Chương 51: Đợi đã!
Do bận rộn với việc chuẩn bị hộp cơm theo những công thức chưa quen tay, Hayato đến trường muộn hơn mọi khi.
Lớp học buổi sáng vẫn bao trùm trong sự náo nhiệt như thường lệ. Một vài người đang cuống cuồng xử lý bài tập lỡ quên hoặc mượn vở bạn để chép, nhưng đại đa số là những nhóm bạn đang tụ tập tán dóc.
"Hửm?"
Vừa ngồi xuống chỗ, điện thoại cậu rung lên báo tin nhắn. Khi mở màn hình ra, đập vào mắt cậu là hình ảnh một quả cà tím mọc ra cái mũi dài hệt như một quả cầu.
Người gửi là Mitsutake Minamo. Kèm theo đó là dòng chữ: 『Cậu xem quả cà tím này đi, trong nó tự mãn thật sứ』 khiến Hayato không nhịn được mà bật cười trong họng.
Ngoài ra còn có những bức ảnh khác như: quả ớt ngọt mọc xoắn quẩy được chú thích là 『Nó đang dỗi đấy』, hay quả ớt mọc ngược lên trời với dòng chữ 『Có vẻ nó đang tập trồng cây chuối』. Đó đều là những loại rau củ có hình thù kỳ dị. Ở siêu thị thì hiếm thấy, nhưng hồi còn ở Tsukinose, người ta thường đem cho vì không bán được, nên chúng rất đỗi quen thuộc với cậu. Cảm nhận chút hoài niệm, cộng với cách dùng từ độc đáo của cô nàng, Hayato khẽ rung vai vì buồn cười.
"Gì thế Kirishima, cứ cười tủm tỉm suốt. Đang ngắm gì đấy, đừng nói là người trong mộng đấy nhé?"
"Không phải đâu Mori. Là rau thôi. Nhìn đi này."
"Ha ha ha, cái gì thế này, hình thù quái đản thật đấy!"
"Đúng không? Ngoài thị trường không có nhưng thực ra thì chúng có đủ loại hình dạng đấy."
"Hể, còn tấm nào khác kiểu này không?"
"Để xem nào... A...!"
"Ồ?"
Đột nhiên, một hình ảnh không phải rau củ hiện lên. Hayato thốt lên một tiếng ngạc nhiên đầy hối hận, còn Mori thì phát ra âm thanh thích thú như thể không muốn bỏ lỡ cảnh này.
"À há, ừm, tớ hiểu mà. Tớ hiểu mà Kirishima. Đã là đàn ông thì ai chẳng mê mẩn các cô gái mặc đồ vu nữ."
"K-Khoan đã Mori, đây không phải sở thích của tớ, là trang phục lễ hội thôi..."
"Phải rồi nhỉ, là lễ hội, tớ hiểu mà. Sức hút của lễ hội không chỉ có các vu nữ, mà còn nằm ở những bộ Yukata của hội con gái nữa đúng không?"
"Tớ không phủ nhận điều đó... Mà nhắc mới nhớ, ở các lễ hội quanh đây mọi người đều mặc Yukata cả sao?"
"Ừ, mấy cái lễ hội mùa hè địa phương ấy mà. Thế ở chỗ cậu ở trước đây người ta không mặc à?"
"Chỗ đó chẳng có mấy ai trạc tuổi tớ để mà mặc cả."
"R-Ra vậy."
Bức ảnh Vu nữ đó chính là Murao Saki. Cô ấy đã gửi nó cùng với công thức nấu ăn sáng nay. Nhưng để giải thích chuyện này thì hơi phiền phức, nên khi câu chuyện lái sang hướng Yukata, Hayato thầm thở phào nhẹ nhõm. Chủ đề Yukata dường như thu hút sự chú ý của đám con trai khác, chúng bắt đầu vây quanh náo nhiệt.
"Công nhận Yukata có sức mạnh đặc biệt thật! Chỉ cần khoác nó lên là con gái trông xinh hơn hẳn 5 phần luôn!"
"Kiểu tóc cũng phải hợp nữa, nhất là phần gáy ấy, cực phẩm!"
"Nhìn thì kín cổng cao tường nhưng trông vẫn cứ gợi cảm thế nào ấy!"
"Làm gì có chuyện đó."
"Không có đâu."
"Cậu thấy sao hả, Kirishima!?"
"Đ-Đừng có hỏi tớ."
Và thế là, chẳng hiểu sao đám con trai lại lao vào tranh luận về yukata. Có vẻ như sắp có một lễ hội mùa hè do chính quyền địa phương tổ chức tại công viên gần đây, nên vài tên trong nhóm cứ liếc mắt ra vẻ lộ liễu về phía các bạn nữ. Hayato bất chợt nhìn sang bên cạnh và nhận ra Haruki đang hướng ánh mắt đầy tò mò và có chút tinh quái về phía mình, khiến cậu bất giác đề phòng.
"Con trai các cậu thực sự thích yukata đến thế sao?"
"À không, chuyện đó..."
Haruki đặt ngón trỏ lên cằm, khẽ nghiêng đầu đưa ra câu hỏi. Dù Hayato biết thừa Haruki đang cố tình trêu chọc mình, dù cậu dường như nghe thấy giọng nói ẩn giấu bên dưới lớp mặt nạ của cô ấy là 『Hê~ hố~ hừm~, ra là con trai các cậu thích kiểu đó nhỉ』 thì trông cô vẫn cực kỳ đáng yêu.
Nhưng sự đáng yêu đó, vốn dĩ chỉ dành riêng cho Hayato mà thôi.
"Tất nhiên rồi!"
"Thế nên Nikaidou-san hãy cho bọn tớ thấy dáng vẻ mặc yukata của cậu đi!"
"Hãy cùng đi lễ hội với bọn tớ đi!"
"Làm bạn gái tớ đi! Hẹn hò với tớ đi!"
Trước lời khiêu khích, hay nói đúng hơn là trêu đùa của Haruki, đám con trai xung quanh bắt đầu trở nên quá khích. Phản ứng ngoài dự tính này khiến Haruki giật mình.
“Hừm... E là hơi khó rồi..."
"Này, các cậu đang nói cái quái gì thế hả!?"
"Tránh ra đi lũ thú vật giống đực này!"
"Nikaidou-san, cậu không sao chứ!?"
Ngay lập tức, một khung cảnh hỗn loạn diễn ra khi các bạn nữ lao vào bảo vệ Haruki khỏi đám con trai đang nhốn nháo. Haruki có vẻ cũng choáng váng trước tình cảnh này, cô nàng chỉ biết lắp bắp "Cái gì? Cái gì thế này!?" rồi hoa mắt chóng mặt.
(Hầy, thật là...)
Dạo gần đây, Haruki bắt đầu bộc lộ bản tính thật là một cô nàng hơi hậu đậu và vụng về. Hayato thở dài một tiếng thật dài, rồi cùng với các bạn nữ và Mori can ngăn đám con trai lại.
"Hahaha, quả nhiên Nikaidou thay đổi nhiều thật đấy."
"Tớ thì chẳng thấy rõ lắm..."
"Trông cậu ấy dạo này đã dễ gần hơn, hay nói đúng hơn là có vẻ thong dong hơn trước... Có lẽ tin đồn trong hội con gái là thật rồi."
"Tin đồn gì cơ?"
"Nikaidou Haruki có lẽ đã có bạn trai rồi."
"Hả...?"
Hayato ý thức được mình vừa phát ra một âm thanh cực kỳ ngớ ngẩn. Lúc này đây, cậu thậm chí chẳng hiểu nổi một nửa những gì Mori vừa nói. Đúng là Haruki gần đây có thay đổi, và đó chắc chắn là một dấu hiệu tốt. Nhưng chuyện đó với việc "có bạn trai" tuyệt đối không thể nào kết nối được trong đầu Hayato.
Giữa lúc Hayato đang hoang mang, phía cửa lớp bỗng rộ lên tiếng xì xào.
"Cho hỏi, Nikaidou-san có ở đây không?"
"A, vâng, có chuyện gì thế ạ?"
"Đấy, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay."
"Hắn ta là ——!"
Đó là Kaidou Kazuki. Có vẻ cậu ta có việc cần tìm Haruki nên đã gọi cô ra ngoài. Hayato bất giác nhìn gương mặt của Haruki khi cô tiến về phía cậu ta, đó vẫn là biểu cảm của một "Nikaidou Haruki" thường ngày, ít nhất không phải là vẻ mặt của một cô gái được người mình thích gọi đi. Hơn ai hết, Hayato hiểu rõ Haruki chẳng có người yêu nào cả.
Thế nhưng, chẳng hiểu sao trong lòng Hayato lại dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu.
『À, có một tin đồn rất nổi tiếng trong đám con gái đấy. Người mà Kaidou-san thực sự thích... là Nikaidou-san.』
Lời nói hôm trước của Mitsutake Minamo bỗng hiện về. Khi nhìn quanh, cậu thấy nhóm nữ sinh đang vừa cười tủm tỉm vừa dõi theo Haruki, còn nhóm nam sinh thì nhìn với vẻ mặt phức tạp và ngán ngẩm. Cảm giác như mọi người xung quanh đang cố tình biến tin đồn đó thành sự thật hiển nhiên vậy, điều đó khiến cậu thấy bực bội.
Cậu hướng mắt về phía Kaidou để xem biểu cảm của hắn, nhưng từ vị trí của Hayato không thể thấy rõ mặt cậu ta. Chỉ thấy điệu bộ khua tay múa chân của hắn có vẻ hơi quá đà, giống như đang hồi hộp, và điều đó càng làm tăng thêm tính xác thực cho lời nói của Minamo.
"Thế nên là, về việc xin phép thành lập câu lạc bộ, tớ nghe nói phải hỏi Nikaidou-san ở lớp này..."
"Vâng, nếu là việc đó thì phải đến phòng Hội học sinh mới làm được. Ừm, tớ sẽ đi cùng cậu nhé."
"À, thế thì đỡ cho tớ quá."
Hóa ra là chuyện liên quan đến câu lạc bộ. Cậu không hiểu tại sao cậu ta lại phải đến hỏi Haruki. Nhưng khi Haruki và Kaidou Kazuki sánh vai bước ra khỏi lớp, và khi thoáng thấy gương mặt thở phào nhẹ nhõm của hắn, cơ thể Hayato đã lao đi trước cả khi kịp suy nghĩ.
"Đợi đã!"
"Ha... Hả!?"
"Cậu là...?"
Tiếng kêu kinh ngạc không chỉ phát ra từ hai người trước mặt Hayato, mà là từ cả lớp học.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
