Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 23: Thế giới của Chihiro

Chương 23: Thế giới của Chihiro

Enjoy!

---------------------------------

Thế giới của Chihiro

Rời khỏi tiệm Mizunoya, trên đường về, Chihiro tiễn tôi ra đến ga.

Dù là chiều tối Chủ nhật, khu phố mua sắm dẫn ra nhà ga lại yên tĩnh đến bất ngờ, chỉ có tiếng bước chân của hai đứa vang lên.

“À… Kenta-san.”

“Vâng.”

“Cậu nghĩ sao về cửa tiệm? Xin hãy nói cho tớ biết suy nghĩ thật lòng.”

Giọng Chihiro hơi run. Có lẽ cô ấy sợ phải nghe sự thật.

Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định trả lời thẳng thắn.

“Cậu có một cửa tiệm rất tuyệt. Là một cửa tiệm có bề dày lịch sử, wagashi được làm ra cũng thật sự rất đẹp. Nhưng mà…”

Khi tôi nói đến đó, vẻ mặt Chihiro thoáng hiện lên sự bất an.

“Nhưng…?”

“Tớ cũng có thể thấy được những vấn đề mà tiệm Mizunoya đang gặp phải.”

Nghe lời tôi nói, Chihiro nuốt khan.

“Vấn đề… là việc giới trẻ không ăn wagashi sao?”

“Đó chỉ là một khía cạnh của vấn đề thôi.”

“Vậy còn có vấn đề khác nữa sao?”

“Ừm. Tiệm Mizunoya là một cửa tiệm rất có sức hút. Wagashi truyền thống tinh tế, được bảo chứng bởi lịch sử lâu đời. Nhưng sự tồn tại của tiệm lại không được ai biết đến cả. Thú thật là cho đến khi được cậu giới thiệu, tớ cũng không hề biết tới.”

“Đúng vậy nhỉ… nên tớ nghĩ mình phải cố gắng làm ra những món bánh ngon hơn nữa…”

“Không phải vậy đâu, Chihiro-san. Cậu thử nghĩ xem, vì sao chỉ cần làm ra ‘những món bánh ngon hơn’ thì lại có thể được biết đến nhiều hơn?”

“Ơ….”

Bị chỉ ra theo một hướng không ngờ tới, Chihiro trầm ngâm suy nghĩ. Tôi kiên nhẫn chờ câu trả lời của cô ấy.

“Vì người ta sẽ nói là bánh ngon hơn rồi truyền miệng với nhau… phải không?”

“Vậy người truyền miệng đó là ai? Khách quen vốn dĩ đã mua rồi. Và những lời đồn từ khách quen thì có thể lan rộng đến mức nào? Nếu họ đã thường xuyên lui tới đến mức trở thành khách quen, thì việc họ nói về tiệm trong các câu chuyện thường ngày cũng chẳng có gì lạ. Thế nhưng nếu dù vậy mà lượng khách vẫn không tăng, thì điều đó có nghĩa là số khách tiềm năng thông qua truyền miệng đã chạm tới giới hạn rồi.”

Chihiro giật mình nhận ra điều gì đó.

“Vậy có nghĩa là việc tớ đang học làm wagashi là vô ích sao?”

Chihiro lẩm bẩm, như đang bám víu vào một tia hy vọng.

“Không hề. Việc cậu học làm wagashi là vô cùng quan trọng xét trên phương diện ‘kế thừa cho thế hệ sau’. Điều tớ muốn nói là, chỉ như vậy thì vẫn chưa đủ để khiến nhiều người mua hơn.”

“Đúng là vậy…”

Có lẽ Chihiro đã tiêu hóa được lời tôi nói.

“Vậy có nghĩa là phải khai thác thêm những khách hàng ngoài nhóm khách quen, đúng không?”

“Ừ, tớ nghĩ đó chính là vấn đề cấp bách nhất hiện nay. Chỉ là… bản thân tớ cũng vẫn đang suy nghĩ xem nên làm thế nào.”

Tôi nói với vẻ áy náy, nhưng Chihiro lắc đầu.

“Không đâu. Chỉ cần nhận ra rằng mình đã suy nghĩ theo lối mòn ‘cứ cố gắng là được’ thôi cũng đã đủ rồi. Xin lỗi vì đã khiến cậu phải nói ra những điều khó nói như vậy.”

Chihiro cúi đầu.

“Không, là tớ đã nói những lời khá nghiêm khắc. Nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức. Xin hãy tin ở tớ.”

“Không thể giao phó hết cho cậu được. Tớ cũng sẽ suy nghĩ thêm nhiều điều. Cảm ơn cậu đã cho tớ một góc nhìn mới.”

Trên đường đến ga, cả hai đều im lặng. Không phải vì ngượng ngùng, mà vì mỗi người đều đang suy nghĩ về những vấn đề của Mizunoya.

Đi được một lúc, Chihiro dừng chân trước một hiệu sách nhỏ.

“À.”

“Chính là chỗ này. Hiệu sách mà tớ hay mua sách.”

Một hiệu sách nhỏ với tấm biển đề “Hiệu sách Gado”. Trong tủ kính trưng bày là những đầu sách văn học mới phát hành.

“Lần sau chúng ta cùng đi xem sách nhé? Tớ muốn xem thử những cuốn sách khoa học mà cậu hay đọc, và cũng muốn giới thiệu cho cậu những cuốn văn học tớ thích nữa.”

Trước lời đề nghị của Chihiro, tim tôi chợt rộn ràng.

“Nhất định rồi. Tớ cũng rất tò mò không biết bình thường Chihiro-san hay đọc những cuốn sách như thế nào.”

“Vậy thứ Bảy tuần sau thì sao?”

“Ok, rất sẵn lòng.”

Chihiro nở nụ cười rạng rỡ. Nhìn nụ cười ấy, vẻ mặt đầy lo lắng ban nãy như thể chỉ là dối trá.

Trước cổng soát vé nhà ga, Chihiro quay lại.

“Kenta-san, một lần nữa, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Không, là tớ mới phải cảm ơn. Được nhìn thấy một phần thế giới của Chihiro-san, đối với tớ là một trải nghiệm rất ý nghĩa.”

Chihiro nghiêng đầu.

“Thế giới của tớ…?”

“Ừm. Chihiro-san ở Mizunoya, Chihiro-san làm wagashi, Chihiro-san nói chuyện với bà. Tớ đã được thấy một Chihiro-san khác hẳn so với Chihiro-san trên chuyến tàu hằng ngày.”

Đôi má Chihiro khẽ ửng hồng.

“Tớ cũng rất vui vì đã có thể cho cậu thấy chốn quan trọng của mình. Bà tớ cậu cũng bảo ‘lần sau lại đến nhé’ nữa.”

“Nhất định tớ sẽ lại ghé thăm.”

Trước khi bước qua cổng soát vé, Chihiro quay lại lần nữa.

“À… Kenta-san. Lần sau khi đến tiệm, cậu có thể mang theo cuốn sách khoa học mà cậu thích được không ạ? Tớ cũng muốn thử đọc.”

Tôi mở to mắt. Không ngờ Chihiro lại quan tâm đến sách khoa học.

“Thật sao?”

“Ừm. Tớ muốn biết những thứ mà cậu đang say mê.”

Nghe những lời ấy, trong lòng tôi chợt ấm áp lạ thường.

“Đã hiểu. Lần tới tớ sẽ chọn một cuốn sách thú vị rồi mang đến nhé.”

“Và còn…”

Chihiro nói với vẻ hơi do dự.

“Chuyện cậu nói sẽ giúp đỡ, tớ cũng đã suy nghĩ rồi.”

“Ý cậu là…?”

“Ừm. Tớ cũng muốn cùng cậu làm trang web. Tớ không rành về mấy thứ kỹ thuật số nên không làm được việc khó, nhưng tớ có thể viết nội dung để đăng lên trang. Với lại… tớ cũng tò mò về mạng xã hội nữa.”

“Mạng xã hội à?”

“Ừm. Tớ thấy bạn bè đăng ảnh trên Instagram, nên nghĩ rằng nếu có thể đăng ảnh wagashi thì hay quá.”

Trước đề xuất bất ngờ của Chihiro, tôi thấy rất vui.

“Ý tưởng đó hay lắm! Twitter hay Instagram thì giới trẻ cũng sẽ xem nhiều.”

“Thật không? Nhưng tớ không biết cách dùng…”

“Không sao đâu. Chúng ta cùng học nhé. Trước hết làm trang web, rồi sau đó tạo luôn tài khoản mạng xã hội.”

“Nếu là làm cùng Kenta-san, tớ thấy mình có thể làm được.”

“Tớ mong chờ lắm.”

Nghe Chihiro nói đến chữ “cùng nhau”, tôi vui đến lâng lâng. Tôi có thể đến gần Chihiro hơn nữa. Có thể chia sẻ với nhau cả những niềm vui lẫn những khó khăn.

Nhìn theo nụ cười của Chihiro, tôi bước lên tàu. Hôm nay tôi đã được thấy rất nhiều khía cạnh mới của Chihiro: sự thấu hiểu về những vấn đề của Mizunoya, và cả sự tin tưởng dành cho tôi.

Ngắm nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, tôi thầm nghĩ: mong rằng sẽ tìm ra được giải pháp tốt nhất cho Mizunoya. Và việc được cùng Chihiro chung tay giải quyết điều đó, đối với tôi thật sự rất hạnh phúc.

Cho đến khi tàu dừng ở ga gần nhà, trong đầu tôi vẫn chỉ nghĩ về Chihiro.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!