Chương 55: Anh hai của Himeko
Giờ nghỉ trưa đã điểm. Đây là khoảnh khắc được giải phóng khỏi sự kìm kẹp buồn chán của những tiết học. Tại ngôi trường cấp hai mà Himeko đang theo học cũng vậy, dòng người hối hả tỏa đi khắp nơi: kẻ vội vã chạy xuống căng tin, người tụ tập thành nhóm trong lớp cùng những hộp cơm trên bàn, kẻ lại chạy sang các lớp khác hoặc tới phòng câu lạc bộ.
Cũng giống như bao người, Himeko cực kỳ yêu thích khoảng thời gian này.
Đặc biệt là việc ăn cơm hộp. Ở Tsukinose, nơi một mái trường chứa đựng cả học sinh tiểu học và trung học, học sinh được phục vụ bữa trưa trong những khay đựng cơm, nhưng ở đây cô phải chọn giữa căng tin hoặc tự mang cơm theo. Ăn cơm hộp thay vì cơm khay đối với Himeko mà nói điều đó mang lại cảm giác mình đã trưởng thành hơn một chút, và đó là lý do cô thích nó đến vậy. Himeko xét cho cùng cũng chỉ là một cô bé khá đơn giản và dễ đoán.
"Uể..."
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mở hộp cơm ra, Himeko nhăn mặt phát ra một âm thanh kỳ quặc. Cô bạn thân Torikai Honoka thấy vậy liền tò mò ghé mắt nhìn vào, nhưng trong đó chỉ là một hộp cơm hết sức bình thường với trứng cuộn cơm omurice nằm ở trung tâm, điểm xuyết thêm vài quả cà chua bi và súp lơ xanh cho thêm phần màu sắc.
"Sao thế Himeko-chan? Trông ngon mà."
"Tớ ghét cà chua lắm."
"Gì chứ, hóa ra chỉ là do có món cậu ghét thôi à."
"Nhưng đâu phải tự nhiên món tớ ghét lại ở trong này chứ, đây chắc chắn là đòn báo thù của anh hai tớ đấy. Tối qua anh ấy nấu cơm, tớ đã lỡ chê là nhìn trông phát khiếp nên anh ấy mới làm thế này đây."
"Hể... Khoan đã. Thật không đấy? Hộp cơm này... chẳng lẽ là do anh trai cậu làm sao!?"
"Ừ, đúng vậy. Anh ấy lúc nào cũng làm cho tớ, mỗi tội là... À, mà này, cậu muốn ăn thử một miếng không?"
"Sẵn lòng luôn!"
Trước áp lực từ sự tò mò và phấn khích của Honoka, Himeko đành chia một phần nhỏ sang nắp hộp cơm cho bạn. Torikai Honoka chăm chú nhìn xoáy vào phần thức ăn, vừa quan sát vừa phát ra những tiếng "Ồ", "À" đầy vẻ bất ngờ. Bị soi xét kỹ đến vậy khiến Himeko dù không phải người nấu cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.
"Tớ ăn đây... Ưm, cái này là! Đậu phụ sao?! Hay là bã đậu vậy?! Nấm cũng nhiều nữa, hương vị này thiên về kiểu Nhật hơn là omurice thông thường đấy... Trời ơi, ngon quá! Anh trai Himeko-chan nấu ăn đỉnh vậy sao, không, phải gọi là bếp trưởng mới đúng!?"
“Có gì đặc biệt đâu, dù bảo là biết nấu ăn nhưng căn bản toàn là mấy món đồ nhắm cho mấy buổi tiệc tùng thôi. Với lại anh ấy lúc gọi tớ dậy buổi sáng thô lỗ lắm, thỉnh thoảng còn tự ý vào dọn phòng tớ nữa, chẳng tốt đẹp gì đâu."
"Cái... gì cơ... Vừa nấu ăn ngon, vừa làm cơm hộp cho em gái, lại còn gọi dậy mỗi sáng rồi chăm lo dọn dẹp phòng ốc nữa sao... Đây là..."
"Ho-Honoka-chan...?"
Himeko vốn chỉ định phàn nàn về ông anh hay xía vào việc người khác của mình. Thế nhưng, chẳng biết đã chạm đúng vào dây thần kinh nào mà mắt Honoka sáng rực lên, cô bạn chồm người về phía trước nắm chặt lấy tay Himeko. Và có vẻ như dây thần kinh đó không chỉ bị chạm vào ở mỗi mình cô bạn này.
"Kirishima-san, kể thêm chi tiết về anh trai cậu đi."
"Anh ấy là người thế nào vậy? Có cao không? Học trường nào? Có ảnh không, và quan trọng nhất là... đã có bạn gái chưa!?"
"Không hổ danh là anh trai của Kirishima-chan, biết nấu ăn, lại còn hay chăm sóc người khác... Điểm cộng này cao quá rồi..."
"Này, kỳ nghỉ tới giới thiệu cho bọn tớ với được không!?"
"Ơ, chuyện đó..."
Himeko hoàn toàn bối rối. Trong mắt cô, anh trai Hayato là một sự tồn tại hay cằn nhằn, bao đồng và thiếu tế nhị. Dù cô biết ơn về những bữa ăn, nhưng cô không thể quên mái tóc lòa xòa chẳng thèm chải chuốt hay gu thời trang thảm họa của ông anh mình khi dám đội mũ rơm đi dạo giữa trung tâm thành phố. Thế nên, cô không hiểu nổi tại sao các bạn lại hứng thú với anh ấy đến thế.
Thế nhưng, với Honoka và những người bạn cùng lớp thì lại khác. Bản thân Himeko dù đôi lúc có chút ngây ngô nhưng trong mắt họ, cô bé là một mỹ nhân thực thụ. Với một cô em gái như vậy, kỳ vọng dành cho người anh trai cùng huyết thống làm sao mà thấp cho được.
"Kh-Không tuyệt như các cậu nghĩ đâu. Chỉ hơn tớ có một tuổi mà lúc nào cũng ra vẻ bề trên, quần áo thì quê mùa nên từ trước đến nay chưa có mảnh tình vắt vai, mà tớ thấy tương lai cũng chẳng có hy vọng gì đâu."
"Thôi nào, Himeko-chan đừng nói thế chứ!"
"Lần tới cùng rủ anh ấy đi chơi đi."
"Đi karaoke cũng được mà!"
"Hể, anh hai tớ á... Mà khoan, karaoke?! Karaoke không phải là cái kiểu hát ở hội trường hay trên xe bus sao? Là cái quán karaoke có phòng riêng biệt lập ấy hả?!"
"「「「…………」」」"
Lần này đến lượt Himeko chồm người về phía trước. Ở cái vùng quê hẻo lánh Tsukinose, làm gì có quán karaoke nào. Có chăng cũng chỉ là mấy cái máy đời cổ đặt ở nơi tụ họp của các ông bà già, việc hy vọng về việc bắt kịp những bài hát xu hướng là không thể. Vì vậy, được đi karaoke cùng bạn bè đồng trang lứa là điều mà cô luôn ao ước.
Nhìn Himeko với đôi mắt long lanh đầy mong đợi, Honoka và các bạn nở nụ cười đầy bao dung.
"Đúng đúng, hôm nay tan học tụi mình đi karaoke luôn cho nóng đi."
"Quán trước nhà ga nhé? Tớ có phiếu giảm giá nè."
"Được rồi, các chị đây sẽ khao phần của Himeko-chan luôn!"
"Hả? Ơ? Gì cơ?"
Mặc cho Himeko còn đang ngơ ngác, đám bạn đã hào hứng quyết định xong kế hoạch cho buổi chiều hôm nay.
◇◇◇
Hoàng hôn mùa hè buông xuống thật chậm rãi. Sau khi bốn cô gái tan học và hăng say ca hát suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, mặt trời vẫn chưa chịu lặn hẳn.
Sau khi chia tay các bạn đi khác hướng, Himeko thẫn thờ bước đi trên con phố mua sắm trước nhà ga với vẻ mặt thiếu sức sống.
"Phù..."
Nhớ lại buổi karaoke lúc nãy, cô không nén nổi một tiếng thở dài.
(Mọi người... hát hay thật đấy...)
Không chỉ hát hay, các bạn cô ai nấy đều trông rất sành điệu và biết cách khuấy động không khí. Đặc biệt là Torikai Honoka, cô bạn hát cực giỏi và luôn là người dẫn dắt mọi người trong nhóm.
Ngược lại, với một kẻ lần đầu trải nghiệm karaoke như Himeko, cô không chỉ lóng ngóng với cái màn hình cảm ứng mà khi cầm mic còn gây ra tiếng vang chói tai. Vì không biết cách hát nên thay vì hát, cô chỉ thều thào lầm bầm trong miệng.
Các bạn cô nhìn cảnh đó không hề trêu chọc mà chỉ nhìn cô với vẻ mặt đầy trìu mến. Nhưng dưới nhãn quan của Himeko, cô cảm thấy như mình đang bị nhìn bằng ánh mắt bị coi thường. Cũng khó trách khi cô thấy có chút xuống tinh thần.
(L-Lần tới, mình phải rủ anh hai với Haru-chan đi tập luyện trước mới được!)
Vốn là người nhanh lấy lại tinh thần, Himeko hạ quyết tâm đầy khí thế. Đúng lúc đó, cô bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
"Hi-Hime-chan!?"
"Ơ, Haru... chan...?"
Đó là Haruki đang trên đường đi học về. Himeko định cất tiếng chào vì tình cờ gặp mặt, nhưng cô lập tức bị bao vây bởi một nhóm nữ sinh bỗng nhiên xuất hiện từ phía sau Haruki, người trông có vẻ cũng đang khá khổ sở. Quá bất ngờ, giọng của Himeko nhỏ dần rồi mất hút.
"A, cô bé này chính là cô em gái bạn thuở nhỏ của Nikaidou-san nè!"
"Ái chà, thì ra bé đây là người trong mộng của Kirishima-kun!"
"Kém tụi mình 1 tuổi, đang học lớp 9 đúng không? Bộ đồng phục đó thì là hậu bối của tớ rồi~"
"A, cao ráo phết nhỉ, trông như người mẫu ấy. Ra vậy, mỹ nhân tầm này thì bảo sao Kirishima-kun lại ngần ngại giới thiệu cho đám con trai."
"Ơ, dạ, không, chuyện là... Ha-Haru-chan!?"
"A ha, a ha ha ha..."
Bất ngờ bị vây quanh bởi những đàn chị lớn tuổi hơn, không có đường lui lại còn bị trêu chọc một cách khiếm nhã, Himeko hoàn toàn không biết phải làm sao. Vốn dĩ cô đã có tính hay ngại người lạ. Cô nhìn Haruki như muốn cầu cứu, nhưng chính Haruki cũng chỉ biết cười gượng gạo với gương mặt "cứu tớ với" nên chẳng thể trông cậy được gì.
(Ha-Haru-chan ơi~!)
Haruki và Himeko nhìn nhau với gương mặt đầy khổ sở, cả hai cùng rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Đám nữ sinh xung quanh thì đang nhìn họ với ánh mắt của những con thú săn mồi vừa tìm thấy con mồi béo bở.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Như 1 con thú săn mồi :))