Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 6

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 6

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

WN - Vol 1 - Chương 08: Nhị hoa và nhụy hoa

Chương 08: Nhị hoa và nhụy hoa

Vị trí bồn hoa dù nằm sau dãy nhà học nhưng lại là một nơi đón nắng rất tốt. Người qua lại cũng chẳng có mấy, quả là nơi lý tưởng để chăm sóc cây cối trong trường. 

Từ đằng xa, Hayato đã thấy vài bông hoa bí ngòi vàng rực, to tròn đang nở rộ. Và đứng trước chúng là cô bé có mái tóc xoăn tít giống hệt lũ cừu nhà ông cụ Gen ở Tsukinose, dáng vẻ cô ấy đang vô cùng luống cuống. 

"Chào buổi sáng, cậu vẫn ổn chứ?"

"Pyahhh! ... A, là cái cậu hôm qua."

"Hoa nở rồi nhỉ. Cậu đã thụ phấn chưa?"

"À, ừm... chuyện đó thì..."

"Dùng tăm bông thì sẽ nhàn hơn đấy."

"Khổ nỗi tớ lại không có ấy..." 

Cô bé câu lạc bộ làm vườn ngượng ngùng đỏ mặt cúi đầu. Có vẻ như cô nàng tìm hiểu chưa kỹ.

Cứ đà này thì quả bí ngòi sẽ chẳng thể lớn nổi. Mà Hayato thì không phải hạng người vô tình đến mức đã cất công lên tiếng rồi lại bỏ đi mặc kệ. 

"À, cái bông có mầm quả xanh xanh ở dưới gốc là hoa cái, không có là hoa đực. Tớ ngắt nó nhé?"

"Hể?! Ừ-ừm, nhờ cậu cả nhé!"

"Cánh hoa hơi vướng nên chắc phải cắt bỏ đi thôi... rồi đem phần nhị đực đã lộ ra như này quẹt vào nhụy cái. Cậu hiểu không?"

"T-tớ sẽ thử xem sao! Thế này... phải không nhỉ... ừm..."

"Đừng dùng hết phấn hoa một lúc, một nhị đực có thể thụ cho 2 đến 3 nhụy cái đấy."

"V-vâng!" 

Dưới sự chỉ dẫn của Hayato, cô bé bắt đầu bắt tay vào việc. So với cánh đồng thì mảnh vườn trồng rau này nhỏ, nhưng với quy mô bồn hoa thì nó cũng khá lớn. Thời gian đến tiết sinh hoạt buổi sáng không còn nhiều. 

Hayato vừa hơi vội vã, vừa cảm thấy lòng mình rộn ràng khi được làm "nông vụ" sau bao ngày xa cách. Khóe môi cậu vô thức mỉm cười. 

"Tớ cứ tưởng rau củ thì nó sẽ tự nhiên mà lớn lên thôi chứ..."

"Hửm?"

"Nhị đực và nhụy cái chạm vào nhau, trải qua những 'hoạt động' ấy rồi kết trái... À, hóa ra những sinh linh mang tên rau củ này cũng đang sống thực sự nhỉ. Và chúng ta thì lại đang ăn chúng..."

"Cậu nghĩ vậy sao? Ừm, cũng đúng thế thật." 

Với Hayato, đồng áng là một phần hơi thở của cuộc sống. Ở Tsukinose toàn nhà nông, những việc này quá đỗi bình thường, cậu chỉ coi những việc làm này là một công việc hiển nhiên.

Chính vì vậy, suy nghĩ thuần khiết của cô bạn này thật mới mẻ, khiến cậu vô thức nhìn chằm chằm vào mặt cô bé. 

Nhận ra ánh mắt của Hayato, gương mặt cô bạn bỗng chốc đỏ lựng lên, rồi cô đột ngột đứng phắt dậy, tay chân quờ quạng đầy hoảng loạn. 

"Ý tớ là cái đó... thật kỳ quặc đúng không! Nhị đực với nhụy cái thụ phấn cho nhau nghe có phần ‘đen tối’ sao ấy... hauuu..."

"K-khoan đã!"

"Không, ý tớ là, nhị đực với nhụy cái thụ phấn cho nhau rồi còn 'tạo ra em bé' nữa... xỉu mất thôi..."

"Tớ xin cậu đấy. Bình tĩnh lại đi mà!!" 

Trước sự bấn loạn đột ngột của cô bé, Hayato cũng chẳng biết phải làm sao. Cậu hoàn toàn thiếu kỹ năng đối phó với những cô gái cùng lứa tuổi. 

"Nhị đực với nhụy cái, rồi còn Mitake-san mặt đỏ bừng nữa... Rốt cuộc hai người đang làm trò gì vậy hả, Kirishima-kun?"

"N-Nikaido-san!"

"Haru... Nikaido!" 

Như để chấm dứt màn kịch hài hước đó, Haruki xuất hiện. Ánh mắt cô nheo lại đầy vẻ trách móc.

Vốn dĩ đã là một mỹ nhân nên khi nghiêm mặt cô tạo ra một áp lực rất lớn, khiến cả Hayato lẫn cô bé làm vườn đều phải chùn bước. 

"À, ừm, tớ... không có gì đâu! Chào buổi sáng nhé, tớ xin phép đi trước ạ!"

"Ơ kìa..." 

Có vẻ không chịu nổi bầu không khí này, cộng thêm việc tâm trí đã quá tải từ trước, cô bé làm vườn vắt chân lên cổ chạy biến như thỏ đế. Bỏ lại Hayato đứng bơ vơ với một Haruki đang phụng phịu. 

"Chuyện này là, ừm thì..."

"Phụt... Ha ha, quả nhiên cô bé đó giống hệt lũ cừu bị ông cụ Gen mắng rồi bỏ chạy nhỉ, Hayato?"

"Haruki?" 

Hayato còn đang mải nghĩ cách giải thích thì trái với dự đoán, giọng nói đầy sảng khoái của Haruki vang lên. Gương mặt cô lúc này hệt như một đứa trẻ vừa bày trò nghịch ngợm thành công. 

"Cậu đứng đây nhìn từ bao giờ thế?"

"Chắc là từ lúc bắt đầu thụ phấn được một nửa? Tớ thấy lạ nên đứng xem thôi, ai ngờ cô bé đó tự nhiên đỏ mặt rồi cuống cuồng lên, nên tớ thấy mình phải ra tay cứu viện hay làm gì đó."

"Cậu đứng đây xem lâu thế rồi còn gì. Nếu thấy người ta gặp khó thì vào phụ một tay có phải tốt không... Giờ cô ấy chắc lại tưởng tớ nói gì đó biến thái với cô ấy rồi đấy."

"Tớ còn phải giữ hình tượng và phong thái ở trường chứ, không còn cách nào khác đâu~" 

 "Thế còn Hayato này thì sao?"

"Hayato thì sao cũng được." 

Haruki xoay người, tà váy cao quá đầu gối tung bay, cô nở một nụ cười rạng rỡ và nói: 

"Vì chúng mình là bạn mà, đúng không?"

"Cái lý lẽ nghe chẳng thuyết phục chút nào..." 

Logic của Haruki làm Hayato bật cười. Tiếng cười khúc khích lan tỏa giữa hai người bạn. 

(Mà thôi, sao cũng được.)

Không hiểu sao, Hayato chẳng còn cảm thấy câu chuyện này bối rối nữa. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!