Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

(Hoàn thành)

Tôi Đã Trở Thành Nữ Chính Của Trò Chơi Netorare

Tôi đã xuyên không vào chính trò chơi do mình tạo ra. Trong vai nữ chính của một trò chơi NTR.

266 2818

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

88 1731

Những Tiên Tử Này Toàn Bộ Đều Không Bình Thường!

(Đang ra)

Những Tiên Tử Này Toàn Bộ Đều Không Bình Thường!

Tam Ti

"Không nhìn thấy mấy dòng chữ phía trên à? Đang nói chính là ngươi đấy! Bây giờ mấy vị tiên tử kia đang vác dao đến chém ngươi rồi kìa, cứ liệu mà sống sót trước đã rồi hãy nói!"

149 2866

Bạn Gái Của Bạn Thật Tuyệt Vời

(Hoàn thành)

Bạn Gái Của Bạn Thật Tuyệt Vời

Trong cuốn tiểu thuyết Nhật Ký Thuần Ái Học Viện, kẻ mang tên Baek Tae-yang sẽ đứng ra cứu rỗi các nữ chính.

325 7110

"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

(Hoàn thành)

"Bình Thường" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Nan Giải

Satsuki Nakamura

Câu chuyện về một thiếu nữ có hoàn cảnh đặc biệt phấn đấu trở nên "bình thường", nhưng lại lỡ tay "bá đạo", càn quét thế giới bên ngoài.

174 3140

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

(Tạm ngưng)

Cách thuần hóa các nữ chính của một kẻ phản diện

POWER_

"Nếu thiên mệnh đã định rằng các ngươi không thể bị xóa sổ, thì ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc khiến các ngươi phải sa ngã... hãy cùng ta sa ngã xuống tận cùng của vực thẳm."

400 8541

Chương 71: Cảm giác như có thể làm được mọi thứ

Chương 71: Cảm giác như có thể làm được mọi thứ

Enjoy!

-------------------------------

Cảm giác như có thể làm được mọi thứ

Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày Valentine.

Từ sau hôm ấy, mối quan hệ giữa tôi và Chihiro đã trở nên sâu sắc hơn. Cả trong tâm hồn lẫn thể xác.

Khoảng thời gian buổi sáng khi chạm mặt nhau trên chuyến tàu.

Những buổi chiều sau giờ học ở nhà Chihiro.

Tất cả đều khiến tôi có cảm giác rằng mọi thứ đang diễn ra rất suôn sẻ.

Giấc mơ vào Đại học Tsukuba.

Sự thành công của tiệm Mizunoya.

Và tương lai bên Chihiro.

Tôi thấy mình như có thể làm được mọi điều.

Một buổi chiều thứ Tư cuối tháng Hai, sau giờ học, tôi đến nhà Chihiro.

“Hôm nay cũng cảm ơn con nhé, Kenta-san.”

Mẹ của Chihiro mỉm cười đón tôi.

“Dạ không, con cũng học hỏi được rất nhiều mà.”

“Hai đứa đều cố gắng thật đấy. Để cô mang trà và bánh lên phòng nhé.”

“Dạ, cảm ơn cô.”

Chúng tôi bước vào phòng Chihiro. Trên chiếc bàn học quen thuộc, những cuốn sách tham khảo đã được mở sẵn.

“Vậy hôm nay mình làm bài đọc hiểu tiếng Anh trước nhé?”

“Vâng.”

Chúng tôi ngồi cạnh nhau. Từ mái tóc Chihiro, mùi dầu gội dịu nhẹ lan tỏa.

Tập trung nào.

…Nhưng rồi tôi lại lỡ nhìn sang gương mặt nghiêng của em.

“Kenta-san?”

“À, xin lỗi. Ừm… từ này nghĩa là…”

Tôi cố gắng học hành nghiêm túc. Thật sự là vậy.

Khoảng ba mươi phút trôi qua.

“…Kenta-san.”

Giọng Chihiro nghe có gì đó ngọt ngào hơn.

“Ừ?”

Khi quay lại, tôi thấy em đang nhìn mình.

“…Anh không mệt sao?”

“Không đâu. Anh ổn.”

“Thật không?”

“Ừ.”

Chihiro tiến lại gần hơn một chút.

“Nhưng… mình nghỉ giải lao một chút nhé?”

Nói rồi, em đặt tay lên vai tôi.

“Chihiro-san…”

“Kenta-san…”

Không biết từ lúc nào, tôi đã ôm lấy em.

Những cuốn sách tham khảo đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí.

Một lúc sau, Chihiro vùi mặt vào ngực tôi rồi khẽ nói:

“Dạo này anh thật sự rất giỏi đó.”

“Giỏi chỗ nào chứ?”

“Học kỹ thuật, học thi đại học… việc gì anh cũng cố gắng hết sức.”

“Không đến mức đó đâu…”

“Em rất ngưỡng mộ anh.”

Lời nói của em vang lên trong lòng tôi.

Vui. Tự hào.

“Vì Chihiro-san cả mà.”

“Cảm ơn anh…”

Chihiro ngẩng lên, mỉm cười.

Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười ấy, tôi đã có thể tiếp tục cố gắng. Tôi muốn làm Chihiro hạnh phúc. Muốn Mizunoya thành công. Và nhất định phải đỗ Đại học Tsukuba.

Tất cả… tôi sẽ làm được.

Nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm.

“Muộn thế này rồi…”

Tôi vội vàng đứng dậy.

“Em xin lỗi, tại em giữ anh lại lâu quá.”

Chihiro nói với vẻ áy náy.

“Không đâu, anh cũng… thấy rất vui mà.”

Chihiro mỉm cười, hơi ngượng ngùng.

“Nhưng anh phải về thôi. Còn phải học nữa.”

“Anh về cẩn thận nhé.”

“Ừ. Mai gặp lại.”

Rời khỏi nhà Chihiro, tôi đạp xe trong gió đêm. Không khí lạnh buốt, nhưng lòng thì ấm áp.

Khoảng thời gian bên Chihiro là điều quý giá nhất đối với tôi.

Khi về đến nhà, đã quá nửa đêm. Đèn phòng khách vẫn sáng. Có lẽ mẹ vẫn còn thức.

Tôi khẽ mở cửa thì thấy mẹ đang ngồi trên sofa.

“Con về rồi à. Muộn thế.”

“Con xin lỗi. Mải học nên về trễ.”

Mẹ nhìn tôi với ánh mắt hơi lo lắng.

“Ở chỗ Chihiro-san à?”

“Vâng.”

“…Dạo này con hay về muộn quá đấy.”

“Con đang cố gắng học để thi đại học mà.”

“Vậy à… đừng cố quá sức nhé.”

“Con ổn mà. Con đi ngủ đây.”

Trước khi tôi vào phòng, mẹ lại nói thêm một câu:

“Kenta, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Vâng, con biết rồi.”

Vào phòng, tôi ngồi xuống bàn học.

Nào, bắt đầu học tiếp thôi. Tôi mở đề thi các năm trước của Đại học Tsukuba. Bắt đầu từ toán.

Nhìn đồng hồ: 0 giờ 15 phút.

Nếu học đến 2 giờ, tôi vẫn ngủ được khoảng 5 tiếng.

Vậy là đủ rồi.

Tôi bắt đầu giải bài.

Khả năng tập trung… vẫn còn.

Khi nhận ra thì đã hơn 1 giờ.

Tiếp theo là vật lý.

Lật trang sách, tôi cảm thấy tay mình hơi run.

Mệt rồi sao? Không… vẫn còn làm được.

Gần 2 giờ, cuối cùng tôi cũng đặt bút xuống.

Hôm nay đến đây thôi.

Vừa ngã xuống giường, tôi lập tức chìm vào giấc ngủ.

—----------------------------------------------

Giờ nghỉ trưa ngày thứ Năm

Giờ nghỉ trưa, Kazuki mang hộp cơm đến chỗ tôi ngồi.

“Ô— Kenta, ăn cùng nhau đi.”

“Ừ.”

Tôi mở hộp cơm ra. Là phần cơm gà rán mẹ làm.

“Trông ngon thật đấy. Của tớ thì toàn trứng cuộn thôi.”

Kazuki cười.

“Đổi không?”

“Thôi. Mà này, dạo này trông cậu bận rộn ghê nhỉ.”

“Ừ, cũng hơi. Tớ đang làm hệ thống thanh toán cho Mizunoya.”

“Hệ thống thanh toán?”

“Kiểu cho phép thanh toán thẻ tín dụng trên mạng ấy.”

“À, cái mấy shop online hay dùng hả?”

“Ừ. Dùng một API thanh toán tên là Stripe, mà cũng khá khó.”

“Ghê thật. Cậu giỏi ghê.”

“Chuyện với Chihiro-san vẫn ổn chứ?”

Kazuki nheo mắt cười.

“Ờ… cũng ổn.”

Tôi trả lời, có chút ngượng.

“Thích thật đấy. Nhưng mà này…”

Kazuki bỗng trở nên nghiêm túc.

“Sắc mặt cậu hơi tệ thì phải?”

“Hả?”

“Hình như có quầng thâm dưới mắt kìa.”

Tôi đưa tay chạm lên mặt mình. Nghe cậu ta nói vậy, có lẽ tôi cũng hơi mệt thật.

“Cậu ngủ đủ không đấy?”

“Có chứ. Ngày nào cũng khoảng năm tiếng.”

“Năm tiếng á… ít quá rồi còn gì?”

“Không sao đâu. Quen rồi.”

“Vậy hả… thật không nhỉ…”

Kazuki trông có vẻ lo lắng, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ thường ngày.

“Thôi, đừng cố quá sức nhé. Cố lên vì kỳ thi.”

“Cảm ơn.”

Vừa ăn cơm, tôi vừa nghĩ.

Đúng là dạo này tôi ngủ ít thật.

Nhưng không sao cả.

Việc ôn thi đại học, phát triển hệ thống thanh toán web, và thời gian bên Chihiro.

Tất cả, tôi đều muốn. Và cũng đều phải làm.

Và tôi làm được tất cả.

Tôi vẫn còn dư sức.

Những ngày như thế cứ tiếp diễn.

Ở nhà Chihiro, rồi về khuya để học. Mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng.

Dù vậy, tôi vẫn có cảm giác mình có thể làm được mọi thứ.

—-----------------------------------------------------

Vài ngày sau, một buổi tối cuối tuần.

Tôi ngồi vào bàn, định học bài trong phòng.

Mở sách tham khảo ra.

Một bài đọc hiểu tiếng Anh.

Tôi dõi theo từng dòng chữ.

Nhưng…

Không hiểu gì cả.

Tôi đọc lại từ đầu.

Vẫn không giữ được ý nghĩa trong đầu.

“…Mệt rồi sao?”

Tôi lẩm bẩm, rồi lắc đầu ngay.

Không phải. Chỉ là chưa đủ tập trung thôi.

Tôi lại bắt đầu đọc.

Khi nhắm mắt lại, gương mặt Chihiro hiện lên sau mi mắt.

Nụ cười của em.

“Em rất ngưỡng mộ anh.”

Câu nói ấy nâng đỡ tôi.

Phải cố gắng hơn nữa.

Nhưng mí mắt nặng trĩu.

Đầu cũng hơi đau.

“Kenta…”

Cửa mở ra, mẹ đứng ngoài nhìn vào.

“Con không cố quá đấy chứ? Dạo này con về muộn lắm…”

“Con ổn mà.”

Tôi nở một nụ cười.

“Vậy à… nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Vâng.”

Cửa đóng lại. Tôi quay lại đối diện với bàn học.

Phải làm thôi.

Ôn thi đại học, triển khai Stripe, tất cả.

Không việc nào được lơ là. Phải hoàn thành hết. Tôi làm được.

Tôi vẫn còn dư sức.

Tôi mở lại sách. Mắt dõi theo từng dòng chữ.

Nhưng rốt cuộc, chúng vẫn chẳng vào đầu.

Một thoáng bất an lướt qua tim tôi, rồi nhanh chóng bị xua tan.

Tôi vẫn còn đi được xa.

Chắc chắn là vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!