Chương 13: Dấu hiệu của mùa hè
Enjoy!
-------------------------------
Dấu hiệu của mùa hè
Bước sang tháng Sáu, buổi sáng cũng bắt đầu ấm lên.
“Bắt đầu từ hôm nay là mặc đồng phục mùa hè rồi đấy.”
Mẹ vừa chuẩn bị đồng phục cho tôi vừa nói.
“Vâng.”
Tôi đáp lại trong trạng thái lơ đãng. Tôi thay đồng phục mùa hè thì có nghĩa là cô ấy cũng đã thay. Đồng phục mùa hè chắc chắn sẽ rất hợp với cô ấy.
Không hiểu sao bước chân tôi bỗng nhẹ hẳn.
“Kenta, chào buổi sáng. Hôm nay trông cháu có vẻ rất vui nhỉ?”
“Chào buổi sáng ạ. Vì từ hôm nay mặc đồng phục mùa hè mà!”
Thật ra tôi vui không phải vì mình mặc đồng phục mùa hè, mà vì cô ấy sẽ mặc.
Đúng như dự đoán, Chihiro cũng đã chuyển sang đồng phục mùa hè. Áo blouse trắng, váy xanh đậm. Khi buộc tóc đuôi ngựa, phần gáy lộ ra, khiến cô ấy trông có gì đó trưởng thành hơn thường ngày. Tôi hơi đỏ mặt. Lo rằng Chihiro sẽ nhận ra, tôi khẽ quay mặt đi chỗ khác.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên cảm nhận được mùi hương ấy. Mới đó mà đã ba tháng trôi qua, vậy mà ký ức vẫn còn rất rõ ràng. Có lẽ từ lúc đó, trong tôi đã bắt đầu có điều gì đó thay đổi.
“Dạo này nóng lên rồi nhỉ.”
Chihiro khẽ phe phẩy chiếc quạt giấy nhỏ. Đó là chiếc quạt màu xanh nhạt, trông rất thanh lịch.
“Đúng là mùa hè rồi. Chiếc quạt đó đẹp thật.”
“Cảm ơn cậu. Bà tặng tớ đấy.”
Chihiro đưa chiếc quạt cho tôi xem. Trên đó vẽ hoa văn tinh xảo. Chắc hẳn bà của cô ấy là người rất có gu thẩm mỹ. Đúng là… quạt nên mới mát mắt thế.
Đang mải nghĩ mấy chuyện vớ vẩn thì Chihiro hỏi tôi:
“Kenta-san, kỳ nghỉ hè cậu có dự định đi đâu không?”
Tôi nghĩ về câu trả lời. Thực ra chẳng có kế hoạch gì, nhưng nói thẳng ra thì lại thấy hơi buồn.
“Chắc là không có kế hoạch gì đặc biệt… ở nhà nghỉ ngơi thôi. Còn Chihiro-san thì sao?”
“Nhà tớ dự định đi Karuizawa. Năm nào cũng vậy. Bố tớ thích những nơi nghỉ mát tránh nóng.”
“Karuizawa à. Nghe mát mẻ thật.”
Tôi bỗng thấy hơi cô đơn. Trong kỳ nghỉ hè, tôi sẽ không được gặp Chihiro. Nghĩ lại thì suốt ba tháng qua, hầu như ngày nào đi học tôi cũng gặp cô ấy. Vậy mà sắp tới lại có hơn một tháng không gặp nhau.
“Nhưng qua lễ Obon thì tớ sẽ về.”
Chihiro nói thêm. Không hiểu sao tôi có cảm giác cô ấy đã nhận ra tâm trạng của tôi.
“Vậy là khoảng một tháng nhỉ?”
“Ừm. Dài thật đấy.”
Chihiro cũng lộ vẻ hơi buồn.
“Không gặp Kenta-san, chắc tớ sẽ thấy nhớ lắm.”
Cô ấy khẽ nói. Tim tôi đập mạnh.
(Chihiro-san cũng sẽ buồn nếu không có mình sao…)
Tôi rất vui. Không chỉ riêng tôi, mà Chihiro cũng có cảm giác giống như vậy.
“Tớ cũng thế… không có Chihiro-san chắc sẽ thấy rất tẻ nhạt. Không, không chỉ là tẻ nhạt, mà có lẽ mỗi buổi sáng sẽ trở nên nặng nề.”
Khi tôi nói thật lòng, má Chihiro ửng đỏ nhẹ.
“Nghe cậu nói vậy, tớ rất vui.”
Cả hai cùng mỉm cười, hơi ngượng ngùng. Nhưng nụ cười ấy dường như ấm áp hơn thường ngày.
“Ga Sakuragaoka, ga Sakuragaoka.”
Tiếng thông báo vang lên. Tàu dừng ở ga Sakuragaoka. Chihiro đứng dậy.
“Vậy thì…”
“Ừm.”
Chihiro bước xuống tàu. Ngay trước khi cửa đóng lại, cô ấy quay đầu lại.
“Kenta-san.”
“Gì vậy?”
“Ngày mai gặp lại nhé.”
“Ừ, ngày mai gặp lại.”
Vẫn là lời chào tạm biệt quen thuộc. Nhưng hôm nay, không hiểu sao nó lại nghe đặc biệt hơn. Lời nói vẫn vậy, nhưng cảm giác chứa đựng bên trong thì khác.
Tôi nhìn theo bóng lưng Chihiro và nghĩ thầm.
Trong bộ đồng phục mùa hè, Chihiro trông nhẹ nhàng hơn hẳn. Cách bước đi cũng có vẻ như đang khẽ nhún nhảy.
Và rồi tôi nhận ra rất rõ ràng.
Chắc chắn, tôi đã thích Chihiro mất rồi.
Từ ba tháng trước, khi lần đầu chú ý đến cô ấy, cảm xúc trong tôi đã dần thay đổi. Ban đầu chỉ là tò mò. Rồi trở thành thân quen. Và bây giờ, chỉ cần tưởng tượng đến một kỳ nghỉ hè không có cô ấy thôi cũng đã thấy cô đơn.
Khi đến trường, Yamada lên tiếng gọi tôi.
“Này Kenta, hôm nay mặt cậu trông đỏ lắm đấy.”
“Hả?”
Tôi vội đưa tay sờ mặt.
“Chắc tại nóng.”
“Có nóng đến thế đâu. Có chuyện gì à?”
Sự quan sát sắc bén của Yamada khiến tôi luống cuống.
“Không có gì cả.”
“Thật không? Dạo này sáng nào trông cậu cũng cười ngây ngô.”
“Không có mà.”
Nhưng trong lòng tôi cũng phải thừa nhận. Có lẽ cảm xúc của mình đã lộ hết ra mặt rồi.
Ngay cả trong giờ học, tôi cũng cứ nghĩ về Chihiro. Về những ngày hè không được gặp cô ấy. Và cả khoảnh khắc được gặp lại sau kỳ nghỉ hè nữa.
Tôi sẽ cảm thấy thế nào khi gặp lại cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
