Chương 15: Tin nhắn LINE đầu tiên
Enjoy!
---------------------------------
Tin nhắn LINE đầu tiên
Kỳ nghỉ hè đã bắt đầu.
Mỗi buổi sáng, theo thói quen, tôi vẫn lên chuyến tàu khởi hành lúc 7 giờ 22 phút như thường lệ, nhưng Chihiro thì không có ở đó. Dù biết đó là điều hiển nhiên, tôi vẫn cảm thấy trống trải một cách kỳ lạ.
Vậy tôi đã gửi LINE chưa ư? Thực ra, dù đã trao đổi liên lạc rồi, tôi vẫn chưa đủ can đảm để gửi tin nhắn đầu tiên cho đến tận bây giờ.
“Kenta, hôm nay con cũng dậy sớm nhỉ.”
Mẹ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nói.
“Vâng… chắc là do thói quen.”
“Đang nghỉ hè mà vẫn nghiêm túc thế. Con đâu cần phải ra ngoài bằng chuyến tàu giờ đó nữa?”
Mẹ quả là tinh ý. Tôi chỉ mơ hồ gật đầu.
Trên tàu, tôi nhìn chăm chú vào vị trí mà Chihiro thường đứng. Chỗ trống đó, không hiểu sao lại khiến tôi thấy cô đơn. Khi còn đi học, tôi luôn coi việc gặp cô ấy mỗi sáng là điều hiển nhiên.
—-------------------------------------
Chiều ngày thứ ba của kỳ nghỉ hè, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi nữa, lấy hết dũng khí gửi LINE.
Tôi viết rồi xoá, xoá rồi lại viết, không biết bao nhiêu lần.
“Chihiro-san, vất vả rồi nhé. Công việc phụ giúp ở nhà có mệt không?”
Đơn giản thôi, nhưng sao cho thể hiện được sự quan tâm. Phải mất đến năm phút tôi mới dám nhấn nút gửi.
Một tiếng sau, có hồi âm. Khoảnh khắc tiếng thông báo LINE vang lên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Kenta-san, vất vả rồi nhé. Hôm nay từ sáng tớ làm bánh wagashi. Bị bà huấn luyện nghiêm khắc như quỷ luôn. Nhưng có lẽ tớ đã tiến bộ hơn một chút rồi.”
“Bánh wagashi à?”
“À, tớ chưa nói với cậu nhỉ, xin lỗi. Nhà tớ là tiệm bánh wagashi. Tên là ‘Mizunoya’, một tiệm nhỏ thôi, nhưng đã tồn tại từ thời Minh Trị… Dạo này vất vả lắm, bà tớ hay yếu trong người, lại bị bánh rẻ của cửa hàng tiện lợi lấn át nên khách cũng giảm.”
“Thì ra nhà Chihiro-san làm tiệm bánh wagashi. Dạo này đúng là ít người ăn wagashi hơn, chắc khó khăn lắm.”
“Đúng vậy. Tớ muốn giúp được chút gì đó nên từ nhỏ cũng hay phụ việc, nhưng riêng việc làm bánh thì tớ chưa từng được dạy bài bản, nên thật sự chưa giúp được nhiều… Tớ đang tranh thủ kỳ nghỉ hè để tự học làm wagashi cho đàng hoàng, nhưng… khó hơn tớ tưởng rất nhiều, một mình thì đúng là có giới hạn.”
“Tớ rất hiểu cảm giác Chihiro-san muốn tự mình xoay xở mọi thứ.”
Sau khi gửi tin nhắn đó, tôi suy nghĩ một lúc. Liệu tôi có thể giúp được gì cho Chihiro không—
“Nếu có việc gì tớ có thể giúp, tớ rất sẵn lòng…”
Tôi gửi đi tin nhắn ấy.
“Ừm…”
Sau dòng tin đó, thông báo im lặng vài phút.
“Nếu cậu có quen ai biết làm wagashi thì… Tớ nghĩ nếu mình giỏi hơn một chút, tớ có thể phụ giúp công việc tốt hơn. Nhưng cũng không thể cứ nhờ bà dạy mãi được— Bà tớ sức khoẻ không tốt, mà còn bắt bà cố gắng dạy nữa thì không ổn.”
“Tớ hiểu rồi! Để tớ hỏi thử những người xung quanh nhé! Với lại tớ cũng sẽ tìm trên mạng.
Tớ sẽ thử tra thông tin về các nghệ nhân wagashi hay lớp học nữa!”
“Cảm ơn cậu nhiều lắm! Khi nào tớ tiến bộ hơn, tớ sẽ làm wagashi riêng cho Kenta-san luôn đó. Cậu nhớ mong chờ nhé ♥”
Tôi nhìn chằm chằm vào biểu tượng trái tim ở cuối tin nhắn ấy không biết bao nhiêu lần. Trái tim đó! Không phải rô hay bích, mà là trái tim.
…Mà khoan, tôi đang nghĩ cái quái gì thế này chứ.
Vì mải mê bay bổng với biểu tượng trái tim ấy mà khi hoàn hồn lại thì đã năm phút trôi qua.
Nhận ra mình vẫn chưa trả lời, tôi vội vàng gửi đi:
“Tớ rất mong chờ.”
Rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
♥
Một trái tim hồng, lại còn là trái tim đôi. Chihiro đã gửi cho tôi biểu tượng trái tim.
(Điều này… rốt cuộc có ý nghĩa gì nhỉ?)
Tôi siết chặt chiếc điện thoại. Giữa bạn bè với nhau cũng dùng trái tim sao? Hay là nó mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó?
Ở trường nam sinh, tôi hoàn toàn không hiểu mấy chuyện này. Trong LINE với bọn Yamada, tụi tôi chỉ dùng mấy sticker vớ vẩn. Biểu tượng trái tim thì tuyệt đối không ai dùng. Tất nhiên rồi, toàn con trai với nhau mà.
Tôi lướt lại màn hình, xem lại toàn bộ cuộc trò chuyện với Chihiro từ trước đến giờ. Trước nay, chưa một lần nào cô ấy dùng biểu tượng trái tim. Hơn nữa lần này còn là trái tim đôi, khiến nó càng mang cảm giác đặc biệt.
Tôi cuống cuồng nghĩ cách trả lời. Có nên dùng lại biểu tượng trái tim không? Nhưng liệu có khiến cô ấy thấy kỳ lạ không?
Cuối cùng, tôi chọn cách trả lời an toàn.
“Cảm ơn cậu. Tớ cũng sẽ cố gắng để có thể giúp ích cho Chihiro-san.”
Gửi xong tôi liền hối hận. Trả lời gì mà cứng nhắc quá.
Chihiro chỉ đáp lại một chữ “Ừm” rất đơn giản. Không có trái tim nào cả.
(Quả nhiên là mình trả lời kỳ cục rồi sao…)
Tôi nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà. Giá như tôi có thể trả lời tự nhiên hơn thì tốt biết mấy.
—----------------------------
Tối hôm đó, tôi lấy hết can đảm nhắn LINE cho Yamada.
“Nếu con gái gửi biểu tượng trái tim thì có ý nghĩa gì nhỉ?”
“Ể!? Có con gái gửi trái tim cho Kenta á!? Kể chi tiết coi nào!!”
Yamada trả lời ngay lập tức.
“À… không, coi như chưa hỏi.”
“Không được đâu. Gì vậy trời, kể rõ coi—”
Tôi hoảng hốt đặt điện thoại xuống.
Yamada ơi, tha cho tớ vụ seen không rep nhé.
Một lúc sau, mẹ mang trà vào phòng.
“Kenta, con có chuyện gì phiền não à? Nãy giờ cứ nhìn trần nhà mãi.”
“Không có gì đâu ạ…”
“Con trai ở độ tuổi này thường hay lo nghĩ chuyện con gái lắm.”
Lời nhận xét của mẹ khiến tôi giật mình.
“Sao mẹ biết?”
“Mẹ là mẹ con mà. Thế rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi do dự một chút, rồi quyết định hỏi.
“Nếu con gái gửi biểu tượng trái tim thì mẹ nghĩ sao?”
“Ara, chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?”
Mẹ mỉm cười.
“Nhưng giữa bạn bè với nhau cũng dùng mà phải không ạ?”
“Có chứ. Nhưng người ta sẽ chọn đối tượng để dùng.”
Nghe mẹ nói, tim tôi đập thình thịch.
Dẫu vậy, biểu tượng trái tim ấy vẫn cứ quanh quẩn trong đầu tôi, không sao xua đi được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Wagashi (和菓子) là tên gọi chung của các loại bánh kẹo truyền thống Nhật Bản, nổi tiếng với vẻ đẹp nghệ thuật, sử dụng nguyên liệu thực vật như đậu đỏ, gạo, và thường được ăn cùng trà xanh, tượng trưng cho vẻ đẹp thiên nhiên, bốn mùa, và văn hóa Nhật Bản.