Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 29: Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần đầu

Chương 29: Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần đầu

Enjoy!

------------------------------------

Ngày diễn ra lễ hội mùa thu – Phần đầu

Tôi thức dậy lúc 5 giờ rưỡi sáng. Việc tỉnh giấc trước cả khi đồng hồ báo thức reo có lẽ cho thấy tôi đang khá căng thẳng.

Đúng 6 giờ, khi tôi đến Mizunoya thì Chihiro và bà đã bắt đầu chuẩn bị từ trước.

“Chào buổi sáng.”

“Kenta-san, vất vả rồi! Cậu đến sớm thật đấy.”

Chihiro quay lại, trong bộ tạp dề. Dưới ánh sáng ban mai chiếu vào, gương mặt cô ấy trông nghiêm nghị và rắn rỏi hơn thường ngày. Hôm nay, cô ấy mang dáng vẻ của một người thợ thật sự.

“Hôm nay là ngày quan trọng mà. Việc chuẩn bị ổn cả chứ?”

“Ừm. Bà đã bắt đầu làm từ 4 giờ sáng rồi.”

Chúng tôi chất đồ lên xe của bà rồi hướng đến công viên – nơi tổ chức lễ hội. Bà ngồi ghế lái, còn tôi và Chihiro ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau. Khi ngồi cạnh nhau như vậy, tôi có cảm giác như đang ở trong một không gian rất đặc biệt.

“Tớ… hơi căng thẳng.”

Chihiro nói nhỏ.

“Không sao đâu. Wagashi của Chihiro-san chắc chắn sẽ làm mọi người hài lòng.”

“Có Kenta-san ở đây, tớ thấy yên tâm hơn nhiều.”

Nhìn nghiêng gương mặt của Chihiro, tôi cảm thấy lồng ngực mình ấm lên.

—-------------------------------------

Khi đến nơi, các gian hàng khác đã bắt đầu chuẩn bị từ trước. Takoyaki, yakisoba, đá bào… khung cảnh tràn ngập không khí lễ hội.

“Mizuno-san, chào buổi sáng nhé!”

Người bán ở gian hàng bên cạnh lên tiếng chào.

“Chào buổi sáng! Hôm nay mong được giúp đỡ nhiều!”

Chihiro cũng đáp lại lời chào.

“Năm nào tôi cũng mong tới gian của các cô. Năm nay cũng trông cậy vào wagashi ngon nhé.”

Nghe những lời ấm áp đó, Chihiro cúi đầu đáp lễ. Có thể thấy rõ Mizunoya được mọi người trong khu vực yêu mến đến mức nào.

Chúng tôi bắt đầu từ việc dựng lều. Vì chưa quen nên khá lúng túng, nhưng Chihiro nhanh chóng đưa ra chỉ dẫn rất gọn gàng.

“Kenta-san, cái cột kia dịch sang trái thêm một chút.”

“Thế này à?”

“Ừm, hoàn hảo rồi!”

Khi cả hai cùng nhau dựng xong chiếc lều, tôi cảm nhận được không chỉ là cảm giác hoàn thành công việc, mà còn là một sợi dây gắn kết rất đặc biệt giữa chúng tôi.

Chúng tôi sắp xếp bàn, lắp bếp gas, chuẩn bị nồi hấp. Mọi cử động của Chihiro đều gọn gàng, không thừa thãi — đúng phong thái của một nghệ nhân chuyên nghiệp.

Sau khi việc dựng gian hàng xong xuôi, bà nói: “Còn lại nhờ hai đứa nhé”, rồi quay về Mizunoya để trông tiệm.

“Ghê thật. Không ngờ Chihiro-san lại đáng tin cậy đến vậy.”

“Bình thường thì toàn là tớ được Kenta-san chỉ bảo thôi nhỉ.”

Chihiro cười, có chút ngượng ngùng.

Đến 8 giờ sáng, khâu chuẩn bị cuối cùng cho việc làm wagashi bắt đầu. Chihiro nhào nhân, còn tôi phụ trách mang nguyên liệu.

“Kenta-san, cho tớ xin bạch đậu nhé.”

“Ok.”

Mỗi lần tay chúng tôi chạm vào nhau, tim tôi lại khẽ giật mình. Thấy Chihiro cũng đỏ mặt ngượng ngùng, có lẽ cô ấy cũng có cảm giác giống tôi.

—----------------------------------

9 giờ 50 phút sáng. Còn 10 phút nữa là đến giờ mở bán.

Chihiro nhìn đồng hồ rồi hít một hơi thật sâu.

“Tớ bắt đầu thấy căng thẳng rồi…”

“Ngay cả Chihiro-san năm nào cũng tham gia mà vẫn thấy hồi hộp sao?”

“Mọi năm chỉ bán wagashi đã làm sẵn thôi, nhưng năm nay là lần đầu tiên tớ làm trình diễn trực tiếp trước mặt thực khách… Không biết tớ có làm tốt không nữa.”

Nhìn vẻ lo lắng của Chihiro, tôi lên tiếng động viên.

“Không sao đâu. Cậu còn có tớ ở đây mà, tớ sẽ hỗ trợ hết mình.”

“Cảm ơn cậu.”

Chihiro mỉm cười, trông có vẻ yên tâm hơn một chút.

Từ xa vọng lại tiếng trống. Đó là tín hiệu báo hiệu lễ hội mùa thu bắt đầu.

“Bắt đầu rồi nhỉ.”

“Ừ… cuối cùng cũng tới.”

Chihiro nhìn tôi.

“Kenta-san, cùng nhau cố gắng nhé.”

“Ừ, cùng cố gắng.”

Đúng 10 giờ sáng.

“Xin mời quý khách!”

Giọng nói tươi tắn của Chihiro vang lên. Tôi cũng đứng bên cạnh, đồng thanh: “Xin mời quý khách!”

Vị khách đầu tiên là bà Tanaka, người sống gần đó.

“Chihiro-chan, năm nay bà cũng mong chờ lắm đấy.”

“Cháu cảm ơn bà. Năm nay cháu có làm thêm wagashi hình lá đỏ mới ạ.”

Khi Chihiro bắt đầu làm wagashi trước mặt khách, bà Tanaka chăm chú quan sát.

“Ôi, khéo tay quá. Trông đúng như một nghệ nhân thực thụ.”

Những chiếc wagashi hình lá đỏ xinh đẹp được tạo ra từ đôi tay của Chihiro khiến tôi cũng không thể rời mắt.

“Cậu trai này là ai vậy?”

Bà Tanaka nhìn sang tôi.

“Là bạn của cháu, Kenta-san ạ. Hôm nay cậu ấy đang tạm thời giúp cháu.”

“Ara? Không lẽ là bạn trai của cháu?”

Câu hỏi bất ngờ khiến cả tôi và Chihiro đỏ bừng mặt.

“À, không… không phải… chỉ là bạn thôi ạ…”

Chihiro cuống cuồng phủ nhận, nhưng giọng lại nhỏ dần.

“Trông rất đẹp đôi đấy. Nhìn Chihiro-chan vui vẻ thế kia mà.”

Không rõ bà có nghe thấy không, nhưng câu chuyện cứ thế tiếp tục theo hướng “bạn trai”. Bà Tanaka mỉm cười mua wagashi rồi rời đi.

Sau đó, một lúc lâu chúng tôi không dám nhìn thẳng vào mặt nhau.

Khoảng 11 giờ sáng, lượng khách bắt đầu thưa dần. Dù vẫn có người đứng xem trình diễn và mua wagashi liên tục, nhưng cuối cùng cũng có chút thời gian lắng xuống.

“Oa, giỏi quá!”

Một bé gái khoảng 5 tuổi nhìn Chihiro làm wagashi với đôi mắt lấp lánh. Dù đang được mẹ nắm tay, bé vẫn nghiêng người nhìn chằm chằm.

“Chị ơi, chị giỏi quá. Giống như phép thuật vậy!”

“Cảm ơn em.”

Chihiro dừng tay, cúi xuống ngang tầm mắt của bé.

“Cái này là lá phong đấy. Vào mùa thu, lá cây sẽ chuyển sang màu như thế này, đúng không?”

“Dạ! Ở công viên có rất nhiều.”

“Đúng rồi. Chị đang làm chiếc lá đó bằng wagashi. Ăn vào sẽ ngọt và rất ngon.”

Chihiro làm riêng một chiếc wagashi lá đỏ nhỏ cho bé xem, khiến cô bé reo lên vui sướng.

“Cái này cho em hả?”

“Ừ, cho em đó. Nhưng nhớ ăn cùng mẹ nhé.”

Cô bé nâng niu chiếc wagashi như báu vật, còn người mẹ thì mỉm cười.

“Cảm ơn con. Con thật sự tuyệt lắm đó.”

“Năm sau mọi người nhớ ghé lễ hội mùa thu nữa nhé.”

Sau khi hai mẹ con rời đi, tôi lại một lần nữa cảm động trước sự dịu dàng của Chihiro. Chỉ cần nhìn cách cô ấy đối xử với trẻ con cũng đủ hiểu cô ấy là người tốt bụng đến mức nào.

—---------------------------------------------

12 giờ trưa. Giờ nghỉ ăn.

Ở chiếc ghế băng gần đó, tôi và Chihiro cùng ăn hộp cơm mà cô ấy đã chuẩn bị.

“Buổi sáng vất vả rồi.”

“Nhờ có Kenta-san mà mọi việc diễn ra rất suôn sẻ.”

Dù trông có chút mệt mỏi, nhưng gương mặt Chihiro vẫn ánh lên sự mãn nguyện.

“Cách Chihiro-san tiếp khách thật tuyệt. Ai cũng bị cuốn theo quá trình làm wagashi của cậu.”

“Kenta-san cũng rất đáng tin cậy mà. Nếu chỉ có một mình tớ, chắc không thể làm tốt thế này đâu.”

Vừa ăn cơm, chúng tôi vừa nhìn lại buổi sáng. Khoảnh khắc giản dị ấy lại khiến tôi cảm thấy vô cùng đặc biệt.

“Buổi chiều cũng cùng cố gắng nhé.”

“Ừ. Ở bên Chihiro-san, tớ cảm giác chuyện gì cũng vượt qua được.”

Chihiro mỉm cười vui vẻ.

“Tớ cũng vậy. Có Kenta-san ở đây, tớ thấy yên tâm lắm.”

Kết thúc giờ nghỉ trưa, chúng tôi chuẩn bị cho buổi chiều. Nhờ kinh nghiệm buổi sáng, cả hai đã sẵn sàng đối mặt với khoảng thời gian bận rộn sắp tới.

“Buổi chiều sẽ có nhiều gia đình đưa trẻ nhỏ đến hơn.”

Chihiro nói.

“Bọn trẻ rất thích xem làm wagashi, nên chắc sẽ còn bận rộn hơn cả buổi sáng.”

“Cùng cố gắng nhé. Có Chihiro-san bên cạnh, dù bận rộn đến đâu cũng sẽ vượt qua được thôi.”

Chihiro mỉm cười, gật đầu. Phần buổi chiều của lễ hội sắp bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!