Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 24: Bước khởi đầu với Google Sites

Chương 24: Bước khởi đầu với Google Sites

Enjoy!

-----------------------------

Bước khởi đầu với Google Sites

Về đến nhà, tôi lập tức bắt đầu tìm hiểu về việc tạo trang web.

Ban đầu, tôi thử tìm kiếm với từ khóa “cách làm trang web”. Trước mắt tôi hiện ra hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như HTML, CSS, JavaScript, khiến tôi thực sự choáng ngợp.

Bắt đầu từ giải thích về thẻ, rồi đến việc tạo kiểu bằng CSS, xử lý động bằng JavaScript… thậm chí còn phải dựng cái gọi là “server” trên cloud? on-premise? rồi lại còn phải “lập” hay “tạo” web server nữa? Thông tin quá nhiều, đến mức tôi hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Nói một cách đơn giản thì để tạo được một trang web, có vẻ phải làm đủ thứ việc, và tôi nhận ra rằng để làm được tất cả những điều đó thì độ khó thật sự rất cao.

“Ừm… chuyện này còn căng hơn mình nghĩ.”

Nhìn chằm chằm vào màn hình, tôi bất giác ôm đầu. Trước mặt Chihiro tôi đã lỡ tỏ ra tự tin quá mức, có lẽ là hơi hấp tấp rồi.

Đang ngồi rên rỉ thì chợt tôi dừng lại.

Khoan đã? Trên đời có vô số website, chẳng lẽ ai cũng phải làm những thứ phức tạp như vậy sao? Chắc hẳn phải có cách nào đó đơn giản hơn chứ?

Khi tìm kiếm những phương pháp dễ bắt đầu, tôi phát hiện ra rằng có những dịch vụ cho phép tạo blog hoặc website rất dễ dàng mà không cần tự viết HTML, CSS hay dựng server.

Với mục đích lần này, có vẻ như dạng thứ hai phù hợp hơn.

Tìm hiểu thêm nữa, tôi thấy có một thứ gọi là Google Sites, trông khá là tiện lợi.

Trước tiên, cứ thử cái này xem sao.

“Google Sites.”

Tôi nhấp vào thì thấy đây là dịch vụ tạo website miễn phí do Google cung cấp. Không cần kiến thức về HTML hay CSS, chỉ cần chọn template rồi kéo-thả để chỉnh sửa một cách trực quan.

“Cái này thì có thể làm cùng Chihiro-san được rồi.”

Lướt YouTube một lúc, tôi tìm được vài video hướng dẫn về Google Sites. Có rất nhiều mẫu giao diện, và đúng là chỉ cần kéo-thả là có thể làm được thật. Đặc biệt, còn có cả template mang phong cách Nhật, rất hợp với Mizunoya.

Dựa trên những thông tin đã nghe được ở tiệm, cùng với vài hình ảnh mẫu, tôi thử tạo một trang web mang không khí “giống thật”. Càng làm càng thấy ra dáng một website đàng hoàng, và đến khi nhận ra thì đã là nửa đêm từ lúc nào.

Tối hôm sau, tôi chuyển sang tìm hiểu về mạng xã hội.

Lần này tôi tìm “cách sử dụng SNS cho cửa hàng”, và lại hiện ra cả một núi thông tin: Instagram, Twitter, Facebook, TikTok…

Nhưng lần này tôi không hoảng nữa. Bài học từ chuyện làm website hôm qua là: hãy bắt đầu từ thứ đơn giản nhất.

Đọc vài bài so sánh SNS, tôi hiểu ra rằng mỗi nền tảng có một nhóm người dùng mục tiêu khác nhau.

TikTok chủ yếu là giới trẻ từ tuổi teen đến đầu 20, nội dung chính là video ngắn. Quả đúng là toàn mấy video nhảy nhót, giải trí.

Facebook thì người dùng chủ yếu từ 30 tuổi trở lên, thiên về trao đổi bằng chữ. Có vẻ hơi cứng, phù hợp để đăng thông tin cửa hàng, nhưng khó tiếp cận giới trẻ.

Twitter có người dùng ở nhiều độ tuổi, phù hợp để đăng thông tin theo thời gian thực. Rất hợp để thông báo giờ mở cửa hay giới thiệu sản phẩm mới.

Instagram thì có nhiều người dùng nữ từ 20 đến 40 tuổi, nội dung chính là hình ảnh. Đây là nền tảng lý tưởng để truyền tải vẻ đẹp của wagashi, và cũng trùng khớp với nhóm khách hàng tiềm năng yêu thích bánh Nhật.

Xét về đối tượng của Mizunoya, Instagram rõ ràng là phù hợp nhất. Ngoài ra, có thể dùng thêm Twitter để đăng tin tức.

Trước mắt, hãy bắt đầu với Instagram.

Khi tìm “cách tạo tài khoản Instagram cho doanh nghiệp”, tôi biết được rằng có thể tạo tài khoản kinh doanh riêng, khác với tài khoản cá nhân. Có thể đăng thông tin cửa hàng, giờ mở cửa, thông tin liên hệ… trông rất chuyên nghiệp.

Tiếp theo, tôi tìm hiểu các mẹo đăng bài: cách dùng hashtag, thời điểm đăng, cách chụp ảnh… lĩnh vực này cũng khá sâu, nhưng ít nhất tôi cũng nắm được những điểm cơ bản.

Đặc biệt, những bài viết về “cách chụp ảnh wagashi” rất hữu ích. Chụp bằng ánh sáng tự nhiên, chọn phông nền, thay đổi góc chụp… có rất nhiều kỹ thuật cụ thể để chụp bánh wagashi của Mizunoya sao cho thật hấp dẫn.

Có lẽ nếu dùng máy ảnh xịn như DSLR thì ảnh sẽ đẹp hơn, nhưng nếu ngay từ đầu đã tham quá thì sẽ chẳng làm được gì. Trước mắt, cứ bắt đầu bằng việc chụp bằng điện thoại đã.

Tôi mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại và lập danh sách những việc cần làm trước tuần sau:

Tạo bản mockup website bằng Google Sites

Xem và nghiên cứu các website mẫu của tiệm wagashi

Tìm hiểu best practice cho việc đăng bài SNS

Học các mẹo chụp ảnh

Vì Chihiro và vì Mizunoya, tôi sẽ cố gắng làm hết sức những gì mình có thể. Với quyết tâm đó, tôi tiếp tục học tập.

—--------------------------------------------

Một ngày nọ, đúng như đã hẹn, tôi đến thăm Mizunoya.

Trong balo có cuốn sách khoa học và cả chiếc laptop. Sau một tuần học cách sử dụng Google Sites, tôi đã có thể làm được một trang mockup đơn giản, sử dụng những thông tin và hình ảnh đã được cho phép chụp lần trước.

“Kenta-san, cậu đến rồi à.”

Chihiro từ phía trong tiệm bước ra, vui vẻ chào đón tôi.

“Chào cậu. Tớ mang cuốn sách đã hứa đây.”

Khi tôi đưa cuốn sách khoa học ra, mắt Chihiro sáng lên.

“Cảm ơn cậu. Tớ mong chờ lắm.”

“Và còn…”

Tôi lấy laptop ra khỏi balo. Chihiro đặt chiếc đệm ngồi của mình sát bên tôi rồi ngồi xuống. Mùi hương dịu nhẹ của Chihiro thoảng qua, khiến đầu óc tôi suýt nữa thì trống rỗng.

Tôi vội lắc đầu để lấy lại bình tĩnh, rồi khẽ ho một tiếng.

“Ờ thì, hôm nay tớ nghĩ mình sẽ thử làm trang web thật sự. Thực ra tớ đã chuẩn bị sẵn một bản mockup đơn giản rồi.”

Nụ cười của Chihiro lập tức bừng sáng.

“Mockup?”

Phía sau Chihiro, bà nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

“À, cháu xin lỗi. Mockup có nghĩa là bản làm thử, hay bản mẫu ạ.”

Nhìn biểu cảm của hai người, tôi cũng thấy vui lây.

“Thật hả? Oa— tớ mong chờ quá!”

Dáng vẻ đầy phấn khích của Chihiro đáng yêu đến mức tôi bất giác mỉm cười.

Tôi mở máy tính lên, hiển thị trang web mockup đã chuẩn bị sẵn.

“Đây là thành quả tớ cố gắng suốt một tuần qua.”

Trên màn hình hiện ra trang chủ mang phong cách Nhật, với tên Mizunoya và những bức ảnh đã chụp vào tuần trước.

“Ara, đây sẽ là trang web của Mizunoya sao?”

Bà kinh ngạc nhìn chằm chằm vào màn hình. Chihiro cũng mở to mắt, chăm chú không rời.

“Vâng. Đây là bản mẫu được tạo bằng Google Sites. Ảnh hiện tại chỉ là tạm thời, sau này mình sẽ thay bằng ảnh chụp chính thức. Phần nội dung thì nhờ Chihiro-san viết, sau đó xin bà duyệt lại, rồi chỉ cần công khai là xong.”

“Vậy là mọi người đều có thể xem trang của Mizunoya rồi nhỉ.”

“Thứ bài bản thế này mà… Kenta-san đúng là giỏi thật.”

“Cảm ơn bà. Dù không thể so với dân chuyên nghiệp, nhưng cháu đã cố gắng hết sức.

Giờ cháu sẽ hướng dẫn cách cập nhật trang nhé. Ví dụ, bấm vào đây, nhập chữ vào như thế này…”

Khi tôi vừa thao tác vừa giải thích, Chihiro chăm chú nhìn và ghi chép rất cẩn thận.

“Kenta-san gõ bàn phím nhanh thật đó.”

Chihiro chợt nói. Nhìn nghiêng gương mặt cô ấy đang chăm chú nhìn tay tôi, đẹp đến mức tôi suýt quên mất đang giải thích gì.

“À, ờ thì… chơi game online hay chat với bạn bè nhiều thì tự nhiên gõ nhanh lên thôi—”

“Rồi, còn phần sắp xếp hình ảnh thì chỉ cần kéo thả đến chỗ muốn đặt là được.”

Khi tôi lần lượt chỉnh sửa theo yêu cầu của Chihiro và bà nội, trang web của Mizunoya dần dần hoàn thiện rõ rệt.

“Tuyệt quá… đúng như có phép màu vậy.”

Chihiro thốt lên đầy cảm động.

“À, ảnh bánh wagashi do tớ làm cũng được đăng lên này.”

Chihiro reo lên.

“Vì đẹp quá nên tớ lỡ tay cho lên luôn rồi.”

“Bà ơi, ảnh bánh do cháu làm mà cũng đăng lên trang Mizunoya có ổn không ạ?”

“Ara, bánh đẹp thế này thì có gì không ổn. Không vấn đề gì đâu.”

“Bánh do cháu làm mà… tuy hơi ngại, nhưng thật sự sẽ được mọi người trên mạng nhìn thấy nhỉ.”

“Đó là thành quả từ sự nỗ lực của cháu. Hãy tự tin lên.”

Bà nhẹ nhàng xoa đầu Chihiro. Có lẽ vì xấu hổ khi bị xoa đầu ngay trước mặt tôi, Chihiro cứng đờ người lại.

Tôi giả vờ như không thấy, tiếp tục khen ngợi bánh wagashi của Chihiro.

“Rất đẹp. Chắc chắn từ nay sẽ có rất nhiều người nhìn thấy và khen ngợi nó.”

“Kenta-san nói vậy, tớ thấy tự tin hơn nhiều.”

Chihiro nhìn thẳng vào tôi. Trong ánh mắt ấy, dường như chứa đựng cả lòng biết ơn và một thứ tình cảm đặc biệt nào đó.

“Ara, trà nguội mất rồi nhỉ. Để bà pha lại nhé.”

Bà vừa nói vừa chống tay đứng dậy, hướng về phía bếp. Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Chihiro.

“Lần này đến lượt Chihiro-san thử làm nhé.”

Tôi xoay chiếc laptop về phía Chihiro. Tay cô ấy đặt lên con chuột, bắt đầu thao tác đúng như những gì tôi đã hướng dẫn.

“Như thế này phải không?”

Bàn tay Chihiro hơi run. Không biết là vì căng thẳng, hay vì tôi đang ở quá gần.

“Đúng rồi, tốt lắm.”

Tôi nhẹ nhàng chạm vào tay Chihiro, chỉ cho cô ấy cách di chuyển chuột. Bàn tay ấy thật nhỏ nhắn và ấm áp.

“À…”

Chihiro khẽ hít một hơi. Khoảng cách giữa hai đứa đã trở nên rất gần.

“Kenta-san…”

“Vâng?”

Chihiro ngước lên nhìn tôi. Đúng lúc đó, bà lên tiếng từ phía bếp.

“Hai đứa ơi, trà xong rồi đấy.”

Chúng tôi vội vàng tách ra. Thấy má Chihiro ửng đỏ, tôi cũng cảm giác mặt mình nóng lên.

Trong lúc uống trà, Chihiro ngại ngùng hỏi:

“Liệu… tớ thật sự làm được chứ?”

“Chắc chắn rồi. Chihiro-san viết văn rất hay, lại có gu thẩm mỹ tốt. Cậu nhất định sẽ làm được một trang web rất tuyệt.”

“Kenta-san nói vậy thì…”

Chihiro mỉm cười vui vẻ. Nhìn nụ cười ấy, lòng tôi ấm lên lạ thường.

Buổi chiều, chúng tôi cùng nhau nghĩ nội dung cho trang web.

“Hãy thử viết phần giới thiệu cửa hàng nhé.”

Chihiro vừa suy nghĩ vừa gõ chữ thật chậm.

“‘Hương vị truyền thống được gìn giữ từ thời Minh Trị, với tất cả tấm lòng’… như vậy có được không?”

“Rất đúng chất Chihiro-san, một đoạn văn ấm áp. Tớ nghĩ rất hay đấy chứ.”

“Thật vậy sao?”

Đôi mắt Chihiro sáng lên đầy vui mừng.

“Ừ. Đọc lên là cảm nhận được sự ấm áp của Mizunoya.”

Vừa làm việc, tôi vừa nhận ra khoảng thời gian bên Chihiro dễ chịu đến nhường nào. Niềm vui khi cùng nhau tạo nên điều gì đó, sự hạnh phúc khi nhìn thấy Chihiro tiến bộ, và hơn hết là cảm giác đặc biệt khi được ở bên cô ấy.

Đến chiều tối, trang web của Mizunoya cuối cùng cũng hoàn thành, với sự cho phép chính thức của bà.

“Xong rồi!”

Chihiro xúc động reo lên.

“Là nhờ Chihiro-san cố gắng đó.”

“Không, là nhờ Kenta-san.”

Cả hai cùng nhìn chằm chằm vào màn hình, và khoảng cách lại gần thêm lần nữa. Lần này, chúng tôi không tách ra.

“Vậy… tớ bấm công khai nhé.”

“T-tim tớ đập nhanh quá.”

Gương mặt Chihiro lại gần màn hình laptop.

Mỉm cười nhìn cô ấy, tôi nhấn nút ‘Công khai’.

“Xong rồi, đã công khai.”

“Ê— đã xong rồi ạ? Là cả thế giới đều xem được sao? Wa—! Wa—!”

Chihiro phấn khích không giấu nổi.

“Hãy nhập URL này vào trình duyệt trên điện thoại thử xem. Chắc chắn sẽ xem được.”

Chihiro nhập địa chỉ URL. Vì chưa mua tên miền nên chưa phải dạng như mizunoya.com, mà vẫn là URL của Google Sites, nhưng tôi không vội.

Chẳng phải Mark Zuckerberg cũng từng nói đó sao:

“Done is better than perfect.”

Hoàn thành còn hơn là hoàn hảo.

Quan trọng là làm xong và công khai trước đã.

Trên màn hình điện thoại của Chihiro, trang web mà vừa nãy chúng tôi còn chỉnh sửa trên laptop hiện lên rõ ràng.

“Bà ơi! Trang web của chúng ta hiện trên điện thoại rồi này! Nhìn nè!”

Chihiro hào hứng đưa điện thoại cho bà.

“Ara, đúng thật rồi. Giỏi quá nhỉ.”

Bà cũng mỉm cười vui vẻ, chăm chú nhìn trang web Mizunoya trên màn hình.

Khi ra về, Chihiro tiễn tôi ra tận cửa.

“Kenta-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Tớ mới là người phải cảm ơn. Ở cùng Chihiro-san, vui đến mức thời gian trôi qua lúc nào không hay.”

“Tớ cũng… rất vui.”

Chihiro mỉm cười, có chút e thẹn.

“Tuần sau cậu lại đến chứ?”

“Tất nhiên rồi. Lần sau mình sẽ xử lý phần SNS nhé. Tớ sẽ chỉ cho cậu cách dùng Instagram mà tớ đã tìm hiểu.”

Nhìn nụ cười của Chihiro, tôi chợt nghĩ: ban đầu mục đích chỉ là dạy kỹ thuật, vậy mà không biết từ lúc nào, chính khoảng thời gian ở bên Chihiro đã trở thành điều quý giá nhất.

Từ khi nhận ra mình thích Chihiro, những cảm xúc như thế này ngày càng nhiều hơn.

Trên con đường trở về nhà, trong lòng tôi tràn ngập hình bóng của Chihiro.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!