Chương 11: Này, anh hai!
Gia đình Kirishima chỉ mới dọn đến được vài ngày. Bát đĩa, quần áo mùa hè, đồ dùng học tập như bút viết, vở và sách giáo khoa cùng những nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sống đã được dỡ ra, nhưng vẫn còn rất nhiều thùng carton chưa đụng tới. Trong phòng của Hayato, những chồng hộp giấy vẫn chất cao như núi.
"Được rồi, bắt tay vào sắp xếp thôi."
Sau khi về nhà, Hayato vùi đầu vào việc mở thùng và phân loại đồ đạc dù chưa kịp thay quần áo. Có lẽ cậu sẽ phải mất vài ngày tới để thu xếp mọi thứ ổn thỏa.
Khác với ngôi nhà ở quê Tsukinose rộng thênh thang đến mức thừa thãi, căn hộ chung cư 3LDK với không gian hạn chế này khiến Hayato khá đau đầu trong việc sắp xếp.
"Anh hai có đó không? Em vào nhé?"
"Ừ?"
Chẳng đợi trả lời, Himeko đã bước vào phòng. Cô bé vẫn mặc nguyên bộ đồng phục, tay cầm điện thoại.
"Bố vừa nhắn em đấy. Bảo là hôm nay cũng sẽ ghé qua chỗ mẹ."
"Vậy là bố không ăn cơm ở nhà nhỉ?"
"Vâng. Anh cũng mua điện thoại di động đi chứ? Em cứ như làm liên lạc viên cho anh vậy."
"Ha ha, xin lỗi nhé."
"Thật là...!"
Hayato để tiếng cằn nhằn của Himeko ngoài tai, lững thững đi về phía tủ lạnh. Vì hôm qua và sáng nay cậu đã dùng gần hết nguyên liệu để "dọn dẹp" tủ lạnh nên bên trong trống trải vô cùng.
"Hết sạch rồi... Không biết trong ngăn đông còn gì không nhỉ?"
"Này, anh hai."
"Hửm?"
Bỗng nhiên, vạt áo sơ mi sau lưng cậu bị níu lại. Cậu quay đầu nhìn lại thì thấy gương mặt Himeko thoáng chút u sầu như đang kìm nén điều gì đó. Một vẻ mặt khiến cậu sực nhớ về lúc bấy giờ.
Tuy vậy, Himeko vẫn cố gắng dùng giọng điệu tươi tỉnh nhất để nũng nịu với Hayato.
"Tự nhiên hôm nay em thèm món 'Hamburgh tham lam' của anh quá đi."
"Món đó làm mất công lắm đấy. Lại còn phải đi mua thêm đồ nữa..."
"Em biết mà. Em sẽ phụ anh một tay, được chứ?"
"Thật là..."
Bị em gái nhờ vả với vẻ mặt đó, Hayato chẳng thể nào từ chối được. Himeko nhanh nhảu hối thúc cậu đi ngay, tay đã nắm chặt chiếc ví đựng tiền sinh hoạt phí.
Có vẻ HImeko muốn đi cùng. Việc bị bỏ ở nhà 1 mình làm cô bé cảm thấy chút cô đơn. Hayato đưa tay vò đầu em gái mình một cách hơi thô bạo. 
"Này, tự nhiên anh làm gì thế! Tóc em rối hết cả lên rồi!"
"Không sao đâu. Chẳng phải chúng ta chuyển viện về đây là vì muốn tốt cho mẹ sao?"
"Ưm... Em biết mà..."
"Nào, đi thôi trước khi trời tối hẳn. Anh vẫn chưa nhớ rõ vị trí siêu thị đâu đây này."
"Hừm, đúng là không có em thì anh chẳng làm được gì mà."
Hayato cũng cố gắng cất giọng vui vẻ. Vừa ra khỏi nhà, Himeko như muốn rũ bỏ sự bất an mà tự nhiên bước nhanh hơn, kéo tay Hayato dẫn đầu đi phía trước.
◇◇◇
Siêu thị gần nhà là một nơi hết sức bình thường. Đủ loại rau củ, thịt cá tươi sống. Từ sữa đến vô số loại đồ uống và gia vị. Những quầy bánh kẹo rực rỡ sắc màu cùng vài món đồ gia dụng nhỏ lẻ.
Một siêu thị chẳng có gì đặc biệt để ca ngợi. Thế nhưng, với anh em nhà Kirishima thì lại khác.
Những nơi mua sắm gần nhà mà hai anh em từng biết chỉ là những cửa hàng tạp hóa cá nhân cũ kỹ, phòng thu mua của hợp tác xã nông nghiệp, hay cùng lắm là trạm dừng nghỉ ven đường cách đó một đoạn.
Đối với Hayato và Himeko, một siêu thị nơi mọi thứ cùng hội tụ về một chỗ thế này chẳng khác nào một "thiên đường vật phẩm".
"Để xem nào, khu đồ ăn sẵn... món bánh croquette làm mất công như thế mà chỉ có 38 yên một cái á!?"
"Anh hai nhìn kìa! Đồ đông lạnh mà cũng có cả bánh waffle với bánh ngọt này!"
"Nhiều loại mì Ý quá, anh chẳng phân biệt nổi loại nào với loại nào nữa..."
"Nước xốt salad cũng nhiều nữa, em chẳng biết cái nào vào cái nào nữa rồi...!"
Hayato và Himeko phải rất khổ sở để tính toán hợp lý nhằm không chi tiêu hoang phí.
Bắt đầu từ lúc này, "Luật nhà Kirishima" đã được thêm một khoản mới: Mỗi lần đi mua sắm chỉ được mua tối đa 200 yên tiền bánh kẹo.
Khi họ mua xong và quay về thì trời đã sập tối hẳn. Bật đèn lên, họ bắt tay ngay vào việc nấu nướng.
"Himeko băm nhỏ rau củ giúp anh nhé. Anh sẽ lo phần nấm."
"Rõ! Mà ở đây rau củ đắt thật đấy anh nhỉ... Thế này thì đúng là món 'Hamburgh tham lam' theo nghĩa đen rồi."
"Haha, tại ở Tsukinose nấm với rau ăn không hết, toàn được hàng xóm cho mà."
Món "Hamburgh tham lam" thực chất là món thịt băm viên được trộn thêm rất nhiều rau củ để tăng khối lượng miếng thịt.
Ngoài hành tây, trong nhân bánh còn có bắp cải và cà tím để thấm hút vị ngọt của rau và mỡ từ thịt, làm tôn lên vị ngon của miếng Hamburgh. Ngày xưa cậu cứ có rau gì người ta cho là tống hết vào, nhưng sau nhiều lần thử nghiệm, bộ ba này đã trở thành nguyên liệu chính thức.
Phần nước xốt rưới lên là xốt nấm kiểu Nhật, gồm nhiều loại nấm như nấm hương, nấm bào ngư, nấm maitake, nấm kim châm được nấu cô đặc với nước tương, rượu mirin, đường và tạo độ sánh bằng bột năng.
Loại xốt này không chỉ hợp với Hamburgh mà còn dùng cho món cá, cơm cuộn trứng hay mì Ý rất ngon, nên cậu thường làm nhiều rồi đóng hộp cất tủ lạnh. Cậu tận dụng nốt những mẩu rau thừa cho vào súp miso, và thế là bữa tối đã hoàn thành.
"Mời cả nhà ăn cơm... Ui, Nóng quá, nóng quá! Anh hai, nước, nước!" "Rồi rồi, cái con bé này thật là..."
Khi bữa tối xong xuôi thì đã hơn 20 giờ. Hayato vừa lấy nước vừa thở dài trước cô em gái đang la oai oái vì ăn vội bị nóng.
Nhưng nhìn dáng vẻ ăn ngon lành của Himeko, khóe môi cậu cũng mỉm cười. Món Hamburgh đậm đà cùng với cơn đói khiến họ đánh vèo mấy bát cơm trắng.
"Quả nhiên nước xốt của anh hai làm có vị rất hợp để làm mồi nhậu đấy."
"Himeko, em đã uống rượu bao giờ đâu mà biết. Mà đúng là món này được các bác ở quê chứng nhận là cực hợp với rượu Shochu đấy."
"Hihi. Mà tóm lại là ngon lắm ạ."
"Thế à?"
"Anh này, món đầu tiên anh từng nấu chính là món Hamburgh tham lam này nhỉ. Với em nó như là hương vị kỷ niệm vậy... Mà công nhận, tay nghề nấu ăn của anh lên trình hẳn luôn ấy."
“Em thấy vậy sao?”
"Thế nên là, từ nay về sau cũng nhờ anh cả nhé, anh hai."
"Himeko cũng phải học nấu ăn đi chứ."
"Đồ đông lạnh với đồ ăn liền thì em cân tất!"
“Thật là..."
Hayato và Himeko. Người anh trai và người em gái. Một bàn ăn chỉ có hai người với những thanh âm vui vẻ. Một bàn ăn quá rộng đối với chỉ hai người. Khung cảnh ấy có chút cô đơn, nhưng với hai anh em họ, đó lại là một hình ảnh vô cùng quen thuộc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Bánh Croquette (hay Korokke ở Nhật) là món bánh viên chiên xù giòn, có nguồn gốc từ Pháp, được biến tấu phổ biến tại Nhật Bản với nhân khoai tây nghiền, thịt/hải sản/rau củ, phủ bột mì, trứng, vụn bánh mì (panko) rồi chiên vàng giòn, ăn kèm nước sốt đặc trưng. Bánh waffle là loại bánh dẹt có họa tiết ô lưới tổ ong đặc trưng, làm từ bột mì, trứng, sữa nướng bằng khuôn chuyên dụng, có nguồn gốc từ Bỉ, nổi tiếng giòn bên ngoài, mềm xốp bên trong, thường ăn kèm kem, trái cây, mật ong, và được gọi ở Việt Nam là "bánh tổ ong". Rượu soju (hay sochu) là đồ uống có cồn chưng cất truyền thống, trong suốt, phổ biến nhất ở Hàn Quốc, Nhật Bản, làm từ gạo, lúa mì hoặc khoai lang với hương vị êm dịu, nồng độ vừa phải (thường 12-25%), dễ uống và rất đa dạng với các hương trái cây hiện đại, thường được uống lạnh hoặc pha chế.