Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 23: Bên cạnh Haruki

Chương 23: Bên cạnh Haruki

Ngôi trường cấp 3 đã bước vào buổi chiều tà, tiếng hò hét từ sân vận động vọng lại trong giờ thể dục, nhìn ra ngoài cửa sổ là lại thấycái nắng đầu hè chói chang.

Trong tiết cổ văn buồn chán, khi cơn buồn ngủ bắt đầu xâm chiếm và khiến đầu óc lơ mơ, Hayato cũng đang gà gật. Đúng lúc đó, một mẩu giấy gấp gọn đột nhiên bay đến trước mặt cậu. 

"Hửm...?" 

Hayato chỉ nghĩ đến duy nhất một cái tên hay làm cái trò này. Quả nhiên, khi liếc nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, cậu thấy Haruki đang mỉm cười tinh nghịch. Nhìn ánh mắt liếc qua liếc lại của cô, có vẻ cô đang thúc giục cậu đọc ngay nội dung bên trong. 

『Sau giờ học tập trung tại nhà tớ! Hime-chan sẽ đến đấy, cứu tớ với!』 

Hayato đọc xong, nghiêng đầu thắc mắc.

(Cái quái gì thế này...?) 

Việc đến nhà Haruki thì không vấn đề gì. Cậu vẫn thỉnh thoảng ghé qua, đó là chuyện thường ngày.

Chuyện Himeko đến đó cậu cũng hiểu, vì con bé và Haruki vốn là bạn thanh mai trúc mã, tối qua hai người họ còn nói chuyện rất rôm rả nữa. Nhưng cụm từ "Cứu tớ với!" cuối cùng thì thật khó hiểu. 

Khi cậu nhìn Haruki để hỏi cho rõ, cô chỉ làm vẻ mặt khổ sở rồi chắp tay cầu xin. Thấy thế không thể hiểu nổi, Hayato bèn viết câu trả lời vào mẩu giấy, cẩn thận ném lại sao cho không bị ai phát hiện. 

『Cứ bảo "cứu" như vậy thì ai mà hiểu được. Cậu cãi nhau với Himeko à?』 

Vừa đọc xong, Haruki lập tức viết rồi ném trả, và Hayato cũng nhanh chóng đáp lại. Giữa tiết học chiều đầy uể oải, hai người họ cứ lặp đi lặp lại việc trao đổi bí mật như thế. 

『Thật ra là Hime-chan phát hiện ra tớ không có lấy một chiếc váy nào ngoài đồng phục cả, thế là con bé nổi trận lôi đình mắng tớ một trận tơi bời.』

『Chuyện đó nghe đúng kiểu Haruki thật, nhưng có vấn đề gì sao?』

『Hime-chan nói sẽ qua nhà tớ để kiểm tra mọi thứ, cậu nghĩ tớ có thể trò chuyện kiểu "con gái con lứa" mấy chuyện nữ tính được không?』

『Chuyện đó... đúng là không thể. Thà nói về mấy mẹo nhóm than khi đi BBQ thì cậu nghe còn có vẻ hăng hái hơn.』

『Đấy thấy chưa? Mà khoan, mẹo đó là gì thế, tớ cũng muốn đi BBQ! À, nhưng cái đó phải ra vùng nông thôn rộng rãi mới làm được nhỉ?』

『Hừm, cái mẹo đó là xếp than đứng lên thành hình trụ để không khí dễ lưu thông ấy mà.』

『Hế! Phải rồi, thịt nướng ở Tsukinose giờ vẫn toàn thịt lợn rừng với thịt nai thôi à?』 

『Tùy vào thứ gì dính bẫy đặt ở ruộng thôi, nhưng thường là lợn rừng. Ngoài ra còn có lửng nữa』 

Chẳng biết chủ đề ban đầu đã bay đi đâu mất, câu chuyện càng lúc càng lạc đề nhưng cả hai lại vô cùng hào hứng. Với Hayato và Haruki, những câu chuyện không đầu không cuối thế này lại luôn khiến họ cảm thấy vui vẻ. 

Tuy nhiên, vì quá mải mê mà sự cảnh giác với xung quanh cũng dần lơi lỏng. 

"Nikaidou, từ nãy đến giờ Kirishima có chuyện gì à?"

"Ơ?"

"Hả!?" 

Tiếng của giáo viên vang lên khiến cả hai giật mình bừng tỉnh, vai run bắn lên vì hoảng hốt. Nhìn quanh, dường như các bạn cùng lớp cũng đang đổ dồn sự chú ý vào họ.

Một vài người còn nhận ra có ‘điều gì đó’ đang diễn ra giữa Hayato và Haruki. Sự tò mò lan rộng. 

Hai người nhìn nhau trong tích tắc, rồi Haruki lập tức bày ra bộ mặt cực kỳ hối lỗi, giơ tay phát biểu:

"Thưa thầy... nãy giờ bạn Kirishima cứ bồn chồn mãi... Em cứ ngỡ là... bạn ấy đang rất muốn đi vệ sinh ạ..."

"Gì hả Kirishima, muốn đi thì phải nói sớm chứ. Mau đi đi. Lần sau nhớ đi trước giờ học đấy nhé."

"Cái gì cơ!?" 

Cả lớp bùng nổ trong tiếng cười. Một vài nam sinh còn cười thầm: "Nhịn đến mức đó cơ à", "Thật là xấu hổ quá đi mất".

Nikaidou Haruki là một nữ sinh ưu tú, thanh tú khả ái, văn võ song toàn nên rất được lòng mọi người. Chẳng ai mảy may nghi ngờ lời nói của cô cả. 

(Cái con nhỏ này, dám dùng mình làm phao cứu sinh à!?) 

Khi Hayato đỏ mặt vì xấu hổ nhìn sang, Haruki nháy mắt tinh nghịch và thè đầu lưỡi hồng hồng ra trêu chọc.

(Xin lỗi nhé, Hayato)

(Hừ, ta sẽ ghi nợ cho nhà ngươi!) 

Không thể phủ nhận cái kịch bản ‘đang nhịn vệ sinh’ này, Hayato đành phải ôm khuôn mặt đỏ bừng trông chẳng khác nào một người đang đạt tới giới hạn của sự xấu hổ mà lầm lũi đi thẳng ra phía nhà vệ sinh dưới những ánh mắt cười cợt của xung quanh. 

◇◇◇ 

Tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên. Như một tín hiệu, toàn bộ ngôi trường bắt đầu xôn xao, những tiếng ồn ào náo nhiệt dần quay trở lại các lớp học.

Ai nấy đều được giải phóng khỏi những tiết học nhàm chán, bắt đầu bàn tán về kế hoạch sau giờ học hoặc gọi tên người mình muốn rủ đi cùng. 

"À, xin lỗi nhé. Hôm nay mình có hẹn với bạn rồi." 

Đó vốn dĩ là một lời từ chối hết sức bình thường. Thế nhưng, vì người thốt ra lời đó là Nikaidou Haruki, nên nó đã khiến không gian xung quanh trở nên chấn động. 

"Nikaidou-san có hẹn với bạn á...? Là ai thế?"

"Cảm giác cậu ấy chẳng bao giờ tụ tập với ai mà..."

"Chắc là người bạn thanh mai trúc mã cậu ấy nhắc tới sáng nay chăng?" 

Những tiếng xì xào vang lên khắp nơi.

(Người nổi tiếng cũng mệt thật đấy) 

Hayato đứng dậy, thu vào tầm mắt những lời bàn tán đó. Cậu dự định sẽ đi về nhà một mình để tránh gây chú ý, khác hướng với Haruki.

Giữa một nam sinh mới chuyển trường và một nữ sinh nổi tiếng, lẽ ra ngoài việc ngồi cạnh nhau thì không nên có thêm mối liên hệ nào khác, đó mới là lẽ thường tình. 

Nghĩ vậy, cậu đi tới sảnh vào để thay giày thì nghe thấy những tiếng xôn xao khác đang gây chú ý theo một nghĩa khác. 

"Con bé kia là ai thế, bộ đồng phục đó là của trường cấp 2 gần đây mà nhỉ?"

"Trông dễ thương phết đấy chứ!? Tớ cũng từng học trường đó mà sao không nhớ là có ai xinh thế này nhỉ?"

"Mà sao học sinh cấp 2 lại ở đây... Không lẽ là đợi bạn trai à!?"

"Cỡ đó mà đến tận nơi đón thì... để xem thằng bồ là đứa nào, tớ phải nhìn mặt cho bằng được!" 

Hayato cũng thắc mắc nhìn xem có chuyện gì, hóa ra lại là người quen. Nhân vật học sinh cấp 2 đó là em gái cậu, Himeko.

Con bé đang đứng dưới hàng nghìn ánh mắt tò mò của mọi người, đó một điều hiếm khi xảy ra ở vùng quê Tsukinose, và trông con bé có vẻ sắp khóc đến nơi, cứ ngơ ngác nhìn quanh đầy vẻ lúng túng. 

(Himeko, tại sao con bé chẳng thèm nghĩ đến việc mình sẽ bị chú ý chứ...?) 

Hayato nhìn bộ dạng thảm hại của em gái mình, cậu day day thái dương rồi thở dài.

Trong mắt Hayato, đó chỉ là một cô em gái có hành tung đáng ngờ vì đang lo lắng, nhưng trong mắt những người xung quanh, hình ảnh một cô bé bồn chồn, kiên nhẫn đợi người thương lại mang đến ấn tượng vô cùng tốt đẹp. 

Rồi ‘con vật nhỏ’ đang run rẩy ấy, ngay khi tìm thấy mục tiêu, đã lao tới với tốc độ của một chú cún con nhìn thấy chủ đang vẫy đuôi hết mình. 

"Haru-chan!"

"Hime-chan!?" 

Himeko lao đến chỗ Haruki, chẳng cần quan tâm đến tình cảnh của cô lúc đó mà thô bạo nắm lấy cánh tay kéo đi, giục giã đòi về sớm.

Với Himeko, con bé chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, nhưng trong mắt mọi người, đó lại thành hình ảnh một cô bé cực kỳ thân thiết đang kéo tay Nikaidou Haruki đi. 

Hơn nữa, vì đến tận trường cấp 3 nên Himeko đã trang điểm và làm tóc rất chỉn chu dù đang mặc đồng phục. Hai người đứng cạnh nhau trông không hề kém cạnh, khiến những tiếng xì xào kiểu: "Ai thế? Level cao vậy?", "Nghe bảo là bạn thanh mai trúc mã mới gặp lại" càng rộ lên, làm cho không khí càng thêm phần ngột ngạt. 

"..." 

Hayato nhìn theo bóng lưng hai người họ biến mất trong tiếng xì xào, rồi một lúc sau mới bắt đầu cất bước hướng về nhà Haruki.

Không hiểu sao, lồng ngực cậu cảm thấy có chút xốn xang. Gương mặt cậu hiện lên một vẻ gì đó không mấy hài lòng. Trên bầu trời, những đám mây tơ bắt đầu che phủ đi cái nắng đầu hè vẫn đang rực cháy trên cao. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

ôi cái discord mess