Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 27: Màn ra mắt blog của Chihiro

Chương 27: Màn ra mắt blog của Chihiro

Enjoy!

----------------------------------

Màn ra mắt blog của Chihiro

Mùa thu đang dần vào thời điểm đẹp nhất. Về chuyện blog đã hẹn từ tuần trước, tôi đã dành thời gian tìm hiểu khá nhiều.

Một buổi chiều nọ, khi tôi ghé thăm Mizunoya, Chihiro đón tôi với gương mặt đầy mong chờ.

“Chihiro-san, tớ đã tìm hiểu xong về blog rồi.”

“Thật ư!? Tớ mong chờ lắm đó!”

“Mà nói mới nhớ, tớ có thấy rồi, hình như số người theo dõi Instagram cũng tăng lên nhỉ.”

“Ừm! Đã lên 12 người rồi đó! Từ 8 người tuần trước, tăng thêm hẳn 4 người luôn.”

Chihiro vui vẻ báo cáo.

“Tăng thêm tới 4 người cơ à. Phát triển khá ổn định đấy.”

Dù mới chỉ vừa chạm mốc hai chữ số, nhưng chỉ cần những thay đổi nhỏ như vậy cũng đủ khiến cô ấy vui mừng. Nhìn Chihiro vì những điều nhỏ bé mà vui buồn theo từng con số, tôi thấy thật dễ thương. Đúng là khiến người ta muốn cố gắng hết mình vì cô ấy.

“Nhưng Instagram thì thiên về hình ảnh, Twitter lại có giới hạn số chữ… Càng viết, tớ càng muốn kể cho mọi người nghe nhiều hơn những câu chuyện về wagashi. Nên tớ nghĩ, nếu viết bài dài thì blog có lẽ phù hợp hơn.”

“Blog là một ý tưởng rất hay. Có thể viết bài dài, sắp xếp ảnh tự do, và có thể trò chuyện chậm rãi, kỹ càng với độc giả.”

“Nhưng… nghe có vẻ khó quá…”

“Có vài lựa chọn khác nhau, mình cùng nhau chọn nhé.”

Tôi mở laptop và bắt đầu giải thích.

“Một cách là on-premise, tức là tự mua máy tính, tự xây dựng hệ thống. Cách còn lại là dùng dịch vụ cloud – tức là thuê máy chủ ở xa.”

“Cloud thì tớ có nghe qua, nhưng on-pre… thì là lần đầu.”

“Nếu tự mua máy và tự xây dựng thì độ tự do cao, nhưng cần kiến thức kỹ thuật, việc quản lý cũng phức tạp, mà chi phí ban đầu cũng lớn.”

Gương mặt Chihiro thoáng hiện vẻ lo lắng.

“Cái đó… chắc tớ không làm nổi đâu…”

“Vì thế, ban đầu dùng dịch vụ cloud là tốt nhất. Việc quản lý đã có bên dịch vụ lo, Chihiro-san chỉ cần tập trung viết bài thôi.”

“Ra vậy…”

“Trong các dịch vụ cloud thì có nhiều lựa chọn, nhưng tớ khuyên dùng WordPress.”

“WordPress?”

“Đó là một nền tảng blog. Khoảng 40% website trên toàn thế giới đang sử dụng hệ thống này. Có thể bắt đầu với gói miễn phí, rồi thêm chức năng khi cần.”

“Thế còn lựa chọn nào khác không?”

“Cũng có Hatena Blog, note, Ameba Blog… nhưng nếu nghĩ đến việc sau này liên kết với cửa hàng online hoặc tùy chỉnh thiết kế, thì WordPress có tính mở rộng tốt nhất.”

Chihiro suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Hơn nữa, với WordPress, sau này mình còn có thể phát triển thành một website hoàn chỉnh.”

“Nghe thật tuyệt… nhưng liệu tớ có dùng thành thạo không nhỉ?”

“Không sao đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau học.”

Chúng tôi ngồi cạnh nhau trong căn phòng tatami phía trong của Mizunoya, giữa hai người là chiếc laptop. Gần đây tôi thường ngồi gần Chihiro như thế này, nhưng lần nào cũng vậy, mùi hương thoang thoảng của cô ấy vẫn khiến tim tôi khẽ rung lên.

Cố giữ vẻ bình tĩnh để không lộ ra ngoài, tôi tiếp tục.

“Trước hết, mình tạo tài khoản nhé.”

Vừa xem hướng dẫn trên website, vừa bàn bạc với Chihiro và bà, chúng tôi lần lượt nhập các thông tin cần thiết.

Hoàn tất xong, chúng tôi vào giao diện quản trị.

“Đây là màn hình quản lý của WordPress. Ban đầu có thể trông hơi phức tạp, nhưng thực tế mình chỉ dùng một vài chức năng thôi.”

Khi tôi đưa tay định di chuyển chuột, Chihiro cũng đồng thời vươn tay ra, khiến tay hai người khẽ chạm vào nhau.

“À, tớ xin lỗi!”

Chihiro vội rụt tay lại.

“Không, là tớ bất cẩn.”

Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Chihiro mỉm cười ngượng ngùng rồi lại nhìn chăm chú vào màn hình với vẻ nghiêm túc.

“Nhiều chức năng hơn Google Sites thật.”

“Đúng vậy. Nhưng vì tập trung vào blog nên việc viết bài lại rất dễ. Ta cứ bắt đầu với gói miễn phí nhé.”

Khi tôi giải thích các thao tác cơ bản, Chihiro chăm chú ghi chép lại.

“Nhập tiêu đề bài viết, viết nội dung… rồi kéo thả ảnh vào là xong.”

Vừa giải thích, tôi vừa chỉ tay vào màn hình từ phía sau Chihiro. Khoảng cách giữa hai người tự nhiên rút ngắn lại, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cô ấy.

“Bấm vào đây…”

“Ừm, để tớ thử.”

Bàn tay cầm chuột của Chihiro khẽ run lên. Tôi cũng đang hồi hộp. Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận Chihiro ở khoảng cách gần đến như vậy.

Chihiro bắt đầu viết bài đầu tiên. Tiêu đề là “Câu chuyện wagashi theo mùa ~ Những tâm tình mùa thu gửi gắm trong món kurikinton ~”.

“Tiêu đề hay quá.”

“Cảm ơn cậu. Tớ định viết lại những câu chuyện mà bà đã kể.”

Bài viết của Chihiro dệt nên lịch sử của wagashi cùng sự chuyển mình của các mùa một cách thật tinh tế. Câu chữ gợi hình như một cuốn tiểu thuyết, khiến khung cảnh hiện ra rõ ràng trước mắt.

“Chihiro-san, cậu thật sự có năng khiếu viết lách đấy.”

“Không đâu… nhưng tớ thấy rất vui. Được biến suy nghĩ của mình thành hình hài như thế này.”

Bài viết được đăng tải.

“Tiếp theo, mình gắn liên kết từ Google Sites nhé.”

“Từ Google Sites ư?”

“Ừ. Google Sites mà ta làm tháng trước đang đóng vai trò là website chính thức của Mizunoya, nên ta sẽ thêm một liên kết kiểu ‘Blog của cửa hàng tại đây’.”

Tôi mở Google Sites và thêm mục “Blog” vào menu.

“Làm như vậy thì những người vào xem Google Site cũng sẽ đọc cả blog nữa.”

“Ra vậy! Google Site sẽ trở thành cửa ngõ, rồi dẫn họ sang blog đúng không?”

“Đúng vậy. Từ SNS cũng làm tương tự, chúng ta gắn link nhé.”

Chúng tôi đã thêm URL blog vào phần hồ sơ của Instagram và Twitter.

“Thôi, mình uống trà một chút nhé.”

Bà mang trà ra cho chúng tôi.

Khoảng ba mươi phút sau, Chihiro kiểm tra blog bằng điện thoại.

“A! Đã có ba người đọc rồi!”

Chihiro phấn khích quay lại. Vì quá vội, khuôn mặt chúng tôi bỗng ở rất gần nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như thời gian ngừng lại.

“A…”

Trong đôi mắt Chihiro phản chiếu gương mặt tôi. Cả hai cùng nín thở, rồi nhanh chóng quay đi chỗ khác.

“T-tuyệt thật nhỉ.”

Tôi vừa nói vừa cố che giấu sự bối rối.

Một lúc sau, Chihiro lại kiểm tra blog trên điện thoại.

“A! Có bình luận rồi!”

Nội dung là: “Bài viết rất hay. Tôi cảm nhận được tình yêu dành cho wagashi. Nhất định lần tới tôi sẽ ghé cửa hàng.”

“Vui quá… một người mình không quen lại để lại lời nhắn ấm áp như vậy.”

Chihiro xúc động.

Sau đó, bà và bố của Chihiro cũng đến xem, cả nhà cùng dõi theo blog.

“Quả là viết blog xong là mọi người khắp nơi trên thế giới có thể đọc ngay nhỉ.”

“Ừm, đó chính là sức hấp dẫn của Internet.”

“Chúng ta hãy trả lời từng bình luận thật cẩn thận.”

“Đúng nhỉ!”

Nhìn Chihiro chăm chú viết lời hồi đáp bằng tất cả tấm lòng, trông cô ấy thật hạnh phúc.

—--------------------------------------------

Đến chiều, khi công việc đã tạm xong, Chihiro đề nghị:

“Kenta-san, mình ra ngoài hít thở không khí một chút nhé?”

“Được thôi.”

Chúng tôi rời cửa tiệm, đi bộ đến công viên gần đó. Gió thu mát mẻ dễ chịu. Ngồi xuống băng ghế, Chihiro hít một hơi thật sâu.

“Hôm nay tớ học được rất nhiều điều.”

Chihiro nói với vẻ đầy cảm xúc.

“Blog có sức hút khác hẳn SNS nhỉ.”

“Ừ, ta có thể giao tiếp sâu hơn.”

“Có Kenta-san ở bên, tớ mới cố gắng được.”

Nghe vậy, mặt tôi nóng bừng.

“Tớ cũng vậy. Ở bên Chihiro-san, tớ thấy rất vui.”

Lỡ nói ra lời thật lòng, tôi mới giật mình nhận ra. Đôi mắt Chihiro mở to, rồi cô mỉm cười dịu dàng.

“Tớ cũng… thấy rất vui.”

Giọng cô ấy nhỏ thôi, nhưng lời nói ấy vang lên trong tim tôi.

Trên đường ra ga, Chihiro nói:

“Dạo này không khí trong tiệm sáng sủa hẳn lên.”

“Thật sao?”

“Ừm. Đơn đặt hàng tăng lên, bà và bố cũng tràn đầy sức sống hơn. Với lại…”

Chihiro dừng bước.

“Tớ cũng thấy mỗi ngày đều vui hơn. Viết blog, nhận được phản hồi trên SNS. Và trên hết là…”

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.

“Khoảng thời gian cùng Kenta-san tạo ra điều gì đó, thật sự rất vui.”

Tim tôi đập thình thịch. Ánh hoàng hôn bao quanh Chihiro, khiến cô ấy trông vô cùng xinh đẹp.

“Tớ cũng vậy. Nhờ có Chihiro-san ở bên, tớ mới cố gắng được.”

Nói xong, tôi mới nhận ra nghe chẳng khác gì một lời tỏ tình và vội vàng bối rối. Nhưng Chihiro lại mỉm cười hạnh phúc.

“Kenta-san…”

Chihiro như muốn nói gì đó, rồi ngượng ngùng cúi đầu. Một khoảng lặng ngọt ngào bao trùm giữa chúng tôi.

Cả hai nhìn nhau rồi bật cười ngượng nghịu. Nhưng phía sau nụ cười ấy, những tình cảm đặc biệt dành cho nhau dường như đang dần hiện rõ.

Trước cổng soát vé, lúc chia tay, Chihiro nói:

“Tuần sau, mong cậu tiếp tục chỉ cho tớ thêm về blog nhé.”

“Ừ. Chúng ta cùng học nhé.”

“Tớ mong chờ lắm.”

Nhìn theo nụ cười của Chihiro, tôi nghĩ: chỉ một tháng trước, đó mới chỉ là bước khởi đầu nhỏ từ Google Site, vậy mà giờ đây đã tạo ra những thay đổi lớn.

Về nhà, tôi mở Twitter thì thấy bài blog của Chihiro đã được vài người chia sẻ.

Kèm theo hashtag #wagashi #truyền_thống_Nhật_Bản, còn có những bình luận như: “Mình thích những bài viết chỉn chu thế này”, “Muốn đến tiệm Mizunoya quá.”

Số người theo dõi vẫn còn ít, nhưng sức hút của Mizunoya chắc chắn đang dần lan tỏa. Và hơn hết, mối quan hệ giữa tôi và Chihiro cũng đang từng chút một trở nên đặc biệt hơn.

Mang theo cảm giác mãn nguyện, tôi chìm vào giấc ngủ, nghĩ rằng ngày mai mình cũng sẽ lại cùng Chihiro cố gắng tiếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kuri Kinton (栗きんとん) là món ăn truyền thống Nhật Bản, thường là một loại wagashi (bánh ngọt) hoặc món ăn kèm năm mới, nổi bật với màu vàng óng ả và vị ngọt bùi của hạt dẻ và khoai lang nghiền, tượng trưng cho sự sung túc và tài lộc trong năm mới