Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 2 - Chương 58: Ngay lúc này tôi không thể

Chương 58: Ngay lúc này tôi không thể

Đó là một màn chào hỏi và đáp lễ đầy chuẩn mực. 

"Cháu xin tự giới thiệu lại, cháu là Nikaidou Haruki ạ."

"Hô, Haruki-chan giờ ra dáng thiếu nữ quá, bác suýt nữa thì không nhận ra đấy."

"Hì hì, cũng đã 7 năm trôi qua rồi mà bác."

"Hayato với Himeko thế nào? Tụi nó có gây phiền phức gì cho cháu không?"

"Dạ không ạ, chúng cháu vẫn đang chung sống rất hòa thuận." 

Nói đoạn, Haruki nở một nụ cười thanh thoát rồi khẽ cúi đầu chào. Tấm lưng thẳng tắp, bộ đồng phục chỉnh tề không một nếp nhăn. Đó là một phong thái hoàn hảo trước mặt chủ nhà. Có thể nói là một sự thay đổi chóng mặt. Đến cả Himeko cũng phải thốt lên một tiếng thở dài đầy thán phục trước màn đeo mặt nạ gái ngoan quá đỗi thục nữ này. 

"Chậc."

"Tụi nó chuyển trường gấp quá nên bác cứ lo không biết có hòa nhập được với trường lớp không, nhưng nếu có Haruki-chan ở đó thì bác yên tâm... Hayato?"

"Hayato-kun ở trường cũng học tập rất nghiêm túc đó bác... Ơ, có chuyện gì vậy Hayato?"

"Không có gì..." 

Với tư cách là Nikaidou Haruki, những cử chỉ của cô đối với phụ huynh của bạn thuở nhỏ chắc chắn đạt điểm tuyệt đối. Thế nhưng, chẳng hiểu sao Hayato lại cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nhìn gương mặt Haruki đang hơi căng thẳng ghé sát vào thắc mắc về mình, cảm giác bồn chồn như bùn lầy đang âm ỉ trong bụng cậu lúc nãy lại trỗi dậy một lần nữa. 

Và rồi, cậu hồi tưởng lại chuyện xảy ra trước khi Haruki và Himeko về nhà. 

◇◇◇ 

Sau giờ học, Hayato bị Mori và đám bạn cùng lớp giữ lại. 

"Tớ phải về chuẩn bị bữa tối rồi!"

"Hả, Kirishima nấu cơm tối á?!" 

Nói đoạn, Hayato dứt khoát thoát khỏi vòng vây của nhóm Mori. Phía sau cậu vẫn còn vang lên những tiếng kêu kinh ngạc của bọn họ. 

(A, chết tiệt!) 

Hôm nay đúng là một ngày toàn những chuyện nằm ngoài dự tính. Cả chuyện của bản thân lẫn những chuyện xung quanh đều không suôn sẻ khiến cậu thấy bực bội. Cứ đà này thì không ổn. Thế nên, để giải tỏa tâm trạng, cậu đã chọn một con đường về nhà khác với mọi khi, và bước vào một cửa hàng mà cậu chưa từng ghé qua. 

Đó là một cửa hàng bán hạt cà phê, nhưng cũng bày bán rất nhiều thực phẩm nhập khẩu. 

"Hội chợ hương liệu..." 

Bị thu hút bởi hương thơm đó, cậu bước đến một góc cửa hàng, nơi bày bán nào là thì là Ai Cập, củ nghệ, rau mùi, ớt đỏ... Những cái tên gia vị nghe quen tai nằm cạnh những công thức pha trà Chai hay nấu Cà ri. Cậu nhớ lại công thức mà Murao Saki đã đưa cho mình hôm trước và bắt đầu đối chiếu trong đầu. Sẽ tốn công sức và chi phí cũng không hề rẻ. 

(Thỉnh thoảng đổi gió chút chắc cũng được nhỉ?) 

Nhưng tâm trạng cậu lúc này lại muốn thử cái gì đó mới mẻ. 

Hayato vốn có sở thích nấu ăn. Ban đầu là do hoàn cảnh bắt buộc, nhưng rồi cậu dần bị mê hoặc bởi niềm vui khi thấy người khác dù là em gái hay bất kỳ ai khen ngon khi thưởng thức món mình nấu. Giờ đây, nấu ăn đã trở thành một trong những sở thích không thể thiếu của cậu. Chính vì thế, việc thử sức với công thức hay phương pháp nấu mới luôn khiến cậu hào hứng. Nghĩ đến phản ứng của Haruki và Himeko lát nữa thôi, cậu thấy vui không tả xiết. Bước chân về nhà cũng vì thế mà trở nên nhẹ tênh. 

“Ơ...?" 

Thế nhưng tâm trạng hưng phấn đó đã tan thành mây khói ngay khi cậu đứng trước cửa nhà. 

Cửa không khóa. 

Sáng nay cậu chắc chắn mình đã khóa cửa trước khi đi. Chẳng lẽ là nhà có trộm? Hay là kẻ biến thái nhắm vào Himeko? Ở vùng quê Tsukinose, chuyện không khóa cửa là bình thường, nhưng từ khi lên thành phố, cậu đã nghe đến ù tai rằng nếu không khóa cửa thì chuyện khủng khiếp sẽ xảy ra. Với nỗi bất an dâng cao, cậu bước vào phòng khách và thấy một người đàn ông trung niên đang nằm dài trên ghế sofa. 

"Hửm... À, bố lỡ ngủ quên mất. Lâu rồi không gặp, Hayato."

"Bố...?" 

Thì ra là bố cậu. Hayato thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Dù cả nhà đã chuyển lên đây nhưng ông hiếm khi ghé qua, phải hơn một tuần rồi cậu mới lại thấy mặt ông. Nhìn chiếc túi giấy dưới chân để lộ vài chiếc sơ mi nhăn nhúm, có vẻ ông ghé qua để lấy đồ thay. 

"À, đồ bẩn thì bố cứ để ở chỗ máy giặt nhé, chốc con giặt cho."

"Xin lỗi con nhé. À, hay hôm nay để bố nấu cơm cho?"

"Thôi, con làm được rồi. Dạo này Himeko đang ăn kiêng nên nó khó tính về thực đơn lắm."

"Hể, Himeko á?" 

Chẳng biết thấy gì buồn cười mà bố cậu khẽ cười rung cả cổ họng. Nhìn kỹ thì chiếc sơ mi bố đang mặc hay chiếc áo vest vắt trên sofa đều đã nhăn nhúm, quầng thâm dưới mắt ông hiện lên rõ rệt. Hayato vừa nhìn dáng vẻ đó của bố, vừa bày những túi gia vị vừa mua ra, lấy thịt gà đông lạnh và rau củ được tặng ra chuẩn bị. 

Từ hồi còn ở Tsukinose, công việc của bố cậu liên quan đến việc sửa chữa, nhập khẩu máy móc nông nghiệp và nghiên cứu lưu thông cây giống cũng như nông sản. Sau khi chuyển công tác lên đây, ông tập trung chủ yếu vào nghiên cứu. Có lẽ vì thiết bị ở phòng thí nghiệm quá hiện đại và tiện nghi nên ông thường xuyên ở lại đó qua đêm. 

(Nghe nói ngày nào bố cũng ghé qua chỗ mẹ để chăm sóc nữa.) 

Cậu biết rằng hễ có thời gian rảnh là bố lại đi thăm mẹ. Chà, việc vợ chồng tình cảm mặn nồng là chuyện tốt thôi. Dù lòng cậu có chút phức tạp. 

Vừa suy nghĩ, cậu vừa mở công thức của Murao Saki ra. Hôm nay là món cà ri với cà chua làm chủ đạo, đi kèm với đó tận dụng vị chua thanh. Cậu cho gừng và tỏi vào nồi dầu nóng cho dậy mùi, rồi xào hành tây băm nhỏ đến khi ngả màu cánh gián. Sau đó, cậu cho thật nhiều cà chua cắt miếng vào, vừa xào cho đến khi cạn nước vừa chuẩn bị gia vị. Đúng lúc đó, bố cậu như chợt nhớ ra điều gì nên lên tiếng: 

"À, chuyện học hành với cuộc sống ở đây thế nào rồi con?"

"Dạ, cũng bình thường thôi ạ. Con với Himeko đều ổn."

"Vậy sao...?" 

Có vẻ ông vẫn luôn bận tâm về việc chuyển trường đột ngột này. Gương mặt ông hiện rõ vẻ hối lỗi. Nhưng cả Hayato và Himeko đều không ai phàn nàn về chuyện đó cả. 

"Con cũng có một cuộc gặp gỡ bất ngờ... À đúng rồi, bố còn nhớ về Haruki không? Cái tên hồi xưa hay sang nhà mình chơi ấy, giờ cậu ấy sống một mình nên dạo gần đây hay sang nhà mình ăn cơm tối chung."

"Hả...?"

"Có gì hả bố?" 

Đó chỉ là một câu chuyện bâng quơ. Cậu nói vậy cũng là để thông báo rằng tối nay chắc chắn cô ấy cũng sẽ sang ăn cơm. Thế nhưng, bố cậu lại tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. 

"Haruki-chan... có phải là cô bé Haruki từng được gửi gắm ở chỗ bà cụ Nikaidou đó không?"

"Vâng, là Haruki hồi nhỏ chuyển đi từ Tsukinose đấy ạ."

"Giờ con bé sống một mình, không có bố mẹ hay ai bên cạnh sao...?"

"Vâng, nhà thì là nhà riêng nhưng cậu ấy bảo là đang sống một mình."

"Cái thằng khốn đó sao dám làm vậy chứ...!?"

"Hả!?" 

Đó là một tiếng quát rất lớn. Một giọng nói sặc mùi giận dữ. Cậu nghe rõ cả tiếng nghiến răng ken két, và thấy ông vò đầu một cách thô bạo. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng cậu cũng nhận ra một điều khác. 

(Chẳng lẽ bố biết rõ sự tình tại sao Haruki lại từng chuyển đến Tsukinose sao...?) 

Tsukinose là một ngôi làng nhỏ chỉ vỏn vẹn hơn một nghìn người dân. Việc người lớn nắm rõ sự tình của các hộ gia đình cũng là điều dễ hiểu. Nghĩ lại thì, cậu chẳng biết gì về Haruki cả. Hồi nhỏ cậu không để ý, nhưng giờ nghĩ lại thì có rất nhiều điểm bất thường. Cậu chưa từng thấy mặt bố mẹ cô ấy, và cô ấy cũng không đi học tiểu học ở trường làng. Lý do cô ấy rời làng hay tại sao giờ lại sống một mình, cậu đều không biết. 

Và giờ đây, một trong những lý do đó đang được bố cậu — một người lớn ở Tsukinose năm xưa nắm giữ. 

(Mình muốn biết thêm.) 

Ngay khi ý nghĩ đó nảy ra, cậu cũng đồng thời nhận ra rằng việc tìm hiểu như vậy chẳng khác nào đang bước chân vào vùng cấm mà Haruki không muốn ai chạm tới. 

"Thật là...!" 

Hayato vò đầu bứt tai, rồi trút hết số gia vị đã trộn cùng rau củ và thịt gà vào phần cà chua đã cạn nước. 

"Hayato?" 

Có lẽ vì tiếng hét của cậu quá lớn nên bố cậu ngạc nhiên nhìn sang. 

"Bố à..." 

Cậu định hỏi "Tại sao Haruki lại...". Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh Haruki của ngày hôm ấy bỗng hiện về trong tâm trí cậu. 

『"Tớ vẫn đang ngoan ngoãn... chờ đợi mà."』 

Đó chắc chắn là câu nói đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn của Hayato dành cho Haruki. Nếu là trước khi nghe câu nói đó, chắc chắn cậu đã gặng hỏi bố bằng sạch mọi chuyện về cô chỉ vì tò mò. 

Nhưng bây giờ thì... 

"À không, con quên chưa mua sữa chua để hoàn thiện bữa tối thôi. Lát nữa con nhờ Himeko đi mua vậy."

"Vậy sao." 

Chuyện này, mình không được phép nghe nếu chưa có sự đồng ý của Haruki. Với suy nghĩ đó, cậu đánh trống lảng. Cậu đậy nắp và hầm món cà ri. Việc này cần thời gian. Bước hoàn thiện để sau cũng được. Cậu tự nhủ như vậy rồi bỗng bật cười. 

Dù vậy, vẫn có một điều khiến cậu không khỏi bận tâm. 

"Bố này, Haruki ấy..."

"Con hãy cứ tiếp tục đối xử tốt với Haruki-chan như lúc này nhé, Hayato."

“Tất nhiên rồi ạ!" 

Mối lo ngại đó lập tức được hóa giải. Có vẻ như đối với bố cậu, Haruki không phải là vị khách không mời mà đến. Việc Haruki đến nhà chơi không có vấn đề gì cả, với Hayato chỉ cần biết được chừng đó thôi đối với cậu lúc này là đủ rồi. 

◇◇◇ 

"Sau này cháu cứ tự nhiên sang chơi nhé. Nhờ cháu để mắt đến Hayato với Himeko giúp bác."

"Dạ, cháu cũng mong bác và hai người giúp đỡ ạ." 

Chính vì thế, cái thái độ khách sáo này của Haruki khiến cậu thấy ngứa mắt. Rõ ràng ở đây chẳng có gì phải lo lắng cả, vậy mà dáng vẻ đó của cô lại khiến cậu thấy bực mình. 

"A, thật là bực mình quá đi!" 

Thế nên Hayato, giống như lúc ở trường, cậu muốn phá vỡ cái vỏ bọc Nikaidou Haruki của cô ấy. Chẳng màng đến chuyện có bố hay em gái ở đó hay không. 

"Hứ! Cậu làm cái bộ dạng nghiêm túc gì thế hả!" "Mya?! Myaaa?!" "H-Hayato?!" "Anh hai?!" 

Cậu thô bạo nhéo lấy mũi cô kéo đi, rồi dùng cả hai tay kéo căng đôi má cô ra. Nhìn Haruki đang cuống cuồng với đôi mắt rơm rớm vì bị bất ngờ, cậu bỗng bật cười sảng khoái. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!