Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 2 - Chương 52: Còn cậu thì sao?

Chương 52: Còn cậu thì sao?

Đó là một hành động thuần cảm tính. Chỉ vì nhất thời mất bình tĩnh mà cậu đã lỡ làm vậy. Haruki, Kaidou Kazuki và cả những người xung quanh đều kinh ngạc, nhưng người kinh ngạc nhất lại chính là bản thân Hayato. 

(A... chết tiệt!) 

Nhưng lời đã nói ra thì không thu lại được, Hayato bắt đầu vận hành hết công suất bộ não để chữa cháy. 

"Thì, là thế này... Hai người định đi đâu đó vì việc câu lạc bộ đúng không? Tớ, ờ thì, cũng có câu lạc bộ muốn vào, nên định đi cùng luôn cho tiện thể ấy mà." 

Cậu tuôn ra một tràng như đang biện hộ, giọng hơi nhanh rồi hùng hổ bước phăng phăng dọc hành lang dẫn đầu. 

"Này, cậu đi ngược hướng rồi kìa, Kirishima-kun."

“Vậy à..." 

Bị Haruki chỉ ra sự mất bình tĩnh, lòng dao động của Hayato lộ rõ mồn một trước bàn dân thiên hạ khiến những tiếng cười khúc khích vang lên không ngớt. 

"Chúng ta cùng đi nhé. Được chứ, Kaidou-kun?"

"À, ừ, tớ không phiền đâu." 

Được Haruki hỏi như vậy, Kaidou Kazuki dù mang gương mặt phức tạp nhưng cũng chỉ còn cách trả lời như thế. Hayato với vẻ mặt ngượng nghịu đành lủi thủi đuổi theo sau lưng Haruki. 

Họ bước đi trên hành lang trước giờ sinh hoạt buổi sáng. Vì thời gian đến khi chuông reo không còn nhiều nên dù nghe thấy tiếng ồn ào nhưng không còn bóng dáng ai khác trên hành lang. Bước chân của ba người họ có chút vội vã. 

Bầu không khí thật kỳ lạ. Một Haruki có vẻ đang tâm trạng khá tốt, một Hayato với vẻ mặt không mấy tự nguyện, và một Kaidou Kazuki mang biểu cảm hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

Trong tình cảnh đó, Kaidou Kazuki là người mở lời trước. 

"Vào câu lạc bộ vào thời điểm giữa kỳ thế này thì hiếm thật đấy." 

Nếu tin đồn là thật, thì Hayato vừa chính thức trở thành ‘kẻ phá đám’ màn tiếp cận Haruki của cậu ta. Thế nhưng, giọng điệu của Kaidou vẫn rất ôn hòa, gương mặt không hề lộ vẻ ác ý hay toan tính. Đó là một sự tò mò thuần túy. 

"À thì... Do tớ là học sinh chuyển trường mà."

"À, ra vậy, là cậu sao. Cậu định vào đâu câu lạc bộ nào? Nếu là bên bóng đá thì bọn tớ luôn chào đón nhé?"

"Câu lạc bộ làm vườn."

"Hả?" 

Đó là một âm thanh phát ra đầy ngỡ ngàng. Kaidou Kazuki nhìn chằm chằm Hayato từ đầu đến chân với ánh mắt bối rối. Với chiều cao trên 1m75 trên mức trung bình, cánh tay lộ ra từ tay áo sơ mi ngắn tay săn chắc và làn da rám nắng, cơ thể cậu trông rất gọn gàng. Ngay cả khi không phải Kaidou thì ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ cậu đang chơi một môn thể thao nào đó. 

Chính vì vậy, khi từ "làm vườn" thốt ra từ miệng Hayato, việc Kaidou kinh ngạc cũng là lẽ đương nhiên. 

Thế nhưng, Hayato lại cảm thấy phản ứng đó giống như việc Kaidou đang coi thường việc làm vườn hay đúng hơn là việc làm nông nói chung. Cậu sừng sộ đáp trả với vẻ mặt bực bội: 

"Này, cậu ở câu lạc bộ bóng đá đúng không?"

"Ừ, đúng vậy..."

"Bóng đá thì có gì vui chứ?"

"Gì cơ...? Thì nó khác với các môn thể thao khác ở giá trị của từng bàn thắng, sự tự do trong lối chơi, và tất nhiên là tinh thần đồng đội gắn kết nữa... Có quá nhiều thứ không thể kể hết được..."

"Làm vườn, hay làm ruộng nói chung thì cũng vậy thôi." 

Hít một hơi thật sâu, Hayato dừng bước và quay người lại. 

"Hàng ngày phải tưới nước, cắt tỉa, bón phân, rồi xử lý cỏ dại và sâu bọ. Nó tốn công sức và là công việc nặng nhọc hơn mọi người tưởng nhiều. Thế nhưng, mình chăm sóc tận tình bao nhiêu thì rau củ sẽ đáp lại bấy nhiêu. Mỗi một loại rau củ đều có cá tính riêng, và khi thấy một loại có hình thù kỳ lạ mọc ra, cảm giác như mình vừa vớ được một vật phảm quý hiếm vậy. Này, nhìn cái này đi! Làm vườn là niềm vui tuyệt vời nhất đấy!" 

Và rồi, với vẻ mặt đắc ý, cậu đưa tấm ảnh quả cà tím mọc ra mũi và quả ớt xoắn quẩy cho hai người xem. 

Cả Haruki lẫn Kaidou Kazuki đều đứng hình, mắt chớp liên hồi trước một Hayato đột nhiên thao thao bất tuyệt về sức hấp dẫn của việc trồng rau. Vốn dĩ việc một nam sinh trung học nhiệt huyết kể chuyện nghịch đất đã là của hiếm rồi. Việc họ kinh ngạc là điều hiển nhiên. 

Và rồi, hành động tiếp theo của Haruki, hay nói chính xác hơn là của Nikaidou Haruki con nhà người ta đã khiến Kaidou Kazuki hoàn toàn sững sờ. 

"Á ha, ha ha ha ha ha ha! Ha... Kirishima-kun, cậu thích làm vườn đến thế cơ à! Ừm ừm, tớ cũng nghĩ có một thứ gì đó để say mê như vậy là rất tốt đấy!"

"Thì đó là việc tớ đã quen thuộc từ nhỏ mà... Ui da! Đau đấy, đừng có vỗ lưng tớ nữa!?" 

"N-Nikaidou-san!?" 

Haruki vừa ôm bụng cười ngặt nghẽo như không kìm nén được vừa đập bồm bộp vào lưng Hayato một cách cực kỳ tự nhiên và thân thiết. Một Nikaidou Haruki luôn dịu dàng, lễ phép và hòa nhã với tất cả mọi người, đó là Haruki trong nhận thức của Kaidou Kazuki. Nhưng dáng vẻ lúc này của cô là một sự bất ngờ lớn, đồng thời khơi dậy trong cậu một sự tò mò mãnh liệt. 

"A... ừm, khụ khụ. Chúng ta đi tiếp thôi."

"Ờ..."

"Ừ, ừm, đúng vậy nhỉ?" 

Nhận ra ánh mắt của Kaidou, Haruki cố tình ho khan một tiếng. Rồi cô đưa tay vuốt lại nếp váy dù nó chẳng hề bị lệch, chấn chỉnh lại bầu không khí rồi bắt đầu bước đi. Sự thay đổi sắc mặt nhanh chóng đó khiến người ta phải ngẩn ngơ. Phòng Hội học sinh — đích đến của họ nằm cách đó chưa đầy một phút đi bộ. 

"Bọn em xin phép ạ. Ơ, không có ai ở đây sao. Để xem nào, tớ sẽ đi lấy mẫu đơn, hai cậu đợi một chút nhé."

"Ờ."

"Nhờ cậu nhé, Nikaidou-san." 

Hayato, người vừa rồi phản ứng hơi bị quá khích, giờ đang vò đầu bứt tai để khỏa lấp sự ngượng ngùng, mắt dõi theo bóng lưng Haruki. Nhìn cô tìm kiếm trong tủ tài liệu không một chút do dự, cậu nhận ra: 

(Cô ấy quen thuộc với những việc này thật.) 

Một khía cạnh khác của Haruki mà cậu vẫn chưa biết rõ khiến một cảm giác đắng chát khó tả lan tỏa trong lồng ngực. 

"Tớ đã không biết đấy."

"Hửm?" 

Kaidou Kazuki lẩm bẩm như thể đang nói hộ lòng mình. Câu nói đó nghe như thể cậu ta cố tình nói chỉ riêng cho Hayato nghe. 

"Phải chăng cô ấy lúc nãy... mới chính là bản chất thật của Nikaidou Haruki?"

"Ai mà biết được..." 

Đó là một câu hỏi mang tính xác nhận. Cảm giác bứt rứt trong lòng tăng lên, khiến lời đáp của Hayato trở nên cộc lốc, khác hẳn với phép lịch sự thông thường. 

(Cái lớp mặt nạ đó... nếu bị bại lộ thì chẳng phải sẽ hỏng hết sao...) 

Cậu biết đây là một cảm xúc trẻ con. Nhưng cậu vẫn muốn oán trách Haruki vì thái độ sơ hở lúc nãy. 

"Tớ là Kaidou Kazuki. Còn cậu?"

"Hả?"

"Tên của cậu."

"Kirishima Hayato..." 

Thế nhưng Kaidou Kazuki dường như cũng có hứng thú với cả Hayato, cậu ta đưa tay ra định bắt tay. Không hiểu đối phương có ý đồ gì, Hayato nhìn chằm chằm vào bàn tay đó một lúc. Nhìn lên gương mặt Kaidou, cậu ta đang nở một nụ cười rạng rỡ, trông không có vẻ gì là ác ý. 

(…………) 

Tin đồn cũng chỉ là tin đồn. Hơn nữa, việc Haruki có bạn trai đi chăng nữa thì vốn dĩ cũng chẳng liên quan gì đến Hayato. Thế nhưng, sự thật là cậu không thể nào ngừng bận tâm được. 

"Rất vui được làm quen, Kirishima-kun."

"Ờ, rất vui vì được làm quen..." 

Hayato nắm lấy bàn tay đó với một gương mặt đầy phức tạp. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!