Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 20: Con một

Chương 20: Con một

20 phút sau. Tại bàn ăn nhà Kirishima, Haruki đang ngon lành thưởng thức món Pasta Ratatouille. 

"Ư hư, ngon quá! Ngon đến mức thấy ghét luôn! Không hổ danh là đồ của Hayato nấu mà!"

"Đúng không? Tại anh hai nấu ăn giỏi quá nên kỹ năng bếp núc của em chẳng tăng lên được tí nào cả."

"Chị hiểu mà!"

"Rốt cuộc cậu đang khen hay trách tớ vậy Haruki? Còn Himeko, lo mà học nấu ăn đi." 

Chuyện là Haruki định ra cửa hàng tiện lợi mua cơm hộp, thế là Himeko nhân tiện rủ cô về nhà dùng bữa luôn.

Một phần cũng là vì lúc nãy hai người lỡ hét to quá trước cửa tiệm, cảm thấy ngượng ngùng không dám ở lại đó lâu. 

Nhìn Haruki vừa lầm bầm càm ràm vừa ăn một cách ngon miệng, khóe môi Hayato khẽ giãn ra. 

"Ngon quá đi, tớ no rồi! Ăn tận hai bát luôn! Nếu tớ mà béo lên là tại Hayato hết đấy nhé!"

"Đồ anh hai nấu ấy mà, ngon thì ngon thật nhưng toàn món khiến người ta cứ muốn vét sạch cái nồi cơm... Đúng là kẻ thù của phụ nữ."

"Phải đấy, kẻ thù của phụ nữ."

"Chuẩn luôn."

"Không thể sai được"

"Không biết nên cắt phần ăn của hai người luôn không nhỉ...?" 

Haruki và Himeko nhìn nhau gật đầu tâm đắc. Mấy vẻ mặt khách sáo hay sự căng thẳng khi vừa chạm mặt lúc nãy đã bay sạch sành sanh.

Dù đã xa cách 7 năm, nhưng họ vẫn có thể rôm rả trò chuyện như những người bạn thân thiết lâu ngày không gặp. 

Dù sao thì ngày xưa ở Tsukinose, Himeko và Haruki cũng là những đứa trẻ hiếm hoi cùng trang lứa, thường xuyên bám đuôi sau lưng Hayato để chơi đùa.

Sợi dây liên kết ấy dù có bị ngăn cách bởi 7 năm thời gian và khoảng cách địa lý, vẫn còn vẹn nguyên giữa hai người. Cảm nhận được điều đó, gương mặt cả ba đều tự nhiên nở nụ cười như những ngày xưa cũ. 

"Mà công nhận, Haru-chan giờ thành mỹ nhân thứ thiệt rồi nha. Lúc đầu em nhìn không ra luôn, bất ngờ kinh khủng."

"Aha, kỹ năng 'ngụy trang' của chị cũng ra gì phết chứ nhỉ?"

"Vâng, em bị đánh lừa ngoạn mục luôn! Mà thật ra ngày xưa em cứ đinh ninh chị là con trai cơ. Anh hai cũng bảo chị chẳng thay đổi gì, thậm chí còn nâng cấp từ khỉ lên thành tinh tinh nữa."

"Hừm... Hayatoooooo!?"

"À thì, tớ phải đi rửa bát cái đã."

"Tớ tính nợ đấy nhé!" 

Bị Haruki lườm một cái sắc lẹm, Hayato chột dạ, cậu vội vàng trốn vào bếp. Dù đã cố lờ đi, nhưng thực tế là Hayato cũng từng chắc mẩm Haruki là con trai giống như Himeko vậy.

Cảm thấy hơi ngượng, cậu vùi đầu vào việc rửa bát để giấu khuôn mặt có phần đỏ ửng. Nhìn bóng lưng cậu, Haruki và Himeko nhìn nhau cười khúc khích. 

"Ừm..."

"Sao thế Hime-chan?"

"Đúng như lời anh hai nói, Haru-chan vẫn là Haru-chan thôi. Kiểu như... không biết diễn tả sao nữa."

"Aha, gì vậy trời. Nhưng ra là Hayato cũng nói thế à..."

"Đúng rồi Haru-chan, mình trao đổi liên lạc đi! Em có smartphone chứ không giống ai đó đâu. Không giống 'AI ĐÓ' đâu nhé."

"À ừm, trao đổi luôn đi! Quả nhiên người không có điện thoại như Hayato mới là giống khỉ nhất."

"Anh hai ấy mà, từ xưa đã—"

"Đúng đúng, Hayato ấy hả—" 

Haruki và Himeko, hai cô gái, hai người bạn thuở nhỏ vừa tái ngộ đã bắt đầu hào hứng buôn chuyện với chủ đề chung là Hayato. Chuyện về vùng quê và thành phố, những ký ức trống trải, khoảng thời gian 7 năm... câu chuyện cứ thế kéo dài không dứt.

Thời gian vui vẻ trôi nhanh, tiếng cười vang lên giữa đêm khuya thanh vắng. 

"Hừm, chắc chị phải về thôi... Ủa, mà chú với dì đâu rồi?"

"À, hôm nay bố mẹ em cũng về muộn."

"Ra vậy. Thế thôi tớ xin phép, phiền cả nhà quá."

"Vâng, nhớ nhắn tin cho em nhé Haru-chan." 

Đồng hồ đã chỉ hơn 9 giờ tối. Haruki đứng dậy vì thấy mình đã ở lại quá lâu. Không chỉ Haruki thấy luyến tiếc, mà cả Himeko lẫn Hayato cũng vậy. 

"Để tớ tiễn cậu một đoạn."

"Hayato?" 

Lời đề nghị bất ngờ khiến cả Haruki và chính bản thân Hayato đều ngẩn người ra. Cậu cũng chẳng hiểu sao mình lại thốt ra câu đó.

Cả hai nhìn nhau với vẻ mặt đần thối ra, còn Himeko thì lại tỏ vẻ đắc ý. 

"Đúng đấy anh hai, phải tiễn chị ấy về cẩn thận chứ. Haru-chan xinh xắn thế này cơ mà." 

"Hả!? À, không cần đâu! Nhà tớ ngay đây thôi, chạy vù cái là tới mà, không sao đâu!"

"À thì... ừm, đây là... đây là cơ hội tuyệt vời để tớ tạo thêm nợ mới cho cậu đấy."

"Ư, cái tên Hayato này!" 

Hayato đưa ra lời bào chữa vụng về rồi vội vã bước ra ngoài. Haruki cũng lật đật đuổi theo sau, cả hai rời khỏi nhà Kirishima. 

"Thật là, lại còn ép người ta nhận nợ nữa chứ, bó tay!"

Miệng thì càm ràm, nhưng gương mặt cô lại thoáng hiện lên vẻ vui sướng. 

◇◇◇ 

Khác với con đường lớn dẫn ra cửa hàng tiện lợi, khu phố nhà Haruki rất ít người và xe qua lại. Thay vào đó là ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà san sát nhau. Chắc hẳn trong đó, mọi người đang tận hưởng thời gian quây quần bên gia đình. 

Hayato và Haruki sánh bước bên nhau trên con đường ấy. Cả hai đều có một cảm giác kỳ lạ, nhưng không hề tệ. 

"Này."

"Hửm?"

"Hime-chan lớn lên xinh quá nhỉ?"

"Ơ, thế à? Tớ thì chẳng thấy khác gì."

"Thích thật đấy, tớ cũng ước có một đứa em gái hoặc em trai như thế."

"Chẳng có gì sung sướng đâu. Suốt ngày ngủ nướng phải gọi dậy này, thái độ thì lồi lõm này, lại còn hay vòi vĩnh đủ thứ, đã thế chiếm dụng cái tivi phòng khách không chịu nhường ai nữa."

"Aha, nghe thôi cũng hình dung ra đúng chất Hime-chan rồi."

“Phải chứ?"

"Nhưng mà— A, đến nơi rồi."

"Ừ." 

Ngôi nhà của Haruki hiện ra, một căn nhà riêng bình thường như bao nhà khác mà cậu đã ghé qua vài lần. Thế nhưng, chỉ vì nó không có ánh đèn nào bật sáng, Hayato bỗng thấy nó trông thật lạc lõng và trống trải. 

"Hayato có Hime-chan, Hime-chan có Hayato... tớ thấy hơi ghen tị đấy."

"Haruki...?" 

Nói đoạn, Haruki rút chìa khóa túi ra với vẻ thản nhiên như không có gì, chuẩn bị bước vào bóng tối. 

"Vì tớ là con một mà." 

Haruki quay lại, nở một nụ cười có chút buồn bã. Hayato muốn nói điều gì đó — nhưng cậu không thể tìm thấy lời nào để an ủi. 

"Ngủ ngon nhé Hayato, hẹn gặp lại!"

"À, ừ, hẹn gặp lại, Haruki." 

Cánh cửa khép lại sau khi cô nhấn mạnh từ "hẹn gặp lại". Một cảm giác bứt rứt không tên đọng lại trong lòng Hayato. Cậu đưa bàn tay vừa giơ lên chào gãi sần sật vào đầu. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!