Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 2 - Chương 54: Nụ cười rạng rỡ đó

Chương 54: Nụ cười rạng rỡ đó

"À... ừm, chuyện là..."

"H-Hửm, có chuyện gì thế?" 

Đó là một hành động bốc đồng. Thực ra Haruki chẳng có việc gì cụ thể để tìm cô bạn này cả. Chính vì thế, dù đã cất lời bắt chuyện nhưng cô lại chẳng biết phải nói gì tiếp theo. Nhìn Haruki cứ ấp úng, Mitsutake Minamo cũng chỉ biết nở một nụ cười bối rối. 

"T-Tớ định hỏi xem cậu đang làm gì đấy mà."

"T-Tớ đang cắt tỉa với nhổ cỏ dại thôi..."

"À, a ha ha, đúng rồi nhỉ!" 

Tình cảnh đúng như những gì mắt thấy tai nghe. Chẳng cần phải tốn công hỏi một chuyện hiển nhiên như thế. Minamo không đọc được ý đồ của Haruki nên chỉ biết cười khổ. 

"……"

"……" 

Bầu không khí im lặng bao trùm lấy cả hai. Nó dần trở nên vô định và khó xử đến lạ lùng. Vốn dĩ, giữa Haruki và Minamo thường ngày chẳng có lấy một điểm chung nào. 

Haruki vừa băn khoăn không biết phải làm sao, vừa chăm chú quan sát dáng vẻ của cô bạn. Minamo thấp hơn Haruki hẳn một cái đầu, điểm nổi bật nhất chính là mái tóc xoăn tít tự nhiên của cô. Cô bé mang vẻ đáng yêu của một loài thú nhỏ, nhìn kỹ thì đường nét gương mặt rất thanh tú. 

(A, cô bạn này trông cũng xinh xắn đấy chứ? Phong cách kiểu khác hoàn toàn so với mình.) 

Biết đâu đấy, lý do Hayato muốn gia nhập câu lạc bộ là vì... 

"A... thật là bực mình quá đi!"

"N-Nikaidou-san!?" 

Vừa nghĩ đến đó, Haruki đột nhiên hét lớn một tiếng. Để xua đi cảm giác bứt rứt đang dâng lên trong lòng, cô vò đầu bứt tai đến rối bời, chẳng màng đến việc kiểu tóc dày công chuẩn bị bị hỏng bét. 

Tất nhiên, chứng kiến một Nikaidou Haruki có hành động kỳ quặc như vậy, Minamo không khỏi kinh hãi. Cô bé vừa ngạc nhiên vừa lo lắng không biết mình có lỡ làm gì sai hay không, cứ thế lúng túng cuống cuồng cả lên. 

Nhìn thấy Minamo như vậy, Haruki mới lấy lại được chút bình tĩnh, cô nở một nụ cười tự giễu. 

"À, a ha ha, xin lỗi cậu nhé. Vừa rồi tớ... tớ phản ứng hơi thái quá một chút."

"Thái quá? Ơ... cậu đang gặp chuyện gì phiền muộn sao?"

"À ừ, đúng vậy. Dạo gần đây có chút chuyện."

"Ra là vậy à..." 

Haruki thở dài một hơi thật dài. Chính cô cũng cảm thấy chán nản với bản thân mình. 

Cứ ở lại đây chắc chắn mình sẽ lại suy nghĩ lung tung mất. Ngay khi cô định quay gót rời đi thì... 

"C-cậu có muốn thử làm vườn không?"

"Hả...?"

"Cùng làm vườn với tớ đi! Tuyệt lắm đấy nhé! Nó sẽ giúp tâm hồn cậu bình lặng lại đấy. Nè, cậu cầm lấy cái này!"

"Ơ? Cái gì? Này, khoan đã!" 

Vừa nãy Minamo còn lo lắng nhìn Haruki, vậy mà chớp mắt một cái, cô bé đã ấn chiếc mũ rơm đang đội trên đầu sang cho Haruki. Rồi cô bé mạnh dạn nắm lấy tay Haruki kéo đi. Trái ngược với vẻ ngoài nhỏ nhắn và trầm tính, hành động quyết đoán này khiến Haruki không khỏi ngỡ ngàng. 

Khi cả hai đứng trước bụi cà tím đang nở hoa tím biếc, Minamo mỉm cười rạng rỡ rồi đưa chiếc kéo ra. Có vẻ cô bé muốn Haruki tự tay thực hiện. 

"Hãy cắt bỏ những cành thừa ở đây và ở đây nhé. Cậu cứ mạnh tay tỉa cả hoa đi cũng được!" 

"Ừm, cắt nhiều thế này có ổn không? Mất đến một phần ba cái cây rồi còn gì!?"

"Không sao, cậu cứ táo bạo lên. Nó giống như đi cắt tóc vậy thôi."

"N-Nếu vậy thì... hây!" 

Dưới sự chỉ dẫn của Minamo, Haruki vừa bối rối vừa bắt đầu công việc tỉa cành. Đây là lần đầu tiên cô đối mặt trực tiếp với rau củ và nhận ra rằng: chẳng có hai cái cây nào giống hệt nhau, mỗi cây đều có một cá tính riêng biệt. Chính vì thế, việc cắt tỉa không có một đáp án chuẩn mực nào cả. Nếu không quan sát kỹ từng gốc cây, bạn sẽ chẳng biết phải làm gì. Công việc này thực sự đòi hỏi sự tập trung cao độ. 

Chẳng mấy chốc, mồ hôi đã lấm tấm trên trán, hai gò má của Haruki cũng dính đầy bùn đất giống hệt Minamo. Thế nhưng, cô đã say mê đến mức chẳng còn bận tâm đến những chuyện đó nữa. 

"Chỗ này cứ cắt xoẹt một cái là được phải không? Có hơiquá tay không nhỉ?"

"Không sao đâu, mấy bạn nhỏ này kiên cường lắm, tớ đảm bảo đấy, từng đó chưa ăn thua gì đâu."

"Được rồi, thế thì tớ cắt nhé! Hi hi, nghĩ đến việc những bông hoa này sau này sẽ biến thành rau quả, thấy kỳ diệu thật đấy!"

"Phải không? Tớ cũng thấy chúng rất phi thường."

"A, đúng rồi! Hôm nào đến kỳ thu hoạch... tớ..."

"Cậu nhất định phải đến nhé... Nikaidou-san?" 

Haruki, người nãy giờ đang mải mê với đám rau, quay lại nhìn Minamo. Ánh mắt cô bé lúc này tràn đầy vẻ dịu dàng và yêu thương dành cho cây cỏ. Đồng thời, Haruki cũng nhận ra nãy giờ mình đã phấn khích đến nhường nào. Cô cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng bừng lên. 

"Chuyện là, tớ..."

"Hi hi, cậu cười rồi kìa."

"A ưm..." 

Cảm giác như bị nhìn thấu tâm can khiến Haruki thấy ngượng ngùng vô cùng. Minamo thấy vậy liền mỉm cười, tiến lại gần đứng cạnh Haruki và cùng hướng mắt về phía đám rau củ. 

"Chuyện là, trước khi bắt đầu trồng rau, tớ đã gặp một chuyện khá sốc. Tớ đã buồn, đã đau khổ đến mức bật khóc... Thế nhưng, bụng tớ vẫn cứ reo lên vì đói, điều đó khiến tớ thấy mình thật nực cười. Tớ nghe nói hoa nở rồi tàn là hết, nhưng với rau củ, hoa tàn mới là lúc bắt đầu để kết trái... Ban đầu, tớ tìm đến việc làm vườn chỉ vì sự tò mò xem chuyện đó có đúng hay không thôi." 

"Mitsutake-san?"

"Đến khi bắt tay vào làm mới thấy mình chẳng biết gì cả. Chăm sóc chúng vất vả hơn tớ tưởng nhiều, nhưng trên hết là cảm giác vui sướng... A, nãy giờ tớ đang nói cái gì thế này... Đại loại là... ờm thì, việc có một điều gì đó để yêu thích đã cứu rỗi tớ rất nhiều..."

“Ra vậy..." 

Minamo vừa nói vừa ngượng ngùng, hai tay cô ấy đan chặt trước ngực. Dù cứ "à ừm" hay "chuyện là" đầy lúng túng, nhưng ánh mắt chân thành của cô bé vẫn nhìn thẳng vào Haruki để gửi gắm những lời tâm huyết. Đó chính là cách cổ vũ riêng của cô bé dành cho Haruki. 

Chẳng có gì to tát cả. Cô bé chỉ đơn giản là thấy Haruki đang buồn phiền nên muốn làm điều gì đó để cô vui lên. Nhìn vào đôi mắt Minamo, Haruki hiểu rằng ở đó không hề có sự toan tính hay ý đồ xấu nào. Tuyệt đối không có. 

(A, cô gái này... đúng là một người tốt.) 

Khác với một Haruki luôn đeo một lớp mặt nạ, Minamo là một người có thể thật lòng lo lắng cho người khác bằng cả trái tim. 

Trong tâm trí Haruki, định kiến về Minamo hoàn toàn thay đổi. Đồng thời, một cảm xúc gần giống như sự ngưỡng mộ nảy nở trong cô. Thú thật, ban đầu cô cũng có chút toan tính khi tiếp cận. Thế nhưng giờ đây, cô thực sự muốn biết nhiều hơn về thế giới của cô bé này. 

"Này, lần tới tớ lại đến đây được không?"

"A... vâng, tớ rất sẵn lòng!" 

Nụ cười rạng rỡ của Minamo lúc đó —— đối với Haruki mà nói, thực sự rất tỏa sáng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!