001-Lời mở đầu
Lời mở đầuThình thịch-
Tiếng tim đập như muốn vỡ tung. Chẳng còn quan trọng đó là nhịp đập của ai nữa.
Người phụ nữ với mái tóc bạc giật mình lùi lại.
"Cái đó, nghĩa là sao..."
Thích tôi sao? Tôi biết chứ.
Nhưng tôi đã cố gắng đẩy anh ra mà.
Tôi không nên ở lại nơi này.
Đầu óc tôi rối bời.
Dù lý trí nghĩ vậy, nhưng thật mâu thuẫn làm sao khi tôi lại tò mò. Tò mò về những lời tiếp theo của anh.
Chàng thanh niên cao lớn lộ diện dưới ánh trăng thanh khiết.
Mái tóc xám đen như màn đêm, đôi mắt đỏ rực sáng rõ.
Tại sao lúc nhỏ tôi lại không nhận ra nhỉ?
Gương mặt này, dù nhìn thế nào cũng đúng chuẩn là một nhân vật chính.
"Đừng đẩy anh ra. Xin em đấy."
Tôi chẳng thể thốt nên lời.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã bị kéo gọn vào lòng anh.
"...Xin em. Rosa."
Hơi thở nóng hổi phả lên đỉnh đầu.
Giọng nói trầm thấp vang lên khiến tôi rùng mình.
"Từ lúc đó, anh... Từ lần đầu gặp gỡ, trong lòng anh chỉ có duy nhất mình em thôi."
"Ư..."
Thú thật, cảm giác này không hề tệ, nhưng tại sao tôi lại thấy vậy chứ?
"Trả lời anh đi."
Đó là ánh mắt của một kẻ thống trị tuyệt đối. Gần như là ánh mắt của một kẻ săn mồi.
Thế nhưng, khát vọng đậm sâu trong đôi mắt ấy vẫn mang dáng vẻ của cậu thiếu niên năm nào, khiến tôi không cách nào ngoảnh mặt làm ngơ.
"Nếu không phải là em thì không được."
Trước lời bày tỏ như rút hết ruột gan ấy, cuối cùng, thay vì trả lời, tôi đành nhắm nghiền mắt lại.
Một nụ hôn thận trọng như đã hẹn ước từ trước.
Anh nâng niu tôi như một món đồ tinh xảo. Từ trán, sống mũi, và cuối cùng là đôi môi.
Tôi không thể đẩy anh ra. Nắm tay nhỏ bé định đẩy đối phương lúc đầu giờ đã buông thõng, chẳng còn chút sức lực.
'Tại sao chứ, rốt cuộc là tại sao...'
Cảm giác tội lỗi chưa thành hình, sự bất an. Và cả những rung động đầy mâu thuẫn.
Giữa mớ cảm xúc hỗn độn, tôi chỉ tự hỏi.
Từ bao giờ, và tại sao?
Mọi chuyện đã bắt đầu chệch hướng từ đâu?
Có lẽ là từ cuộc gặp gỡ 7 năm trước, lần đầu tiên tôi gặp cậu thiếu niên ấy.
Phải. Có lẽ vậy.
Mọi thứ dường như đã bắt đầu từ lúc đó.
Mở mắt ra, tôi đã biến thành con gái.
Không hề ngoa chút nào, sự thật đúng là như vậy.
Dù bình thường tôi rất thích đọc tiểu thuyết ngôn tình giả tưởng, nhưng chưa bao giờ tôi có ý định muốn trở thành phụ nữ cả.
'À thì, thật ra cũng có vài lần nghĩ thử...'
Tôi vốn là một thanh niên 20 tuổi khỏe mạnh, một người đàn ông bình thường luôn khao khát có bạn gái.
Vậy mà chuyện đó lại xảy ra.
Tôi đã xuyên vào một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình giả tưởng đọc từ rất lâu về trước có tên <Tình yêu phản chiếu bóng hình>.
Tôi chẳng hề để lại bình luận 5700 chữ, cũng chẳng gửi tin nhắn riêng cho tác giả.
Ai mà ngờ được chỉ sau một đêm mọi chuyện lại thành ra thế này chứ.
"Không, còn có cả nam chính cơ mà."
Tại sao trong bao nhiêu nhân vật, tôi lại là một vai phụ chỉ xuất hiện đúng ba dòng trước khi nữ chính xuất hiện? Đã vậy còn là trong thân xác phụ nữ nữa chứ? Thật không hiểu nổi.
[Cuối cùng, Rosa Anensia đã tự mình chìm vào bóng tối của những cái bóng. Cuộc kết hôn không mong muốn, sự lạnh lùng chẳng chút thay đổi của hoàng tử. Tuyệt vọng vì số phận, cô đã gieo mình xuống cửa sổ.]
Tôi nhớ rõ nội dung đó chỉ đơn giản vì nó nằm ở ngay phần đầu của cuốn tiểu thuyết.
Hà...
Tôi thở dài một tiếng thườn thượt.
Giờ chắc tôi mới khoảng mười hai tuổi nhỉ? Những đường nét thanh tú trên khuôn mặt này thật ấn tượng.
Mái tóc bạc trong suốt, đôi môi sắc hồng nhạt. Đôi mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ có màu hồng ngọc nhạt.
Một cô bé xinh đẹp đến mức khiến người ta phải kỳ vọng vào nhan sắc trong tương lai.
'Vai phụ hay gì đó, sao cũng được.'
Đã bốn tháng trôi qua. Tôi vẫn chưa thể thích nghi được với cảm giác trống trải ở phần dưới.
Thật ra, ngoại trừ việc biến thành con gái thì mọi thứ còn lại đều rất tuyệt.
Bít tết bê mềm mại, súp nấm hương rắc thêm nấm truffle. Chỉ riêng hai món đó thôi đã là một bữa ăn với mức giá mà trước đây tôi chẳng dám mơ tới.
'Phải rồi. Đời nào mình lại được hưởng thụ sự xa hoa này lần nữa chứ.'
Sau khi dùng xong bữa sáng thịnh soạn, tôi vươn vai một cách mạnh mẽ.
Dù sao tôi cũng là trẻ mồ côi nên chẳng có gia đình, còn người bạn thân duy nhất cũng chẳng đến mức khiến tôi phải bận tâm trong hoàn cảnh này.
Tôi đã thử chửi thề, thử nằm vật ra sàn, thậm chí thử nhảy xuống bồn nước vì tưởng là mơ.
Thậm chí tôi còn thử hét lên "Bảng trạng thái" nhưng chẳng có gì thay đổi cả.
Cuối cùng, tôi - hay đúng hơn là Rosa Anensia - quyết định sẽ thích nghi với cuộc sống này.
Mùa xuân năm Rosa Anensia mười hai tuổi.
Tôi đã xuyên vào "cô ấy".
Và rồi tôi đã gặp một cậu thiếu niên.
Vào một đêm tối trời, khi tuyết rơi trắng xóa.
Tôi đã gặp một cậu thiếu niên đang nằm gục, máu chảy đầm đìa khắp cơ thể.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
