Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (Chương 61 ~ 80) - Chương 70: Đêm đầu tiên

Chương 70: Đêm đầu tiên

Enjoy!

------------------------------

Đêm đầu tiên

Bọn tôi bước lên cầu thang và dừng lại trước cửa phòng của tôi.

Tôi hơi căng thẳng mở cửa, Chihiro lặng lẽ bước vào trong.

Em ấy chậm rãi nhìn quanh căn phòng.

Trên giá sách là sách kỹ thuật và tiểu thuyết. Những cuốn về lập trình, thiên văn học, và cả những tác phẩm văn học mà tôi nghĩ Chihiro sẽ thích.

Trên bàn là chiếc laptop — nơi tôi vẫn thường ngồi học.

Chiếc giường được dọn gọn gàng, chăn ga đơn giản.

Gần cửa sổ có một chậu cây cảnh nhỏ.

“Đây là lần đầu tiên em vào phòng của anh, Kenta-san nhỉ.”

Chihiro khẽ nói.

“Nghĩ lại thì lần trước em đến nhà, cũng chưa vào phòng anh.”

“Vâng. Khi đó chỉ ở bếp và phòng khách thôi.”

“May mà không bừa bộn… thật ra hôm qua anh đã dọn dẹp rồi.”

“Anh có để ý đến Valentine nhỉ.”

Chúng tôi khẽ cười với nhau.

Nhưng ngay sau đó, bầu không khí lại trở nên căng thẳng.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi đều đều.

Chihiro đứng trước giá sách, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng tựa sách.

“Kenta-san đọc nhiều thể loại thật đấy.”

“Ừm… cái gì thấy hứng thú là anh đọc hết.”

Ánh nhìn của Chihiro dừng lại ở một góc giá sách.

“Đây là…?”

Cô ấy chỉ vào vài cuốn album ảnh.

“Album cũ thôi.”

“Em xem được không?”

Chihiro hỏi, có chút ngượng ngùng.

“Tất nhiên rồi. Thật ra anh cũng muốn em xem.”

Chúng tôi ngồi xuống mép giường.

Tôi lấy album từ giá sách xuống.

Trang đầu tiên mở ra là bức ảnh tôi chụp cùng bố.

“Đây là… bố anh sao?”

Chihiro khẽ nói.

Trong ảnh là tôi hồi tiểu học và bố, đang chơi ở công viên. Nụ cười của ông rất hiền.

“Bố lúc nào cũng chơi với anh.”

Vừa nhìn ảnh, tôi vừa kể.

“Bố đọc sách khoa học cùng anh, rồi còn dẫn anh đi ngắm sao nữa…”

Chihiro lặng lẽ lắng nghe. Lắng nghe những ký ức quý giá của tôi, và cả nỗi nhớ dành cho người bố đã mất.

“Em nghĩ… nếu là bố anh, chắc chắn ông sẽ rất tự hào khi nhìn thấy Kenta-san của hiện tại.”

“Cảm ơn em.”

Trang tiếp theo là những bức ảnh tôi chụp cùng mẹ.

Ngày nhập học tiểu học — tôi nắm tay mẹ, gương mặt hơi căng thẳng.

Ngày hội thể thao — tôi cười rạng rỡ trước hộp cơm mẹ làm.

Sinh nhật — gương mặt hạnh phúc trước chiếc bánh kem.

“Mẹ đã cố gắng rất nhiều… từ sau khi bố mất.”

“Mẹ anh là người rất tuyệt vời.”

“Cảm ơn em. Mẹ cũng rất vui vì được gặp em.”

Lật tiếp các trang, là những bức ảnh từ khi tôi vào cấp ba.

Rồi đến những bức ảnh sau khi tôi gặp Chihiro.

Ảnh Giáng Sinh. Ảnh đi chùa đầu năm. Và rất nhiều tấm hình hai đứa chụp cùng nhau.

“Từ khi gặp em, album của anh trở nên rực rỡ hơn hẳn.”

Chihiro đỏ mặt, mỉm cười.

Trong lúc cùng xem album, khoảng cách giữa chúng tôi dần thu hẹp, đến mức vai khẽ chạm vào nhau.

Lời nói cũng ít dần.

Thời gian nhìn nhau thì nhiều hơn.

Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng mưa.

Tôi khép album lại.

Trong khoảng lặng ấy, tôi hôn Chihiro.

Một nụ hôn sâu và dài.

Chihiro cũng đáp lại.

Hơi thở dần trở nên gấp gáp.

“Chihiro-san…”

“Kenta-san…”

Chúng tôi tự nhiên ôm lấy nhau.

Cảm nhận rõ hơi ấm của đối phương.

Chihiro vùi mặt vào ngực tôi, còn tôi thì cảm nhận hương thơm từ mái tóc cô ấy.

“Tim em đập nhanh lắm.”

Chihiro thì thầm.

“Anh cũng vậy.”

Chúng tôi cảm nhận nhịp tim của nhau.

Những nụ hôn chồng lên nhau, chậm rãi.

Tôi đưa tay chạm vào chiếc áo len của Chihiro.

“…Anh làm được chứ?”

“…Vâng.”

Tôi giúp Chihiro cởi áo len.

Chihiro cũng gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi của tôi.

Vụng về, nhưng rất dịu dàng.

Hơi ấm làn da truyền sang nhau.

“Em đẹp lắm, Chihiro-san.”

“Kenta-san cũng vậy…”

Vừa ngượng ngùng, vừa yêu thương.

Khi cả hai chỉ còn lại đồ lót, chúng tôi nằm xuống giường.

Gương mặt cả hai đều đỏ bừng khi nhìn nhau.

Tôi hơi căng thẳng, mở ngăn kéo.

Bên trong là thứ mà hôm đó tôi đã lấy hết can đảm mua ở hiệu thuốc.

Vì tôi trân trọng Chihiro. Vì tôi muốn có trách nhiệm.

Ngay lúc tôi định cầm lấy, Chihiro cũng lấy ra một thứ từ trong túi xách.

Đó là… cùng một thứ với tôi.

Trong khoảnh khắc, chúng tôi sững lại.

Rồi cả hai bật cười.

“Hóa ra… cả hai đều đã chuẩn bị nhỉ.”

“Chúng ta nghĩ giống nhau thật.”

Chihiro vừa cười, nhưng trong mắt lại lấp lánh nước.

“Em vui lắm… vì Kenta-san cũng trân trọng em như vậy…”

“Điều đó là đương nhiên. Anh rất yêu và quý trọng em.”

Tôi nhìn món đồ mình mua. Nghĩ lại thì lúc mua, vì quá xấu hổ nên tôi chẳng dám nhìn kỹ.

“Cho anh dùng của em nhé. Cái của anh… lúc mua ngại quá, nên không xem kỹ.”

Chihiro mỉm cười nhẹ.

“Vâng.”

Cô ấy mở gói ra.

Đôi tay còn lóng ngóng.

Chihiro khẽ giúp tôi.

Cả hai cùng phối hợp với nhau.

Tiếng sột soạt khe khẽ vang lên.

Hơi thở của chúng tôi dần trở nên gấp gáp vì hồi hộp.

Chiếc đồ lót cuối cùng được cởi bỏ.

Của Chihiro cũng vậy.

Cả hai trở về dáng vẻ nguyên sơ ban đầu.

Trước vẻ đẹp của cơ thể ấy, tôi không thể rời mắt.

“Đừng… nhìn nhiều quá mà…”

Chihiro ngượng ngùng định che người lại.

“À, xin lỗi…”

“Không sao đâu…”

Chihiro khẽ mỉm cười.

Chúng tôi nhìn nhau, vừa xấu hổ, vừa yêu thương.

“Em có sợ không?”

Tôi hỏi. Chihiro khẽ đáp.

“Một chút thôi. Nhưng… nếu là Kenta-san thì em không sao.”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy — nơi tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.

“Anh cũng… đang rất hồi hộp.”

Tôi thú thật.

“Em cũng vậy. Tim em… đập nhanh lắm.”

Chihiro nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực mình.

Cảm giác mềm mại, cùng nhịp tim dồn dập.

Tim tôi càng đập mạnh hơn.

“Thật vậy…”

Giọng tôi run run. Hơi ấm từ làn da Chihiro truyền qua lòng bàn tay.

“Vậy thì… đến lượt của Kenta-san.”

Chihiro nghiêng người lại gần, đặt tay lên ngực tôi.

Khoảnh khắc đó, cơ thể Chihiro áp sát vào tôi.

Hai cảm giác mềm mại chạm vào lồng ngực khiến đầu óc tôi gần như trống rỗng.

“Tim Kenta-san… đập nhanh lắm.”

Giọng Chihiro vang lên rất gần.

“C–Chuyện đó là…”

Tôi không thốt nên lời. Cảm nhận hơi ấm của Chihiro, tôi phải cố gắng lắm mới giữ được lý trí.

“Em cũng… vậy.”

Chihiro ngẩng mặt lên nhìn tôi, gò má đỏ ửng.

Biểu cảm ấy khiến sự căng thẳng trong tôi dịu đi đôi chút.

Nghĩ rằng Chihiro cũng hồi hộp như mình, tôi cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.

“Kenta-san… lần này, anh cũng hãy nghe nhịp tim của em…”

Chihiro kéo đầu tôi lại gần ngực em.

Đầu tôi được bao bọc bởi cảm giác mềm mại.

Nhịp tim thình thịch vang lên ngay bên tai.

“C–Chihiro-san…!”

Đầu óc tôi trắng xóa. Nhiệt độ cơ thể em ấy, sự mềm mại, nhịp tim — tất cả bao trùm lấy tôi.

“Anh… nghe thấy nhịp tim của em chứ?”

Giọng Chihiro vang xuống từ ngay phía trên.

“Ng–nghe thấy rồi…”

Giọng tôi run rẩy. Tôi thực sự phải gắng hết sức để giữ bình tĩnh.

“Kenta-san…”

Chihiro nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

Chúng tôi cứ như vậy, lặng lẽ lắng nghe nhịp tim của cô ấy một lúc.

Rồi Chihiro khẽ tách đầu tôi ra.

Cả hai đều đỏ bừng mặt.

Và rồi—

Tôi chậm rãi đưa tay ra.

Nhẹ nhàng chạm vào phần bụng dưới của Chihiro.

“Á…!”

Cơ thể Chihiro khẽ giật mình. Một thoáng căng thẳng chạy qua.

“Xin lỗi…”

“Không sao đâu…”

Chihiro hít một hơi sâu, rồi từ từ thả lỏng cơ thể.

“Xin anh…cứ tiếp tục.”

Chihiro khẽ gật đầu.

“Nếu đau, hãy nói cho anh biết ngay nhé.”

“Vâng…”

Chậm rãi.

Gương mặt Chihiro khẽ nhăn lại. Tôi biết cô ấy đang đau.

“…ư…”

Chihiro khẽ bật tiếng, nắm chặt tay tôi.

“…Hay là mình dừng lại một chút nhé?”

“Không… em ổn mà…”

Chihiro lắc đầu.

“Nhưng…”

“Xin anh tiếp tục đi, Kenta-san. Em thật sự không sao đâu.”

Trong giọng nói ấy có sự quyết tâm, dù vẫn run rẩy.

“Chihiro-san…”

“Kenta-san… nếu là anh thì… em không sợ.”

Nước mắt dâng lên trong mắt Chihiro. Nhưng ánh nhìn ấy vẫn thẳng thắn hướng về tôi.

Những lời đó khiến ngực tôi nóng lên.

Vừa nhìn biểu cảm của Chihiro, vừa cảm nhận nhịp thở của em.

Từ từ, thật từ từ.

Bên trong Chihiro ấm áp đến lạ.

Đau đớn và hơi ấm. Vụng về và dịu dàng.

Chúng tôi cảm nhận, xác nhận sự tồn tại của nhau.

Khoảnh khắc đặc biệt, chỉ dành cho hai người.

Một lúc sau, tôi nhận ra nét mặt Chihiro dần dịu lại.

Tôi thở phào, ôm chặt lấy cô ấy.

“Kenta-san…”

“Chihiro-san…”

Chúng tôi gọi tên nhau.

Hơi thở dần hòa nhịp. Nhịp tim chồng lên nhau.

“Kenta-san… đây chính là…”

“Ừ…”

“Chúng ta… đang trở thành một, phải không?”

Lời Chihiro khiến tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tình yêu tràn đầy.

Tôi ôm Chihiro thật chặt, vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ.

“Chihiro-san… anh yêu em… rất yêu em.”

Lần đầu tiên tôi nói ra những lời ấy. Cảm xúc tuôn trào từ tận đáy tim.

Nước mắt tràn ra nơi khóe mắt Chihiro. Nhưng đó không phải là nước mắt vì đau.

“Em cũng… yêu anh, Kenta-san.”

Chihiro cũng lần đầu nói ra.

“Em đã muốn nói điều đó… từ rất lâu rồi… rằng em yêu anh.”

“Anh cũng vậy… anh yêu em, yêu đến mức không chịu nổi.”

Những lời ấy khắc sâu vào tim tôi.

“Gặp được anh… em thật sự rất hạnh phúc.”

“Anh cũng thế. Gặp được em, cuộc đời anh đã thay đổi.”

Chihiro đón nhận tôi, và tôi cũng đón nhận em ấy.

Hai người hòa làm một.

Từ trái tim, đến cơ thể, tất cả đều là một.

Chúng tôi ôm nhau như vậy một lúc lâu.

Mồ hôi, nước mắt, và cả nụ cười.

Dù mệt, nhưng lòng lại tràn đầy hạnh phúc.

Cảm nhận hơi ấm của Chihiro, tôi chậm rãi nằm xuống giường cùng cô ấy.

Bỗng tôi nhận ra, trên tấm ga có một vết đỏ nhỏ.

Chihiro đã trao lần đầu tiên của mình cho tôi.

Cảm nhận được ý nghĩa ấy, ngực tôi lại nóng lên. Tình yêu dành cho Chihiro càng trở nên sâu đậm hơn.

“Chihiro-san… lúc nãy chắc đau lắm phải không… anh xin lỗi.”

Nghe tôi nói vậy, Chihiro dịu dàng mỉm cười.

“Không sao đâu. Vì Kenta-san đã rất nhẹ nhàng với em.”

Rồi cô ấy ngượng ngùng nói thêm, giọng nhỏ đi một chút.

“Hơn nữa… em rất hạnh phúc. Vì chúng ta đã trở thành một.”

“Cảm ơn em.”

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Chihiro.

Chihiro vùi mặt vào ngực tôi. Hơi ấm ấy khiến tôi thấy yêu thương vô bờ.

“Ngày hôm nay… em sẽ không bao giờ quên.”

Chihiro thì thầm.

Tôi cũng đáp lại bằng tất cả tấm lòng.

“Anh cũng vậy. Anh muốn ở bên em… mãi mãi, Chihiro-san.”

“Em cũng muốn ở bên anh… mãi mãi, Kenta-san.”

Những lời nói của chúng tôi vang lên như một lời hứa.

Từ nay về sau, và mãi về sau.

Trong vòng tay nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi nhẹ nhàng.

Không biết từ lúc nào, mưa đã dịu đi.

Như thể đang chúc phúc cho chúng tôi.

Chihiro chìm vào giấc ngủ trước.

Gương mặt ngủ yên bình, mang theo nụ cười hạnh phúc.

Tôi lặng lẽ nhìn ngắm gương mặt ấy.

Không ngờ trên đời lại có một người khiến tôi yêu thương đến vậy.

Một người quan trọng đến nhường này.

Tôi muốn bảo vệ người con gái ấy, mãi mãi.

Muốn mang lại hạnh phúc cho em ấy, mãi mãi.

Trong tim, tôi âm thầm thề nguyện.

Tôi nhẹ nhàng vuốt mái tóc Chihiro. Dường như em khẽ mỉm cười trong giấc ngủ.

Rồi tôi cũng dần chìm vào giấc ngủ.

Trong vòng tay ôm chặt, cả hai cùng bước vào giấc ngủ sâu.

Một đêm Valentine đặc biệt.

Hai người đã xác nhận tình yêu dành cho nhau — bằng cả trái tim và cơ thể.

Mối quan hệ của họ bước sang một chặng đường mới.

Từ nay về sau, dù có bất cứ khó khăn nào, chỉ cần là hai người bên nhau, chắc chắn sẽ vượt qua được.

Đó là một đêm mà sợi dây gắn kết giữa họ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

==========

Bùng lổoooo!!!!

Mà thế quái nào đêm giao thừa mà mình lại ở đây đăng cái này nhỉ (╥﹏╥)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!