Chương 06: Mùa hè năm ấy vẫn chưa kết thúc
Nơi ở mới của Hayato là một căn hộ chung cư cao tầng dành cho gia đình, cách nhà Haruki không xa.
Ngôi nhà gỗ một tầng ở quê đối lập với khu tập thể bê tông cốt thép. Cánh cửa luôn mở toang không chút phòng bị ở quê đối lập với sảnh vào được trang bị khóa tự động.
Giữa nông thôn và thành phố có quá nhiều khác biệt khiến cậu không khỏi ngỡ ngàng. Có vẻ sẽ còn mất nhiều thời gian để cậu thực sự quen với nơi này.
"Anh về rồi đây."
"Mừng anh đã về, anh hai."
“Himeko, anh nhìn thấy hết rồi đấy."
"Hửm? Anh có muốn nhìn thêm không?"
"Chính vì không muốn nhìn thêm nên anh mới nhắc đấy."
"Thế thì đừng có nhìn là được chứ gì."
“Thật là..."
Tại phòng khách căn hộ tầng 6, cô em gái đón cậu bằng một giọng nói đầy uể oải. Đôi mắt có phần bướng bỉnh, mái tóc nhuộm màu sáng được uốn xoăn nhẹ nhàng, chiếc váy đồng phục được cắt ngắn vừa đủ để không quá lố lăng. Một cô gái hiện đại luôn chú trọng đến thời trang — đó chính là em gái của Hayato, Himeko.
Dù là em gái nhưng Hayato cũng phải thừa nhận cô bé khá dễ thương, chỉ có điều lúc này con bé đang nằm ườn trên ghế sofa với dáng vẻ lôi thôi, chiếc váy ngắn thì bị vén ngược lên. Một hình ảnh hết sức "mất hình tượng". Đến cả Hayato cũng phải nhíu mày ngán ngẩm.
(Hầy, thật là... Từ Haruki cho tới Himeko, đứa nào đứa nấy đều…)
Vô thức so sánh dáng vẻ của cô bạn thanh mai trúc mã lúc nãy với cô em gái trước mắt, cậu lại thở dài. Có lẽ những hình ảnh này chỉ có mình cậu mới được thấy mà thôi. Nghĩ vậy, Hayato chỉ biết tặc lưỡi tự nhủ thôi thì cũng đành chịu vậy.
"Himeko, bố đâu rồi?"
"Bệnh viện ạ. Bố bảo sẽ ghé qua chỗ mẹ."
“Thế à... Còn bữa tối thì sao?"
"Trông cậy cả vào anh đấy. Em đang bận tay chút."
"Biết rồi, biết rồi."
Himeko đang mải mê dán mắt vào điện thoại, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ "Ưm...". Cậu sực nhớ ra trước khi chuyển nhà, cô bé đã tuyên bố hùng hồn rằng không muốn bị coi là dân quê mùa.
Chắc chắn là Himeko cũng vừa trải qua cuộc "tra tấn" dành cho học sinh mới giống cậu rồi. Hẳn là con bé đang dốc sức tìm hiểu đủ thứ để không bị lộ sơ hở.
"Ngay từ đầu cứ nói mình là dân quê có phải xong không."
"Anh hai im đi!"
Himeko vốn là đứa trẻ có chút sĩ diện, cũng vì thế mà không ít lần gặp thất bại. Hayato nhìn em gái mình ngán ngẩm rồi kiểm tra tủ lạnh.
(Thịt lợn nạc còn dư từ đợt giảm giá, hành lá, ớt chuông, cải thảo và nấm hương…)
Bữa trưa của Hayato chỉ có một ổ bánh mì nên giờ cậu muốn ăn cái gì đó thật chắc bụng.
Đầu tiên cậu thái mỏng thịt lợn, ướp với nước xốt gồm nước tương, đường và rượu mirin, sau đó thêm chút bột năng và dầu mè cho thấm.
Trong lúc đó, cậu băm chặt các loại rau củ. Vì tiện tay dọn dẹp tủ lạnh nên tỉ lệ các loại rau khá là tùy hứng. Cậu cũng không quên pha nước xốt gồm dầu hào, tương đậu bản, nước tương và rượu trắng.
Xào chín thịt, canh lúc thích hợp thì đổ nước xốt vào, thế là món "Thịt lợn xào ớt chuông kiểu tự chế" đã hoàn thành. Thêm bát cơm trắng và một bát súp miso ăn liền nữa là đủ màu sắc cho một bữa ăn ngon lành.
"Himeko, cơm xong rồi đây."
"Vâng ạ... Ơ kìa."
"Gì thế?"
"Anh vẫn cứ nấu mấy món trông như mồi nhậu thế này à, anh hai?"
"Kìa, đây là món ăn bình thường mà đúng không?"
"Cứ cho là vậy đi..."
Ở vùng quê thiếu thốn trò giải trí, hễ có dịp là mọi người lại tụ tập tại nhà ai đó để mở tiệc. Mỗi lần như vậy, Hayato lại được gọi đến để làm mồi nhậu, đổi lại là cậu sẽ nhận được tiền tiêu vặt. Thành ra, thực đơn sở trường của cậu không tránh khỏi bị thiên về hướng đó.
"Mời cả nhà ăn cơm!"
"Ăn đi."
"Ưm~ Quả nhiên ăn với cơm cũng rất hợp, chết mất, béo lên thì sao! À đúng rồi, anh hai biết gì chưa?"
"Gì cơ?"
"Hôm nay tới trường em mới biết đấy... Ở quanh đây không có cái máy xát gạo tự động nào cả."
"Cái... gì cơ...?"
"Mà còn nữa nhé, chỉ cần đi bộ 10 phút là tới được ga tàu gần nhất rồi."
"Đúng là 'gần nhất' theo đúng nghĩa đen luôn nhỉ?"
Hai anh em nhà Kirishima cùng rùng mình trước sự "hiện đại" quá mức của thành phố so với vùng Tsukinose.
Có vẻ không chỉ mình Hayato mà cả cô em Himeko cũng đang phải vật lộn với những "cú sốc văn hóa" ngay khi vừa chuyển trường.
"Thế, có chuyện gì hả?"
"Chuyện gì là chuyện gì?"
"Anh có chuyện gì vui đúng không?"
"Sao em biết?"
"Tại nhìn anh cứ cười tủm tỉm suốt kìa."
“Hả...?"
Bị Himeko chỉ điểm, Hayato mới nhận ra khóe môi mình đang nhếch lên từ lúc nào. Dù miệng nói gì đi nữa, thì việc gặp lại cô bạn thanh mai trúc mã Haruki dường như khiến cậu vui sướng đến mức không giấu nổi trên gương mặt.
"Ở trường... anh gặp lại Haruki rồi."
"Haru-chan... Ơ, thật á? Là Haru-chan đó ư?!"
"Sốc hơn nữa là bọn anh còn ngồi cạnh nhau cơ."
"Oa, sướng thế! Haru-chan giờ trông thế nào rồi?"
"Thì..."
Hayato hồi tưởng lại cô bạn vừa gặp lại hôm nay. Ngày xưa lúc nào cũng quần soóc, áo phông, đội mũ, quần áo thì lem luốc bùn đất với những vết trầy xước khắp người, dáng vẻ đúng chất một "đại ca" nghịch ngợm.
Vậy mà giờ đây là mái tóc dài mượt mà ngang lưng, làn da trắng không một tì vết thay cho những vết trầy. Một vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, nhìn thoáng qua cứ ngỡ là một tiểu thư đoan trang.
Thế nhưng, cái nụ cười tinh nghịch kia thì chẳng thể nào lẫn đi đâu được.
"Vẫn không thay đổi gì cả, Haruki vẫn là Haruki thôi. Vừa gặp đã bắt anh phải gánh thêm 'khoản nợ' rồi."
"Hì hì, ra là vậy. Em cũng muốn gặp chị ấy quá."
"Đúng hơn là cậu ta còn khỏe và hung hăng hơn xưa nữa, chắc là tiến hóa từ khỉ lên gorilla rồi cũng nên."
"Hahaha, anh nói gì vậy chứ."
Và thế là, hai anh em cùng say sưa trò chuyện về người bạn cũ chung của họ. Những kỷ niệm cứ thế ùa về. Hàng tá những "khoản nợ" đã được lập ra.
Khi chia đôi cây kem nhưng hai miếng không đều nhau. Khi thi xem ai bắt được nhiều ve sầu hơn. Hay khi cùng nhau thi đấu game như hôm nay. Họ đã cùng nhau chồng chất bao nhiêu ký ức lên nhau.
Ngày ấy. Buổi hoàng hôn cuối hạ. Khoảnh khắc mà những ngày tháng tưởng chừng kéo dài mãi mãi bỗng chốc tan vỡ. Thế nhưng, lời hứa nhỏ bé năm ấy vẫn luôn vẹn nguyên và sống động cho đến tận bây giờ.
Chiều cao ngày xưa ngang nhau, giờ đã lệch một cái đầu. Bàn tay nắm chặt ngày xưa, giờ kích cỡ đã khác biệt. Tốc độ chạy có thể vẫn tương đương, nhưng sải bước đã có sự chênh lệch.
Những khác biệt ấy đã nảy sinh trong khoảng thời gian họ xa cách. Thế nhưng, chúng là những khác biệt mà cậu tin rằng rồi sẽ chẳng còn quan trọng nữa.
Mối nhân duyên tưởng chừng đã kết thúc, nay lại một lần nữa bắt đầu cùng với mùa hè rực rỡ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Rượu Mirin là một loại rượu gạo ngọt, gia vị thiết yếu trong ẩm thực Nhật Bản, có vị ngọt dịu, mùi thơm đặc trưng và giúp món ăn bóng bẩy, mềm hơn, đồng thời khử mùi tanh hiệu quả nhờ quá trình lên men tự nhiên từ gạo nếp và koji.