Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 12: Sách khoa học

Chương 12: Sách khoa học

Enjoy!

-----------------------------

Sách khoa học

Ngày hôm sau, tôi giữ đúng lời hứa và đi tìm sách trong thư viện.

Sau giờ tan học, tôi về nhà sớm hơn thường lệ rồi đến thư viện thành phố gần nhà.

“Hôm nay lại tìm sách gì thế? Lại mấy thứ nguy hiểm à?”

Taguchi-sensei, thủ thư quen mặt, vừa cười khổ vừa lên tiếng hỏi. Thầy vẫn nhớ rõ chuyện tôi toàn mượn sách liên quan đến thuốc nổ.

“Không ạ, hôm nay là mảng thiên văn học…”

“Ồ, hiếm thấy nhỉ. Có người yêu rồi à?”

Câu đùa của thầy Taguchi khiến mặt tôi đỏ bừng.

“K-không phải vậy đâu ạ! Chỉ là… tìm sách có thể giới thiệu cho bạn bè thôi…”

“Rồi rồi, hiểu rồi.”

Taguchi-sensei cười, chỉ tay về phía khu sách thiên văn.

Lần này không phải là thuốc nổ, mà là những cuốn khoa học nhẹ nhàng hơn. Chuyện về các chòm sao, Những hiện tượng vật lý kỳ lạ, Hóa học quanh ta… Tôi cẩn thận lựa những cuốn mà Chihiro sẽ không sợ, nhưng vẫn đủ thú vị.

Sáng hôm sau, khi lên tàu, Chihiro đứng ở chỗ quen thuộc. Hôm nay cô ấy xõa tóc, trông khác hẳn mọi khi.

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng. Hôm nay cậu đang đọc gì vậy?”

Tôi dè dặt hỏi. Vì chuyện hôm qua, tôi vẫn còn hơi căng thẳng.

“Hôm nay là Xứ tuyết. Một câu chuyện an toàn, không có nổ tung gì cả.”

Chihiro khẽ cười. Sự gượng gạo trước đây đã hoàn toàn biến mất. Thậm chí, nhờ những gì xảy ra hôm qua, tôi còn cảm thấy nói chuyện với cô ấy dễ dàng hơn trước.

“À… về cuốn sách khoa học hôm qua tớ có nói…”

Tôi lấy từ trong cặp ra một cuốn sách bìa mềm. Đó là Những điều kỳ diệu của bầu trời sao. Trên bìa là một bức ảnh bầu trời đầy sao tuyệt đẹp.

“Cuốn này trông thú vị thật.”

Chihiro nhìn bìa sách với vẻ thật sự hứng thú. Trong lòng tôi thở phào nhẹ nhõm. Đúng là chọn không uổng công.

“Có nói về nguồn gốc các chòm sao, chuyện vũ trụ các kiểu. Không có thuốc nổ đâu nên cứ yên tâm.”

Tôi nói rất nghiêm túc, khiến Chihiro bật cười.

“Cậu lo lắng đến vậy sao?”

“Ừm.”

Tôi trả lời thật thà, làm nụ cười của Chihiro càng rạng rỡ hơn.

“… Tuy không có thuốc nổ nên không có vụ nổ nào, nhưng có hiện tượng nổ siêu tân tinh.”

Tôi không hiểu sao lại nói thêm một câu đầy tự hào như vậy. Ngay khi thốt ra, tôi đã thấy hỏng rồi. Nhưng đã quá muộn.

“……………”

Nụ cười của Chihiro cứng lại. Một sự im lặng vi diệu bao trùm toa tàu. Những hành khách xung quanh vẫn lặng lẽ đi làm như thường ngày, nhưng với tôi, thời gian như ngừng trôi.

Tôi nhận ra mình vừa nói một câu cực kỳ tai hại. Đã vất vả chọn một cuốn sách “an toàn”, vậy mà chính tôi lại tự mang chuyện nổ tung ra nói.

“À… ừm…”

“Như thế cũng là nổ mà.”

Chihiro nói với vẻ mặt lúng túng. Nhưng trong biểu cảm ấy, ngoài sự bất lực còn xen lẫn chút đáng yêu.

“Không, nhưng phản ứng nhiệt hạch trong lõi sao hoàn toàn khác với thuốc nổ… không phải phản ứng hóa học mà là phản ứng hạt nhân, về nguyên lý thì…”

“Kenta-san.”

Chihiro khẽ giơ tay, ngắt lời tôi.

“Vâng.”

“Cái đó… không phải là đang chữa cháy đâu.”

Chihiro thở dài. Nhưng không phải là chán nản thật sự, mà đâu đó còn như đang buồn cười. Có lẽ, sự luống cuống cố gắng của tôi trông lại khá dễ thương trong mắt cô ấy.

“Xin lỗi… ở trường nam sinh, bọn tớ hay thấy mấy chuyện như vậy là thú vị.”

Tôi nói với vẻ thật sự áy náy.

“Trường nam sinh là thế à? Ai cũng hào hứng với chuyện nổ tung sao?”

Chihiro hỏi với vẻ tò mò.

“Không đâu. Chắc chỉ có mình tớ thôi. Yamada bạn tớ còn bảo ‘ghê quá’ cơ mà.”

Tôi trả lời thật thà, và Chihiro khúc khích cười. Tiếng cười ấy, giữa sự yên tĩnh của toa tàu, lại khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.

“Kenta-san đúng là người thú vị nhỉ.”

“Thú vị… ý là kỳ lạ đúng không?”

Tôi hỏi với vẻ hơi lo lắng thì Chihiro lắc đầu.

“Kỳ lạ, nhưng không phải là kiểu xấu. Nói sao nhỉ… rất chân thành, và rất một lòng.”

Chihiro mỉm cười. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, từ “một lòng” khiến tim tôi khẽ giật mình.

“Cảm ơn cậu. Lần này tớ sẽ thử đọc xem.”

Chihiro vừa nói vừa nhận lấy cuốn sách.

“Không cần phải cố đâu… chắc là nghe tớ giải thích còn thú vị hơn.”

“Không, tớ thực sự muốn đọc. Có lẽ nhờ vậy tớ sẽ hiểu thêm vì sao Kenta-san lại yêu thích khoa học đến thế.”

Nghe những lời đó, tôi cảm thấy rất vui. Cô ấy đang cố gắng hiểu sở thích của tôi. Được nói như vậy, tôi thật sự rất hạnh phúc.

“Ga Sakuragaoka, ga Sakuragaoka.”

Tiếng thông báo vang lên.

“Vậy thì, hẹn gặp lại ngày mai.”

“Ừm. Tớ mong chờ cuốn sách lắm.”

Chihiro ôm cuốn sách một cách trân trọng rồi bước xuống tàu. Tôi đã nghĩ là hôm nay mình thất bại rồi, nhưng có lẽ kết quả lại không tệ như tưởng tượng.

Khi đến trường, Yamada nhìn nét mặt tôi rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Kenta, có chuyện gì à? Trông mặt cậu phức tạp ghê.”

“Phức tạp sao?”

“Vừa có vẻ vui, lại vừa như đang bối rối…”

Trước khả năng quan sát của Yamada, tôi chỉ biết cười khổ. Quả thật, chuyện xảy ra sáng nay rất phức tạp. Nhưng việc Chihiro nói rằng cô ấy sẽ đọc cuốn sách đó, đối với tôi, là điều khiến tôi vui nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!