121. Marigold Một Sừng (1)
0.
Marigold thường nằm dài trên chiếc giường trắng muốt rộng thênh thang, thả hồn về những cánh đồng hoang dã nơi Lãnh địa Dante.
So với chăn đệm nhồi lông vũ êm ái, so với long sàng mềm mại dễ chịu, hay tẩm điện hoàng cung thoang thoảng hương thơm dìu dịu...
Nàng lại nhớ da diết những ngày tháng trải chiếu cỏ bên rìa đồng hoang, nơi hương cỏ xanh ngai ngái theo từng phiến lá non bốc lên thơm nồng.
Nhớ cảm giác nằm yên mặc cho đám côn trùng bò qua tay chân, nhớ những cánh bướm dập dờn đậu trên sống mũi, và nhớ hơn cả là những năm tháng được bàn tay nhỏ bé của thiếu niên ấy khẽ khàng vuốt ve mái tóc.
'Lancel.'
Không.
Nói chính xác hơn, nàng đang nhớ đến vị kị sĩ thiếu niên đã luôn ở bên che chở cho mình, sự tồn tại mang tên Lancel Dante.
"Oa a a a!"
"Ái chà! Chị làm sao vậy, tiểu thư."
"Ta muốn gặp Lancel quá đi mấtttttt!"
"Bây giờ thì người bỏ cuộc đi ạ. Chẳng phải đã có lệnh cấm túc cho đến khi người thành thạo nghi thức và tâm thế của một Hoàng nữ sao?"
"Ư hức hức hức!"
Bên cạnh Marigold, tinh linh nhỏ bé Fina đang vỗ cánh bay dập dờn.
Đối với Marigold, người chẳng tìm nổi một đối tượng trò chuyện phù hợp trong chốn thâm cung này, Fina giống như một người bạn mới kết giao.
Chính xác hơn, đó là tinh linh đã xuất hiện vào đêm sinh nhật mười tuổi của nàng…
— Em vẫn luôn ở bên cạnh tiểu thư mà!
Nói đúng hơn nữa, là tinh linh bắt đầu hiện hình cho nàng thấy.
"Có khi nào Lancel giận rồi không."
"Chắc không đâu ạ. Ngài ấy là người lớn chín chắn lắm mà."
"Chúng ta đã cãi nhau, ta còn chưa kịp nói lời xin lỗi nào đã bỏ đi, thế mà đã một năm trôi qua rồi..."
"Ưm. Chuyện này thì đúng là..."
"......."
"Biết đâu đấy, ngoài tiểu thư ra ngài ấy lại có bạn gái khác rồi cũng nên...?"
"Á á á á á á!"
Rầm…!
Cùng với tiếng hét thất thanh của Marigold, cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Các thị tòng Hoàng gia hốt hoảng lao vào.
"Điện hạ! Có chuyện gì xảy ra vậy ạ!"
"A, không có gì đâu. Hừm hừm."
"Vừa rồi thần hình như có nghe thấy tiếng gì đó..."
"Các, các ngươi lui ra được rồi. Ta thật sự không sao mà? Ư ha ha! À không, ồ hô hô hô!"
Tiếng cười cứng ngắc đến lạ lùng.
Fina ở bên cạnh lầm bầm: "Đừng có cười gượng gạo như thế". Con đường học tập lễ nghi hoàng cung của Marigold xem ra vẫn còn gian nan lắm.
Các thị tòng vừa lau mồ hôi lạnh vừa cúi người hành lễ.
"Vâng, vậy nếu có việc gì xin người cứ sai bảo. Chúng thần luôn túc trực bên ngoài ạ."
Vừa thấy bóng dáng các thị tòng lui ra, Marigold lại bắt đầu vò đầu bứt tai.
"Oa a a a a!"
"Cứ thế này là họ lại chạy vào bây giờ."
"Thế là hết rồi. Lancel nhất định sẽ thất vọng về ta, rồi đi tìm cô gái khác để yêu đương mặn nồng... Hu hu hu!"
"Ngài... ngài ấy chắc không phải người như thế đâu ạ."
"Ta muốn gặp cậu ấy quá đi mấttttttt!"
"Ôi trời, ồn ào quá đi mất. Nếu muốn gặp đến thế thì mau chóng vượt qua bài kiểm tra giáo dưỡng, bài kiểm tra lễ nghi, bài kiểm tra lịch sử, bài kiểm tra xã giao, bài kiểm tra hoàng cung, bài kiểm tra quý tộc, bài kiểm tra dùng bữa, bài kiểm tra địa lý Đế quốc, bài kiểm tra cưỡi ngựa, bài kiểm tra kiếm thuật, bài kiểm tra luật pháp Đế quốc và vân vân mây mây đi là được chứ gì. Thế là được tự do ra ngoài rồi."
"...Nói thì dễ lắm..."
"Đến giờ vẫn chưa qua được mấy bài kiểm tra này thì ngoài Tam Hoàng nữ Điện hạ ra chỉ có mỗi tiểu thư thôi đấy. Nghe nói Đại Hoàng nữ Điện hạ mới năm tuổi đã đậu hết toàn bộ rồi!"
Marigold quệt mặt loạn xạ như mèo rửa mặt, lí nhí lầm bầm: "Nhưng ta mới học có một năm..."
"Hôm qua chẳng phải vừa bị Nữ quan trưởng mắng cho té tát sao? Bảo là đội tách trà lên đầu đi suốt năm tiếng đồng hồ mà vẫn thất bại."
"Hự."
Marigold tránh ánh mắt chằm chằm của Fina, úp mặt xuống gối.
"Hu hu hu! Còn chưa kịp làm hòa với Lancel nữa, nhỡ cậu ấy quên ta thì sao, hức!"
Nàng vùng vẫy trên giường một hồi lâu, rồi đột nhiên…
"Viết thư!"
Như sực nhớ ra điều gì, nàng bật dậy ngẩng đầu lên.
"Có ai ở đó không!"
"Vâng, người có gì căn dặn, thưa Điện hạ Marigold."
"Ta muốn gửi thư."
.
.
.
===============
[Thời gian chơi 0 năm 0 ngày]
— Thời gian còn lại cho đến khi tiến vào Điện Kế thừa: 4 năm 364 ngày 11 giờ 33 phút 15 giây.
===============
.
.
.
Marigold đã trở thành Hoàng nữ.
Thời gian đếm ngược để chọn kế thừa khi chưa có kết thúc là sau năm năm.
Lá thư chỉ vỏn vẹn hai chữ "Nhớ cậu".
'Marigold hiện giờ đang sống thế nào rồi nhỉ?'
Cùng thời điểm đó, Lancel vừa thưởng trà vừa nhớ về Marigold.
1.
Hoàng tộc vốn mang danh là sống tùy hứng, mà nói vậy cũng không phải sai. Chỉ là, thời thơ ấu của họ chưa từng thật sự phóng túng như người ta vẫn nghĩ.
Bởi vì những thứ cần phải học thực sự quá nhiều.
Chỉ cần tưởng tượng một chút thôi, cũng có thể hình dung rõ ràng cảnh tượng Marigold - người từng đam mê nấu nướng, dã ngoại, tản bộ, câu cá, bắt côn trùng - giờ đây đang phải chịu đựng sự giày vò thế nào trong chốn hoàng cung.
Một bước lên làm Hoàng nữ, những thứ nàng phải học chắc chắn chất cao như núi. Bị đám quý tộc hoàng cung vây quanh ra rả dạy dỗ suốt ngày, chắc chắn nàng bận đến mức chẳng có thời gian mà thở.
'Dù có nói là nhớ nhung nhau, thì tình cảnh hiện tại đối với cả hai đều quá sức miễn cưỡng.'
Ngay cả Lancel cũng vậy. Cơ thể tuy đã lành lặn, nhưng khả năng vận động vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Đến việc một mình đi đến Đế đô cũng lực bất tòng tâm. Lancel hiện tại vẫn còn quá nhỏ.
Phải chuẩn bị đầy đủ từ người bảo hộ, hộ vệ, nam bộc, nữ hầu... cả một đoàn người hoành tráng thì may ra mới thực hiện được.
"Phải đi cho thật đàng hoàng vào thì bọn quý tộc mới không dám xem thường. Đã là lời triệu kiến của Điện hạ nhà chúng ta, tất nhiên phải chuẩn bị cho ra dáng rồi mới đi chứ."
"...Mẹ à, chẳng phải mẹ từng nói là ghét Đế đô lắm sao?"
"Ta nói ghét Đế đô bao giờ? Con người ta đương nhiên là phải sống ở Đế đô rồi, hô hô hô!"
"......."
Vị này chẳng phải là phu nhân Dante, người ngày nào cũng niệm chú hàng chục lần rằng "Đế đô chỉ toàn lũ đàn bà lẳng lơ như kỹ nữ và đám đàn ông lưu manh" đó sao?
Đối với bà ấy, Marigold giờ đây đã là "Điện hạ nhà mình" rồi.
"Cứ nghĩ đến cảnh mấy ả tiện nhân đó nhìn thấy mặt ta sẽ có biểu cảm thế nào, ta lại thấy hưng phấn quá đi mất, hô hô hô hô!"
Hừm.
Tóm lại là.
Mẹ đang rất vui sướng chứ gì?
'Khoảng một năm.'
Còn khoảng một năm nữa mới có thể gặp lại nhóc con đó.
'Phải tranh thủ luyện tập cho tốt mới được.'
Trình độ kiếm thuật của Lancel vẫn còn quá non kém. Thời gian nằm liệt giường không chỉ khiến cơ bắp teo đi, mà cảm giác kiếm thuật cũng thụt lùi đáng kể.
Luyện tập, chỉ có kiên trì luyện tập mới là câu trả lời. Suy cho cùng, Đế quốc sắp sửa đón chào thời đại của các kị sĩ.
"Thời đại của những kẻ cầm gươm sao..."
Ở Đế quốc này, bên cạnh những chuyện tình lãng mạn sướt mướt, người ta còn mê đắm một thứ khác không kém phần cuồng nhiệt: sự sùng bái những giai thoại võ biền của kị sĩ. Dù là kiếm thuật hay ma pháp, chỉ cần có thể lấy mạng kẻ thù thì lập tức được khoác lên lớp hào quang lãng mạn và sự tôn sùng gần như mù quáng.
Tại sao lại như vậy?
Lancel tình cờ tìm thấy câu trả lời từ những cuốn sách nằm lăn lóc trên sàn thư phòng.
— Thứ nhất, tầng lớp kị sĩ chính là chủ thể kiến tạo nên Đại Đế quốc này. Mọi lĩnh vực trong lịch sử lập quốc đều tràn ngập kị sĩ, kị sĩ, kị sĩ và kị sĩ. Thần dân Đế quốc sau khi học xong đoạn lịch sử đó mà đâm ra mê mẩn văn hóa kị sĩ, chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?
— Thứ hai, những chiến công vĩ đại mà Bệ hạ sở hữu...
'Đoạn này bỏ qua.'
Mấu chốt nằm ở điểm thứ ba.
— Thứ ba, đáng tiếc thay, Đế quốc này dưới cái danh nghĩa hòa bình lại đang trải qua một thời đại đầy biến động. Các gia tộc ganh đua nhau từng giờ từng phút xem ai nuôi dưỡng được nhiều kị sĩ hùng mạnh hơn, động một chút là lôi nhau ra quyết đấu vì danh dự, đôi khi còn diễn ra những trò hề chẳng khác gì cuộc chiến giữa các băng đảng lưu manh, thật là chuyện đau lòng biết bao!
"Ái chà, thiếu gia! Cái đó không xem được đâu!"
Theo tiếng thở dài của người viết sách, cuốn sách trên tay Lancel bị nữ hầu giật lấy.
"Sách đắt tiền thế này vứt đi thì tiếc. Chậc, phải cất lên chỗ cao để ngài không với tới được mới xong."
"Giờ ta cũng hết hứng thú rồi."
Sự tò mò về lý do cuốn sách này bị liệt vào hàng "sách cấm" đã được giải đáp.
'Suy cho cùng, chẳng có gì khiến người ta sôi máu hơn những lời nói thẳng nói thật.'
Nghe bảo vùng đất Đế quốc này nhung nhúc những tên lưu manh núp bóng quý tộc, thì đám quý tộc nghe xong chắc chắn sẽ thấy nhột trong lòng. Dù sao thế giới này cũng là do bọn họ tạo ra mà.
Quả thực là vậy.
Nếu nói tất cả chuyện này đều là do Giám đốc Trò chơi chỉ đơn giản coi kị sĩ là "mấy gã đàn ông có cơ bắp", rồi rải lung tung khắp nơi trong cốt truyện với số lượng quá mức cần thiết... liệu có ai tin không?
Bà chị của anh có nhận thức về kị sĩ đơn giản là "mỹ nam dáng chuẩn lại còn là quý tộc", và nhận thức về lính đánh thuê là "thường dân dáng chuẩn đầy vẻ hoang dã".
Điều quan trọng là cơ bụng sáu múi và bờ vai rộng như thái bình dương của các nhân vật nam, còn việc thế giới sẽ biến thành cái dạng gì khi rải đám người đó tràn lan khắp Đế quốc, tiếc thay đó không phải là điều chị ấy quan tâm.
Đúng vậy.
Tất cả là tại bà chị mình. Đều là lỗi của bả.
Dù sao sau này cũng chẳng còn cơ hội gặp lại, Lancel chỉ còn biết thỏa sức nguyền rủa bà chị trong lòng cho bõ tức.
* * *
"Lancel, ngày mai ta sẽ mời giáo sư riêng về cho con. Giờ con làm thị tòng thì đã quá muộn rồi, cần phải có người dạy kiếm thuật đàng hoàng."
"Con định tự học."
"Nói bậy! Tự học kiếm thuật là việc của bọn lính đánh thuê. Ta cũng muốn đích thân dạy con, nhưng con biết đấy, ta đang bận tối mắt tối mũi chuẩn bị cho việc định cư ở Đế đô..."
Tử tước Dante vừa nhai thịt vừa nói tiếp.
"Trước khi lên đường đến Đế đô, con và các anh trai con ít nhất phải vượt qua kỳ thi Kị sĩ tập sự, quyết định thế đi."
"Chẳng phải đó chỉ là một kỳ thi mang tính hình thức thôi sao?"
"Cái thằng này! Học đâu ra cái thói ăn nói đấy hả!"
"Hự!"
Kết cục cuộc trò chuyện hôm đó lại kết thúc bằng việc Lancel lãnh trọn một cú cốc đầu sưng u.
Ngày hôm sau, giáo viên kiếm thuật đã xuất hiện. Điều đáng ngạc nhiên, đó là một phụ nữ. Trạc chừng ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, mái tóc buộc gọn gàng sau gáy.
"Rất vui được gặp, cậu là Lancel phải không? Ta là Wedley Aurand."
"Hân hạnh được gặp, ngài Wedley."
"Không cần phải câu nệ thế đâu."
Cô ấy là người từng chu du khắp biên giới Đế quốc, tự xưng là 'Kị sĩ tự do'.
Không phải Kị sĩ du hành cũng chẳng phải Kị sĩ lang thang, chỉ riêng việc tự phong là 'Kị sĩ tự do' đã thấy có chút khả nghi, nhưng cha anh bảo rằng cô ấy là người đã từng trải qua chiến tranh, nên Lancel cũng chấp nhận lời giải thích đó.
"Tử tước Dante. Xin thứ lỗi nếu tôi đường đột, nhưng con trai ngài là một thiên tài. Nếu được tôi chỉ dạy, cậu ấy nhất định sẽ vang danh khắp Rodnes."
"Thật vậy sao?"
"Ngài nghĩ tôi kinh qua bao nhiêu người mà lại nói suông sao? Tôi dám khẳng định, thiếu gia quả thật là thiên tài hiếm có, hệt như một Anh hùng Kiến quốc vĩ đại chuyển thế vào thời đại này! Cậu ấy chắc chắn sẽ trở thành ngôi sao mới của Đế quốc, soi sáng tương lai của toàn bộ Đế đô!"
"Hô, ư ư ư...!"
Tiện thể nói thêm, khi nói những lời này, giáo viên kiếm thuật Wedley Aurand chưa hề thấy Lancel múa kiếm, và cũng chẳng mảy may muốn thấy.
Nhưng phụ thân của Lancel, Tử tước Dante, đã sớm bị cô ấy mê hoặc đến thần hồn điên đảo, hoàn toàn không thể thoát ra được.
"Lancel Dante, cậu ấy đúng là thiên tài mà!"
"......"
Lancel sớm đã đoán ra kị sĩ tự do này dùng thủ đoạn gì để xoay các quý tộc như chong chóng, trong lòng không khỏi cảm thấy chua chát.
Nhưng có người đứng cạnh quan sát, việc luyện tập quả thực có phần thú vị hơn trước.
Ít nhất cô ấy là một người phụ nữ không khiến người ta cảm thấy nhàm chán.
"Tốt lắm, chăm chỉ đấy Lance. Sau này khi cậu công thành danh toại, nhất định phải nói là do tôi dạy đấy nhé!"
"Vâng..."
"Tôi chợp mắt một lát, cậu cứ tiếp tục luyện. Nhanh lên! Cậu càng cố gắng thì tôi càng có lý do để thường xuyên đến đây."
Cô ấy quả thật là một kị sĩ tự do. Về khoản phóng túng, cô ấy đúng là bậc nhất trong số các kị sĩ.
Nghe tiếng ngáy đều đều bên cạnh, Lancel cắn chặt răng. Anh không ngừng vung kiếm, vung kiếm, đến khi mặt trời lặn từ lúc nào không hay.
"Khốn thật, tổng lượng nỗ lực của mình sắp chạm giới hạn rồi!"
Nói thật.
Việc luyện tập mà không có Marigold bên cạnh, nhàm chán hơn tưởng tượng gấp trăm lần.
Khi ấy anh cuối cùng cũng thực sự cảm nhận được: theo một nghĩa nào đó, nàng mới chính là nguồn động lực thôi thúc anh cố gắng.
Còn về giáo viên kiếm thuật mới đến…
"Lancel, tối nay cậu có thể nói là muốn ăn thịt vịt không? Tự nhiên tôi lại thèm một miếng đùi vịt bóng lưỡng quá. Cậu ăn tôi ăn, ai cũng vui vẻ, phải không?"
"......"
"Nói nhanh lên!"
Người này, xét về việc thay thế Marigold, quả thực khiến người ta phát bực. Nhưng có còn hơn không.
Tóm lại.
Những ngày tháng như thế cứ thế lặp đi lặp lại.
Phải rồi. Ít nhất là cho đến khi mùa hè kết thúc thì vẫn vậy.
.
.
.
Khi thời gian trôi đi, đón chào mùa thu năm mười ba tuổi, vào cái ngày tình trạng cơ thể gần như hồi phục hoàn toàn.
Cuộc sống thường nhật của Lancel lại đón nhận một sự thay đổi mới.
"......A......"
Xuất hiện rồi.
Đối với Lancel, thiếu niên mười ba tuổi.
Đến mức phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn rõ.
Marigold một sừng cao lớn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
