Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 30: Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần kết

Chương 30: Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần kết

Enjoy!

-------------------------------

Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần kết

Từ khoảng sau 1 giờ chiều, bầu không khí xung quanh gian hàng của Mizunoya bắt đầu thay đổi.

“À… xin lỗi, tôi có thể chụp ảnh cảnh làm wagashi được không?”

Một cô gái trẻ cầm điện thoại lên tiếng hỏi Chihiro.

“Hả? À, vâng… được ạ.”

Chihiro vừa hơi bối rối vừa tiếp tục làm wagashi, còn cô gái thì thốt lên đầy thán phục trước những động tác khéo léo ấy.

“Còn trẻ thế mà khéo tay thật. Em là sinh viên à?”

“Dạ… không, em là học sinh cấp ba ạ.”

Tiếng trầm trồ vang lên xung quanh. “Mới học cấp ba thôi à? Giỏi thật đấy.”

“Tôi đăng lên SNS có được không?”

Cô gái hỏi khi đang chụp ảnh. Chihiro vội vàng gật đầu.

Tôi liền bổ sung ngay:

“Nếu được thì mong chị gắn hashtag #mizunoya_wagashi khi đăng nhé!”

“Oki~”

Chúng tôi nhận được cái gật đầu vui vẻ.

Bị thu hút bởi cô gái chụp ảnh, những khách khác ở gần đó cũng dần tụ lại.

“Đúng là thật đấy. Cô thợ trẻ kia khéo tay ghê.”

“Không biết bao nhiêu tuổi nhỉ? Làm đẹp thế kia cơ mà.”

Ngày càng có nhiều người chú ý đến màn trình diễn của Chihiro.

“Chihiro-san, cậu đang được chú ý lắm đấy.”

Tôi nói nhỏ, Chihiro gật đầu, trông hơi căng thẳng.

“Tớ chưa từng bị nhiều người nhìn như thế này bao giờ…”

Đến khoảng 2 giờ chiều, xung quanh đã hình thành hẳn một đám đông.

“Xin lỗi, cho tôi đi qua với…”

Những khách thật sự muốn mua wagashi bị người đứng xem chen lấn, không thể tiến lại gần.

“Chị ơi, cho em xem với~”

“Em học ở đâu mà làm giỏi vậy?”

“Cửa hàng của em ở đâu thế?”

Hàng loạt câu hỏi dồn dập bay tới. Sắc mặt Chihiro dần tái đi.

“À… mọi người ơi, xin lỗi. Có thể ưu tiên cho những khách muốn mua trước được không ạ?”

Tôi bước lên phía trước, cố gắng sắp xếp lại đám đông một cách lịch sự nhất có thể.

Đúng lúc đó—

“Xì—”

Từ một trong những bếp gas phát ra âm thanh lạ, rồi ngọn lửa tắt phụt.

“À… gas…”

Chihiro suýt rơi vào hoảng loạn. Áp lực từ ánh nhìn của mọi người cộng với sự cố thiết bị khiến tay cô ấy bắt đầu run lên.

“Mọi người đang chờ mà… phải làm sao bây giờ…”

“Chihiro-san, bình tĩnh nào. Không sao đâu.”

Tôi đặt tay lên vai Chihiro, cố giữ cho cô ấy bình tĩnh rồi nhanh chóng đánh giá tình hình.

“Tớ sẽ đi mượn một bếp gas du lịch ở đâu đó. Cậu cứ tiếp tục làm bằng chiếc bếp còn lại nhé.”

“X… xin lỗi, tớ nhờ cậu được không?”

“Ừ, cứ để tớ lo.”

Tôi quay về phía đám đông, lớn tiếng nói:

“Thưa quý khách, chúng tôi rất xin lỗi. Do thiết bị gặp trục trặc nên xin phép mọi người chờ thêm một chút ạ.”

“Vất vả rồi, cố lên nhé.”

“Hỏng máy móc thì chịu thôi.”

Những lời động viên ấm áp từ khách hàng khiến nét mặt Chihiro dịu lại đôi chút.

Tôi vội vàng chạy sang gian takoyaki bên cạnh, giải thích tình hình thì chú bán hàng sẵn sàng cho mượn bếp gas.

“Thanh niên trẻ mà làm việc hăng hái thế này là tốt lắm. Cứ dùng đi.”

“Con cảm ơn chú!”

Trong lúc tôi đi mượn thiết bị thay thế, Chihiro vẫn tiếp tục làm wagashi hết sức mình với chiếc bếp còn lại.

“Nhân tiện đây, mọi người hãy cùng xem quá trình làm wagashi nhé.”

Khi tôi đề xuất với khách, ai nấy đều chăm chú nhìn vào đôi tay của Chihiro.

“Đầu tiên, vo nhân trong lòng bàn tay như thế này…”

Vừa làm vừa giải thích, Chihiro khiến những tiếng “ồ” thán phục vang lên khắp nơi. Lũ trẻ con cũng dán mắt không rời khỏi từng động tác của cô ấy.

“Tuyệt quá! Làm sao mà chị tạo được hình dáng đẹp như vậy ạ?”

Trước câu hỏi ngây thơ của bọn trẻ, sự căng thẳng của Chihiro dần tan biến.

Chúng tôi lắp đặt bếp gas mini, khôi phục lại toàn bộ hệ thống chế biến.

“Cảm ơn cậu, Kenta-san.”

Chihiro thở phào nhẹ nhõm, trên gương mặt lộ rõ vẻ an tâm.

“Nếu hai người cùng hợp tác thì chắc chắn sẽ ổn thôi.”

Tôi chuyển sang phụ trách việc tiếp khách, còn Chihiro tập trung hoàn toàn vào khâu chế biến.

“Những chiếc wagashi hình lá phong này đều do nghệ nhân Chihiro tự tay làm từng chiếc một.”

“Hai em là người yêu à? Phối hợp ăn ý ghê.”

Lại một lần nữa bị hiểu lầm là người yêu, cả hai chúng tôi đều đỏ mặt. Nhưng lần này, chúng tôi không phủ nhận.

Ba giờ chiều, chiếc wagashi cuối cùng cuối cùng cũng được bán hết.

“Đã bán hết rồi! Xin chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều!”

Khi tiếng Chihiro vang lên, các vị khách đã vỗ tay rào rào.

“Năm sau chúng tôi lại đến nhé.”

“Biết địa chỉ cửa tiệm rồi, lần sau nhất định sẽ ghé.”

Chúng tôi nhận được vô vàn lời nói ấm áp.

—----------------------------------------------

Buổi chiều, sau khi dọn dẹp xong, hai người ngồi xuống ghế đá trong công viên. Ánh hoàng hôn nhuộm bầu trời thành màu cam rực rỡ.

“Hôm nay thật sự vất vả rồi. Tuyệt vời thật nhỉ.”

“Đó là nhờ Kenta-san đấy. Nếu chỉ có mình tớ thì chắc chắn không thể vượt qua tình huống nguy cấp đó.”

Trong ánh mắt Chihiro ánh lên sự biết ơn cùng một cảm xúc đặc biệt nào đó.

“Tay nghề làm wagashi của Chihiro-san thật sự rất tuyệt. Có rất nhiều người đã bị lay động đó.”

“Tớ có hơi căng thẳng… nhưng cũng rất vui. Vì mọi người đều thích.”

Khi tổng kết doanh thu hôm nay, con số đã vượt xa kỷ lục trước đây. Chỉ riêng buổi sáng đã gần bằng doanh thu cả ngày của năm ngoái, vậy mà buổi chiều còn đông khách hơn, khiến kỷ lục tiếp tục bị phá vỡ.

“Tớ còn đăng bài theo thời gian thực lên SNS nữa. Ngay cả các follower ở nước ngoài cũng để lại rất nhiều bình luận kiểu ‘Amazing!’.”

Chihiro đưa cho tôi xem màn hình điện thoại. Quả thật có rất nhiều bình luận bằng tiếng Anh.

“À đúng rồi, cả bài đăng của vị khách đã chụp ảnh lúc chiều cũng đang gây sốt lắm.”

Chihiro mở sang một màn hình khác.

“Người ta viết: ‘Tưởng là nữ sinh bình thường, ai ngờ động tác hoàn toàn là dân chuyên nghiệp! Đúng là gap moe chết người!’ Bài đó đã được chia sẻ hơn 200 lần rồi.”

Đúng là bài đăng của người phụ nữ chụp ảnh buổi chiều đang nhận được phản hồi rất lớn. Phần bình luận tràn ngập những lời như: “Ngoại hình với kỹ thuật chênh lệch quá đỉnh”, “Mặc đồng phục mà đôi tay đúng chuẩn thợ lành nghề”, “Thật tuyệt khi kỹ thuật truyền thống được truyền lại cho giới trẻ”…

“Chihiro-san sắp thành người nổi tiếng rồi đấy.”

“Ngại quá… nhưng tớ vui lắm. Vì có nhiều người biết đến tiệm Mizunoya hơn.”

“Hôm nay, tớ có thể đăng những bức ảnh này lên SNS và blog không?”

Trên màn hình là tấm ảnh tôi và Chihiro cùng nhau vượt qua khủng hoảng. Đó là ảnh do khách chụp.

Trong ảnh, chúng tôi trông như những người cộng sự cực kỳ ăn ý.

“Ảnh đẹp thật.”

“Ừ. Đây là báu vật quý giá nhất của tớ hôm nay.”

Khi Chihiro nói vậy, trong lòng tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Trải qua cả ngày bên Chihiro, tôi nhận ra một lần nữa: ở bên cô ấy, tôi thật sự rất hạnh phúc.

“Kenta-san?”

Chihiro lo lắng nhìn tôi.

“À, xin lỗi. Tớ đang nghĩ về hôm nay.”

“Có chuyện gì không ổn sao?”

“Không, ngược lại. Đây là một ngày vô cùng tuyệt vời.”

Tôi nhìn thẳng vào Chihiro. Nghiêng mặt của cô ấy dưới ánh hoàng hôn đẹp đến nao lòng.

“Chihiro-san này.”

“Vâng?”

“Hôm nay được ở bên Chihiro-san, tớ thật sự rất hạnh phúc.”

Đôi mắt Chihiro dường như hơi ướt.

“Tớ cũng vậy… Nếu không có Kenta-san, hôm nay chắc chắn tớ sẽ không thể trụ nổi. Ở bên cậu, tớ cảm thấy mình có thể làm được mọi thứ.”

Nghe những lời đó, tim tôi nóng lên.

“Tớ cũng thế. Ở bên Chihiro-san, khiến tớ luôn muốn cố gắng hơn.”

Giữa hai người, một bầu không khí đặc biệt lan tỏa.

Trên đường về, khi đi bộ đến ga, Chihiro bỗng dừng lại.

“Kenta-san này.”

“Gì thế?”

“Cuối tuần tới… nếu được, cậu có thể dành thời gian cho tớ không?”

Tim tôi đập mạnh dữ dội.

“Tớ muốn cảm ơn cậu vì hôm nay. Nếu có thể, tớ muốn hai đứa cùng nhau đi đâu đó…”

Má Chihiro đỏ bừng. Cô ấy xấu hổ, vừa lựa lời vừa tránh ánh mắt tôi.

“Nếu cậu rảnh thì được thôi… lúc nào cũng được.”

Cách nói dè dặt của Chihiro khiến tim tôi đập loạn nhịp. Chuyện này là…?

“Hôm nay ở bên Chihiro-san, tớ có rất nhiều điều muốn nói thêm.”

“Kenta-san…”

Trong mắt Chihiro ánh lên niềm vui xen lẫn ngạc nhiên.

“Tớ cũng… muốn nói chuyện với Chihiro-san nhiều hơn. Nhất định rồi.”

Khi chia tay trước cổng soát vé, Chihiro quay đầu lại một lần nữa.

“Kenta-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu. Tớ sẽ không bao giờ quên.”

“Tớ cũng vậy. Ngày hôm nay ở bên Chihiro-san là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời tớ.”

Nhìn theo nụ cười của Chihiro, tôi thầm nghĩ.

Kể từ khi nhận ra cảm xúc của mình, cuộc sống của tôi đã thay đổi.

Việc nghĩ cho Chihiro, hành động vì Chihiro, đã trở thành điều tự nhiên.

Không nghi ngờ gì nữa, hôm nay là một bước tiến quan trọng trong mối quan hệ của chúng tôi.

Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

Về đến nhà, tôi xem lại những bức ảnh chụp hôm nay. Ảnh hai người cùng hợp tác, ảnh cùng nhau cười, ảnh sau khi vượt qua khủng hoảng với vẻ mặt nhẹ nhõm.

Nhìn bức ảnh nào, chúng tôi cũng giống như những người bạn đồng hành gắn bó sâu sắc.

Tình cảm của Chihiro rốt cuộc là thế nào nhỉ? Cô ấy có cảm giác giống như tôi không?

Trong buổi hẹn tuần sau, tôi sẽ chủ động hơn.

Tôi muốn đến gần Chihiro hơn.

Và nếu có thể… tôi muốn nói cho cô ấy biết tình cảm của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!