Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 17: Cuộc gặp gỡ với người thợ làm bánh

Chương 17: Cuộc gặp gỡ với người thợ làm bánh

Enjoy!

----------------------------------

Cuộc gặp gỡ với người thợ làm bánh

Chiều thứ Bảy, tôi hẹn gặp Chihiro trước ga. Tôi ra khỏi nhà sớm hơn thường lệ, và đã đến nơi trước giờ hẹn khoảng mười lăm phút.

Chihiro cũng đến sớm hơn giờ hẹn mười phút. Không biết có phải cô ấy đang mong chờ buổi gặp này không.

Cô ấy không mặc bộ đồng phục quen thuộc, mà là một chiếc váy liền màu xanh nhạt, khoác bên ngoài chiếc cardigan trắng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Chihiro trong trang phục thường ngày, tim tôi đập thình thịch. Dễ thương thật.

“Cậu đến sớm quá nhỉ. Tớ có làm cậu phải đợi không?”

“Không đâu, tớ cũng vừa mới đến thôi.”

Tôi vừa lúng túng vừa trả lời, vì Chihiro trông quá dễ thương.

“Kenta-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”

Chihiro cúi đầu thật sâu.

“Đừng bận tâm. Tớ cũng rất mong chờ hôm nay mà. Vậy, chúng ta đi thôi nhé.”

“Vâng!”

—------------------------------

Xưởng của bác Nozaki cách ga khoảng hai mươi phút đi bộ, nhưng vì vừa đi vừa trò chuyện đủ thứ với Chihiro nên cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh.

Đó là một căn nhà gỗ kiểu Nhật cũ, nằm ở một góc khu dân cư. Trên tấm biển ghi: “Xưởng bánh wagashi Nozaki”.

“Tớ cảm thấy hơi hồi hộp…”

Chihiro khẽ nói.

“Không sao đâu. Mẹ tớ bảo bác ấy là người rất hiền.”

Nghe tôi động viên, Chihiro trông có vẻ yên tâm hơn một chút.

Tôi bấm chuông cửa, từ bên trong vang lên tiếng “Rồi~”.

Không hiểu sao tôi cũng bắt đầu căng thẳng theo. Tay tôi hơi đổ mồ hôi.

Cánh cửa kêu “cạch” một tiếng, một ông lão tóc bạc – hẳn là bác Nozaki – thò đầu ra từ cửa ra vào.

Đó là một người đàn ông khoảng ngoài sáu mươi tuổi, trông hiền hòa. Mái tóc bạc, cử chỉ điềm đạm, đúng phong thái của một người thợ.

Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm mở lời:

“Lần đầu gặp bác, cháu là Satou Kenta. À… bác có phải là bác Nozaki không ạ?”

“Ừm. Cháu là Kenta-kun nhỉ. Bác có nghe mẹ cháu kể rồi. Cháu muốn học về cách làm wagashi phải không?”

“Dạ vâng. Ở tiệm nhà Chihiro-san… à, cháu xin lỗi vì giới thiệu muộn. Đây là cô ấy, nhà có tiệm bánh wagashi…”

“L-lần đầu gặp bác. Cháu là Mizuno Chihiro, rất hân hạnh được giới thiệu ạ!”

Chihiro cúi đầu lễ phép. Bác Nozaki nhìn cô một lúc, rồi vuốt nhẹ cằm.

“À, là con gái nhà tiệm Mizuno sao. Bác biết chứ. Đó là một cửa tiệm lâu đời và rất tốt.”

Chihiro tỏ ra ngạc nhiên.

“Bác biết tiệm nhà cháu sao ạ?”

“Tất nhiên rồi. Ngày xưa bác hay gặp người nhà cháu trong những buổi họp của giới làm nghề. Ông của cháu là người rất chính trực, mang khí chất của một người thợ đúng nghĩa.”

Ánh mắt bác Nozaki trở nên dịu dàng.

“Dạo này chắc vất vả lắm nhỉ. Nhưng kỹ thuật wagashi truyền thống thì không dễ gì mai một đâu.”

Bác Nozaki nói với Chihiro.

“Cháu định sẽ nối nghiệp gia đình sao?”

Chihiro lộ vẻ bối rối.

“Chuyện đó… hiện giờ cháu vẫn chưa biết nữa.”

“Không cần phải quyết định vội đâu.”

“Nhưng cháu muốn giúp đỡ gia đình, nên vẫn phụ việc ở tiệm. Cháu cũng đang tự học làm wagashi, nhưng mãi không tiến bộ, chẳng giúp được gì cho mọi người nên cháu rất sốt ruột… Vì vậy, cháu muốn xin bác cho lời khuyên ạ.”

“À, ra là vậy sao. Ừm. Thật vui khi thấy người trẻ quan tâm đến việc làm wagashi đấy.”

Bác Nozaki vừa nói vừa gật gù.

“Nếu vậy thì, nếu cháu không ngại, thỉnh thoảng cháu đến đây được không? Bác sẽ dạy cháu từ những điều cơ bản.”

Đôi mắt Chihiro sáng lên.

“Thật ạ?”

“Ừ. Nhưng đây không phải là thứ có thể làm qua loa cho xong. Với điều kiện là cháu phải thật sự nghiêm túc học hỏi.”

Chihiro nhìn sang tôi. Tôi gật đầu.

“Tất nhiên là cháu rất nghiêm túc ạ. Mong bác chỉ dạy cho cháu!”

Trước lời nói đầy nhiệt huyết của Chihiro, bác Nozaki mỉm cười hiền hậu rồi gật đầu.

“Vậy thì bắt đầu từ thứ Bảy tuần sau nhé. Trước hết là cách làm nhân đậu cơ bản.”

“Cháu thật sự cảm ơn bác.”

Chihiro cúi đầu thật sâu.

“Không, không. Được truyền dạy kỹ thuật cho thế hệ trẻ là niềm vui của bác mà.”

Bác Nozaki chậm rãi đứng dậy, đi vào sâu trong xưởng, rồi quay lại với một gói nhỏ trên tay.

“Đây là bánh yokan bác làm từ sáng nay. Nào, ăn thử đi.”

Tôi và Chihiro hơi ngại ngùng nhận lấy. Vừa cắn một miếng, vị ngọt thanh tao lan tỏa khắp khoang miệng.

“Ngon lắm ạ.”

Tôi nói cảm nhận của mình một cách chân thành, bác Nozaki liền cười rất vui.

“Cảm ơn cháu. Nhưng mức này thì Chihiro-san chắc chắn cũng sẽ làm được thôi.”

Sau khi trò chuyện thêm một lát, chúng tôi chào tạm biệt và rời khỏi xưởng.

Chihiro nhiều lần ngoái đầu lại, vẫy tay chào bác Nozaki.

—-------------------------------

“Kenta-san…”

Vừa đi, Chihiro vừa khẽ gọi.

“Gì vậy?”

“Hôm nay tớ thật sự cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu hãy gửi lời cảm ơn của tớ đến mẹ cậu nữa nhé.”

“Chắc mẹ tớ cũng sẽ rất vui.”

“Bác Nozaki đúng là người rất hiền. Không ngờ lại là bạn của ông tớ.”

Gương mặt Chihiro rạng rỡ. Đó là biểu cảm vui vẻ từ tận đáy lòng mà tôi đã lâu rồi mới thấy.

“Vậy là tốt rồi. Thấy Chihiro-san cười, tớ cũng cảm thấy vui theo.”

Nghe tôi nói vậy, Chihiro hơi đỏ mặt.

“──Kenta-san dịu dàng thật đó.”

“Không có đâu.”

“Có mà, cậu rất dịu dàng. Vì tớ mà cậu đã làm nhiều điều như vậy.”

Hai người chúng tôi sóng bước bên nhau. Khu dân cư lúc chiều muộn yên tĩnh, thỉnh thoảng có người dắt chó đi dạo lướt qua.

“Kenta-san có thích wagashi không?”

Vừa đi, Chihiro vừa hỏi.

“Ừm… cũng không phải là tớ hoàn toàn không ăn, thật ra thì tớ không ăn thường xuyên lắm. Nhưng món yokan của bác Nozaki thì thật sự rất ngon.”

“Vậy sao…”

Chihiro trầm ngâm suy nghĩ một chút.

“Có chuyện gì à?”

“Không, chỉ là tớ nghĩ… giá mà lần sau cậu có thể thử wagashi của tiệm nhà tớ thì tốt biết mấy.”

“Dĩ nhiên rồi! Tớ rất muốn thử.”

Câu trả lời ngay lập tức của tôi khiến Chihiro mỉm cười vui vẻ.

“Từ tuần sau tớ sẽ cố gắng hết sức.”

“Thỉnh thoảng tớ đến xem cũng được chứ?”

“Tất nhiên rồi. Chúng ta cùng nhau học nhé.”

Lời đáp của Chihiro làm tim tôi đập thình thịch. Chỉ cần được tiếp tục dành thời gian bên Chihiro như thế này, với tôi đã là quá đủ.

Trên đường về phía ga, Chihiro đột nhiên dừng lại.

“Kenta-san…”

“Ừm?”

“Tớ… chuyện là…”

Trong mắt Chihiro lấp lánh những giọt nước mắt.

“Hôm nay tớ thật sự rất hạnh phúc. Bác Nozaki vẫn nhớ đến ông tớ, rồi còn nói sẽ dạy tớ nữa…”

Tôi lặng lẽ lắng nghe Chihiro nói.

“Từ sau khi ông tớ qua đời, đầu óc tớ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện cửa tiệm, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến điều gì khác. Nhưng hôm nay, tớ cảm giác như mình đã nhìn thấy một tia hy vọng.”

“Vậy thì… tốt quá rồi. Thật sự…”

Tôi nói từ tận đáy lòng.

“Đều là nhờ cậu, Kenta-san. Tớ thật sự, thật sự cảm ơn cậu.”

Chihiro cúi đầu thật sâu.

“Không… cậu nói quá rồi. Tớ chỉ là…”

“Chỉ là?”

“Tớ chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của Chihiro-san thôi.”

Nghe lời tôi, đôi má Chihiro đỏ bừng.

“Kenta-san… cậu ăn gian thật đó.”

“Hả?”

“Nói như vậy thì… tớ…”

Chihiro nói dở dang rồi dừng lại.

“Từ tuần sau, chúng ta cùng cố gắng nhé.”

“Ừm, cùng nhau cố gắng.”

Ánh hoàng hôn dịu dàng bao phủ lấy hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!