Missing

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 11 - Dạo đầu

Dạo đầu

Chuyện xảy ra vào một lúc nào đó.

"Nhắc mới nhớ, Takemi này, mày từng bảo quê mày ở vùng nông thôn đúng không?"

Tại bàn học trong phòng ký túc xá, khi Takemi đang rên rỉ trước đống bài tập tiếng Anh, thì Okimoto - người bạn cùng phòng đang nằm nghe nhạc trên giường - bất ngờ tháo tai nghe ra và hỏi một câu như vậy.

"Hả? Ừ thì đúng là vậy... Sao tự nhiên hỏi thế?"

"Không, tại tao cũng dân quê mà. Cứ hễ nói chuyện về quê quán là tao với Nanami lại lệch pha. Nhỏ đó dân thành phố chính hiệu mà."

Vốn dĩ đang không tập trung được vào bài tập, Takemi buột miệng quay lại trả lời. Nhưng đáp lại cậu là câu chuyện về bạn gái mà Okimoto thi thoảng lại lôi ra kể chẳng đúng lúc chút nào. Takemi nhăn mặt ra vẻ "biết thế chẳng thèm nghe".

"Khoe khoang tình cảm? Hay than vãn? Đằng nào thì tớ cũng chả được lợi lộc gì."

"Tao giúp mày làm bài tập đó."

"Chuyện gì tớ cũng nghe. Bạn thân mà lị."

Takemi trở mặt ngay lập tức, xoay ghế về phía Okimoto.

Okimotom với vẻ mặt hiển nhiên, ngồi dậy trên giường, đối diện với Takemi. Cậu ta ngồi ở mép giường, tư thế xiêu vẹo, chống một khuỷu tay lên đầu gối đỡ lấy má, rướn người về phía trước như muốn dí sát mặt vào nhau rồi bắt đầu nói.

"Tao ấy mà, tương lai tao chả định quay về nhà đâu."

"Ừ ừ."

"Toàn núi với ruộng đồng, chả có cái gì sất, quan điểm sống cũng chẳng hợp với mọi người xung quanh. Thế nhưng khi tao nói chuyện đó, cô nàng thành phố Nanami của chúng ta lại bảo là ghen tị, rồi ngưỡng mộ này nọ. Kiểu như vùng đất thiên nhiên phong phú, hay cuộc sống gần gũi với hàng xóm láng giềng ấy?"

"À, hiểu rồi."

"Chưa sống ở đó bao giờ nên mới nghĩ được như thế đấy."

Okimoto nói giọng đầy vẻ than vãn.

"Đã chẳng có cái gì, cuộc sống lại còn toàn phiền phức. Takemi cũng thấy thế đúng không?"

Rồi cậu ta tìm kiếm sự đồng tình từ Takemi. Đúng là trước đây Takemi có nói mình sinh ra ở quê, nhưng dường như có chút hiểu lầm trong nhận thức, nên Takemi lảng tránh ánh mắt đang ngước lên của Okimoto.

"À... Tớ sinh ra ở quê thì không sai, nhưng bảo là lớn lên ở quê thì hơi sai sai đấy."

"Cái gì cơ!?"

"Thực ra tớ chỉ sống ở đó đến năm lớp một thôi. Sau đó thì chuyển lên thị trấn sống rồi. Ấn tượng về quê trong tớ chỉ toàn là ký ức vui vẻ cực kỳ, kiểu chạy chơi khắp núi sông đồng ruộng ấy."

"Khốn kiếp, tao bị phản bội rồi!"

Bịch một cái, Okimoto lăn ra giường.

"Không... nghĩ bình thường thì đâu phải ai cũng ghét quê, sao cậu lại mặc định tớ cũng ghét giống cậu chứ."

Takemi phản bác, dù có chút ái ngại.

"Mà đúng là nếu tớ sống ở đó đến hết cấp hai thì có khi sẽ có ấn tượng khác giống Okimoto thật..."

"Chắc chắn là thế rồi. Không, phải là thế mới đúng. Tao đến đây chỉ vì một lòng muốn thoát khỏi những ngày tháng chán ngắt đó thôi. Nghe người ta bênh vực cái chốn ấy thôi là lòng tao đã thấy gai gai rồi..."

Okimoto rên rỉ "Ôi ôi", vươn tay vào hư không trên giường, thốt ra những tiếng như lời nguyền rủa.

Nhìn bộ dạng như vong hồn dưới địa ngục của Okimoto, Takemi vừa buồn cười vừa cạn lời. Rồi cậu nhớ lại những ký ức đang dần phai nhạt về cuộc sống ở quê hồi nhỏ trong một góc tâm trí.

"...Nhắc mới nhớ, từ sau khi chuyển nhà tớ chưa về quê lần nào."

Rồi cậu lẩm bẩm.

"Với lại tớ nhớ ra rồi, hình như bố mẹ tớ không thích ở quê lắm. Họ nói về chuyện chuyển nhà cứ như kiểu 'trốn chạy' ấy."

"Hiểu luôn!"

Okimoto thốt lên đồng tình.

Thấy thời điểm và khí thế của cậu bạn, Takemi bật cười.

"Mà dù sao thì chắc cũng không cùng lý do với Okimoto đâu... Nhưng hồi xưa tớ hỏi tại sao lại chuyển nhà, họ bảo với trẻ con thì không liên quan lắm, nhưng trong thế giới người lớn thì có nhiều chuyện mệt mỏi. Kiểu như hủ tục, ràng buộc, mê tín dị đoan, đủ thứ phiền hà. Họ chẳng kể chi tiết cho tớ."

"...Chỗ đó nghe còn quê mùa hơn cả chỗ nhà tao ấy chứ?"

"Tớ cũng nghĩ thế. Trường tiểu học là phân hiệu, tổng cộng chưa đến mười người mà."

"Uầy, hiếm thấy ghê."

Okimoto thích thú ngồi dậy.

"Chuyện đó sao trước giờ mày không kể cho tao?"

Nhưng Takemi gãi má với vẻ mặt ái ngại.

"Không, tại bố mẹ tớ không thích nhắc chuyện ở quê lắm, nên tớ cũng tự nhiên ít nói đến... Với lại, kể ra thì đúng là người ta sẽ tò mò như thế, nhưng toàn chuyện hồi bé tí, hồi đó tớ chỉ là thằng nhóc chạy chơi suốt ngày chẳng nghĩ ngợi gì, nên cũng chả kể chi tiết được. Kể ra chỉ tổ làm người ta thất vọng nên tớ ít nói."

"À... ra là vậy. Cũng được mà. Tao bình thường cũng có chủ động lôi chuyện quê quán ra nói đâu."

Okimoto ý tứ rút lui. Thấy có lỗi, Takemi vắt óc tìm chủ đề gì đó để tiếp tục câu chuyện.

"Ừm, người khác quanh tớ mà bảo là sinh ra ở quê thì... chắc có Kidono thôi nhỉ... Ryoko thì hoàn toàn là dân thành phố rồi, Bệ hạ với Murakami cũng ở thành phố này."

"Hô."

"À, hình như Kidono cũng từng bảo là ghét quê mình."

"Thật á. Kidono là đồng chí rồi."

"Cậu ấy bảo nếu do nhầm lẫn nào đó mà trở thành người nắm quyền lực tuyệt đối, cậu ấy sẽ biến quê mình thành cái đập nước. Nhấn chìm cả cư dân luôn."

"Hiểu... định bảo là đồng chí nhưng mà tao không hận đến mức đó đâu. Cổ hận thù ghê gớm thật."

Nghe chuyện của Takemi, Okimoto giơ hai tay lên như đầu hàng.

"Tao mà có quyền lực tuyệt đối thì cùng lắm là không ưu đãi quê mình thôi. Mà, chả có chuyện quyền lực tuyệt đối đâu, nhưng giả sử tao có siêu nổi tiếng thì cũng chẳng áo gấm về làng làm gì."

Okimoto nói vậy.

"Họa sĩ... thì hơi khó, nhưng nhà thiết kế chẳng hạn."

"Hửm? Okimoto, cậu định làm nhà thiết kế à?"

Lần đầu nghe thấy chuyện này, Takemi chớp mắt hỏi.

"Không? Nhưng cũng là một lựa chọn. Nanami muốn làm nhà thiết kế."

"À..."

Takemi hình dung ra dáng vẻ của Nanami. Chẳng hiểu sao cậu lại có cảm tưởng tùy tiện rằng cô ấy trông rất "ra dáng" nghề đó.

"Nhỏ đó tham gia mấy khóa học từ hồi lớp 10, cũng định thi lên đại học ngành đó."

"Hê."

"Bảo là công việc mơ ước. Thế nên đang hành động cụ thể lắm rồi. Ghê thật đấy. Tao thì sống lông bông nên chả có ước mơ cụ thể nào, nhưng tao thích vẽ mà. Thế thì nền tảng cũng na ná nhau, nên tao đang nghĩ đuổi theo Nanami cũng là một cách hay."

"À, rồi rồi."

Lại thành khoe khoang tình cảm rồi. Hừ, Takemi cười nửa miệng vẻ dỗi hờn. Nhưng thái độ đó của Takemi chỉ là diễn trò trong giao tiếp thôi, chứ bản thân cậu không có cảm xúc ghen tị đặc biệt nào với chuyện yêu đương của người khác.

Thực ra trong lòng Takemi nảy sinh một suy nghĩ khác.

"Nhưng mà... tớ vừa nghĩ 'Quyết định tương lai kiểu đó có hời hợt quá không?', lại vừa nghĩ 'Dù là lý do đó mà chốt được hướng đi thì cũng ghê thật', hai suy nghĩ đó đến cùng lúc."

"Mày... nói toẹt ra rồi nhé..."

Trước cảm nhận của Takemi, Okimoto lại phát ra giọng nói của vong hồn.

"Mà, thú thật tao cũng nghĩ là không nói cho đứa nào khác được..."

"Kể cả chính chủ?"

"Càng không thể nói chứ sao. Nói thế với Nanami thì bị giết mất."

Thôi đi đáng sợ lắm, Okimoto run cầm cập.

"Thế nên khi làm thì cứ âm thầm mà làm thôi. Đúng là bảo quyết định tương lai vì bạn gái thì nghe có vẻ 'có ổn không đấy', nhưng mà tao cũng tự hỏi liệu tất cả mọi người có quyết định hướng đi hay công việc bằng lý do tự lập cao cả thế không? Đây cũng là cái duyên mà. Có kết quả là được, nhỡ có toang thì hướng đi cũng đâu thay đổi, cứ làm tử tế thì kỹ năng hay bí quyết, những thứ có ích cho tương lai vẫn còn lại thôi."

"Ồ..."

Suy nghĩ của Okimoto chín chắn hơn nhiều so với những gì Takemi nghĩ lúc đầu nghe, khiến cậu thực lòng thán phục. Không biết giáo viên hướng nghiệp sẽ nghĩ sao, nhưng ít nhất so với một Takemi hoàn toàn không có tầm nhìn gì về tương lai, thì cậu ta đã đi trước cả vạn bước rồi.

"Được đấy chứ. Bạn gái mình, dù có là ước mơ tương lai đi nữa."

"À... ừ nhỉ. Tớ cũng thấy không sao cả."

Takemi trả lời.

"Nói đúng hơn, so với đứa chả suy nghĩ gì như tớ thì cậu còn ngon chán..."

Cậu dựa lưng vào ghế, buông thõng người như cái xác chết trận, thể hiện bản thân là kẻ thua cuộc.

"Takemi, mày không có ước mơ tương lai gì à?"

"Vẫn chưa."

Chẳng có gì cả.

"Có thích cái gì không? Kiểu liên quan đến câu lạc bộ như tao ấy."

"Tiểu thuyết á? Chịu chịu. Ở câu lạc bộ tớ luôn bị nhắc nhở mình chỉ là con gà mờ thôi."

"À, cái đó thì tao hiểu."

"Đúng không?"

Vừa nhìn lên trần nhà với vẻ buông xuôi, Takemi vừa trò chuyện với Okimoto.

"Ước mơ tương lai à..."

Cậu lẩm bẩm đầy thấm thía về phía trần nhà.

Tương lai mình sẽ làm gì nhỉ? Cậu tưởng tượng mơ hồ, nhưng chỉ hình dung ra được cảnh mình vào một công ty nào đó và sống một cuộc đời bình thường, nhạt nhòa.

Vì chẳng có tài cán gì nên độ phân giải của tương lai không cao lên được, cũng chẳng có giấc mơ nào đặc biệt muốn thực hiện.

Vậy thì những người trong Câu lạc bộ Văn học, những người ngày ngày đánh bại Takemi bằng tài năng thì sao? Hình như chưa từng nói chuyện về tương lai bao giờ.

Dù vậy, cậu không thể tưởng tượng ra cảnh Utsume làm nhân viên văn phòng bình thường. Chắc chắn cậu ta sẽ làm học giả hay nhà văn, những công việc kiểu đó.

Murakami thì thể thao hay võ thuật chăng? Cậu ta có vẻ ghét làm vận động viên nên chắc làm huấn luyện viên? Hoặc là công ty bảo vệ. Có khi làm cảnh sát hay cứu hộ cũng hợp không chừng.

Kidono có vẻ sẽ trở thành người phụ nữ của công việc.

Ryoko thì sao? Cũng giống Takemi, không có tài cán gì đặc biệt, nhưng cảm giác việc gì cũng làm được. Thậm chí cậu còn tưởng tượng ra một viễn cảnh lạ lùng nhưng chân thực là bỗng nhiên cô ấy làm một nghề cực khủng nào đó khiến mọi người ngạc nhiên.

"...Bọn mình, trong tương lai, sẽ ra sao nhỉ?"

Takemi nói bâng quơ, không hướng đến ai cụ thể.

"Ai biết được."

Okimoto lại nằm vật ra giường hình chữ đại, trả lời tỉnh bơ.

"Mà, nhưng tao không bi quan thế đâu. Tao, cả mày nữa, đều đang tiến về phía trước đàng hoàng mà."

Okimoto nói giọng lạc quan, nhưng Takemi ném cho cậu ta ánh mắt nghi ngờ.

"Thế á?"

"Yên tâm đi. Người xung quanh tao không thể nào bất hạnh được đâu. Yên tâm, lỡ có thế thật thì tao sẽ cứu mày."

Okimoto nói một câu nghe rõ ngầu.

"Thế nên mày cũng cứu tao nhé."

"Hóa ra mục đích chính là vế sau à."

..................

========================================

Từ "Phù thủy" (Witch) bắt nguồn từ chữ Wicca (kẻ sử dụng yêu thuật) trong tiếng Anglo-Saxon. Theo nghĩa rộng, nó chỉ tất cả những kẻ liên quan đến ma thuật; theo nghĩa hẹp, nó chỉ những kẻ nhận mệnh lệnh phục vụ ác quỷ. "Phù thủy" theo nghĩa hẹp ở đây tức là "Phù thủy dị giáo", một thuật ngữ chuyên môn trong Kitô giáo.

Theo định nghĩa trong "Đại sắc chỉ" của Giáo hoàng Innocent VIII, đó là "kẻ dụ dỗ thiên thần sa ngã để làm việc ác", còn theo định nghĩa nổi tiếng của Bodin, đó là "kẻ có ý chí kiên định thực hiện mục đích ích kỷ của bản thân thông qua giao kèo với ác quỷ". Tuy nhiên, trong các phiên tòa xét xử phù thủy từng diễn ra, có vẻ như không chỉ những ảnh hưởng trực tiếp từ ác quỷ, mà ngay cả những hành động vô thức không nhớ rõ cũng trở thành căn cứ để kết tội một người là phù thủy.

... Osako Eiichiro, "Phù thủy dị giáo"

========================================

Một câu chuyện tại trường trung học cơ sở ở vùng Kanto. Ghi chép lại từ lời kể của học sinh.

Trường tôi có lời đồn về "Tiếng chuông reo trong đêm".

Ở trường tôi, tiếng chuông tan học lúc 5 giờ rưỡi chiều là tiếng chuông cuối cùng, nhưng mọi người đồn rằng đôi khi có tiếng chuông vang lên sau giờ đó.

Đó là tiếng chuông tuyệt đối không được nghe, nghe nói đó là tiếng chuông báo hiệu thời gian của người chết bắt đầu. Vì thế, người ta bảo rằng nếu ở lại trường đến muộn và lỡ nghe thấy tiếng chuông đó, sẽ bị linh hồn xé xác giết chết, hoặc không bao giờ có thể quay trở lại thế giới bên này được nữa.

Nhắc mới nhớ, trường tôi không có nhân viên bảo vệ hay giáo viên trực đêm.

... Osako Eiichiro, "Khảo sát truyền thuyết đô thị hiện đại"

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!