Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 16: Lời khuyên của mẹ

Chương 16: Lời khuyên của mẹ

Enjoy!

---------------------------------

Lời khuyên của mẹ

Tối hôm đó, trong căn bếp tầng một, khi mẹ đang chuẩn bị nấu ăn, tôi lấy hết can đảm mở lời về chuyện Chihiro học làm bánh wagashi.

“Mẹ ơi, con muốn hỏi mẹ một chút.”

“Ừ? Có chuyện gì vậy?”

Mẹ dừng tay đang băm bắp cải bằng dao.

“Mẹ có từng nói là quen một nghệ nhân làm wagashi đúng không ạ?”

“À, con nói bác Nozaki à? Sao tự nhiên con hỏi vậy?”

Mẹ nhìn tôi với vẻ tò mò. Có lẽ vì hiếm khi tôi chủ động nhờ vả điều gì.

“Thực ra là… con có một người bạn, là con gái của tiệm bánh wagashi…”

“Bạn á?”

Ánh mắt mẹ sáng lên.

“Ờ thì…”

Mặt tôi đỏ bừng. Mẹ dường như đã hiểu ra.

“Con gái của tiệm bánh à—”

“…Vâng.”

“Ồ—!”

Mẹ đặt đũa xuống, quay hẳn người về phía tôi.

“Kenta mà cũng có bạn khác giới à, đây là lần đầu tiên từ lúc con sinh ra đó nha? Cô bé thế nào? Dễ thương không? Tính cách ra sao?”

“Mẹ!”

Mặt tôi đỏ như gấc.

“Gì chứ, mẹ hỏi bình thường mà. Bao nhiêu tuổi? Học cùng trường không? Quen nhau ở đâu? Thân tới mức nào rồi?”

Màn tra hỏi dồn dập của mẹ bắt đầu. Thật là chịu hết nổi. Ánh mắt mẹ hoàn toàn chuyển sang chế độ hóng chuyện.

“Ờ… tên cổ là Chihiro-san, bằng tuổi con nhưng học khác trường, quen trên tàu điện…”

“Chihiro à… cái tên hay thật. Quen trên tàu? Trường khác? Con đi tán tỉnh người ta à?”

“Không phải tán tỉnh! Chỉ là tình cờ nói chuyện rồi quen nhau thôi…”

“Ara— ‘tình cờ nói chuyện’ cơ đấy! Kenta mà làm được thế sao. Ghê thật nha~”

Khi mẹ đã vào “chế độ bà cô” thì chẳng còn cách nào cứu vãn. Tôi đành mặt mày phờ phạc, trả lời qua loa cơn mưa câu hỏi của mẹ. Mãi một lúc sau, cuối cùng mẹ mới quay lại vấn đề chính.

“Thế tiệm của cô bé đó đang gặp khó khăn à?”

Tôi thở dài rồi kể cho mẹ nghe hoàn cảnh nhà Chihiro: tiệm wagashi có từ thời Minh Trị, bà của cô ấy sức khỏe yếu, khách ngày càng ít, và cả việc Chihiro đang lo lắng cho tương lai.

Mẹ nghe rất chăm chú.

“Ra vậy… tình hình đúng là khó thật. Cho nên Kenta muốn giúp cô bé đó, đúng không. ‘Là chuyện như thế đó’ nhỉ.”

“Không phải là ‘chuyện như thế’ đâu ạ… chỉ là cô ấy đang gặp khó khăn thôi…”

“Không phải sao?”

Mẹ hỏi lại, cười đầy ẩn ý.

“Vì cô bé đó mà con đi tìm nghệ nhân wagashi giúp đỡ? Kenta mà làm tới mức này thì hẳn là con rất quan tâm tới cô bé ấy…”

“Mẹ, không phải đâu.”

Tôi vội vàng phủ nhận.

“Không phải vậy… chỉ là cô ấy đang gặp khó thôi…”

“Muốn giúp một cô gái đang gặp khó khăn, thế là tốt mà.”

“Mẹ đừng trêu con nữa.”

“Mẹ đâu có trêu. Mẹ thấy con thành thật như vậy là tốt. Chuyện bác Nozaki, để mai mẹ hỏi thử cho.”

Nét mặt mẹ trở nên nghiêm túc.

“Nhưng mà này, Kenta.”

“Gì nữa ạ?”

“Mẹ hiểu cảm giác con muốn giúp cô bé đó. Nhưng con đừng ôm hết mọi thứ một mình quá nhé.”

“Ý mẹ là sao ạ?”

“Khi con trai còn trẻ mà cố gắng quá mức vì một cô gái, đôi khi sẽ thành ra làm không đúng hướng. Con cũng phải nghĩ đến cảm xúc của cô bé ấy nữa.”

Tôi ngẫm nghĩ về lời mẹ. Đúng là tôi đã quá để cảm xúc của mình đi trước, mà chưa thực sự hỏi xem Chihiro nghĩ gì.

Liệu Chihiro có thật sự muốn theo con đường tu nghiệp để trở thành thợ làm wagashi không? Hay chỉ cần có thể phụ giúp gia đình ở mức độ nào đó là đủ? Có lẽ tôi vẫn chưa hiểu hết suy nghĩ thật sự của cô ấy.

“Con hiểu rồi. Con sẽ nói chuyện đàng hoàng với Chihiro-san.”

“Như vậy là tốt. Điều quan trọng nhất là lắng nghe cảm xúc của đối phương.”

Mẹ mỉm cười hiền dịu.

“À mà Kenta.”

“Vẫn còn gì nữa ạ?”

“Lần tới hãy mời cô bé đó đến nhà mình đi. Mẹ cũng muốn gặp thử.”

Mặt tôi đỏ bừng lên.

“Không được đâu.”

“Sao lại không?”

“Vì… bọn con vẫn chỉ là bạn thôi mà…”

“‘Vẫn còn’ á?”

Khả năng dẫn dắt của mẹ thật đáng sợ.

“Với lại, là bạn thì gặp nhau cũng có sao đâu? Hay là… không phải bạn?”

Mẹ lại cười đầy ẩn ý. Tôi không biết phải trả lời thế nào.

Rốt cuộc thì Chihiro là bạn, hay là hơn thế nữa? Ngay cả bản thân tôi cũng không rõ.

“Thôi, tạm thời mẹ sẽ hỏi bác Nozaki cho con.”

Mẹ đứng dậy.

“Cảm ơn mẹ.”

“Không có gì. Nhưng mà này, Kenta.”

“Dạ?”

“Nếu con thực sự thích cô bé đó, thì hãy thành thật với chính mình. Con trai mà cứ cố tỏ ra ngầu ngầu thì con gái sẽ không nhận ra đâu.”

“Mẹ…”

“Nếu không thích thì cũng không sao. Nhưng nếu thích—”

Mẹ mỉm cười đầy hàm ý rồi quay lại phía bếp.

—---------------------------------

Tối hôm đó, nằm trên giường trong phòng, tôi hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với mẹ.

Lời mẹ cứ văng vẳng trong đầu: ‘Hãy nghĩ đến cảm xúc của cô bé ấy.’ Đúng thật. Tôi chỉ mải muốn giúp Chihiro mà chưa hỏi cô ấy thật sự mong muốn điều gì.

Tôi nghĩ về Chihiro. Lần đầu gặp trên tàu, những cuộc trò chuyện sôi nổi về văn học, những tin nhắn LINE đã trao đổi. Tất cả đều là những ký ức quý giá.

Nhưng tôi đã hiểu được bao nhiêu về con người bên trong của Chihiro? Về việc cô ấy nghĩ thế nào về chuyện kế thừa tiệm bánh, về ước mơ tương lai của cô ấy.

Tôi thích Chihiro. Điều đó thì không sai. Chính vì vậy, tôi càng muốn hiểu rõ cảm xúc của cô ấy hơn. Nhưng tôi vẫn chưa có đủ can đảm để nói ra điều đó.

Tôi cầm điện thoại lên, đọc lại những đoạn chat LINE với Chihiro. Những lời nói dịu dàng của cô ấy, những sticker đôi khi thoáng buồn. Tất cả đều khiến tôi thấy yêu mến.

Sáng hôm sau, khi mẹ đang chuẩn bị bữa sáng, bà nói:

“Kenta, mẹ đã liên lạc với bác Nozaki rồi.”

“Sao rồi ạ?”

“Thứ bảy tuần sau bác ấy rảnh. Tốt quá nhỉ.”

Tôi nhảy dựng lên.

“Thật không ạ?”

“Thật chứ. Nhưng trước hết, con phải hỏi ý kiến Chihiro-san đã.”

Tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu gõ LINE gửi cho Chihiro.

“Chihiro-san, mẹ tớ đã liên lạc giúp với một nghệ nhân làm wagashi bà quen biết. Nghe nói thứ bảy tuần sau bác ấy có thời gian. Nếu được, cậu có muốn cùng tớ đến gặp bác ấy không?”

Tin nhắn lập tức được đọc. Một lúc sau, hồi âm đến.

“Đến cả mẹ của Kenta-san cũng giúp đỡ cho tớ thế này… tớ thật sự rất cảm ơn. Nhất định tớ muốn nhờ ♥.

"Kenta-san cũng sẽ đi cùng tớ chứ?”

Có kèm theo biểu tượng trái tim. Tim tôi khẽ nhảy lên.

“Tất nhiên rồi. Nếu Chihiro-san cảm thấy lo lắng, tớ sẽ ở bên cạnh cậu.”

“Yên tâm rồi. Chỉ cần có Kenta-san ở bên là tớ đã thấy an tâm rồi ♥”

Lại thêm một trái tim nữa. Quá vui sướng, tôi nằm trên giường mà đạp chân loạn xạ. Tôi tự thấy mình chẳng khác gì một đứa học sinh tiểu học, nhưng hoàn toàn không thể dừng lại được.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

“Kenta? Con vẫn chưa ngủ à?”

Là giọng của mẹ.

“Vâng, con còn thức.”

Cửa hé mở, mẹ thò đầu vào.

“Con đã liên lạc với Chihiro-san chưa?”

“Rồi ạ, con vừa nhắn LINE. Thứ bảy cậu ấy nói là được.”

“Vậy à, tốt quá nhỉ.”

Mẹ bước vào phòng, ngồi xuống mép giường của tôi.

“Kenta, mẹ cho con một lời khuyên được không?”

“Gì vậy mẹ?”

“Khi gặp cô bé đó, con cứ là chính mình. Nếu cố tỏ ra ngầu quá thì ngược lại dễ thất bại lắm.”

“Con biết mà.”

“Con thật sự biết chứ?”

Mẹ mỉm cười dịu dàng.

“Khi lần đầu có người mình thích, ai cũng muốn thể hiện mặt tốt nhất của bản thân. Nhưng thứ người ta thích chính là con người thật, không tô vẽ của con.”

Tôi nghiền ngẫm lời mẹ. Quả thật, trước mặt Chihiro, đôi lúc tôi hơi căng thẳng và không còn là chính mình như bình thường.

“Cảm ơn mẹ.”

“Không có gì. Cố lên nhé.”

Sau khi mẹ rời khỏi phòng, tôi lại nhìn ngắm cuộc trò chuyện LINE với Chihiro thêm lần nữa.

Thứ bảy tuần sau, tôi sẽ cùng Chihiro đi gặp bác Nozaki.

Nghĩ đến điều đó, tôi vừa háo hức, vừa lo lắng — một cảm xúc thật phức tạp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!