Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (Chương 61 ~ 80) - Chương 70: Wagashi ngày Valentine

Chương 70: Wagashi ngày Valentine

Enjoy!

------------------------------

Wagashi ngày Valentine

Từ sau hôm cùng Chihiro nói chuyện nghiêm túc về tương lai, chúng tôi mỗi người đều đi trao đổi với gia đình về con đường phía trước.

Tôi nói với mẹ rằng mình muốn hướng tới Khoa Công nghệ Thông tin của Đại học Tsukuba, rằng tôi mong có thể học cùng trường với Chihiro, để hai đứa cùng nâng cao chuyên môn của mình. Mẹ mỉm cười dịu dàng và nói với tôi:

“Nếu đó là điều con quyết định, thì mẹ sẽ ủng hộ. Cứ làm theo những gì con thích và cố gắng hết sức nhé.”

Chihiro cũng đã nói chuyện với gia đình Mizuno về mong muốn được học quản trị. Nghe nói cả bà, bố lẫn mẹ cô ấy đều đón nhận quyết định ấy một cách tích cực.

“Cứ làm theo điều con muốn. Gia đình luôn ủng hộ con.”

Khi kể lại điều đó, Chihiro cười rất tươi, hạnh phúc hiện rõ trên gương mặt.

Sau đó, tôi bắt đầu dốc toàn lực cho việc ôn thi. Đúng như lời Takuya-san đã dặn, tôi giữ tỷ lệ bảy phần học để thi, ba phần cho việc trau dồi kỹ thuật. Những ngày đối diện với sách tham khảo, phân tích kết quả thi thử, lần lượt khắc phục từng điểm yếu.

Chihiro cũng nỗ lực không kém. Trên LINE, chúng tôi thường xuyên báo cho nhau biết tiến độ học tập. Có lúc động viên nhau, có lúc chỉ trò chuyện để thư giãn đôi chút.

Trong guồng quay bận rộn ấy, tôi chợt nhận ra… tháng Hai đã sang giữa chừng.

Và hôm nay là ngày 14 tháng 2 — Valentine.

Năm nay Valentine rơi vào thứ Bảy, và tôi đã hẹn Chihiro cùng đi chơi.

—------------------------

Sáng Valentine, tôi tỉnh giấc trước cả khi đồng hồ báo thức reo.

Ánh nắng sớm len qua khe rèm, dịu dàng chiếu sáng căn phòng. Hôm nay là ngày tôi hẹn hò với Chihiro.

Tôi ngồi dậy, nhìn lên tờ lịch. Ngày được khoanh tròn đỏ — chính tay tôi đánh dấu.

Xuống cầu thang, tôi thấy mẹ đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

“Chào buổi sáng, Kenta.”

“Chào mẹ.”

Tôi ngồi vào bàn, mẹ đặt trước mặt tôi bánh mì nướng và trứng ốp la.

“Hôm nay là Valentine nhỉ. Con đi hẹn hò với Chihiro-chan à?”

Nghe vậy, mặt tôi nóng bừng.

“Dạ. Bọn con hẹn gặp ở trước ga.”

“Thế à. Đi chơi vui vẻ nhé.”

Mẹ mỉm cười rồi quay sang nướng phần bánh mì của mình.

“À mà Kenta này, hôm nay mẹ có việc phải đi công tác qua đêm, đến trưa mai mới về.”

“Vậy ạ?”

“Ừ. Việc gấp quá. Bữa tối mẹ để sẵn trong tủ lạnh rồi, con hâm nóng mà ăn nhé.”

“Vâng. Mẹ đi cẩn thận.”

“Cảm ơn con. Thôi, đi đi kẻo trễ.”

Khi tôi đến điểm hẹn trước ga, Chihiro đã đứng đợi ở đó.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu hồng nhạt. Tóc buộc gọn phía sau, trông chín chắn hơn thường ngày.

“Chào buổi sáng, Chihiro-san.”

“Chào buổi sáng, Kenta-san.”

Chihiro mỉm cười, có chút căng thẳng.

“À… cái này.”

Cô ấy đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ được gói rất cẩn thận, buộc bằng dải ruy băng hồng nhạt.

“Hôm nay là Valentine nên… không phải chocolate đâu ạ.”

“Cảm ơn em.”

Tôi nhận lấy chiếc hộp, nhẹ nhàng tháo nơ. Khi mở lớp giấy gói, một chiếc wagashi màu nâu óng ánh hiện ra bên trong.

“Là bánh manju chocolate đó.”

Nghe lời giải thích của Chihiro, tôi không khỏi trầm trồ. Quả thật, màu sắc và độ bóng trông chẳng khác gì chocolate. Nhưng rõ ràng, đây là một món wagashi chính hiệu.

“Đúng là nhìn giống chocolate thật…”

“Bên trong là nhân đậu đỏ đặc biệt. Em có trộn thêm cacao.”

Tôi cầm một chiếc lên, cắn một miếng.

Vị ngọt dịu lan tỏa trong miệng, kèm theo hương chocolate rất nhẹ. Nhưng sự mềm mại, tinh tế đặc trưng của wagashi vẫn vẹn nguyên.

“Ngon lắm… thật sự rất ngon.”

“Vậy là tốt rồi.”

Chihiro mỉm cười nhẹ nhõm.

“Thật ra em đã thử làm rất nhiều lần. Điều chỉnh lượng cacao, cách nhào nhân…”

“Món Chihiro-san làm luôn là ngon nhất.”

Lời nhận xét chân thành của tôi khiến Chihiro đỏ bừng hai má.

“Em vui vì anh thích.”

Nhìn nụ cười ấy, lòng tôi ấm áp lạ thường. Chỉ riêng việc Chihiro dành nhiều tâm sức như vậy để làm quà Valentine cho tôi, đã đủ khiến hôm nay trở thành một ngày đặc biệt.

Ngồi uống trà trong quán cà phê, chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện.

“Việc ôn thi của anh thế nào rồi?”

Trước câu hỏi của Chihiro, tôi gật đầu.

“Khá ổn. Anh làm đúng theo lời Takuya-san nói, giữ cân bằng giữa học để thi và học kỹ thuật. Dù đôi khi mải mê với lập trình quá mà lệch nhịp một chút.”

“Anh giỏi thật đó.”

“Còn em thì sao?”

“Em cũng đang cố gắng. Trước giờ ngoài giờ học trên lớp, em gần như không học thêm, nên việc ôn thi đại học là lần đầu… nhiều lúc cũng hơi bối rối.”

“Vậy thì mình cùng cố gắng nhé.”

Đại học Tsukuba — mục tiêu chung của chúng tôi. Nghĩ đến việc cả hai đang cùng hướng về một nơi, cùng nỗ lực vì một ước mơ, tim tôi lại nóng lên.

Rời quán cà phê, chúng tôi dạo quanh trung tâm thương mại.

Trong hiệu sách, chúng tôi xem tài liệu ôn thi, giới thiệu cho nhau những cuốn sách thấy thú vị. Ở cửa hàng đồ lưu niệm, lại cùng nhau chọn những món quà nhỏ.

Nắm tay nhau bước đi, những câu chuyện vụn vặt cũng trở nên vui vẻ. Một ngày Valentine đặc biệt, được ở bên Chihiro.

“Kenta-san, mình chụp ảnh nhé?”

Theo đề nghị của Chihiro, chúng tôi chụp ảnh trước quán cà phê. Cài hẹn giờ, rồi đứng cạnh nhau.

“Cheese.”

Tiếng màn trập vang lên. Trong bức ảnh ấy, chúng tôi đều đang mỉm cười rất hạnh phúc.

Khoảng ba giờ chiều, bầu trời bắt đầu âm u.

“Lạ thật, dự báo thời tiết bảo là nắng mà.”

Tôi nói vậy, Chihiro cũng ngước nhìn lên trời.

“Có vẻ sắp mưa rồi.”

Đúng như lời cô ấy, những hạt mưa lác đác rơi xuống.

“Em không mang ô…”

Chihiro nói, có chút lúng túng. Tôi cũng vậy.

“Để anh đưa em về nhé.”

“Nhưng nhà anh gần hơn mà…”

Mưa bắt đầu nặng hạt.

“Hay là… cho em trú mưa ở nhà anh một chút được không?”

“Được chứ. Mình chạy nhanh lên.”

Chúng tôi bắt đầu chạy dưới mưa.

Thở hổn hển, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà tôi.

Cả hai chúng tôi đều ướt sũng.

“Xin lỗi anh… em bị ướt hết rồi.”

Chihiro nói với vẻ áy náy.

“Không sao đâu. Để anh lấy khăn cho em nhé.”

Vừa cởi giày ở cửa vào phòng khách, ánh mắt tôi chợt dừng lại ở tờ giấy đặt trên bàn.

Là lời nhắn của mẹ.

“Tối nay mẹ đi công tác qua đêm, đến trưa mai mới về. Bữa tối để sẵn trong tủ lạnh. — Mẹ”

Tôi chợt nhớ lại lời mẹ nói buổi sáng. Phải rồi… hôm nay mẹ không ở nhà.

Tôi và Chihiro nhìn nhau.

Chỉ có hai người.

Trong căn nhà này… chỉ còn tôi và cô ấy.

Giữa khoảng lặng ấy, tôi có cảm giác như có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Chihiro cũng có vẻ căng thẳng, hai má hơi ửng hồng.

“Chihiro-san, em mà không thay đồ thì dễ cảm lạnh lắm… anh sẽ cho em mượn đồ.”

“Vâng… cảm ơn anh.”

Tôi đưa cho Chihiro khăn tắm và quần áo thay — là đồ của mẹ.

“Em thay trong phòng tắm nhé.”

Nhìn theo bóng Chihiro bước vào phòng tắm, tôi cũng quay về phòng mình để thay đồ.

Một lúc sau, Chihiro trở lại phòng khách.

Cô ấy mặc chiếc áo len hơi rộng của mẹ tôi. Một dáng vẻ rất khác thường ngày, mang cảm giác gia đình, ấm áp đến lạ. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong phòng khách.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa dứt.

Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nhau.

Rồi Chihiro khẽ cất tiếng.

“…Kenta-san.”

“Ừm.”

“Hôm nay… thì…”

Cô ấy ngập ngừng, như đang tìm từ thích hợp.

Tôi cũng lấy hết can đảm, lên tiếng.

“…Chihiro-san, hôm nay… em có muốn ở lại không?”

Chihiro mở to mắt, thoáng ngạc nhiên. Nhưng rồi, cô ấy khẽ gật đầu.

“…Vâng. Em sẽ ở lại.”

Ngay khoảnh khắc nghe câu trả lời ấy, tim tôi đập thình thịch không ngừng.

Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Nhìn đồng hồ, đã gần chiều tối.

“Bọn mình… đói rồi nhỉ.”

Chihiro nói khẽ.

Tôi gật đầu.

“Để anh hâm lại bữa tối mẹ chuẩn bị.”

Mở tủ lạnh ra, bên trong là cà ri và salad.

“Mẹ anh chu đáo thật.”

Chihiro mỉm cười.

“Em phụ anh nhé.”

“Cảm ơn em.”

Chúng tôi cùng đứng trong bếp. Chihiro phụ giúp tôi.

Tôi đổ cà ri vào nồi, bật bếp. Chihiro bày salad ra đĩa.

Hai người cùng nhau hâm nóng bữa ăn, rồi bày lên bàn.

Ngồi đối diện nhau, chúng tôi bắt đầu dùng bữa.

Không khí có chút căng thẳng, nhưng vẫn là những câu chuyện quen thuộc của hai đứa.

“Cà ri này ngon thật.”

“Đó là món tủ của mẹ anh. Từ nhỏ, cứ ăn món này là anh thấy yên tâm hơn.”

Chúng tôi nhắc lại kỷ niệm buổi hẹn hôm nay, nói về bánh manju chocolate.

Rồi đôi lúc, giữa câu chuyện lại có những khoảng lặng.

Nhưng cả những khoảng lặng ấy… cũng rất dễ chịu.

Ăn xong, chúng tôi cùng rửa bát.

Đứng cạnh nhau trong bếp — tôi rửa, Chihiro lau khô.

Tôi chợt nghĩ: trông như vợ chồng mới cưới vậy. Có lẽ Chihiro cũng nghĩ thế, vì má em ấy lại ửng hồng.

“Cùng nhau làm việc nhà thế này… là lần đầu tiên nhỉ. Ở nhà em thì thường làm wagashi cùng mọi người, nhưng nấu ăn thì… lần trước còn có mẹ anh ở đó. Nhưng… cảm giác này không tệ chút nào.”

“Anh cũng thấy… rất hạnh phúc.”

Nhìn nụ cười dịu dàng của Chihiro, lòng tôi ấm lên.

Dọn dẹp xong, chúng tôi quay lại phòng khách.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi, nhưng đã nhẹ hơn.

Hai người ngồi xuống sofa.

Một khoảng lặng nữa.

Tôi đã quyết định.

“Chihiro-san.”

“Vâng?”

“Vào phòng anh… mình ngồi nói chuyện thêm một chút nhé?”

Chihiro thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười dịu dàng.

“Vâng.”

Cô ấy khẽ gật đầu. Gò má vẫn hồng nhạt.

Tim tôi đập mạnh.

Chúng tôi đứng dậy, bước lên cầu thang, hướng về phòng tôi. Ngoài kia, mưa vẫn chưa dứt.

── Một đêm dài, chỉ có hai người, dường như đang bắt đầu.

========================

Liệu sẽ bùng lổ hay sẽ là cú lừa tiếp theo của tác đây =)))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!