Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 6

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 6

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

WN - Vol 1 - Chương 13: Tớ chịu thua

Chương 13: Tớ chịu thua

Giờ nghỉ trưa. Tại căn cứ bí mật quen thuộc. Haruki đang trưng ra vẻ mặt đắc thắng, thao thao bất tuyệt tự hào về trận bóng rổ lúc nãy. 

"Thế nào, thấy tớ tỏa sáng không? Xem ra tớ cũng lợi hại ra phết đấy chứ!"

“Đúng rồi ha..." 

Đáp lại cô, Hayato chỉ hờ hững lắng nghe với gương mặt lầm lì.

Thực chất, Haruki đã quan sát rất kỹ cảnh Hayato bị quay như chong chóng trước những cú lừa bóng khi đá bóng.

Cô đinh ninh rằng vì thua kém nên Hayato mới tỏ thái độ hậm hực như vậy, thế là cô càng được đà lấn tới, vẻ mặt ngày càng đắc ý hơn. 

Nhưng sự tình với Hayato thì lại khác. Cứ mỗi khi vô tình nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, cậu lại không thể ngừng ý thức về việc Haruki là một cô gái. 

"Thế..."

"Thế sao?"

"Trận đấu thế nào? Tớ không xem đến cuối."

"Khá đáng tiếc, nhưng bọn tớ thua rồi. Thế Hayato cổ vũ cho bên nào?"

"..."

"..." 

Bị vặn hỏi ngược lại bằng một câu hỏi khác, nhìn cái bản mặt tinh quái kia, Hayato biết thừa cô đang trêu chọc mình.

Haruki lúc này có lẽ vì vận động mạnh nên người vẫn còn nóng ran, cô không chỉ cởi tất mà còn cởi luôn cả chiếc áo len mỏng mặc ngoài, nới lỏng cổ áo sơ mi rồi dùng tay quạt phành phạch để lùa gió vào trong. 

Dáng vẻ ấy có phần gợi cảm, nhưng đồng thời cũng là một hình ảnh "mất hình tượng" mà cô tuyệt đối không thể để ai khác nhìn thấy. Đó là đặc quyền chỉ dành riêng cho Hayato. 

(Mà thôi, đúng chất Haruki rồi.)

Nghĩ vậy, cậu bỗng cảm thấy việc mình cứ xoắn xuýt ý thức về giới tính thật là ngớ ngẩn. Đôi mắt đang nhíu lại cũng dần giãn ra. 

"Này, có đang nghe tớ nói không đấy?"

"Rồi rồi, tớ thua, tớ đầu hàng. Tớ chẳng thể nào thắng nổi cậu đâu, Haruki."

"Ồ, chịu thừa nhận rồi đấy hả. Thế này thì tính cho tớ nợ thêm một lần được chưa nhỉ?"

"Nợ cái gì cơ?"

"Thì là thi xem ai làm mọi người phấn khích hơn ấy?"

"Phấn khích cái gì chứ... Thật là, cậu đúng là một diễn viên đại tài đấy."

“Diễn viên, sao.....?"

"Haruki..?" 

Đột ngột, bầu không khí bao quanh Haruki thay đổi. Sự náo nhiệt, nhẹ nhàng lúc nãy tan biến, thay vào đó là một vẻ gì đó nặng nề u uất.

Dù môi vẫn nở nụ cười, nhưng trông cô như đang kìm nén một nỗi đau đớn thầm kín nào đó. Ánh mắt ấy khiến người đối diện phải nhói lòng. 

Hayato không hiểu tại sao cô lại trở nên như vậy. Cậu chỉ biết chắc chắn rằng mình vừa chạm vào một nơi không nên “đụng chạm” nào đó của cô. 

"Hayato này, cậu hoàn toàn khác với tớ nhỉ."

"Này, khoan... Haruki!?" 

Bất thình lình, nụ cười trên môi cô thay đổi sắc thái, cô bò bằng cả hai tay hai chân như một con thú đang săn mồi, thu hẹp khoảng cách với Hayato. Rồi cô đặt tay lên ngực cậu, những ngón tay di chuyển đầy lả lướt như để kiểm chứng điều gì đó. 

"Chỗ này cứng thật đấy... Là cơ bắp hả? Cậu có tập luyện không? Hay là vì cậu là con trai? Ngày xưa cậu cũng chẳng khác tớ là mấy mà."

"D-Dừng lại đi Haruki...!"

"Tại sao?"

"T-Tại sao cái gì mà tại sao...!" 

Mặt Hayato đỏ bừng lên vì những đầu ngón tay của cô. Những ngón tay thon mềm ấy như có ý nghĩ riêng, lướt dọc trên ngực cậu, thỉnh thoảng còn luồn vào qua kẽ hở của chiếc áo sơ mi để chạm trực tiếp vào da thịt.

Trước những kích thích lạ lẫm từ cô bạn thuở nhỏ, Hayato không tài nào chịu đựng nổi nữa. 

"Nhột lắm, dừng lại đi!"

"Á!" 

Hayato mạnh bạo đẩy Haruki ra, đôi mắt hừng hực nhìn cô đầy oán trách. Còn Haruki, sau khi ngẩn người chớp mắt vài cái thì bỗng phì cười. 

"Aha, xin lỗi nhé xin lỗi nhé! Nhột đến thế cơ à?"

"Tha cho tớ đi."

"Nhưng mà nhé... Hayato thấy sao về việc tớ cứ diễn kịch để lừa dối mọi người như thế này?"

"Chẳng thấy sao cả. Tớ chỉ thấy đó đúng là Haruki thôi."

"Ra vậy..." 

Nói rồi Haruki nheo mắt lại như thể muốn kết thúc chủ đề này tại đây, cô lấy phần ăn trưa của mình ra.

Vẫn là túi thạch dinh dưỡng quen thuộc, kèm theo vài miếng cơm nắm. Theo quan sát của cậu mấy ngày qua, thực đơn của cô thường xoay vòng giữa cơm nắm và bánh mì sandwich. 

Hayato cũng lấy hộp cơm của mình ra. 

"À, để tạ lỗi, tớ chia cho cậu một miếng nhé? Muốn uống thạch không? Hay là ăn cơm nắm?"

"Không cần đâu, tớ có đồ của tớ rồi. Haruki, lúc nào cậu cũng uống cái thạch đó nhỉ?" 

"Cho nó nhanh gọn mà vẫn đủ chất ấy mà."

"Mua ở cửa hàng tiện lợi à?"

"Ừm, sáng nào tớ cũng ghé qua. Mà nhắc mới nhớ, lúc nào Hayato cũng mang cơm hộp... Ơ, cái gì kia!?"

"Gì là gì... Cơm nắm chiên thôi mà." 

Trong hộp cơm của Hayato là bốn viên cơm nắm chiên to bằng nắm tay nằm chễm chệ. Ngoài ra chẳng có món phụ nào khác, hèn gì Haruki lại ngạc nhiên đến thế. Nhưng nhìn chung thì chúng trông rất đầy đặn. 

Đây là món cậu đã chuẩn bị từ tối qua vì biết hôm nay có tiết Thể dục. Cậu xào hành tây, cà tím băm nhỏ cùng thịt xông khói cắt miếng vừa ăn, sau đó cho cơm nguội vào đảo đều, nêm nếm muối tiêu và nước xốt cà chua.

Sau đó cậu dùng màng bọc thực phẩm nặn thành viên tròn và không quên cho phô mai vào giữa. Cuối cùng lăn qua bột mì, trứng gà, bột chiên xù rồi chiên ngập dầu trong chảo cho đến khi vàng ruộm. 

Nhắc lại chuyện tối qua, Himeko còn mắng cậu là: "Cơm mà còn đem đi chiên thì lượng calo khủng khiếp lắm! Anh định làm em béo lên à!?".

Miệng nói vậy nhưng con bé vẫn thó mất 3 viên để mang đi học. 

"Cậu có muốn đổi lấy một nửa chỗ cơm nắm kia không?"

"Được hả!?"

"Đây."

"Thế tớ cũng đổi." 

Cậu đặt viên cơm chiên lên nắp hộp đưa cho cô, đổi lại cô nhồi cơm nắm vào chỗ trống trong hộp cơm của cậu. 

"Ơ, đũa đâu?"

"Khỏi đi, bốc tay cho nhanh... Ưm, Ngon quá! Ăn món đậm vị thế này sau tiết thể dục là nhất luôn, lại còn có phô mai nữa! Cái này mua ở đâu thế? Đồ đông lạnh à?"

"Tớ làm đấy."

"Hayato làm á!?"

"Gì, bất ngờ lắm sao?"

"Ừm..." 

Haruki lại trưng ra bộ mặt kinh ngạc, cô chăm chú quan sát gương mặt Hayato như thể vẫn chưa tin vào tai mình. 

"Lẽ nào mấy hộp cơm từ trước đến giờ cũng là Hayato tự làm?"

"Ừ, tớ làm đấy."

"Quả nhiên bảy năm là một khoảng thời gian dài thật nhỉ...?"

"Haruki..." 

Cô lẩm bẩm với một nụ cười có chút bối rối. Hayato định nói điều gì đó, nhưng rồi lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, chẳng thể thốt ra thành câu. 

"Nào, ăn nhanh lên thôi. Sắp hết giờ nghỉ trưa rồi."

"Ờ, phải rồi..." 

Nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua, Haruki lập tức lấy lại nụ cười tinh nghịch thường ngày. Có điều gì đó cứ vương vấn trong lòng, Hayato nhìn ra ngoài cửa sổ để lấp liếm sự bối rối. 

Bầu trời đầu hạ xanh ngắt một màu, xanh đến mức khiến người ta cảm thấy mất thiện cảm. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!