Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 24: Cuộc sống cô độc

Chương 24: Cuộc sống cô độc

"Nóng kinh khủng..." 

Hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa tạo thành những làn ảo ảnh, thỉnh thoảng cũng có cơn gió thổi qua nhưng chẳng mang lại chút hơi mát nào, chỉ toàn là không khí nóng nực ngột ngạt.

Hayato cũng không rõ cảm giác bồn chồn trong lòng lúc này là do thời tiết khó chịu, hay là một chút ghen tuông trẻ con đang nhen nhóm. Cậu cứ chậm chạp bước đi, như thể đang chần chừ không muốn đối diện với câu trả lời. 

Cuối cùng, sau một hồi thả bộ, cậu cũng đến trước nhà Haruki. Đó là một ngôi nhà bình thường nằm trong khu dân cư mà Hayato đã ghé thăm vài lần. Không có gì đặc biệt để bàn luận, lẽ ra là vậy. 

Cậu định nhấn chuông như mọi khi nhưng rồi chợt nhớ lại hình ảnh Haruki trở về ngôi nhà này vào hôm nọ, trông như thể cô bị bóng tối nuốt chửng. Chẳng hiểu sao cậu lại do dự, cánh tay khựng lại giữa chừng. 

"Phiền phức thật, nóng quá đi mất!" 

Hayato vò đầu bứt tai như để xua đi những suy nghĩ rối rắm, rồi dứt khoát nhấn chuông. Tiếng "bính boong" vang lên. Sự tĩnh lặng chỉ duy trì trong tích tắc, rồi một chuỗi âm thanh huỳnh huỵch ồn ào vang lên, cánh cửa bật mở đầy mạnh mẽ. 

“Hayato, Hayato đến rồi này! Cứu trẫm mau lên!!"

"Anh hai, bắt lấy chị Haru ngay cho em!"

"C-Cái gì thế này!?" 

Haruki lao ra khỏi cửa như một viên đạn, và Hayato, theo phản xạ trước lời hét của Himeko, đã dang tay ôm chặt lấy để giữ cô lại. 

"Khốn kiếp, cái tên thất phu Hayato !"

"T-Tớ không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng đừng quậy nữa, bình tĩnh đi Haruki." 

Hayato rơi vào trạng thái bối rối tột độ. Cậu chẳng hiểu tình huống giữa Haruki và Himeko là gì, nhưng cảm giác cơ thể nhỏ nhắn của Haruki nằm gọn trong vòng tay mình không giống như ngày xưa nữa, sự mềm mại và hơi ấm từ cánh tay cô, cùng với những va chạm vô tình vào ngực và đùi Haruki khi cô vùng vẫy... tất cả khiến cậu lúng túng. 

"Hì hì, tốt lắm, anh ai cứ thế áp giải chị Haru vào trong đi."

"À, ừ..."

"Aa, giết tớ đi cho rồi!" 

Himeko toát ra một luồng áp lực kỳ lạ khiến người ta cảm thấy tốt nhất là không nên chống đối. Trái ngược hoàn toàn là một Haruki đang rũ rượi, cúi gầm mặt.

Cô bị áp giải vào nhà mà không được phép phản kháng. Tuy nhiên, nghe câu "giết ta đi" kia, có vẻ cô vẫn còn chút sức lực để đùa giỡn. Đây chắc cũng chỉ là một kiểu đùa nghịch giữa họ thôi. 

"Ư..." 

Vừa định bước chân vào căn phòng mà dạo này mình đã bắt đầu quen thuộc, Hayato bất giác lùi lại một bước.

Trên bàn xếp đầy các tạp chí thời trang, những món mỹ phẩm mà cậu từng thấy trong phòng Himeko cũng được bày ra. Không gian lúc này sặc mùi "con gái" và "làm đẹp", như thể đang tuyên bố: "Con trai miễn vào".

Thảo nào Haruki lại muốn bỏ chạy. 

Và như một cách để ‘thị chúng’, trên giường bày ra hàng loạt những chiếc áo phông, quần đùi, quần dài vừa lỗi thời, vừa giản đơn đến mức đơn điệu. Hayato không nhịn được mà nhìn vào mặt Haruki. 

"Anh Hai, anh thấy sao về đống đồ cá nhân vừa thiếu gu thẩm mỹ vừa không có chút nữ tính này?"

"Thú thật là dưới góc nhìn của anh thì... cũng hơi căng thẳng đấy."

"Hayato!?" 

Haruki nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn kẻ phản bội, nhưng đáp lại cô là cái nhìn như đang nhìn một sinh vật đáng thương của Hayato.

Lần này đến lượt Haruki chùn bước. Rồi cả Hayato và Himeko bắt đầu cùng nhau giám định gu thời trang thảm họa của Haruki. 

"Chị Haru ơi, cái đống này hội tụ đủ bộ ba thể loại: đen thui, lôi thôi và đơn điệu. Đã vậy còn cũ kỹ nữa, cái áo này hình như còn bị lệch size chị nữa đúng không?"

"Cái này đúng kiểu 'đồ mặc đại cho dù bẩn cũng không tiếc' nhỉ? trông chẳng khác gì mấy bộ bọn mình mặc hồi bé."

“Có lẽ cái bộ đồ hôm ở cửa hàng tiện lợi là những gì tinh túy nhất rồi..."

"Quả thực chỉ riêng hôm đó là nhìn được..."

"Huhu..." 

Bị hai anh em nhà thanh mai trúc mã vùi dập không thương tiếc, Haruki rưng rưng nước mắt, cúi gầm mặt xuống. Cô thậm chí còn phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt: "Ơ, tệ đến thế sao?".

Tuy nhiên, ánh mắt Himeko nhìn Haruki lúc này lại vô cùng dịu dàng. 

"Không sao đâu chị Haru. Dẫu cho em có không muốn đi chơi cùng một người có gu thẩm mỹ thảm họa như xưa đi nữa, thì chị vẫn là chị thôi. Em sẽ không bỏ mặc chị đâu." 

 "C-chị tệ đến thế sao!?"

"N-này, Himeko?" 

Rồi Himeko nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó lại chuyển sang vẻ mặt tinh quái, ghé sát vào tai Haruki thì thầm điều gì đó.

Lúc đầu Haruki còn giật mình cảnh giác, nhưng rồi sắc mặt cô dần trở nên nghiêm túc, và cuối cùng lại hiện lên nụ cười tinh nghịch mà cô vẫn thường cho Hayato thấy. 

(Con bé lại tiêm nhiễm cái gì vào đầu cô ấy thế không biết... trông như đang tẩy não vậy.) 

Hayato nhìn hai cô gái vừa mới đó còn chí chóe mà giờ đã như đang âm mưu chuyện gì đó bằng vẻ mặt ngán ngẩm. Thỉnh thoảng họ lại liếc nhìn cậu, đây là một cảnh tượng mà cậu đã thấy vài lần khi họ còn nhỏ. 

"Đó, chuyện là thế đấy. Chị thấy sao? Thấy hứng thú chưa?"

"Vâng thưa sư phụ!"

"Tốt lắm, vậy thì..." 

Haruki giơ tay phải thẳng tắp, Himeko gật đầu hài lòng. Lấy Himeko làm trung tâm, những cuốn tạp chí trở thành giáo trình, một buổi "tọa đàm thời trang" bắt đầu diễn ra. 

Thú thực là Hayato chẳng hiểu gì cả, và Haruki thì phản ứng cũng có phần gượng gạo. Tuy nhiên, mặc kệ tất cả, Himeko vẫn tiếp tục bài giảng của mình. 

(Hoài niệm thật, cái này giống hệt như chơi đồ hàng lúc nhỏ vậy.) 

Hồi bé, đôi lúc Hayato cũng bị xoay như chong chóng bởi những đòi hỏi vô lý của Himeko. Nghĩ đến cảnh tượng không có gì thay đổi so với ngày ấy, cậu khẽ cười thầm trong lòng.

Buổi diễn thuyết độc thoại của Himeko vẫn tiếp diễn, Hayato trở thành chiếc máy chỉ biết gật đầu mỗi khi được hỏi ý kiến, còn Haruki thì thành một cỗ máy đang quay cuồng đến mức bốc khói trên đầu. Nhưng khi nhìn nhau, tất cả đều mỉm cười. 

"Kết thúc rồi đấy. Ôi, nói nhiều quá nên em khát khô cả cổ rồi."

"Nãy giờ chị quên mất không mời khách gì cả. Em uống trà nhé?" 

Nói đoạn, Haruki đứng dậy đi xuống bếp ở tầng dưới. Hayato thở phào một cái rồi vươn vai thật dài. Himeko nhìn anh trai bằng ánh mắt như muốn quở trách. 

"Anh Hai này, chị Haru đúng là chị Haru thật, nhưng chị ấy cũng là con gái đấy biết không?"

"Bảo 'cũng là' thì nghe hơi quá đấy."

"Thôi, anh xuống phụ chị ấy một tay đi."

"Biết rồi..." 

Dù trả lời có vẻ hời hợt nhưng Hayato vẫn đứng dậy. Một phần vì lời nhắc của em gái khiến cậu nhớ lại cảm giác khi chạm vào cánh tay Haruki lúc nãy, cậu không muốn em gái nhìn thấy biểu cảm của mình bây giờ.

Những cảm xúc phức tạp đang xoáy sâu trong lòng, cậu vừa đi xuống cầu thang vừa gãi đầu để che giấu sự bối rối. 

Tuy chưa từng vào nơi nào khác ngoài phòng Haruki, nhưng cậu nhận ra ngay vị trí căn bếp. Cánh cửa bếp đang mở hé, ánh sáng lọt ra ngoài, mọi thứ hiện rõ mồn một. 

"Haruki, để tớ bưng phụ cho."

"Ơ...?" 

Giọng Haruki vang lên có chút ngẩn ngơ. Và rồi, những gì nằm sâu bên trong căn nhà đã đập vào mắt Hayato. 

Đó là kiểu thiết kế LDK (Phòng khách - Phòng ăn - Phòng bếp thông nhau) thường thấy. Nhưng trái ngược với kiểu thiết kế quen thuộc, phòng khách lại toát lên một bầu không khí kỳ dị không thể che giấu. 

Những xấp tờ rơi vứt vương vãi, rồi nào là túi giấy, cửa hành lang thì đóng kín dù trời vẫn còn sáng, đồ nội thất dù được sắp xếp ngăn nắp nhưng lại phủ một lớp bụi dày.

Rõ ràng, đây là một phòng khách đã từ lâu không có dấu vết sinh hoạt của con người. 

Khi đưa mắt nhìn lại phía bếp, cậu thấy túi rác chứa đầy những hộp cơm bento ăn sẵn và vỏ bao bì thực phẩm đông lạnh. Tất cả đều đang nói lên thực trạng cuộc sống hiện tại của cô một cách đầy cay đắng. 

"Haru... ki..."

"A... ha ha..." 

Một lời nói không thốt nên lời thoát ra từ miệng Hayato. Vậy mà, Haruki chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo đầy khổ sở. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!