Chương 68: Những suy tư về tương lai
Enjoy!
------------------------------------
Những suy tư về tương lai
Lời của Takuya-san cứ vang vọng mãi trong đầu tôi.
“Hãy tự mình quyết định.”
Dù là trở thành kỹ sư, hay chọn trường đại học nào, tất cả đều phải do chính tôi tự quyết. Đó vốn là điều hiển nhiên, vậy mà không hiểu sao lại khiến lòng tôi nặng trĩu đến thế.
Trong tâm trạng rối bời như vậy, tôi chẳng nhận ra rằng kỳ nghỉ đông đã kết thúc từ lúc nào, và học kỳ ba của năm hai trung học cũng đã bắt đầu.
Chiều ngày đầu tiên của học kỳ mới, tôi cùng Yamada như thường lệ đi bộ về nhà. Và rồi, cuối cùng tôi cũng mở lòng, nói ra những điều chất chứa trong tim.
“Yamada, nghe tớ than thở một chút được không? Chuyện trước đây Takuya-san nói làm tớ suy nghĩ mãi.”
“Hả? Sao thế? Ảnh nói gì gắt gỏng à?”
Yamada quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với Takuya-san trong kỳ nghỉ đông, rồi kể lại từng lời.
“Ảnh nói ‘hãy tự mình quyết định’. Dù là làm kỹ sư hay chọn đại học, tất cả đều phải tự tớ quyết.”
“Ừm…”
Yamada trầm ngâm một lúc rồi nói.
“Nhưng ổng nói thế cũng đúng mà? Cuộc đời của Kenta là của Kenta chứ của ai đâu.”
“Đúng là vậy… nhưng vấn đề là tớ không biết phải quyết định như thế nào. Chuyện tương lai, tớ vẫn chưa thực sự cảm nhận được nó.”
Yamada suy nghĩ thêm một chút rồi lên tiếng.
“Thật ra tớ cũng gần giống vậy đấy. Tớ chơi bóng đá thật, nhưng cũng chẳng giỏi đến mức có thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.”
“Hả? Cậu nói gì thế? Cậu là trụ cột của đội bóng trường mà.”
“Trong tỉnh thì còn được, chứ lên tầm quốc gia thì không ăn thua. Nghĩ mình có thể thành cầu thủ chuyên nghiệp thì đúng là tự cao quá. Nhưng tớ thích vận động, thích thể thao, nên vẫn muốn gắn bó với nó.”
Vừa nói, Yamada vừa gãi đầu, có chút ngượng ngùng.
“Làm huấn luyện viên này, chuyên viên thể lực này, hay giáo viên thể dục cũng được. Tớ định thi vào đại học thể dục, rồi từ đó tìm ra con đường của mình.”
“Ra là vậy… Yamada cũng suy nghĩ nghiêm túc ghê.”
“Chứ sao. Tớ cũng nghĩ cho tương lai chứ. Chỉ là không có kỹ năng cụ thể như cậu, nên vẫn đang ở bước chuẩn bị thôi.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Yamada, tôi bỗng thấy nhẹ lòng hơn. Hóa ra ai cũng đang loay hoay như nhau.
Nghe xong nỗi băn khoăn của tôi, Yamada chợt vỗ tay.
“À đúng rồi! Hay cậu thử đi hỏi Kobayashi-sensei xem?”
“Kobayashi-sensei? Sao lại là thầy ấy?”
“Thầy ấy từng làm SE mà, cậu không biết à?”
“À… đúng rồi.”
Hình như tôi cũng từng nghe nói vậy.
“Thầy ấy chuyển nghề sang làm giáo viên, nên chắc hiểu cả kỹ thuật lẫn giáo dục. Đã từng đổi hướng sự nghiệp thì hẳn là đã suy nghĩ rất nhiều rồi.”
Quả thật, nếu là Kobayashi-sensei thì có lẽ sẽ cho tôi lời khuyên xác đáng. Nhưng vẫn còn một vấn đề.
“Nhưng tao cũng muốn hỏi cùng Chihiro-san nữa. Em ấy học trường khác, liệu có đưa đến được không?”
“Cái đó thì tớ chịu. Cậu thử hỏi trực tiếp thầy xem.”
Ngày hôm sau, tôi lấy hết can đảm đến gặp thầy Kobayashi.
“Thưa thầy, em có chuyện muốn xin tư vấn về tương lai… Em có thể nhờ thầy tư vấn cả cho bạn gái em cùng được không ạ? Bọn em đang khá lo lắng… nhưng cô ấy học trường khác.”
Kobayashi-sensei suy nghĩ một chút, rồi mỉm cười hiền hậu.
“Nếu em ấy làm thủ tục xin phép vào trường ở cổng đàng hoàng thì không sao. Nếu thực sự có điều muốn trao đổi, thầy sẵn sàng nghe cả hai.”
Khi tôi nhắn LINE kể lại cho Chihiro, cô ấy vừa vui mừng, vừa có chút áy náy.
“Em cảm ơn anh. Nhưng làm phiền thầy ở trường khác như vậy… liệu có ổn không?”
Có lẽ cô ấy thấy ngại vì làm phiền thầy giáo trường khác. Sự chu đáo ấy của Chihiro khiến tôi thấy yêu em ấy hơn bao giờ hết.
“Kobayashi-sensei là người rất tốt, không sao đâu. Mình cùng đi nhé.”
Thế là tôi và Chihiro cùng nhau đến gặp Kobayashi-sensei.
Phòng nghiên cứu của thầy chất đầy sách kỹ thuật và tài liệu lập trình. Chihiro ban đầu có vẻ hơi căng thẳng, nhưng trước bầu không khí điềm đạm của thầy, em ấy nhanh chóng thả lỏng hơn.
“Thầy đã nghe qua từ Satou-kun rồi. Hai em đang lo lắng về tương lai, đúng không?”
Thầy nói, vừa ngồi xuống ghế.
“Vâng. Em có mong muốn trở thành kỹ sư, nhưng lại không biết liệu con đường đó có thực sự đúng không, và phải quyết định như thế nào.”
Tôi cũng kể cho thầy nghe về lời nói của Takuya-san: “hãy tự mình quyết định”. Khi tôi nói ra những cảm xúc thật lòng, Kobayashi-sensei im lặng một lúc rồi chậm rãi lên tiếng.
“Người cố vấn của em đúng là lúc nào cũng đánh thẳng vào trọng tâm nhỉ. Mà lại còn chẳng nương tay nữa.”
Thầy cười khổ.
“Satou-kun này, em nghĩ thế nào về cách sống để mà khi về già, em sẽ không hối hận?”
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến tôi sững người.
“À… ừm…”
“Thật ra khi thầy chuyển từ làm SE sang làm giáo viên, thầy cũng đã từng suy nghĩ y như thế. Hồi đó thì… ừ, xảy ra khá nhiều chuyện.”
Kobayashi-sensei nhìn xa xăm một chút rồi chậm rãi nói tiếp.
“Có lúc thầy không còn hiểu vì sao mình phải làm việc nữa, cũng chẳng thấy được phía trước sẽ có gì đang chờ đợi. Thật sự rất bế tắc.”
“Ngay cả thầy cũng từng có giai đoạn như vậy sao ạ?”
Tôi buột miệng hỏi.
“Giáo viên cũng chỉ là con người thôi mà.”
Thầy cười khổ.
“Và rồi, thầy đã tự hỏi mình: ‘Một cuộc sống không hối tiếc là như thế nào?’ Câu trả lời, hóa ra lại rất đơn giản.”
Ánh mắt thầy trở nên dịu dàng.
“Đó là cách sống mà trong đó, những khoảng thời gian mình cảm thấy hạnh phúc là nhiều nhất. Thầy nghĩ, đó chính là một cuộc đời không hối tiếc.”
“Những khoảng thời gian cảm thấy hạnh phúc…”
Chihiro khẽ lẩm bẩm, như đang nhai lại từng chữ.
“Với thầy, khi còn làm SE, thầy cũng có cảm giác thỏa mãn về mặt kỹ thuật. Nhưng bây giờ thì khác, là một loại hạnh phúc khác.”
Thầy Kobayashi đưa mắt nhìn quanh căn phòng nghiên cứu đầy sách.
“Với thầy hiện tại, hạnh phúc lớn nhất là được nhìn thấy học trò trưởng thành từng chút một. Kỹ thuật chỉ là phương tiện thôi. Điều quan trọng là mình muốn dùng nó để làm ai hạnh phúc.”
Những lời ấy thẳng thắn và ấm áp, chạm sâu vào tim tôi.
“Tất nhiên, đây chỉ là câu trả lời của thầy. Còn hai em, hai em phải tự tìm ra câu trả lời của riêng mình.”
Tôi và Chihiro nhìn nhau, rồi cùng lặng lẽ gật đầu.
“Satou-kun này, với em thì khoảng thời gian khiến em cảm thấy hạnh phúc là khi nào?”
Tôi suy nghĩ một lúc rồi thành thật trả lời.
“Là khi ở bên Chihiro-san… khi vất vả tạo ra thứ gì đó và khoảnh khắc nó chạy được… và khi sản phẩm ấy được khách hàng sử dụng, hoặc khi Chihiro-san nhìn thấy nó rồi mỉm cười.”
“Ừm, hiểu rồi. Vậy còn bạn gái của em… à, tên là…”
“Em là Mizuno ạ.”
Chihiro vội đáp.
“À phải, Mizuno-san. Còn em thì sao?”
Chihiro hơi ngượng, nhưng vẫn nhẹ nhàng trả lời.
“Là thời gian làm wagashi… là lúc nghĩ về tương lai cùng Kenta-san… và là khi nhìn thấy nụ cười của khách hàng.”
Thầy Kobayashi gật đầu đầy hài lòng.
“Thú vị thật. Hai em đều có điểm chung là ‘khoảng thời gian được đắm mình vào điều mình yêu thích’ và ‘làm cho người khác hạnh phúc’. Có lẽ, đó chính là manh mối.”
Nhờ lời chỉ ra ấy, tôi có cảm giác như con đường tìm kiếm câu trả lời của chúng tôi đã dần hiện rõ.
Thầy ấy thật sự rất giỏi.
Không hiểu vì sao những điều khiến chúng tôi day dứt bấy lâu nay, thầy lại có thể sắp xếp và nói ra một cách nhẹ nhàng đến thế.
“Chúng em thật sự cảm ơn thầy.”
Chihiro xúc động đến mức liên tục cúi đầu cảm ơn. Mỗi lần như vậy, Kobayashi-sensei lại gãi đầu, cười ngượng. Tôi cũng nói lời cảm ơn, rồi cùng Chihiro rời khỏi phòng giáo viên.
—------------------------------------
Sau buổi trò chuyện với Kobayashi-sensei, chúng tôi chuyển sang một quán cà phê gần trường. Lần này, chỉ có hai đứa, để cùng nhau sắp xếp lại những điều vừa nghe.
Ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, Chihiro nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê.
“Câu chuyện của Kobayashi-sensei… thật sự để lại ấn tượng sâu sắc ghê.”
“Ừ. Với anh thì câu nói ‘cách sống để không hối hận khi về già’ vẫn còn vang mãi.”
Chúng tôi bắt đầu nói với nhau về những giá trị của chính mình.
“Anh tự hỏi… liệu anh có thực sự muốn trở thành kỹ sư không. Không phải vì Chihiro-san, mà là vì chính bản thân anh.”
Tôi nói ra suy nghĩ thật lòng.
“Em cũng vậy. Việc kế thừa tiệm Mizuno… có thật sự là do em tự quyết định không?”
Lời của Chihiro khiến tôi sững lại.
“Chẳng phải chuyện Chihiro-san nối nghiệp gia đình là điều đã chắc chắn rồi sao?”
“Từ nhỏ, em đã luôn được nói rằng ‘Chihiro là người kế thừa’, nên em cứ mặc nhiên tin là vậy. Nhưng…”
Chihiro ôm lấy tách cà phê bằng cả hai tay.
“Hôm trước, khi làm wagashi cùng mẹ, em chợt nghĩ: ‘Mình có thật sự muốn điều này không?’ Em chắc chắn là mình thích. Nhưng… thích một điều gì đó, và muốn lấy nó làm công việc cả đời, liệu có giống nhau không?”
Sự thành thật của Chihiro khiến ngực tôi nghẹn lại.
“Anh cũng vậy. Ban đầu anh học lập trình chỉ vì muốn làm Chihiro vui. Nhưng bây giờ… khoảnh khắc thứ mình tạo ra thực sự hoạt động, anh thấy vui không tả nổi. Anh không biết đó có phải là cảm xúc thật sự của chính anh không.”
“Khi Kenta-san viết chương trình, biểu cảm của anh rất sống động.”
Lời Chihiro làm lòng tôi ấm lên.
“Nhìn anh như vậy, em cũng muốn tìm được một thứ gì đó để mình có thể say mê.”
“Nếu sau này có kế thừa Mizunoya, em cũng muốn học thêm về quản lý theo hướng hiện đại. Nhìn anh nỗ lực trau dồi kỹ năng, em nghĩ mình cũng cần học một chuyên môn nào đó. Em không muốn đến khi đã tìm thấy điều mình thật sự muốn làm, thì lại phải từ bỏ chỉ vì thiếu năng lực.”
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi như có những mảnh ghép nối lại với nhau.
“Việc Chihiro học quản lý… và việc anh học kỹ thuật…”
“Vâng.”
Đôi mắt Chihiro ánh lên niềm hy vọng.
“Biết đâu, chuyên môn của hai chúng ta có thể bổ trợ cho nhau thì sao.”
“Anh đã thử hình dung về tương lai của Mizunoya rồi. Một tiệm wagashi mới, nơi công nghệ thông tin hòa quyện với truyền thống… và hơn thế nữa, còn có thể hỗ trợ các doanh nghiệp lâu đời khác — mang một ý nghĩa xã hội rõ ràng.”
Chúng tôi nói với nhau không ngừng, trong sự phấn khích khó giấu.
“Vừa là người yêu, vừa là đối tác kinh doanh mạnh nhất… nghe thật tuyệt phải không anh?”
Lời Chihiro khiến tim tôi rộn ràng. Tôi chợt nhớ ra Takuya-san từng học tại Đại học Tsukuba.
“Anh thấy khá hứng thú với Đại học Tsukuba — trường cũ của Takuya-san. Ở đó có Khoa Công nghệ Thông tin nữa.”
Đôi mắt Chihiro càng sáng lên.
“Đại học Tsukuba… em sẽ tìm hiểu như một trong những lựa chọn. Em muốn xem ở Khối Khoa học Xã hội và Quốc tế có học được ngành quản trị không.”
“Nếu mình có thể học cùng một trường, cùng nhau theo đuổi ước mơ thì thật tuyệt nhỉ.”
Bốn năm đại học, cùng nâng cao chuyên môn của mỗi người. Kết hợp lời dạy của Takuya-san và Kobayashi-sensei, rồi tự tay quyết định con đường tương lai của chính mình.
“Nếu mượn lời Kobayashi-sensei, thì dù trở thành kỹ sư hay nhà quản lý, mục tiêu cuối cùng vẫn là làm cho con người hạnh phúc.”
Chihiro gật đầu thật sâu.
“Em muốn trong tương lai có thể làm một công việc khiến nhiều người hạnh phúc hơn nữa. Cùng với anh, Kenta-san.”
“Anh cũng vậy. Anh muốn cùng Chihiro-san đóng góp cho xã hội bằng kỹ thuật và quản trị.”
Nhờ những lời chỉ dẫn của Kobayashi-sensei, mục tiêu của chúng tôi đã vươn lên một tầng cao hơn. Một công việc có thể mang lại hạnh phúc cho nhau, và cho thật nhiều người khác. Đó là ước mơ chung của chúng tôi.
Rời khỏi quán cà phê, vừa đi bộ về phía nhà ga, chúng tôi vừa nói về chuyện sẽ trao đổi với gia đình.
“Anh sẽ thử nói với mẹ về định hướng tương lai, và xem Đại học Tsukuba như một lựa chọn.”
“Em cũng sẽ nói chuyện với bố mẹ. Rằng em muốn học quản trị.”
Với tư cách là những người nghiêm túc nghĩ về tương lai cùng nhau, tôi cảm thấy mối quan hệ của chúng tôi như vừa bước sang một giai đoạn mới — chín chắn và sâu sắc hơn.
Trên sân ga, khi chờ tàu đến, Chihiro quay lại nhìn tôi.
“Kenta-san, hôm nay em cảm ơn anh nhiều lắm. Cả câu chuyện với Kobayashi-sensei, lẫn cuộc nói chuyện của hai chúng ta… tất cả đều rất ý nghĩa.”
“Anh mới là người phải cảm ơn. Được cùng Chihiro-san nghĩ về tương lai, anh thật sự rất hạnh phúc.”
Chúng tôi sẽ cùng nâng đỡ nhau, cùng hỗ trợ nhau trong cả kỳ thi đại học. Đây không phải là một mối tình thoáng qua, mà là một sợi dây gắn kết bền chặt.
Tiếng tàu đến gần vang lên. Chihiro hơi đỏ mặt, khẽ nói:
“Tháng sau là Valentine rồi nhỉ…”
Câu nói ấy khiến tim tôi đập nhanh hơn. Khi đã cùng nhau chia sẻ những dự định cho tương lai, Valentine dường như cũng mang một ý nghĩa đặc biệt hơn.
“Anh đang mong chờ lắm.”
Trước sự chân thành của tôi, Chihiro mỉm cười.
Niềm tin vào một mối quan hệ lâu dài. Sợi dây gắn kết giữa chúng tôi, trong ngày hôm nay, đã trở nên sâu đậm hơn bao giờ hết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
