Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 19: Buổi hẹn ngắm sao đầu tiên

Chương 19: Buổi hẹn ngắm sao đầu tiên

Enjoy!

------------------------------------

Buổi hẹn ngắm sao đầu tiên

Cuối cùng thì ngày thứ Bảy đã hẹn cũng đến.

Từ sáng sớm, tôi đã không sao bình tĩnh được. Nên mặc gì, nên mang theo gì, nên nói chuyện thế nào… trong đầu tôi cứ quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ.

“Kenta, con sao mà bồn chồn thế? Có chuyện gì à?”

Mẹ tò mò lên tiếng hỏi.

“Hôm nay con đi ngắm sao với Chihiro-san.”

“À, là hôm nay sao. Nghe vui nhỉ.”

Mẹ mỉm cười dịu dàng.

“Nhưng con không biết nên mang theo gì.”

Tôi vừa nói vừa cầm trên tay bản đồ sao và ống nhòm.

“Đừng căng thẳng quá. Chihiro-san chắc là mong được ở bên con mà, đúng không? Mẹ nghĩ con bé không phải muốn mấy dụng cụ ấy đâu, mà là muốn cùng Kenta trải qua khoảng thời gian này.”

Nghe mẹ nói, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

“Trời tối rồi, nhớ cẩn thận nhé.”

Tôi gật đầu.

—--------------------------------------

6 giờ rưỡi chiều, tôi đứng đợi trước cổng soát vé ga Sakuragaoka.

Dù đến sớm năm phút, nhưng tôi có cảm giác như đã đứng đó ba mươi phút rồi. Hết nhìn điện thoại kiểm tra giờ lại ngó quanh xung quanh, cứ lặp đi lặp lại như thế.

“Kenta-san!”

Khi quay lại, tôi thấy Chihiro đang đứng đó.

Cô ấy không mặc đồng phục quen thuộc, mà là một chiếc váy liền màu xanh nhạt. Tóc cũng được chỉnh sửa một chút, trông trưởng thành hơn thường ngày.

“À, Chihiro-san. Chào buổi tối.”

Giọng tôi hơi run.

“Xin lỗi vì để cậu đợi.”

“Không đâu, tớ cũng vừa mới đến thôi.”

Tôi nói dối. Nhưng chuyện đó lúc này chẳng còn quan trọng.

“À đúng rồi, cái này là quà từ Karuizawa.”

Chihiro đưa cho tôi một túi giấy.

“Ồ, cảm ơn cậu nhiều lắm.”

Nhìn vào trong, tôi thấy một lọ mứt việt quất.

“Karuizawa nổi tiếng với việt quất lắm. Phết lên bánh mì ăn buổi sáng thì ngon lắm đó.”

“Nghe hấp dẫn thật. Mai tớ sẽ thử ăn vào bữa sáng. Tớ vui lắm.”

Vừa đi cùng Chihiro, lòng tôi cứ lâng lâng hạnh phúc. Thấy vậy, Chihiro cũng mỉm cười rạng rỡ.

Từ ga đến công viên mất khoảng hai mươi phút đi bộ.

“Hôm nay trời quang đãng thật, may quá.”

Chihiro ngước nhìn bầu trời rồi nói.

“Ừ, dự báo thời tiết nói có thể sẽ nhiều mây nên tớ cũng lo.”

“Kenta-san có mang theo gì không vậy?”

Chihiro nhìn chiếc ba lô của tôi rồi hỏi.

“À, tớ có mang bản đồ sao. Nhưng chắc không dùng cũng được.”

“Cho tớ xem với!”

Chihiro tò mò ghé sát lại nhìn. Mái tóc cô ấy khẽ lay động, mang theo hương dầu gội thoang thoảng khiến tim tôi chợt đập mạnh.

Vừa đi ngang qua khu phố mua sắm, Chihiro vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện về nơi này.

“Tiệm bánh mì kia ấy, có từ lâu lắm rồi. Bánh mì kem ở đó rất ngon.”

“Ồ, vậy lần sau tớ thử mua xem sao.”

“À đúng rồi. Hay mình mua đồ uống mang theo nhé?”

Chihiro chỉ về phía cửa hàng tiện lợi.

“Ừ, được đó.”

Trong cửa hàng tiện lợi, tôi chọn trà, còn Chihiro chọn nước cam.

“À, thêm cái này nữa.”

Chihiro cầm lên một hộp nhỏ. Đó là wagashi.

“Tớ mang từ tiệm nhà mình theo đấy. Món này gọi là ‘Thiên Hà’, là bánh giới hạn mùa hè.”

Khi tôi định trả tiền ở quầy, Chihiro liền ngăn lại.

“Hôm nay là tớ rủ cậu mà.”

“Nhưng mà…”

“Không sao đâu. Đổi lại, cậu hãy dạy tớ thật nhiều về các vì sao nhé.”

Trước nụ cười của Chihiro, tôi không thể nói thêm lời nào nữa.

Khi đến công viên, bầu trời đã bắt đầu nhuộm màu chàm sẫm.

“Waa, đã thấy ngôi sao đầu tiên rồi kìa.”

Chihiro chỉ tay lên bầu trời.

“Đó là sao Kim. Còn được gọi là Sao Hôm.”

“Đẹp thật…”

Hai đứa ngồi xuống chiếc ghế băng ở sâu trong công viên. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ngồi cạnh nhau như vậy, cả hai đều có chút lúng túng về khoảng cách, nên ngồi cách nhau một khoảng nhỏ.

“Khi trời tối hơn một chút nữa, sẽ thấy được nhiều sao hơn đấy.”

Nghe tôi giải thích, Chihiro vui vẻ gật đầu.

Bầu trời dần dần tối hẳn. Từng ngôi sao một lần lượt hiện ra.

“À, thấy rồi!”

Chihiro nói với vẻ phấn khích.

“Cậu còn nhớ Tam giác mùa hè không?”

“Có chứ! Là Vega, Altair và Deneb đúng không?”

“Đúng rồi. Nhìn kìa, ở chỗ đó.”

Tôi chỉ lên bầu trời, Chihiro cũng ngước nhìn theo hướng ấy.

“À, tớ thấy rồi! Đúng là một tam giác rất lớn.”

“Vega là sao hạng nhất của chòm Thiên Cầm, Altair thuộc chòm Đại Bàng, còn Deneb là chòm Thiên Nga.”

Trong lúc tôi đang giải thích, Chihiro mở hộp wagashi.

“Vừa nghe vừa ăn nhé.”

Bên trong hộp là những miếng bánh yokan màu xanh nhạt, điểm xuyết những lá bạc lấp lánh—một vẻ đẹp tinh tế.

“Đúng là giống Dải Ngân Hà thật.”

Tôi thốt lên cảm thán, Chihiro mỉm cười vui vẻ.

“Là do bà tớ nghĩ ra đó. Lấy cảm hứng từ bầu trời đêm mùa hè.”

Khi cắn một miếng, vị ngọt thanh tao lan tỏa trong miệng.

“Ngon quá…”

“May thật.”

Chihiro thở phào nhẹ nhõm.

“À, cậu còn nhớ câu chuyện Ngưu Lang – Chức Nữ không?”

Chihiro vừa ngước nhìn bầu trời vừa nói.

“Có. Vega là Chức Nữ, còn Altair là Ngưu Lang, đúng không?”

“Những người yêu nhau chỉ được gặp nhau mỗi năm một lần… lãng mạn thật nhỉ.”

Gương mặt nghiêng của Chihiro được ánh sao dịu dàng chiếu sáng.

“Nhưng trên thực tế, khoảng cách giữa họ là khoảng 16 năm ánh sáng đấy. Ngay cả khi di chuyển với tốc độ ánh sáng thì cũng mất đến 16 năm.”

Khi tôi nói một câu khá khô khan, Chihiro bật cười khúc khích.

“Rất đúng kiểu Kenta-san. Nhưng tớ cũng thích những câu chuyện khoa học như vậy.”

Ngay lúc đó, có thứ gì đó vụt qua bầu trời.

“A! Sao băng!”

Chihiro kêu lên.

“Cậu có ước điều gì không?”

“À, tớ không kịp rồi…”

Chihiro nói với vẻ tiếc nuối.

“Không sao đâu. Đang là mùa mưa sao băng Perseus, có khi sẽ thấy thêm một cái nữa.”

Nói rồi, hai đứa cùng lặng lẽ ngước nhìn bầu trời.

Một lúc sau, lại có một vệt sáng băng qua.

Lần này, cả hai cùng nhắm mắt lại, không nói gì.

Trong lòng tôi thầm ước:

(Ước gì con có thể được ở bên Chihiro lâu hơn nữa.)

Khi mở mắt ra, Chihiro cũng vừa mở mắt.

“Cậu đã ước điều gì vậy?”

“Bí mật.”

Chihiro nói, có chút ngượng ngùng.

“Còn Kenta-san thì sao?”

“Tớ cũng bí mật.”

Hai đứa nhìn nhau rồi bật cười.

Khi chỉnh lại tư thế ngồi trên ghế băng, tay chúng tôi vô tình chạm vào nhau.

“À…”

Cả hai đều rụt tay lại, nhưng hơi ấm trong khoảnh khắc ấy vẫn còn vương nơi đầu ngón tay.

“Kenta-san…”

Chihiro khẽ nói.

“Gì thế?”

“Ở bên cậu, thế giới của tớ như được mở rộng ra vậy đó.”

Tim tôi đập thình thịch.

“Những điều về khoa học, về các vì sao… cậu đã dạy tớ bao nhiêu thứ mà trước giờ tớ chưa từng biết. Cách nhìn mọi việc của tớ cũng thay đổi nữa…”

Chihiro vừa nói vừa tìm từ để diễn đạt, rồi tiếp tục.

“Chihiro-san cũng đã dạy tớ về thế giới của wagashi mà. Cậu đang giúp thế giới của tớ rộng mở hơn đấy.”

Khi tôi nói vậy, Chihiro mỉm cười.

“Vậy là chúng ta đang mang lại ảnh hưởng tốt cho nhau rồi nhỉ.”

“Ừ.”

Hai đứa lại cùng nhau ngước nhìn bầu trời.

Nhìn đồng hồ thì đã quá 9 giờ tối.

“Chắc chúng ta nên về thôi.”

Khi tôi nói vậy, Chihiro thoáng lộ vẻ hơi buồn.

“Ừm……”

Trên đường về, hai người bước đi song song. Không hiểu sao, khoảng cách giữa chúng tôi dường như đã gần hơn lúc đi.

“Hôm nay tớ thực sự rất vui.”

Chihiro nói ngay trước khi đến nhà ga.

“Tớ muốn… lại cùng cậu đến đây lần nữa.”

“Tớ cũng vậy. Lần sau chúng ta đi ngắm các chòm sao mùa thu nhé.”

“Ừm!”

Chihiro vui vẻ đáp lại.

Trước cổng soát vé, Chihiro quay đầu lại.

“Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Tớ mới là người phải nói cảm ơn.”

Chihiro đi qua cổng soát vé rồi bước lên cầu thang. Giữa chừng, cô ấy quay lại và vẫy tay với nụ cười rạng rỡ.

Tôi cũng vẫy tay đáp lại.

—--------------------------------------

Khi về đến nhà, mẹ đã chờ sẵn.

“Thế nào rồi?”

“Vui lắm ạ.”

Tôi trả lời một cách thành thật.

“Thế thì tốt quá.”

Mẹ mỉm cười dịu dàng.

Trở về phòng, tôi nằm xuống giường thì điện thoại rung lên.

Là tin nhắn LINE từ Chihiro.

“Cảm ơn cậu vì hôm nay nhé. Tớ muốn học thêm nhiều điều hơn nữa về các vì sao. Dải Ngân Hà, dù là thật hay trong wagashi, cả hai đều rất đẹp.”

Tôi lập tức trả lời.

“Tớ mới là người phải cảm ơn. Wagashi thật sự rất ngon. Lần tới chúng ta cùng đi ngắm các chòm sao mùa thu nhé.”

“Ừm! Tớ rất mong chờ. Chúc cậu ngủ ngon, Kenta-san.”

“Chúc cậu ngủ ngon, Chihiro-san.”

Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn lên trần nhà.

Góc nghiêng khuôn mặt của Chihiro, hơi ấm của bàn tay vô tình chạm vào nhau, và ngôi sao băng mà chúng tôi cùng ngắm.

Tất cả đều như một giấc mơ, nhưng lại chắc chắn là hiện thực.

Kỳ nghỉ hè này, tôi đã có được kỷ niệm tuyệt vời nhất.

Và rồi tôi nghĩ, đây chắc chắn chỉ mới là khởi đầu mà thôi.

Nghĩ vậy, lòng tôi trở nên ấm áp hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Mưa sao băng Perseids là trận mưa sao băng lớn diễn ra hàng năm từ giữa tháng 7 đến cuối tháng 8, đạt cực đại vào khoảng ngày 12-13 tháng 8, khi Trái Đất đi qua đuôi sao chổi Swift-Tuttle để lại, trông như sao băng xuất phát từ chòm sao Perseus