Chương 30
Buổi sáng ngày nghỉ của tôi luôn bắt đầu từ sân trong.
Vào lúc cả tòa thành vẫn còn đang ngủ say, tôi bước xuống nền đá lát. Cái lạnh chạm vào chân trong khoảnh khắc ấy là khoảng thời gian để tôi trở lại là chính mình—một con người không mang theo bất cứ gánh nặng nào.
Đầu óc trở nên tỉnh táo. Trước hết tôi chậm rãi thả lỏng cơ thể, kéo giãn gân cốt và điều hòa hơi thở. Khoảng thời gian này giống như một nghi thức để gạt bỏ những suy nghĩ thừa thãi.
Sau đó tôi chạy nhẹ một vòng quanh tường ngoài của thành. Chỉ có tiếng bước chân đều đặn vang lên trong bầu không khí trong trẻo của buổi sớm. Tôi không suy nghĩ gì cả, chỉ đơn giản là chạy. Khi cơ thể bắt đầu ấm lên và hơi thở dần ổn định, ngay cả tâm trí cũng trở nên trong trẻo.
Khi quay về, tôi dùng nước nóng để rửa trôi mồ hôi. Ăn một bữa sáng đơn giản cũng là thói quen thường ngày. Những món ăn xa hoa là không cần thiết. Chỉ cần cơ thể vận động tốt và đầu óc hoạt động minh mẫn là đủ.
Buổi sáng tôi dành cho việc đọc sách: lịch sử chính trị, binh pháp, ghi chép thương nghiệp, địa chí của các quốc gia khác. Căn phòng chỉ vang lên tiếng lật trang sách khẽ khàng là nơi khiến tôi cảm thấy yên ổn nhất. Khi dõi theo từng dòng chữ, tôi nghĩ về hình dạng của một đất nước và cách con người sinh sống trong đó.
Đến buổi chiều, tôi cùng đội hộ vệ ra ngoài thành xuống khu thị trấn dưới chân thành.
Có bốn hộ vệ. Hai người đi trước, hai người đi sau, giữ một khoảng cách nhất định. Không quá phô trương, nhưng cũng không sơ hở. Họ hòa vào dòng người, nhưng nếu có chuyện xảy ra thì lập tức có thể phản ứng.
Tôi không dựng danh nghĩa “đi thị sát”. Chỉ đơn giản là đi dạo. Ngắm nhìn các quầy hàng, lắng nghe tiếng nói chuyện của mọi người. Những mùi hương, bầu không khí, hay ánh mắt thoáng qua—những thứ không bao giờ xuất hiện trong báo cáo—lại cho tôi cảm nhận chân thực hơn nhiều.
Khi đi dọc thị trấn dưới thành, có vài nơi khiến tôi vô thức dừng chân.
Một trong số đó là tiệm bánh kẹo nhỏ nằm ở góc phố. Hơi nóng từ lò nướng và mùi mật ong luôn lan ra tận trước cửa tiệm.
Những món bánh trong bếp của hoàng thành rất tinh xảo, nhưng bánh nướng ở đây lại mang một sức sống mộc mạc nào đó. Bột mì, hạt khô và trái cây khô được trộn vào nhau rồi kết dính bằng mật ong. Điểm đặc trưng của tiệm này là có thêm một chút tiêu.
Không chỉ đơn thuần là ngọt. Vị cay nhẹ còn đọng lại nơi hậu vị, tạo nên một hương vị khiến người ta dễ nghiện.
Thỉnh thoảng tôi cũng mua thêm những loại bánh ngọt hơn một chút.
Chẳng hạn loại có nhiều trái cây khô, hoặc loại dùng rất nhiều mật ong. Vào những đêm phải suy nghĩ quá nhiều, hay những ngày phải liên tục để ý đến người khác, kiểu vị ngọt như thế lại khiến người ta đặc biệt nhớ đến… Bởi tôi biết rằng chúng có thể lặng lẽ làm dịu đi một trái tim mệt mỏi.
“Điện hạ, lại nữa sao?”
Một hộ vệ phía sau khẽ thở dài.
“Đây là thị sát.”
Vừa trả lời, tôi đã đưa ra một đồng bạc. Giá nguyên liệu, độ chín của bánh, lượng khách ra vào—có vô số điểm để quan sát. Vì thế đây đúng là một cuộc thị sát đàng hoàng… ít nhất là một nửa.
Khi nhận gói bánh, nó vẫn còn ấm. Mùi mật ong và gia vị nhẹ nhàng tỏa ra.
Tiện đường, tôi ghé vào một tiệm rượu. Bên trong cửa hàng tối nhẹ, những thùng rượu xếp thành hàng. Thời gian ở đây dường như trôi khác hẳn với sự náo nhiệt bên ngoài.
Hôm nay tôi chọn một chai rượu khô. Một loại có hương vị thanh và trong. Với loại bánh này, rượu ngọt không hợp bằng rượu khô.
Đêm xuống, khi trở về phòng riêng, việc mua sắm này mới thật sự kết thúc.
Tôi hạ thấp ánh đèn và đặt gói bánh lên bàn. Đây là khoảng thời gian để tôi trở lại là chính mình—một con người không mang theo chức vị.
Bẻ một chiếc bánh nướng, đưa lên miệng. Sau vị ngọt của mật ong là chút cay của tiêu khẽ siết nơi đầu lưỡi. Khi nhấp thêm một ngụm rượu khô, hương vị lập tức trở nên hài hòa.
Khung cảnh thị trấn ban ngày chậm rãi hiện lên trong tâm trí: động tác của người chủ tiệm, tiếng cười của khách, sự ồn ào của con phố.
Một ngày không hề được ghi vào báo cáo, đến lúc này mới thật sự lắng lại trong lòng tôi.
“…Kết quả của chuyến thị sát hôm nay, cũng không tệ.”
Trong căn phòng không có ai, tôi khẽ lẩm bẩm.
Tôi thích đồ ngọt. Tôi cũng thích rượu.
Nhưng hơn tất cả, tôi thích khoảng thời gian này.
…Có lẽ con người ta chỉ khi tận hưởng được những khoảnh khắc ở một mình, mới lặng lẽ trưởng thành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
