Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1193

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29450

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Vol 01 - Ngoại truyện tặng kèm bản điện tử: 'Quá khứ của Evelyn?'

Ngoại truyện tặng kèm bản điện tử: 'Quá khứ của Evelyn?'

Đây là câu chuyện về thời tôi vẫn còn non nớt hơn bây giờ.

Quá trình tôi được sư phụ nhặt về và trở thành một Nữ hầu Chổi đen.

「Rất vui được gặp người. Từ hôm nay tôi sẽ là đồ đệ dưới trướng người, tên tôi là Ivelyn Habervahal──」

Thứ ngắt lời chào của tôi không phải là sự quan tâm hay lịch thiệp tối thiểu của lần đầu gặp mặt, mà là một cú tát nảy lửa nhanh như chớp giật.

Giữa bầu trời xanh ngắt nhìn từ nền đá hộc khi đang nằm ngửa, dư âm của cú sốc chồng lấp lên giọng nói của người phụ nữ sắp trở thành sư phụ tôi.

「Chào buổi sáng, tiểu thư. Ngay từ lúc này, ta cấm ngươi mở cái miệng hạ đẳng thông trực tiếp với cống rãnh kia ra khi chưa có sự cho phép của ta. Nếu đã rõ thì trả lời đi, con bé nhà xí.」

Người đó là Aria. Sư phụ của tôi, và cũng là Nữ hầu Chổi đen mạnh nhất Vương đô. Dáng vẻ đứng đó với mái tóc màu đỏ thẫm như được nhuộm từ vũng máu, mang lại ấn tượng ban đầu chẳng khác nào một tử thần.

Và phép ẩn dụ đó tuyệt đối không hề sai, cuộc sống tu hành tại gia khắc nghiệt đến cùng cực.

Một ngày nọ, giữa chừng chuyến lau sàn hành lang lần thứ 3000.

「Hết trà rồi đấy, Evelyn.」

「Hự!! ── Con xin lỗi, thưa sư phụ!」

「Ngươi định bảo ta tự đi mua đấy à?」

「Dạ không, thưa sư phụ! ... Ặc!?」

「Việc bổ sung đồ dùng khi hết là việc của ngươi. Con bé thôn nữ vô năng này, có vẻ cái hố phân ở cái ruộng nơi ngươi sinh ra vẫn chưa đủ dưỡng chất để nuôi não nhỉ.」

「C-Con... xin lỗi.」

「Ta cho tiền đây, mau ra cửa hàng phố chính mà mua về.」

「R-Rõ!」

「Thế thì, chạy nước rút bằng tư thế trồng chuối đi.」

「Dạ, thưa sư phụ, con đang mặc váy...」

「Hurry up (Nhanh lên) mau.」

Rồi vào một ngày khác, trong buổi trà chiều.

「Sư phụ, trà đây ạ.」

「... Ngươi lỡ tay cắt mất lưỡi thay vì tóc mái rồi sao? Thôi được rồi, để ta giáo huấn cho cơ thể ngươi biết thế nào là 'vị ngon'.」

Sư phụ không chút nương tay, bắt tôi quỳ xuống rồi đổ trực tiếp trà từ trong ấm vào họng tôi.

「Ặc!? Ặc ặc ặc!」

「Chưa uống cạn mười gallon (※ 1 gallon ≈ 4 lít) thì chưa xong đâu nhé. Này, đừng có để nó chảy ra từ mũi, vận động cái cổ họng đi.」

Lại một ngày khác, vào lúc sáng sớm.

「Chào buổi sáng... thưa sư phụ.」

「Chào buổi sáng, Evelyn. Nào, bắt đầu như mọi khi đi. Đề bài hôm nay là: Hãy nêu ra mười điểm xinh đẹp của ta.」

「Rõ! Sư phụ có gương mặt xinh đẹp! Sư phụ có giọng nói xinh đẹp! Mái tóc của sư phụ xinh đẹp nhất trần đời! Tính cách của sư phụ cũng xinh đẹp và mạnh mẽ nhất! E-Em, còn lại là...」

「Mới có bốn cái mà đã ngắc ngứ rồi sao. Vậy thì chịu hình phạt lên xà bằng móc mũi một trăm cái nhé.」

「Hự! L-Làm ơn đi sư phụ, c-chỉ cái đó là không được đâu ạ.」

「Miễn bàn.」

「K-Khônggggg──!!」

「... Đại khái là tôi nghĩ cái cô hầu gái bạo lực, mù vị giác, ít nói đó đã được luyện thành như thế đấy.」

「À, ừ. Mà thôi, dù cảm thấy nhân vật có hơi khác biệt chút nhưng mà...」

Tiếng củi nổ lách tách trong đống lửa trại. Tôi đang kể cho Chronica nghe về quá khứ của Evelyn mà tôi tâm đắc tưởng tượng ra — à không, là suy đoán — vì cô ấy bảo không ngủ được, thế nhưng phản ứng của cô ấy có vẻ không mấy khả quan.

「Anh nên nhìn ra sau lưng đi, Linus.」

Tôi ngoảnh lại. Đứng đó là nàng hầu gái tóc đen với gương mặt lạnh lẽo chưa từng thấy.

「── Vậy, rốt cuộc sự thật là thế nào?」

Evelyn phủi nắm đấm vật lý vừa mới khiến Linus phải im lặng, rồi chỉ buông lại một câu duy nhất:

「Tùy vào trí tưởng tượng của các người.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!