Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 2 - Chương 53: Sự cô độc thường lệ

Chương 53: Sự cô độc thường lệ

Sau khi tách khỏi Kaidou Kazuki để quay lại lớp, Hayato ngay lập tức bị đám con trai vây kín. 

"N-Này, vừa nãy gì thế hả?"

"Hừm hừm, làm tốt lắm Kirishima!" 

"Cậu là anh hùng vì đã ngăn cản mỹ nữ bị soái ca 'xơi tái' đấy."

"Nào, trưa nay với sau giờ học cậu rảnh đúng không?"

"Chúng ta nhất định phải ngồi lại nói chuyện nghiêm túc về tâm hồn của những thiếu nữ một chuyến mới được."

"Và cả chuyện về cô bạn thuở nhỏ của Nikaidou-san nữa chứ!" 

Đám con trai khoác vai Hayato đầy thân thiết, lôi kéo cậu với vẻ hưng phấn đến điên rồ, nhưng ánh mắt ai nấy đều cực kỳ nghiêm túc. Cậu có thể cảm nhận được quyết tâm không để con mồi chạy thoát của họ. Hayato nhìn quanh cầu cứu, nhưng chỉ thấy Mori đang nhún vai ra vẻ ‘chịu thôi’, còn Haruki thì mấp máy môi nói "Đồ ngốc" rồi quay đi. Cậu chỉ biết gục đầu cam chịu. Ý thức được hành động lúc nãy của mình đã thu hút quá nhiều sự chú ý, cậu đành đành chấp nhận số phận bị tra khảo sắp tới của mình. 

Mặt khác, Haruki khi nhìn thấy dáng vẻ đó của Hayato, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác hưng phấn lạ kỳ. 

Cô biết những tin đồn về Kaidou Kazuki trong đám con gái. Nhưng dựa trên kinh nghiệm bản thân, cô cũng biết rõ cậu ta chẳng hề có hứng thú với mình. Đó chỉ là câu chuyện do mọi người xung quanh tự thêu dệt nên mà thôi. 

Dưới góc nhìn của Haruki, Kaidou Kazuki chắc chắn là kiểu người cực kỳ đào hoa. Với bộ thông số hoàn hảo đó, tìm lý do để phủ nhận sức hút của cậu ta mới là khó. Thế nhưng cậu ta chắc hẳn cũng giống như cô, cảm thấy mệt mỏi với những sự chú ý thái quá đó. Và nếu mọi người tự thêu dệt tin đồn thì những kẻ khác sẽ ít dám tiếp cận hơn, cô cảm thấy có một sự đồng cảm như những người cùng cảnh ngộ đang lợi dụng tin đồn để bảo vệ bản thân. 

Chính vì thế, hành động đột kích bất ngờ của Hayato lúc nãy khiến cô vô cùng kinh ngạc, và hơn thế nữa... 

(Ơ, tại sao mình lại thấy vui như vậy nhỉ...?) 

Cô cảm thấy bối rối trước cảm xúc của chính mình. Việc cô phấn khích đến mức đập bồm bộp vào lưng Hayato lúc nãy chắc chắn cũng bắt nguồn từ sự vui sướng này. Và đó hoàn toàn không phải là một cảm giác tồi tệ. 

Suốt giờ giải lao tiếp theo, rồi cả giờ sau đó nữa, nhìn Hayato bị chất vấn về hành động lúc nãy khiến Haruki không nhịn được mà cười tủm tỉm. Thấy Haruki cứ cười như vậy, mỗi khi chạm mắt, Hayato lại hứ một tiếng rồi hờn dỗi quay mặt đi chỗ khác. 

(Hi hi.) 

Vì dạo gần đây toàn bị Hayato bắt thóp, nên Haruki càng thấy đắc ý và cười tươi hơn bao giờ hết. 

Tuy nhiên, đến giờ nghỉ trưa, nụ cười của Haruki bỗng cứng đờ trước vị khách thứ hai trong ngày xuất hiện. 

"Kirishima-kun có ở đây không nhỉ?"

"Kaidou...!?" 

Kaidou Kazuki với nụ cười tỏa nắng và thân thiện đã đến tìm Hayato. Là tìm Hayato, chứ không phải Haruki. Sự việc bất ngờ này khiến không chỉ Haruki mà cả lớp học im phăng phắc như tờ. Ngay cả chính Kaidou cũng không giấu nổi nụ cười khổ trước tình cảnh này. 

"Cậu tìm tôi có việc gì..., à không, cậu đến đây làm gì thế?"

"Thì đến để thắt chặt tình bạn với Kirishima-kun mà. Cậu ăn cơm hộp à? Tớ ngồi đây được chứ?"

"Ơ, này... thật là."

"Ừm ừm, mấy tấm ảnh rau củ lúc nãy ấy, cậu còn tấm nào khác không?"

"Thì cũng có nhưng mà..."

"Tuyệt, cho tớ xem thêm đi." 

Kaidou Kazuki hành động vô cùng tự nhiên. Với dáng vẻ hồn nhiên, cậu ta len lỏi vào vòng vây của đám con trai đang vây quanh Hayato một cách trơn tru. 

"À Kirishima, nhắc mới nhớ cậu có mấy tấm ảnh của cô bạn vu nữ nữa mà đúng không?" 

"Mori, cái thằng này... Ừ thì có thật."

"Hể, hay đấy chứ, Vu nữ tuyệt mà. Nhắc tới vu nữ là nghĩ ngay đến lễ hội nhỉ? Tớ thực ra cũng thích cả hầu gái nữa đấy."* 

Lời nói đó của cậu ta ngay lập tức nhận được phản ứng từ đám con trai và một bộ phận nữ sinh. 

"Ồ? Thật ra tớ lại mê kiểu y tá cơ."

"Sườn xám cũng đỉnh lắm đấy nhé~"

"Gì chứ Kaidou, cậu cũng hợp cạ với bọn này quá nhỉ!?"

"K-Kiểu Gothic Lolita thì sao ta? Thực ra tớ cũng hơi hứng thú với kiểu đó..."

"T-Tớ cũng vậy nè..." 

Có vẻ như sự cởi mở bất ngờ của Kaidou đã khiến mọi người mất đi sự đề phòng. Không chỉ Hayato mà tất cả những người khác đều dần bị cuốn vào cuộc trò chuyện lấy Kaidou làm trung tâm. Đúng là một người nổi tiếng thực thụ, cậu ta đang phát huy tối đa sức hút của mình. 

Chứng kiến cảnh đó, Haruki trở nên hoang mang. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Dưới con mắt của Haruki, nhìn Hayato và Kaidou nói chuyện vui vẻ hòa hợp với nhau, cô không biết phải xử lý cảm xúc trong lòng mình thế nào. 

Hơn nữa, từ những người không tham gia vào vòng tròn đó, những ánh mắt đổ dồn về phía cô và cậu ta càng lúc càng dày đặc. 

"À thì... Mình xin phép ra ngoài chút nhé." 

Chẳng nói với ai cụ thể, nhưng cô cố tình lẩm bẩm thành tiếng rồi đứng dậy rời chỗ. Việc Nikaidou Haruki có việc bận vào giờ nghỉ trưa là chuyện thường ngày. Chẳng ai mảy may nghi ngờ cả. 

Lúc rời khỏi lớp, cô thoáng nhìn về phía Hayato và thấy cậu đang nở một nụ cười khó xử. Điều đó bỗng chốc vướng bận trong lòng cô. 

… 

Rời khỏi lớp, Haruki chỉ có một đích đến duy nhất, đó là căn cứ bí mật, cũng là nơi trú ẩn cảu cô trong giờ nghỉ trưa. Căn phòng trống nhỏ hẹp khoảng 10 mét vuông nằm trong tòa nhà câu lạc bộ cũ. 

"Sao tự nhiên thấy nó rộng thế nhỉ." 

Cô vô tình thốt ra lời độc thoại. Trải tấm nệm ngồi ra, Haruki ngồi xuống theo kiểu chéo chân nữ tính đầy hiếm hoi, rồi lẳng lặng lấy thanh gà ăn kiêng ra gặm. 

(…………) 

Chẳng hiểu sao, miếng ăn cứ nghẹn lại ở cổ họng không trôi xuống nổi. Cô cố gắng nuốt xuống rồi nhìn đồng hồ, nhưng mới chỉ trôi qua chưa đầy 2 phút kể từ khi cô đến đây. Thời gian nghỉ trưa vẫn còn dài dằng dặc. Nhìn vào tấm nệm mà Hayato vẫn thường ngồi, cô lại nhớ đến cảnh cậu bị mọi người vây quanh lúc nãy. 

"Hayato bị bắt mất tiêu rồi." 

Dù biết không phải vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy như mình bị bỏ rơi, một cảm giác lạc lõng xâm chiếm tâm trí Haruki. Không biết dùng từ này có chính xác không, nhưng cô có cảm giác như thể Hayato đã bị ai đó cướp mất vậy. 

Vì cảm thấy cô đơn, bàn tay cô tự nhiên đưa lên đầu, rồi khi nhớ lại cảm giác được xoa đầu lúc sáng, cô liền lắc đầu nguầy nguậy để xua đi ý nghĩ đó. 

(A... thật là... hửm?) 

Đúng lúc đó, điện thoại của Haruki báo tin nhắn. Người gửi là Hayato. 

『Xin lỗi nhé, tớ không thoát ra được. Bữa trưa hôm nay coi như tớ nợ cậu một lần nhé.』 

Chân mày Haruki khẽ nhíu lại. Trong tình cảnh đó thì việc thoát ra đúng là nan giải. Hơn nữa, chính cô vài ngày trước cũng đã từng không thể thoát ra được. 

"Ra là thế à..." 

Ngay khoảnh khắc nhận ra mình chỉ có một mình, một cảm giác trống rỗng như có lỗ hổng trong tim ập đến. Dù biết không phải lỗi của Hayato, nhưng cô vẫn không khỏi thấy hờn dỗi. 

Cuối cùng, không chỉ thời gian mà cả cảm xúc của mình cô cũng không biết đặt vào đâu, Haruki rời khỏi phòng và bắt đầu bước đi vô định. Tuy nhiên, vì là hành động né tránh ánh mắt người khác, những nơi cô có thể đi cũng bị giới hạn. Thế nên, việc cô đi đến nơi đó, xét theo khía cạnh nào đó, là một sự tất yếu. 

"A..." 

Người đang ở đó là một cô bé nhỏ nhắn trong bộ đồ thể dục và chiếc mũ rơm vô cùng nổi bật trong không gian trường học, đó là Mitsutake Minamo. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô bé, chẳng hiểu sao Haruki lại vội vàng ẩn nấp. Có vẻ Minamo đang mải mê chăm sóc rau củ trong bồn hoa nên không nhận ra sự hiện diện của cô. 

Haruki và Mitsutake Minamo thực ra chẳng có mối liên hệ nào cụ thể. Hai người ở khác lớp, cùng lắm chỉ là biết tên nhau mà thôi. Vì đang muốn tránh ánh mắt mọi người, cô nên nhanh chóng rời khỏi đây thì hơn. 

『Làm vườn là niềm vui tuyệt vời nhất đấy!』 

Thế nhưng, cô bỗng nhớ lại lời Hayato khi cậu bảo sẽ vào câu lạc bộ làm vườn, nơi cô bé này đang sinh hoạt. Trước khi kịp nhận ra thì đôi chân cô đã vô thức bước về phía đó từ lúc nào không hay. 

"À... ừm, chào cậu, Mitsutake-san."

"Pyah... Kiri... N-Nikaidou-san!?" 

Vẫn là phản ứng đáng yêu như một con thú nhỏ thường thấy. Và khi nhận ra cô bé suýt chút nữa đã thốt ra cái tên "Kirishima-san" một cách quen thuộc, tim Haruki bỗng nhói lên một nhịp. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!