Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 26: Himeko = Linh vật

Chương 26: Himeko = Linh vật

Cách khu chung cư 20 phút đi bộ là ngôi trường cấp hai nơi Himeko theo học. Khác với ở Tsukinose khi tiểu học và trung học gộp làm một, ngôi trường này là một tòa nhà bê tông cốt thép ba tầng khang trang chứ không phải nhà gỗ một tầng cũ kỹ. 

Himeko cực kỳ yêu thích bộ đồng phục mới. Thay cho chiếc váy yếm lùng bùng quê mùa trước đây là chiếc váy họa tiết kẻ ca-rô xinh xắn, kết hợp với áo thủy thủ có chi tiết đồng bộ ở cổ áo. 

Tại ngôi trường thành phố này, Himeko cũng sớm bộc lộ vẻ ngoài của một mỹ nhân tương lai.

Đôi mắt tròn xoe lanh lợi, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh và vóc dáng thanh mảnh. Ngoại trừ một vài bộ phận ‘khiêm tốn’ mà cô bé đang đặt kỳ vọng sẽ phát triển thêm thì nhìn chung Himeko rất cuốn hút.

Cộng thêm mác "học sinh mới chuyển trường", cô bé trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. 

Vừa vào đến lớp khi suýt soát giờ học, Himeko buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Hầy...".

Hành động này ngay lập tức thu hút sự quan tâm của cô bạn cùng lớp vừa mới thân — Torigai Honoka. 

"Himeko-chan, sao lại thở dài thế... Có chuyện gì à?"

"À ừm, cũng có chút chuyện ấy mà."

"Lại vụ lịch phát sóng tivi bị lệch làm cậu hốt hoảng à?"

"Vụ gào lên vì lỡ mất một tập phim đó qua rồi, giờ tớ ổn."

"Hay là cảm giác khác lạ vì không tìm thấy cột điện nào bằng gỗ?"

"Cái đó tớ cũng quen dần rồi."

"Hay là vì hôm nay đi đường lại không thấy xác ếch hay thằn lằn bị xe cán?"

"Đúng là chẳng thấy thật đấy. Khoan đã! Tớ không phải dân quê đâu nhé!"

"A ha ha, phải rồi ha?" 

Himeko đỏ bừng mặt đứng bật dậy phủ nhận kịch liệt, nhưng Honoka và các bạn xung quanh chỉ nhìn cô bé với ánh mắt mỉm cười trìu mến.

Dù Himeko luôn cố che giấu gốc gác, nhưng việc cô bé ngạc nhiên khi thấy thành phố không có trạm xát gạo tự động, hay chẳng biết gì về khái niệm ‘đường tàu cao tốc’ ngay ngày đầu chuyển đến đã khiến cái mác ‘dân quê’ lộ tẩy sạch sành sanh.

Từ đó, cô bé trở thành ‘linh vật’ hay bị trêu chọc của lớp. 

Tất nhiên, bản thân Himeko vẫn đinh ninh là mình chưa bị lộ. 

"Thế có chuyện gì nào? Lại có điều gì khác biệt so với nơi ở cũ làm cậu ngạc nhiên à?" 

 "Ừm, kiểu thế. Nhưng lần này không phải đồ vật mà là con người."

"Con người?"

"Một người bạn cũ của anh hai tớ. Tớ cũng mới gặp lại sau vài năm, người đó thay đổi chóng mặt luôn, làm tớ cứ thấy bứt rứt trong lòng sao ấy."

"Người đó như thế nào?"

"Hừm, ngày xưa là kiểu đại ca quậy phá hay cùng anh tớ chạy rông khắp núi rừng, nghịch ngợm suốt ngày rồi bị mắng nhưng lại rất quan tâm và hay chơi với tớ. Thế mà giờ gặp lại, nhìn cứ như học sinh ưu tú thục nữ ấy."

"Hửm... Thế cậu có thích người ta không?"

"A... ừm, chắc là vậy. Có lẽ tớ đã từng thích." 

Thích. Từ đó rơi tõm vào trái tim Himeko một cách nhẹ nhàng. Đó là một cảm giác nhàn nhạt, mơ hồ đặc trưng của những đứa trẻ.

Một thứ tình cảm mông lung mà gọi là ‘mối tình đầu’ thì hơi quá. Nhưng khi ướm vào từ ‘thích’, cô bé cảm thấy mọi thứ đều vừa vặn. 

Chắc chắn là cô bé đã từng thích. Dù không rõ đó là loại tình cảm gì, nhưng Himeko thực sự đã thích Haruki khi vẫn đinh ninh cô ấy là con trai. 

Tuy nhiên, dù tình cảm đó có là thật đi chăng nữa, nguyện vọng của Himeko cũng không bao giờ thành hiện thực. Sự thật Haruki là con gái là điều không thể thay đổi. 

Một cơn đau ngọt ngào và nhói lòng ập đến. Vô thức, Himeko đưa tay lên ôm lấy lồng ngực phẳng lì của mình. 

"Ăn gian quá đi mất."

"Himeko-chan...?" 

Người bạn thuở nhỏ gặp lại sau bao năm nay đã mang dáng vẻ không thể tin nổi. Không còn chút hình bóng nào của "đại ca đám trẻ" ngày xưa, thay vào đó là một vẻ thanh tú, khả ái đến mức dù cùng là phái nữ cũng phải thốt lên trầm trồ. 

Thế nhưng, khi chứng kiến người đó đứng cạnh anh trai mình y như ngày xưa, Himeko cảm thấy ngoài từ ăn gian ra thì chẳng còn từ nào diễn tả nổi cảm xúc này. 

Torigai Honoka nhìn Himeko đang lẩm bẩm đầy cay đắng thì không nỡ trêu chọc nữa. Ngược lại, "radar thiếu nữ tuổi teen" trong cô hoạt động mạnh mẽ, thôi thúc cô muốn xen vào giúp đỡ. Các bạn nữ khác trong lớp cũng vậy, họ vây quanh Himeko. 

"Kirishima-san, kể thêm về người đó đi!"

"Có kỷ niệm nào sâu sắc về người đó không?!"

"Bảo 'ăn gian' là sao, giờ cậu nghĩ gì về người ta?!"

"Này nhé, phải nói rõ lòng mình ra, không là sau này hối hận đấy!"

"Hả... cái gì cơ? Hối... hận...?" 

Himeko, người chưa từng được bao quanh bởi đám con gái cùng lứa ở Tsukinose, bắt đầu hoa mắt chóng mặt vì bị hỏi dồn dập. Tuy nhiên, trong mớ hỗn độn đó, có một từ khiến cô bé bận tâm. 

Hối hận. Himeko thực sự có một điều khiến cô bé vô cùng hối hận. 

(Saki-chan...)

Người bạn thân duy nhất cùng trang lứa ở Tsukinose. Cô bé đã cùng Himeko lớn lên. Vì việc chuyển nhà quá đột ngột nên Himeko đã không thể thông báo sớm cho bạn. 

『Sao cậu không nói sớm hơn! Tớ còn bao nhiêu việc muốn làm cùng Hime-chan, và cả với anh trai cậu nữa...!』

Lúc đó Saki đã khóc nức nở. Himeko đã rất vất vả mới dỗ dành được, cuối cùng cả hai cùng ôm nhau khóc vang trời. Dù giờ vẫn giữ liên lạc nhưng khoảng cách địa lý là thứ không gì bù đắp nổi. 

Hơn nữa, chẳng hiểu sao Saki và anh trai cô bé là Hayato luôn giữ thái độ gượng gạo với nhau, và họ đã chuyển đi khi sự gượng gạo đó vẫn chưa được hóa giải.

Nghĩ đến Saki, lòng Himeko lại dâng lên niềm hối tiếc khôn nguôi. 

(Saki-chan bây giờ hình như vẫn còn quan tâm đến anh hai lắm.)

Nghĩ vậy, Himeko cảm thấy mình không thể ngồi yên, phải làm gì đó mới được. Cô bé vỗ bôm bốp vào hai má rồi đứng bật dậy. 

"Được rồi, tớ sẽ cố gắng! Trước tiên, tớ phải nói chuyện thật nhiều với Haru-chan để thân thiết hơn! Phải trở thành bạn thân mới được!" 

Khi Himeko giơ nắm đấm lên hô quyết tâm, đám bạn xung quanh cũng hưởng ứng "Ồ ô ô ô~" rồi vỗ tay rào rào. Chẳng hiểu sao, mắt của đám nữ sinh ấy lúc này cứ như thú săn mồi vừa tìm thấy mục tiêu vậy. 

"Ừm ừm, bàn chuyện tương lai chút nào, Himeko-chan."

"Kể thêm cho các tiền bối này nghe đi? Tụi này sẽ giúp sức cho."

"Đã đến lúc chúng ta phải vừa uống trà sữa vừa mở 'hội nghị chiến lược' rồi."

"Trời ạ, hội nghị cái gì chứ? Giờ ít còn chỗ nào bán mấy cái đó lắm?"

"Hả, các cậu nói gì cơ, trà sữa trân châu á!? Thứ đang hot nhất bây giờ ấy hả!? Thật sao, tớ muốn uống thử!"

"「...」" 

Trà sữa trân châu vốn đã qua thời hoàng kim từ lâu rồi. Đám bạn chỉ nhắc đến như một trò đùa, vậy mà Himeko lại hào hứng đớp thính ngay lập tức.

Ở nông thôn xu hướng đến muộn, và Himeko chính là minh chứng sống cho việc "đi chậm hơn thời đại" một vòng trái đất. 

"Ừm ừm, đúng là Kirishima-san có khác."

"Được rồi, để các tiền bối đây khao bé một chầu!"

"Himeko-chan cứ giữ mãi nét tính cách này nhé?"

"Ơ? Ủa, mọi người sao thế?" 

Himeko ngơ ngác trước phản ứng của mọi người. Cả lớp nhìn cô bé với ánh mắt dịu dàng và đầy trìu mến. Có người thậm chí còn đang run rẩy vai vì nhịn cười.

Cứ như vậy, vị thế ‘linh vật của lớp’ là Himeko lại càng được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!