Chương 29
Năm ngày sau khi hiệp ước được ký kết.Đại sảnh hoàng cung chìm trong bầu không khí yến tiệc đã lâu mới có lại.
Những chân nến treo từ trần nhà thắp lên vô số ngọn lửa, sàn đá được đánh bóng phản chiếu ánh sáng lay động. Âm thanh dây đàn của các nhạc công vang lên, tuy tiết chế nhưng vẫn mang theo sự hân hoan lan khắp không gian.
Đây không phải là yến tiệc mừng chiến thắng.
Nhưng thành quả tránh được chiến tranh, đôi khi còn nặng hơn cả lưỡi kiếm.
Những món ăn bày trên bàn trong đại sảnh không quá hoa lệ.
Thế nhưng từng món đều không dư thừa, làm nổi bật trọn vẹn hương vị nguyên liệu.
Cách sắp xếp tránh sự xa hoa quá mức, coi trọng chất lượng hơn số lượng — đó là lời khuyên mà Tam hoàng tử đã lặng lẽ đưa ra cho đầu bếp trưởng khi chuẩn bị cho cuộc đàm phán lần này. Thực đơn được thiết kế nhẹ nhàng, có tính đến khẩu vị của đoàn ngoại giao và sự mệt mỏi sau hành trình dài.
Tuy vậy, không có nhiều người biết đến sự chu đáo ấy.
Sự thật đó cũng đã lọt vào tai Đại hoàng tử, nhưng hắn không nói gì.
Dưới bậc thềm ngai vàng một bậc, đứng ở vị trí chủ khách chính là Đại hoàng tử.
“Việc ký kết hiệp ước này là một bước tiến lớn đối với đất nước ta.”
Lời nói ngắn gọn, không thừa thãi. Không khoa trương, cũng không tự tán dương. Chỉ đơn thuần nêu lên sự thật. Rồi hắn tiếp tục:
“Ta xin bày tỏ lòng cảm kích tại đây đối với nỗ lực của Tam hoàng tử, người đã thực thi cuộc đàm phán lần này.”
Ánh mắt tự nhiên hướng về phía Tam hoàng tử.
Leonhart bước lên một bước, khẽ cúi đầu.
“Tất cả là nhờ sự tín nhiệm của Đại hoàng tử điện hạ khi giao cho thần nhiệm vụ này. Thần chỉ đơn thuần hoàn thành mệnh lệnh mà thôi.”
Lời đáp không thừa không thiếu. Không đưa bản thân ra trước, mà tôn người đã bổ nhiệm lên trước.
Trước màn đối đáp đó, các quý tộc đều gật đầu đầy hài lòng.
“Quả nhiên nhãn lực của Đại hoàng tử điện hạ thật sắc bén.”
“Biết dùng người mới chính là khí chất của một vị vua.”
Những lời thì thầm như vậy được trao đổi sau vành chén rượu.
Họ thừa nhận năng lực của Tam hoàng tử.
Nhưng người “nhìn ra” và “bổ nhiệm” hắn chính là Đại hoàng tử.
Ai sẽ là vị vua kế tiếp — bầu không khí ấy đã quá rõ ràng, dù không cần nói thành lời.
Rồi những chiếc ly được nâng lên.
“Xin chúc mừng Đại hoàng tử điện hạ.”
Âm thanh đồng loạt vang lên.
Nhưng—
Ở góc đại sảnh, có những người lặng lẽ quan sát cảnh ấy.
Một vị sứ giả lão luyện của đoàn ngoại giao. Những quan văn kỳ cựu trong hoàng cung. Và vài quý tộc đã đọc kỹ biên bản đàm phán.
Họ biết.
Trong từng chi tiết của văn bản hiệp ước, ẩn chứa những nhượng bộ tinh vi và quyền chủ động được che giấu.
Một cấu trúc vừa tôn trọng lợi ích của quốc gia đối phương, vừa đảm bảo ưu thế thực chất.
Điều đó không thể đạt được chỉ bằng việc “thực thi mệnh lệnh”.
Nếu người thi hành không có năng lực, thì là điều không thể.
Trong khi nâng ly, họ thầm nghĩ.
Người bổ nhiệm là Đại hoàng tử.
Người thực thi là Tam hoàng tử.
Nhân vật chính của buổi tiệc tối nay chắc chắn là Đại hoàng tử.
Nhưng ở trung tâm của thành công lặng lẽ này — là ai?
Có những người, thực sự nhìn ra điều đó.
Dưới ánh nến lay động,
hai vị hoàng tử đứng song song.
Bề mặt và phía sau.
Ánh sáng và bóng tối.
Và chỉ có một sự thật không hề lay chuyển —
cả hai đều đang đứng vì đất nước.
Ở một góc khác của đại sảnh, đoàn sứ giả từ quốc gia láng giềng cũng lặng lẽ nâng chén.
Đây không phải loại yến tiệc khoe khoang xa hoa.
Không trang trí quá mức, cũng không âm nhạc ồn ào.
Đồ đạc trang nhã, ánh đèn dịu nhẹ.
Nhưng những món ăn trên bàn lại rất tinh tế.
— Quốc gia này không phải là kiểu thích phô trương, mà là quốc gia biết sắp đặt.
Trưởng đoàn sứ giả nhìn về hai vị hoàng tử đứng cạnh nhau giữa đại sảnh.
Đại hoàng tử được ca ngợi với tư cách người bổ nhiệm.
Tam hoàng tử đứng lùi lại một bước với tư cách người thực thi.
Nhưng—
Trong bàn đàm phán, người thực sự đối thoại là ai?
Người đã bình tĩnh đáp lại từng câu chữ của điều khoản, không lùi một bước — là ai?
Các sứ giả chỉ trao đổi ánh mắt với nhau.
Ai là người có công lớn nhất, không cần nói ra cũng biết.
“…Ta muốn có một người như vậy.”
Trưởng đoàn sứ giả buột miệng khẽ nói.
Người sứ giả bên cạnh lập tức đưa ly lên môi, khẽ thì thầm:
“Xin coi như tôi chưa nghe thấy.”
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, hai người lại nhìn thẳng phía trước như không có chuyện gì.
Đối với họ — những người được phái đến từ một cường quốc — hiệp ước lần này không hề nhẹ nhàng.
Chỉ cần sai một bước, căng thẳng đã có thể leo thang, và mọi thứ có lẽ đã kết thúc theo cách khác.
Nhưng bây giờ thì khác.
Lợi ích của cả hai bên đều được giữ vững, thể diện cũng được bảo toàn.
Thế là đủ.
Các sứ giả lặng lẽ thở phào.
Buổi yến tiệc này không hoa lệ.
Nhưng việc mọi thứ kết thúc bình an —
chính là sự xa xỉ lớn nhất.
Ở phía sau nữa, tại một góc trong khu vực quý tộc, Bá tước Crawford cũng có mặt.
Buổi yến tiệc lần này được tổ chức để mừng hiệp ước ký kết. Với tư cách người quản lý lãnh địa, việc tham dự là điều đương nhiên.
Nhìn những món ăn bày trên bàn, bá tước khẽ nheo mắt.
Có chút khác với thường ngày.
Thay vì nặng nề và phô trương, thực đơn chú trọng sự hài hòa và chu đáo.
“Nghe nói là chỉ thị của Tam hoàng tử.”
Một lời thì thầm lọt vào tai ông.
— Quả đúng phong cách của ngài ấy.
Không thích sự quá mức, nhưng lại chỉnh chu từng chi tiết.
Định hình mọi thứ ở những nơi không lộ ra ngoài.
Cầm ly rượu trong tay, bá tước chợt nhớ lại cuộc trò chuyện trước khi rời lãnh địa.
“Tôi cũng muốn đi, nhưng với thân phận lãnh chúa tương lai thì không thể.”
Lydia đã nói vậy, khẽ cụp vai xuống một chút.
Nhưng ngay sau đó cô ngẩng đầu lên.
“Thay vào đó, tôi sẽ tổng hợp tài liệu về tiến độ khai khẩn. Một ngày nào đó, tôi muốn cho Tam hoàng tử thấy một kết quả đáng tự hào.”
Cô nói với ánh mắt nghiêm túc.
— Con bé đó… cũng đang nhìn về phía trước.
Bá tước đưa mắt về trung tâm đại sảnh.
Đại hoàng tử được tán dương với tư cách người bổ nhiệm.
Tam hoàng tử đứng phía sau một bước.
Một hiệp ước mới.
Và những điều khoản của nó — sẽ ảnh hưởng đến lãnh địa của ông như thế nào.
Giữa tiếng ồn ào của buổi yến tiệc,
chỉ có suy nghĩ của bá tước là lặng lẽ hướng về tương lai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
