!"
"Nước mũi chảy ra rồi kìa."
"Ái! Chủ quân đang nói, nói chuyện nghiêm túc đấy, Lancel!"
Nàng vội vàng lau nước mũi chảy ròng ròng.
Nàng của lúc này, đã chẳng còn là vị quân chủ uy nghiêm nữa.
Nàng chỉ là Marigold mà thôi.
"Cầu xin ngươi... đừng... đừng biến ta thành kẻ xấu, Lancel. Ít nhất ta cũng muốn được nhớ đến như một người tốt. Đây là thỉnh cầu cuối cùng của chủ quân... Ngươi có thể... đồng ý không?"
"Đừng có bày ra cái bộ dạng đáng thương đó, Mary."
"Đ, đáng thương?"
"Ngẩng mặt lên."
"Ư!"
Lancel nâng cằm nàng lên.
"Nàng cứ ở đây đợi."
Nhìn đôi môi đang run rẩy của chủ quân, anh trầm giọng nói.
"Ta đi tìm người về."
Lancel ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Marigold đang ngồi bệt dưới đất. Ánh bình minh xanh thẳm vừa lên chiếu sáng rực cả tháp đồng hồ.
"Tin tưởng ta, cứ đợi ở đây."
"...Lancel..."
"Sẽ kết thúc nhanh thôi."
Đây không phải là lời nói suông vô căn cứ.
Đây là chuyện có thể làm được.
Lancel đã biết được sự thật đó.
===============
— "Có kế thừa 'Quân chủ Marigold' không?"
— Lỗi: Dữ liệu kết thúc đã bị mất. Hiện tại tổng số kết thúc bị mất là 27 cái.
===============
'27 cái kết thúc.'
Điều đó có nghĩa là khoảng thời gian gần vài trăm năm. Lancel suýt chút nữa đã bật cười chua chát.
Vì quá khó sao? Không.
'Hồi quy vô hạn, thật vui vẻ, thật là sướng!'
Là vì quá dễ dàng.
Ầm ầm ầm ầm ầm...!
Thế giới đang sụp đổ.
Marigold dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy Lancel.
"Lancel...!"
"Ta sẽ sớm gặp lại nàng thôi."
A a.
Hồi quy vô hạn.
"Ta đi tìm nàng về ngay đây."
Thật vui vẻ.
Thật là sướng.
"Marigold."
Khoảnh khắc tiếp theo, một đường thẳng xé toạc thế giới, chém đôi cả bầu trời và mặt đất.
Nguồn sức mạnh kinh người ấy, chẻ đôi tất cả mọi vật cản đường.
===============
— Tuyến A: Ở lại bên cạnh Marigold.
— Tuyến B: Trở về bên cạnh Marigold.
※ Thời gian quyết định còn lại 13 giây.
===============
Thậm chí ngay cả cái bảng hệ thống hiện ra trước mắt cũng...
"Cho đến khi em có được hạnh phúc."
Lặp lại.
Lặp lại.
Lại một lần nữa lặp lại.
===============
— Chúc mừng. Bạn đã hoàn thành lại toàn bộ 27 kết thúc. Dữ liệu trò chơi lần thứ nhất bị xóa đã được khôi phục hoàn toàn.
- 1. Kị sĩ sản xuất hàng loạt Marigold.
- 2. Tu sĩ Marigold nơi hẻo lánh.
- 3. Thánh nữ kỳ quái trên chiến trường Marigold.
- 4. Rừng rậm đáng sợ lắm, Marigold!
- 5. Bậc thầy hải sản Quần đảo Marigold.
- 6. Cao đẳng Tinh linh Cựu Đế quốc Marigold.
-7. Quả nhiên chiến tranh chẳng tốt đẹp gì đâu, Marigold.
- 8. Quân chủ Marigold tồn tại vì một người.
- 9. Đại phú hào của các đại phú hào Marigold.
- 10. Cao thủ ẩn thế của đồn gác Marigold.
- 11. Chủ quân Marigold và vũ khí bí mật Lancel Dante.
- 12. Thầy bói lừa đảo Marigold.
- 13. Hải cẩu Quần đảo Marigold.
- 14. Thánh kị sĩ biên ải Marigold.
- 15. Vũ công Quần đảo Marigold và người thổi sáo Lancel Dante.
- 16. Anh hùng làng quê Marigold.
- 17. Tam Hoàng nữ sủng ái chim chóc và Người huấn luyện ưng Marigold.
- 18. Nữ chiến binh da nâu của rừng rậm Marigold.
- 19. Sự phục hưng của gia tộc Marigold.
- 20. Kẻ địch truyền kiếp của Freesia, Marigold.
- 21. Kẻ đào tẩu Marigold và Lancel Dante.
- 22. Cô dâu của Lancel Dante, Marigold.
- 23. Kèn và sáo, Marigold.
- 24. Người phản đối chủ nghĩa hòa bình Marigold.
- 25. Công chúa Marigold.
- 26. Nữ hoàng Marigold.
- 27. Quân chủ Marigold.
===============
.
.
.
===============
— Marigold.
— Bạn bây giờ.
— Có thể kế thừa tất cả các kết thúc rồi.
===============
.
.
.
Xình xịch, xình xịch.
"......."
Lặp đi lặp lại 27 vòng lặp, cuối cùng cũng phục hồi được kết thúc.
Cạch cạch, cạch cạch. Trong tiếng bánh xe nghiến trên đường ray, Lancel cuối cùng cũng có cảm giác thực sự đã trở về. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, cảm giác chân thực này bắt đầu lan tỏa trong lòng.
"...Sao lại làm cái game thành ra cái dạng quỷ quái này chứ..."
Thời gian tuy dài đằng đẵng, nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, dường như chỉ là những ngày đêm trôi qua trong chớp mắt.
Lancel đã đi qua những năm tháng dài lâu, cuối cùng cũng trở về điểm xuất phát ban đầu.
Khoang Kế thừa, Chuyến tàu Lang thang.
===============
— Mời mở Khoang Kế thừa cuối cùng, và hoàn thành "Kế thừa Vô hạn với Lancel Dante".
===============
Dòng chữ đầy hoài niệm đó đang nhìn thẳng vào anh.
"Chỉ muốn cứ thế ăn uống vui chơi suốt một trăm năm thôi."
Nhưng điều đó có khả thi không? Marigold tràn trề năng lượng kia đời nào chịu để anh ngồi không.
Lancel nhìn cánh cửa duy nhất còn sót lại, chậm rãi đứng dậy.
'Mary.'
Anh từ từ bước lại gần, nắm lấy tay nắm cửa.
Bây giờ thực sự là kết thúc rồi. Là điểm đến cuối cùng thực sự.
Trái tim đang ngừng trệ, lại bắt đầu đập liên hồi.
'Vào thôi.'
Anh mở bừng đôi mắt đang nhắm nghiền.
"Phù..."
Sau một hơi thở sâu, Lancel từ từ xoay tay nắm cửa.
Ánh sáng rực rỡ tuôn trào vào bên trong.
"Lancel đại nhân? Người cần gì sao ạ?"
"Hửm?"
Lancel chớp chớp mắt.
Đẩy cửa tàu ra, đập vào mắt vẫn là toa tàu hỏa. Một không gian y hệt như trước.
Tất nhiên, nơi này hoàn toàn khác biệt với Khoang Kế thừa.
Đầu tiên, những người lính canh tàu đang ngơ ngác nhìn anh chằm chằm.
Sau lưng còn vang lên tiếng gọi "Thiếu gia?" của Hestia.
—————————
[Mô phỏng Quý cô Sa cơ]
Bắt đầu thiết lập lịch trình tuần thứ 3 của tháng 6.
Thứ Hai - Tìm việc làm trên tàu.
Thứ Ba - Tìm việc làm trên tàu.
Thứ Tư - Tìm việc làm trên tàu.
Thứ Năm - Tìm việc làm trên tàu.
Thứ Sáu - Tìm việc làm trên tàu.
Thứ Bảy - Nghỉ ngơi (Tàu hỏa).
Chủ Nhật - Nghỉ ngơi (Tàu hỏa).
※ Thời gian còn lại đến khi đến Rodnes: 105 ngày.
※ Lộ phí không đủ. Xin hãy nhanh chóng tìm việc làm thêm.
—————————
"......!"
Một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Anh nhớ ra rồi. Quá khứ xa xăm đó. Ngày mà Lancel lần đầu tiên nhìn thấy cái bảng lịch trình này. Khoảnh khắc cuộc đời anh hoàn toàn bị đảo lộn.
Đúng vậy. Ngày hôm nay đối với Lancel mà nói, là một ngày vô cùng quan trọng. Không, có lẽ cuộc đời anh theo đúng nghĩa thực sự, chính là bắt đầu từ ngày hôm nay.
"Lancel đại nhân? Từ chỗ này trở đi không phải là toa quý tộc nữa, là chỗ cho thường dân ngồi..."
"Tránh ra!"
Anh không chút do dự đẩy cửa toa thường dân ra.
Cái nắng gay gắt giữa trưa chiếu thẳng vào không che chắn, cảnh tượng biển người chen chúc bên trong toa tàu ngay lập tức đập vào mắt.
Ngày hôm nay, toa thường dân chật kín thương nhân, đến chỗ đặt chân cũng không có.
"Này, hết chỗ rồi, ai chen ở phía sau đấy!"
"Á! Ai đấy! Ai giẫm lên chân tôi!"
"Thằng khốn này định cầm nhầm đồ à! Đừng có hòng đụng vào hàng của tao!"
"Nói hươu nói vượn cái gì! T, tôi đụng bao giờ?"
Anh lách người qua hết lần này đến lần khác.
Toa thứ hai, thứ ba, thứ tư... Lặp đi lặp lại tổng cộng tám lần, chẳng mấy chốc đã đến toa cuối cùng của đoàn tàu.
Tiếng bánh xe nghiến chói tai, mùi nấm mốc cũ kỹ, không khí nóng ẩm quyện lẫn mùi mồ hôi và hơi thở, cùng với mùi rượu nồng nặc đến buồn nôn.
"Cái con khốn này, rảnh rỗi sinh nông nổi à!"
Lancel vừa bước đến cuối toa, bên tai đã vang lên tiếng gầm gừ giận dữ.
"Tao bảo mày đánh giày, chứ tao bảo sẽ trả tiền bao giờ! Nhãi ranh nực cười."
Tiếng quát tháo của gã say rượu.
"Ông đã nói mà! Một đồng xu!"
"Có bằng chứng không?"
"Mọi người khác đều nghe thấy!"
"Tụi bay có nghe thấy thật không?"
"Rõ ràng ông đã nói mà, ông già. Có một đồng xu cũng tiếc, giờ lại đi ăn quỵt của trẻ con à?"
"Cái gì? Lũ chúng mày dám hùa nhau..."
"Mọi người đều nghe thấy rồi nhé? Mau đưa tiền đây!"
"Cút đi, đồ ăn mày!"
Bốp, một tiếng tát giòn giã vang lên, bóng dáng nhỏ bé ngã xuống đất.
"Đồ mất dạy! Đánh có tí giày mà đòi một đồng xu? Tao tự đánh còn sạch hơn chỗ này! Có sạch đâu mà đòi, chậc."
Lancel nhìn rõ thiếu nữ đang ngồi bệt dưới đất.
Thân hình gầy gò, mái tóc vàng tết gọn, bên dưới chiếc áo choàng cũ kỹ là bộ quần áo tồi tàn.
Trong đôi mắt màu lục bảo ấy nước mắt long lanh chực trào, nhưng tuyệt nhiên không rơi xuống.
Ngược lại, cô bé ôm lấy một bên má sưng đỏ, bất ngờ vung nắm đấm ra.
Có lẽ không ngờ sẽ bị phản công, gã đàn ông say khướt hứng trọn cú đánh vào hạ bộ.
"Hự á...!"
"Ồ ồ."
Đúng vậy.
"Tiền! Trả tiền đây!"
"Cái con ranh như con bọ chét này, mày, chết chắc rồi."
Ngay sau đó, gã thậm chí còn rút dao ra.
Mọi thứ diễn ra y hệt như trong ký ức.
"Này, này này!"
"Lão già điên đó..."
"Sao? Mày tưởng ông đây sống ở phố đèn đỏ hai mươi năm mà sợ thấy máu sao, con ranh chết tiệt!"
Chính là lúc này.
Lancel nhanh chóng tóm lấy cánh tay gã.
"Thằng khốn ở đâu ra..."
Anh trực tiếp quật ngã gã say rượu đang la lối om sòm ra xa. Gã ngã dúi dụi, kêu thảm một tiếng rồi im bặt.
"......."
Lancel của ngày hôm nay.
Thiếu nữ mà anh lần đầu gặp gỡ trên chuyến tàu ấy.
Bốn mắt chạm nhau với Marigold mười lăm tuổi.
"Mary."
Ánh mắt tò mò của nàng hướng về phía Lancel. Ngay sau đó, một thứ cảm xúc nào đó bắt đầu cuộn trào từ tận sâu thẳm trái tim.
"...A..."
===============
※ Marigold đã tiến vào trạng thái 'Kế thừa Hoàn toàn'.
===============
Trong khoảnh khắc, hốc mắt nàng ướt đẫm. Nàng run rẩy đôi môi, bước về phía Lancel một bước.
"Lancel... đại nhân?"
Phải rồi.
Thật là một khoảng thời gian đằng đẵng.
Sinh ra và tan biến.
Biệt ly và hội ngộ.
Quý cô sa cơ Marigold trôi dạt trong vòng lặp vô tận này.
Giờ đây, giữa hai người không còn bất kỳ sự chia ly nào, cũng chẳng còn cuộc gặp gỡ nào nữa.
Chỉ còn lại sự đồng hành vĩnh cửu.
"Mary."
Lancel kìm nén cảm xúc suýt chút nữa trào ra, đạp mạnh xuống đất lao tới. Marigold cũng đang dang rộng đôi tay, chạy về phía anh.
"Lancel... Lancel...!"
"......."
Lúc này không cần bất cứ lời nói nào nữa.
Anh ôm chặt lấy cô bé đang thở hổn hển vào lòng, đứng lặng ở đó thật lâu.
Mô phỏng Quý cô Sa cơ.
Mẹ kiếp, đúng là cái game chết tiệt.
[Tất cả Marigold - Hết]
[Tiếp theo - Marigold]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
