Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (Chương 61 ~ 80) - Chương 76: Nức nở

Chương 76: Nức nở

Enjoy!

--------------------------------

Nức nở

Trần nhà trắng toát.

Tầm nhìn mờ nhòe, mi mắt nặng trĩu, còn cơ thể thì nặng như chì.

Giường bệnh.

Tôi đang nằm trên giường bệnh.

Một đường truyền dịch nối vào tay. Kim cắm trên mu bàn tay trái, nhói nhói đau.

Mùi thuốc sát trùng. Cái mùi rất đặc trưng của bệnh viện.

Cổ họng khô khốc. Khát đến rát.

Đầu đau. Từng nhịp đau giật lên, âm ỉ mà dai dẳng.

Tôi tỉnh dậy trong trạng thái mơ hồ.

Đây là… đâu?

Chuyện gì đã xảy ra nhỉ?

Ký ức dần quay trở lại.

Phải rồi… trong phòng của Chihiro.

Căn phòng mờ tối. Rèm cửa kéo kín.

Chihiro ngồi trên mép giường.

Gương mặt em tái nhợt. Đôi mắt sưng húp.

Chihiro đã nói.

“Có rồi.”

Câu nói ấy.

Khoảnh khắc đó, cả thế giới như sụp đổ.

Tôi choáng váng. Không thể đứng vững, đầu gối dần khuỵu xuống rồi tầm nhìn trở nên tối sầm.

Và tôi ngã xuống.

Sau đó… tôi không nhớ gì nữa.

Tiếng còi xe cấp cứu. Băng ca.

Chỉ còn những mảnh ký ức rời rạc.

Đây là… bệnh viện sao?

À… mình đã ngất và được đưa tới đây.

Cảm giác thực tại từ từ quay trở lại.

Ngực nặng nề. Hơi thở nông.

Cơ thể thì nặng trĩu, chỉ có tim là đập nhanh đến bất thường.

“Em tỉnh rồi à? Bây giờ nói chuyện được chứ?”

Bác sĩ bước vào. Tôi lặng lẽ gật đầu.

“Kết quả chẩn đoán là do quá sức và căng thẳng cực độ.”

Quá sức…

“Nếu cứ tiếp tục như vậy thì đừng nói đến kỳ thi, sức khỏe của em cũng không chịu nổi đâu. Cần phải nghỉ ngơi một thời gian.”

Thi cử…

Những chuyện đó bây giờ…

Chihiro đã… mang thai…

Đầu óc tôi lại mơ hồ.

—--------------------------------------

Buổi sáng, mẹ bước vào phòng bệnh.

Gương mặt bà trông mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng.

“Kenta… con ổn không?”

“…Vâng.”

Mẹ ngồi xuống ghế.

“Mẹ nghe Chihiro-san nói rồi.”

Tim tôi thắt lại.

“…Chuyện có em bé.”

Giọng mẹ run run.

“Mẹ thật sự rất bất ngờ. Con vẫn còn là học sinh cấp ba mà…”

“…Con xin lỗi.”

“Nhưng rồi mọi chuyện sẽ có cách giải quyết thôi.”

Mẹ nắm lấy tay tôi.

“Chỉ cần con bình an, thế là đủ.”

“Chuyện của đứa bé, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách. Đừng gánh vác một mình nhé.”

Mẹ…

Con thật sự xin lỗi.

Nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống.

Buổi chiều, Kazuki đến thăm.

“Này, vẫn sống chứ?”

Giọng điệu quen thuộc, nhưng rõ ràng là lo lắng.

“Kazuki…”

“Ông anh tớ nhờ nhắn.”

Kazuki nghiêm túc hơn một chút.

“Ảnh bảo: ‘Thấy chưa’.”

À…

“Rồi còn nói là đúng như đã hứa, sẽ không dạy cậu học nữa.”

“…Vậy à.”

Cũng phải thôi.

Là tôi đã phá vỡ lời hứa mà.

“Nói với ảnh giúp tớ là… ‘xin lỗi’.”

“Ừ. Mà nói vậy thôi chứ thật ra anh tớ cũng lo cho cậu lắm.”

Kazuki nói.

“…Tớ cũng lo.”

“Cảm ơn.”

“Khó khăn thật đấy, nhưng là cậu thì chắc sẽ ổn thôi.”

Kazuki vỗ nhẹ lên vai tôi.

“Có chuyện gì thì cứ nói nhé.”

“…Ừ.”

Ổn sao?

Tôi đã không còn tin được vào hai chữ “ổn” nữa rồi.

—------------------------------------

Chiều muộn, bà và Chihiro đến.

Gương mặt bà đầy tâm trạng.

Mắt Chihiro thì sưng đỏ.

“Kenta-kun à, cháu đã cố quá rồi.”

Bà dịu dàng nói.

“…Đã có nhiều chuyện xảy ra, nhưng rồi sẽ ổn thôi.”

“Hãy chăm sóc cho Chihiro nhé.”

Bà ấy mỉm cười.

“…Xin lỗi.”

Chihiro nói, gương mặt em như sắp khóc.

“Vì em mà…”

“Không phải đâu, không phải lỗi của em.”

Là lỗi của anh.

Bà lặng lẽ ra ngoài, để lại hai đứa chúng tôi.

Chỉ còn lại hai người.

Im lặng.

Bầu không khí nặng nề, ngột ngạt.

Tôi không biết phải nói gì.

Chihiro ngồi trên ghế, vẫn cúi đầu.

Tôi nằm trên giường bệnh, lặng lẽ nhìn em.

Bờ vai Chihiro khẽ run lên. Em ấy đang khóc sao?

Hay là run vì sợ?

Tôi cũng sợ.

Hoàn toàn không biết phải làm gì, phải bắt đầu từ đâu.

“Phải làm sao đây, Kenta-san…”

Chihiro khẽ nói.

Vẫn không ngẩng đầu lên.

“Em… sợ lắm.”

Giọng em run run.

“Rồi sẽ… ổn thôi.”

Lại là câu nói đó, tuột ra khỏi miệng tôi.

Nhưng giọng không hề chắc chắn.

Tôi đã luôn nói “không sao đâu”.

Suối nước nóng, kỳ thi, tiệm Mizunoya — chuyện gì cũng “không sao”.

Và rồi thành ra thế này.

“Không sao” — tôi không còn dám nói nữa.

“Không sao” — hóa ra chỉ là lời nói dối.

Nhưng tôi không muốn Chihiro thêm bất an.

Ngoài câu đó ra, tôi còn biết nói gì đây?

Chihiro chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đỏ hoe. Hẳn em ấy đã khóc rất nhiều.

“Kenta-san…”

Giọng Chihiro nghẹn lại.

Em có điều muốn nói, nhưng không thành lời.

Tôi cũng không nói được gì.

Chihiro đứng dậy, bước đến gần giường.

Nắm lấy tay tôi.

Bàn tay ấy run rẩy, lạnh buốt.

Chihiro siết chặt tay tôi.

Chihiro…

Tôi muốn ôm em, nhưng lại không biết phải an ủi thế nào.

Trước đây, mỗi lần ôm Chihiro, tôi đều cảm thấy hạnh phúc.

Ấm áp, dịu dàng, và yêu thương.

Nhưng bây giờ thì khác.

Cả hai đều sợ hãi, bất an, không biết phải làm sao.

Dù có ôm nhau, cảm giác lo lắng này cũng không biến mất.

Tôi muốn nói “anh yêu em”.

Nhưng ngay cả câu nói đó, lúc này cũng quá nặng nề.

Cả hai đều đang sợ, sợ không nhìn thấy được tương lai.

Chỉ có đôi bàn tay nắm chặt lấy nhau, là sợi dây duy nhất.

“Giờ thăm bệnh đã hết.”

Y tá lên tiếng.

“Em sẽ quay lại.”

Chihiro gượng cười, rồi đứng lên.

Bóng lưng Chihiro rời đi.

Chỉ còn lại một mình tôi.

—---------------------------------

Đêm xuống.

Trong căn phòng bệnh chỉ còn một mình.

Bệnh viện yên tĩnh. Bên ngoài cửa sổ là màn đêm.

Tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng trò chuyện khe khẽ từ quầy y tá.

Nhưng trong lòng tôi, còn tĩnh lặng hơn thế.

Tôi không thể nghĩ ra được điều gì.

Không… tôi không muốn nghĩ nữa.

Nhưng ký ức cứ lần lượt ập tới, không ngăn được.

Tôi đã làm gì vậy chứ?

Cái gì cũng muốn hoàn hảo.

Học hành, tiệm Mizunoya, công nghệ, Chihiro.

Đại học Tsukuba.

Tôi đã từng tưởng tượng cảnh cùng Chihiro dạo bước trong khuôn viên trường.

Khuôn viên rộng lớn, đầy cây xanh.

Nắm tay nhau đi tới thư viện.

Ngồi học cùng nhau.

Học công nghệ và quản trị, rồi sau này hai đứa cùng nhau tạo ra thứ gì đó.

Giúp tiệm Mizunoya phát triển lớn mạnh hơn.

Tôi đã luôn mơ về một tương lai như thế.

Thế nhưng…

Giờ thì không thể nữa rồi.

Kỳ thi năm nay, làm sao mà thi nổi.

Chihiro cũng chẳng thể nghĩ đến thi cử.

Trong bụng em ấy…

Có một sinh mệnh nhỏ bé.

Hệ thống thanh toán Stripe cho Mizunoya.

Ngày nó chạy được, tôi đã vui đến mức nào.

Bà thì mừng rỡ. Chihiro cũng nói: “Kenta-kun giỏi thật đấy”.

Tôi đã từng cảm nhận được niềm vui khi dùng công nghệ để khiến ai đó hạnh phúc.

Cảm giác ấy, rất đáng quý.

Những gì Takuya-san đã dạy tôi.

Tôi còn muốn học nhiều hơn nữa.

Muốn hiểu lập trình sâu hơn nữa.

Nhưng rồi, anh ấy đã buông tay tôi.

“Thấy chưa.”--Câu nói đó như đâm thẳng vào ngực.

Nhưng nhìn lại, mọi thứ đều dang dở. Việc học, tôi không làm đến nơi đến chốn. Tôi đã cắt xén giấc ngủ, cố gắng hết sức nhưng vẫn không đủ.

Tiệm Mizunoya thì đang tạm dừng vì không ai bảo trì hệ thống.

Công nghệ — tôi đã bị Takuya-san quay lưng.

Là do tôi thất hứa.

Và rồi…

Tôi đã khiến Chihiro mang thai.

Đêm hôm đó, ở suối nước nóng.

Khoảnh khắc Hạnh phúc.

Được ở bên Chihiro, tôi thật sự hạnh phúc.

Nhưng ngay lúc ấy—

Tôi đã quên mất chuyện tránh thai.

Không… không phải là quên.

Tôi đã định mua, nhưng quá mệt, chẳng còn sức nghĩ tới.

Thế nên tôi không mua.

Rồi ở suối nước nóng, không khí như thế…

Lúc đó, lẽ ra tôi phải nghĩ đến.

Nhưng tôi đã không nghĩ được.

Tôi quá mệt mỏi, đến mức không còn khả năng phán đoán.

Tôi chỉ mải mê trong hơi ấm của Chihiro.

Và sự gắng gượng của tôi… đã phá hủy tất cả.

Tương lai của Chihiro.

Chihiro cũng từng muốn vào Đại học Tsukuba.

Em ấy đã từng mắt sáng lên khi nói muốn học công nghệ và quản trị.

Vậy mà giờ… không thể nữa rồi.

Cả đứa bé trong bụng.

Đứa bé…

Con của tôi và Chihiro.

Lẽ ra nó phải đáng yêu.

Lẽ ra nó phải là niềm vui.

Nhưng lúc này, chỉ có nỗi sợ.

Nuôi dạy con thế nào đây?

Chúng tôi, chỉ là học sinh cấp ba…

Còn kỳ vọng của mẹ tôi nữa.

Vào Tsukuba, trở thành kỹ sư.

Mẹ không nói ra, nhưng tôi biết bà đã kỳ vọng.

Và tôi cũng đã phản bội cả điều đó.

Tất cả… đều là lỗi của tôi.

Nước mắt trào ra.

Không sao ngăn lại được.

Tôi cắn chặt môi, khóc trong im lặng.

Úp mặt vào gối.

Tôi nức nở.

Dường như đã đánh mất tất cả.

Thi đại học — không còn khả năng.

Công nghệ — bỗng trở nên vô nghĩa.

Và tương lai với Chihiro… lại rẽ sang hướng này.

Tôi đã không bảo vệ được gì cả.

Không gì cả…

Chihiro, xin lỗi em.

Mẹ, con xin lỗi.

Takuya-san, em xin lỗi.

Kazuki, xin lỗi.

Mọi người… xin lỗi tất cả mọi người.

Tôi… tôi…

Đã không thể bảo vệ được điều gì.

Đêm dài lê thê, tôi không thể ngủ.

Nước mắt cứ trào ra, hết lần này đến lần khác.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời dần nhạt màu, sáng lên từng chút.

Nhưng trong lòng tôi vẫn tối đen.

Từ giờ trở đi… tôi phải làm sao đây?

Không thấy được gì cả.

Tôi sợ khoảnh khắc bình minh kéo đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!