MA VƯƠNG MUỐN THÀNH BẬC CAO THỦ PHÉP THUẬT HỒI PHỤC ~VỊ THÁNH NỮ NÀY LÀ MẠNH NHẤT THẾ GIỚI~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

Volume 2 - Chương 2

Chương 2

Ngay sau khi vừa chuyển sinh, ta đã tiện tay dẹp yên một cuộc bạo loạn của ma tộc và bắt đầu tận hưởng một cuộc sống chẳng có gì phải phàn nàn.

Kể từ dạo đó, vương quốc không hề gây khó dễ hay nhúng mũi vào chuyện của ta, cũng không có chuyện ta bị ép phải thôi học tại Học viện Thánh Clansonia. Xem ra gã quốc vương kia đã giữ đúng lời hứa. Kẻ đó đã hứa sẽ ban cho ta sự tự do. Chính vì thế, dù hiện tại thân phận Đại Ma vương đã bị bại lộ, ta vẫn đang ung dung tận hưởng cuộc sống học đường của mình.

Trong mắt ta, gã trông chẳng khác nào một lão già tầm thường, nhưng với tư cách là một quân vương, có vẻ gã cũng khá xuất chúng đấy.

"A! Chào buổi sáng, Ru-chan."

Trên con đường từ ký túc xá đến dãy phòng học, một Thánh nữ tập sự quen mặt vừa vẫy tay gọi ta. Mái tóc màu nâu sáng bồng bềnh cùng làn da trắng ngần. Gương mặt mộc mạc của cô bé mang một sức mạnh kỳ diệu, có khả năng xoa dịu và chữa lành tinh thần cho ta. Đôi mắt màu xanh lam nhạt nấp sau cặp kính tỏa ra vẻ hiền từ, đang phản chiếu rõ nét hình dáng của ta trong thân phận một bé gái loài người.

Cô bé ấy chính là người bạn đầu tiên của ta, Hartley Close.

"Chào buổ────"

Cô bé khẽ nâng gấu váy đồng phục lên, xoay người lại hướng về phía ta. Đến đoạn đó thì mọi thứ vẫn rất hoàn hảo.

Thế nhưng, phần tiếp theo thì đúng là cạn lời. Vì đổi hướng quá đột ngột, hai chân cô bé xoắn vào nhau, ngã đánh "oạch" một cái rõ đau. Ta lập tức chạy vội đến bên Ha-chan.

"Ha-chan, cậu không sao chứ?"

"M-Mình ổn, chuyện như cơm bữa ấy mà. Ahahaha."

Ha-chan cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng đầu gối cô bé đang rỉ máu.

Dù chỉ là vết thương nhẹ, nhưng nếu để mặc thì có thể sẽ bị nhiễm trùng mưng mủ.

"Để mình dùng Hồi phục cho cậu nhé."

"K-Không sao đâu. Mình tự băng bó được mà."

"Nhỡ để lại sẹo thì phiền phức lắm. Hơn nữa, Ha-chan vẫn còn là thiếu nữ chưa xuất giá cơ mà."

"X-Xuất giá...!!"

"Vậy thì..."

Ta sẽ chữa cho cô bé.

Piká!!

Khoảng sân trước dãy phòng học của Học viện Thánh Clansonia bỗng chốc ngập trong một ánh sáng trắng xóa.

Học viên và giáo viên đang trên đường đến trường đồng loạt hét lên thất thanh trước luồng sáng chói lòa đột ngột giáng xuống.

Uhm. Xem ra ma thuật hồi phục hôm nay rất vào phom. Lần trước khi hỗ trợ con Dark Dragon thì kết quả không được như ý lắm, nhưng có vẻ ta đang dần chạm đến cảnh giới Hồi phục Ma thuật lý tưởng của mình rồi. Quyết định chuyển sinh từ Đại Ma vương Ruburuvim tối cao thành một Thánh nữ loài người của ta xem ra không hề sai lầm.

Minh chứng cho phong độ tuyệt vời ấy là vết thương trên đầu gối Ha-chan đã lành lặn không tì vết.

"Uhm. Hoàn hảo. Thấy sao────hửm? Ha-chan?"

"Xuất giá... Làm cô dâu... Của Ru-chan..."

"Cậu sao vậy, Ha-chan? Mặt cậu đỏ bừng hết lên rồi kìa!?"

"Hả? Chờ đã! Ru-chan, mặt cậu gần quá."

"Nóng hầm hập thế này...!! Không lẽ cậu đang bị cảm..."

Sai lầm rồi!

Không ngờ Ha-chan lại đang bị cảm.

Vậy mà ta lại kiêu ngạo, chỉ lo chữa mỗi vết thương ở đầu gối.

Không, nói đúng hơn thì, nếu Hồi phục Ma thuật của ta thực sự hoàn hảo, nó phải thổi bay luôn cả mầm bệnh cảm cúm mới đúng.

(Thật là non kém!! Đây không phải là vấn đề kỹ thuật! Là do tâm trí của ta còn quá yếu đuối!)

Tối nay về nhà, ta nhất định phải đi tu tập dưới dòng thác "Nghiền nát Rồng" - nơi mà ngay cả cơ thể của loài rồng cũng bị đè bẹp. Phải chấn chỉnh lại cái tâm trí kiêu ngạo này mới được.

"Nhưng trước đó thì..."

Ta bế bổng Ha-chan lên.

"Mình sẽ đưa Ha-chan đến phòng y tế!!"

"Khoan đã! Ru-chan!! Mình, mình nói là không sao rồi mà."

"Đừng cố quá, Ha-chan! Mẹ mình từng bảo trị cảm cúm thì khâu ứng phó ban đầu là quan trọng nhất đấy. Mình sẽ chạy hết tốc lực đến phòng y tế, cậu cẩn thận kẻo bị rớt nhé."

"Bị rớ... Á! Ru-chan! Không được chạy trên hành lang đââââââââââââââu!"

Tiếng hét thất thanh của Ha-chan vang vọng khắp Học viện Thánh Clansonia vào buổi sáng sớm.

◆◇◆◇◆

Buổi học hôm nay là Diễn tập ngoại ô.

Lấy khu rừng phía nam vương đô làm sân khấu, các học viên từ lớp B đến lớp F bao gồm Hiệp sĩ Thánh tập sự, Thần quan tập sự và Thánh nữ tập sự sẽ phối hợp huấn luyện thực chiến chống ma thú. Mục đích của buổi diễn tập là để các giáo quan hướng dẫn về tầm quan trọng của đội hình và vai trò của từng cá nhân trong lúc trực tiếp săn ma thú.

"Đại tỷ Ruburu, Đại tỷ Ha-chan, chào buổi sáng."

Kẻ vừa dạng hai chân, chống tay lên đầu gối, cúi gập người chào bằng một tư thế vô cùng đặc dị ấy là một Thánh nữ tập sự cao hơn ta cả một cái đầu. Mái tóc vàng óng xõa đến eo, nổi bật với đôi mắt tam bạch màu xanh lam sắc lẹm. Đôi tai dài nhọn hoắt vểnh lên đầy kiêu hãnh xuyên qua mái tóc vàng. Chiều dài của chiếc váy mà cô ấy tự gọi là "Chouran" (Trường lan) rủ xuống tận mắt cá chân.

Đó là người bạn thứ hai của ta, Nerem Kir Zaies. Cô ấy là một người bạn có chút cứng nhắc, dù ta đã bảo cấm dùng kính ngữ nhưng cô ấy vẫn ngoan cố sử dụng những từ ngữ trang trọng. Ngược lại, điều đó cũng chứng tỏ cô ấy là một người vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Vì thế, ta cũng đặt niềm tin tuyệt đối vào cô ấy.

"Buổi diễn tập hôm nay cũng mong cậu giúp đỡ nhé, Nerem."

"Rõ. Mọi sắp xếp đều đã hoàn tất rồi ạ."

Hửm? Sắp xếp gì cơ?

Nhắc mới nhớ, ta mới biết chuyện toàn bộ học viên lớp đối thủ của Nerem trong trận đấu giao hữu các lớp hôm nọ đều bị ngộ độc thực phẩm. Không biết chuyện này có liên quan gì đến nhau không nhỉ.

"À phải rồi Đại tỷ, tỷ nghe tin gì chưa? Nghe nói lớp Hiệp sĩ Thánh cùng khối với chúng ta vừa có học sinh chuyển trường đấy ạ."

"Học sinh chuyển trường sao? Chuyển đến vào thời điểm này thì hiếm thật đấy."

Nghe đến cụm từ "học sinh chuyển trường", Ha-chan tròn xoe mắt.

Ta thì không rành mấy vụ này, nhưng có vẻ nó là một chuyện khá lạ lẫm.

Đúng lúc đó, hiệu lệnh tập trung vang lên.

"Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu diễn tập, nhưng trước đó tôi xin giới thiệu một học sinh chuyển trường. Xin mời Điện hạ."

Trước mặt đội ngũ học viên đang xếp hàng ngay ngắn, một nam sinh bước ra.

Mái tóc màu bạch kim pha ánh bạc như bộ lông dã lang, đôi mắt xanh thẳm như mặt hồ tĩnh lặng phương Bắc. Thể hình không quá vạm vỡ, có lẽ chỉ cao hơn ta một chút xíu. Dù vậy, cơ bắp dưới lớp đồng phục trông rất săn chắc và chất lượng, chứng tỏ cậu ta cũng đã qua rèn luyện đàng hoàng.

Đó là một khuôn mặt tuấn tú, khôi ngô, nhưng cơ hàm bặm lại toát lên một vẻ nghiêm nghị khó tả.

Nhưng mà, gọi là "Điện hạ" thì... nghĩa là cậu ta thuộc Vương tộc──một vị Vương tử sao?

"Tôi là Theodore Ganof Celebria. Rất mong được mọi người giúp đỡ."

Đó là một lời chào đơn giản, không chút kiểu cách hay gồng mình. Không có vẻ gì là mỉa mai, cũng chẳng toát ra vẻ ngạo mạn đáng ghét. Nếu không được giới thiệu là Vương tử, có lẽ cậu ta cũng chỉ mang lại cảm giác sảng khoái, gần gũi như một học sinh bình dân.

Sự xuất hiện đột ngột của một Vương tử khiến đám Thánh nữ tập sự rú lên phấn khích.

Thậm chí còn có vài kẻ bạo dạn bắt đầu liếc mắt đưa tình, đánh giá vị Vương tử như một món hàng.

Bầu không khí kỳ quặc khiến Theodore có chút bối rối.

"Ngài Theodore!"

Bước tách khỏi hàng ngũ và tiến lên phía trước là một Thánh nữ tập sự nổi bật với những lọn tóc vàng uốn lọn hình mũi khoan.

Làn da trắng ngần như sữa, đôi tay đôi chân thon thả, khỏe khoắn. Dẫu đang hốt hoảng, nhưng từng cử chỉ của cô vẫn toát lên sự quý phái, chứng tỏ gia giáo không hề tầm thường. Đôi mắt màu xanh thẳm như đá ngọc bích khóa chặt hình bóng Theodore.

"Đó hình như là...?"

"Là Tiểu thư Isabella của nhà Công tước Fontaine đấy ạ. Cô ấy là ái nữ của một trong những danh gia vọng tộc hàng đầu Vương quốc Celebria. Nhưng mà, hình như cô ấy lớn hơn chúng ta một tuổi thì phải..."

Nerem – vốn là một người thạo tin – thì thầm vào tai ta.

Chỉ nhìn phong thái thôi cũng đủ biết cô ấy là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý, nhưng không ngờ lại là nhà Công tước...

Dựa vào màu đồng phục thì có vẻ cô ấy là Thánh nữ tập sự khóa trên, nhưng đường đường là tiểu thư Công tước mà lại nhắm đến vị trí Thánh nữ vốn đầy rẫy hiểm nguy thế này, quả là một cô gái có khí phách.

Có vẻ như Tiểu thư Isabella và Theodore đã quen biết nhau từ trước. Họ bỏ qua những lời chào hỏi rườm rà và vào thẳng câu chuyện.

"Isabella... Sao cô lại ở đây? Cô học năm hai cơ mà. Tại sao lại xen vào buổi diễn tập của học sinh năm nhất?"

"Nghe tin ngài Theodore đi học lại, thiếp không thể nào ngồi yên được. Thiếp đã trốn khỏi lớp để đến đây. Còn ngài thì sao? Sao ngài lại tham gia diễn tập cùng học sinh năm nhất?"

"Chuyện đó..."

Theodore ngập ngừng. Nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu ta, ta còn tưởng cậu ta mắc bệnh nan y gì đó, nhưng có vẻ không phải.

"Cô cũng biết mà. Tôi đã bị trọng thương ngay khi vừa nhập học."

"Vì vậy ngài phải học lại từ năm nhất sao? Nếu vậy thì thiếp cũng..."

"Không được. Cô khó khăn lắm mới được lên lớp cơ mà."

"Thiếp không chịu đâu. Ngài Theodore đã trở lại học viện, vậy mà thiếp không những không được ở bên cạnh ngài, lại còn phải học khác khóa nữa."

Chẳng biết sao lại bắt đầu cãi vã chốn đông người thế này.

Bầu không khí đang như vậy, nói ra có vẻ không hợp lúc, nhưng quả thật họ là một cặp đôi đẹp như tranh vẽ.

Vương tử và Công tước tiểu thư, âu cũng là chuyện môn đăng hộ đối, chuyện thường tình ở huyện...

Sau đó, Isabella rốt cuộc cũng bị tách khỏi Theodore. Nhưng cũng không thể bắt một mình cô ấy quay về học viện, nên cuối cùng đành giải quyết bằng cách cho cô ấy ở lại quan sát với tư cách là "dự thính".

Theodore có vẻ đã thở phào nhẹ nhõm, cậu ta điều chỉnh lại lời chào hỏi.

"Chắc mọi người cũng đã biết, tôi là người của Vương tộc. Thế nhưng, tôi sẽ rất vui nếu mọi người đối xử với tôi như một Hiệp sĩ Thánh tập sự bình thường trong học viện này. Không cần dùng kính ngữ hay chức tước. Xin cứ gọi tôi là Theo."

Đường đường là Vương tộc mà lại cầu xin được đối xử như một học sinh bình thường, quả nhiên là người mang dòng máu của gã Quốc vương đó, khí chất không tồi.

◆◇◆◇◆

Buổi diễn tập ngoại ô bị chậm mất khoảng 5 phút trước khi chính thức bắt đầu.

Chiến đấu với ma thú có phần khác biệt so với chiến đấu giữa người với người. Vì vậy, đội hình cũng khác so với trận đấu giao hữu các lớp lần trước. Thần quan tập sự sẽ giăng ma thuật kết giới để kìm chân ma thú, nhân lúc đó Hiệp sĩ Thánh tập sự sẽ tiến lên tiền tuyến để tung đòn tấn công. Vai trò của Thánh nữ tập sự là hồi phục.

Ban đầu, đám "gà mờ" năm nhất lúng túng đến mức không xếp nổi một đội hình ra hồn, nhưng đây đã là buổi diễn tập thứ ba, mọi động tác đã dần thành thục. Khi đã hiểu rõ vai trò và vào đúng vị trí, chúng ta bắt đầu đối đầu với lũ Shadow Wolf đang ẩn nấp trong rừng.

Với ta mà nói, đám Shadow Wolf này chỉ là tép riu của lũ tép riu, nhưng ta hiện đang là một Thánh nữ tập sự. Nhiệm vụ chính của ta là hồi phục cho các Hiệp sĩ Thánh và Thần quan đang chiến đấu ở tuyến đầu. Dù vậy, nhìn những người bạn của mình đang liều mạng chiến đấu, tay chân ta tự nhiên ngứa ngáy quá. Tự tay hạ gục một con chắc cũng không ai để ý đâu nhỉ.

"Lớp F! Đừng có đứng ngây ra đó! Chúng nhắm sang phía các em rồi kìa!!"

Tiếng giáo quan hét vang. Quả đúng như lời cảnh báo, một bầy Shadow Wolf đang hạ thấp trọng tâm, lao vút về phía đội hình lớp F của chúng ta. Điểm mạnh của loài này là sự nhanh nhẹn kết hợp với lối đánh bầy đàn. Nếu chúng giành được lợi thế vị trí, chúng sẽ bao vây con mồi và tấn công liên hoàn không ngừng nghỉ.

Có rất nhiều cách để đối phó, nhưng nếu nói về độ hiệu quả thì Ma thuật Ánh sáng là lựa chọn tối ưu. Loài ma thú này rất sợ ánh sáng. Chỉ cần đợi chúng đến gần rồi tung Ma thuật Ánh sáng, ta có thể làm mù mắt chúng.

Đây là lần đầu tiên lớp F chạm trán Shadow Wolf. Việc các học sinh có nắm rõ điểm yếu ghi trong sách giáo khoa hay không sẽ là chìa khóa định đoạt thắng bại.

"Thần quan, chúng đến kìa! Chuẩn bị Ma thuật Ánh sáng!!"

Xem ra ngoài ta ra, vẫn còn có kẻ biết cách ứng phó.

Liếc mắt nhìn về hướng phát ra giọng nói, hóa ra là cậu học sinh chuyển trường Theodore. Dù đây là lần đầu tiên thực chiến cùng lớp F, nhưng khi thấy ma thú lao đến, cậu ta không những không hề nao núng mà còn lớn tiếng xốc lại tinh thần cho bạn học. Quả thực, nhờ những lời khích lệ của Theodore, những học sinh đang hoảng sợ trước ma thú đã lấy lại bình tĩnh và hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Theo hiệu lệnh của Theodore, các Thần quan tập sự đồng loạt chiếu Ma thuật Ánh sáng. Đúng như dự đoán, bầy Shadow Wolf bị chói mắt và đứng khựng lại.

"Ngay lúc này! Hiệp sĩ Thánh, tiến lên!!"

Mệnh lệnh dũng mãnh của Theodore tiếp tục vang lên. Các Hiệp sĩ Thánh tập sự hoán đổi vị trí với Thần quan, như thể chỉ chờ có thế, họ xông lên và đánh bầy Shadow Wolf ra bã. Lớp F giành chiến thắng một cách dễ dàng đến mức hụt hẫng.

Đám bạn cùng lớp giơ cao hai tay, vỡ òa trong niềm vui sướng.

"Vương tử Theodore, cảm ơn ngài đã chỉ huy."

"Dễ đánh hơn hẳn mọi khi luôn."

"Quả không hổ danh là Vương tử."

Theodore bị bạn học vây quanh, đón nhận những lời tán dương.

Diễn tập suôn sẻ thì cũng tốt thôi, nhưng Thánh nữ lại chẳng có đất diễn nào cả.

Đây rõ ràng là cơ hội tuyệt vời để ta phô diễn Hồi phục Ma thuật đã cất công rèn luyện bấy lâu nay cơ mà... Phải rồi. Lúc nãy biểu cảm của Theodore trông có vẻ mờ ám lắm. Nếu cậu ta mắc bệnh nan y gì đó, thì đây chính là cơ hội vàng để ta thi triển Hồi phục Ma thuật.

"Hửm?"

Ta cảm nhận được một luồng khí tức khổng lồ.

Vẫn còn ma thú sót lại sao. Đánh giá qua khí tức thì, chắc hẳn là một con Runaruk.

Đó là một loài ma thú mang hình dáng giống một con gấu khổng lồ. Chúng có khả năng xóa bỏ khí tức, áp sát con mồi ở cự ly vừa đủ, rồi kết liễu mục tiêu một cách chuẩn xác. Người ta truyền tai nhau rằng, một khi đã lọt vào tầm ngắm của nó thì chỉ có nước đi chầu Diêm Vương──nó đích thị là sát thủ của khu rừng.

(Sơ suất rồi... Nó đã lởn vởn ở khoảng cách rất gần.)

Bây giờ có tái lập đội hình thì cũng khó mà tránh khỏi thương vong. Đành vậy. Để ta âm thầm tiễn nó lên đường vậy.

Ta giấu nhẹm tiếng bước chân để không kích động con Runaruk, rồi từ từ tiến lại gần.

"Hử? Cẩn thận! Có ma thú ở gần đây!!"

Theodore hét lớn. Xem ra cậu ta cũng đã nhận ra khí tức của con Runaruk.

Bản thân việc đó đáng được biểu dương, nhưng 타이밍 (thời điểm) lại quá tệ.

Con Runaruk đang ẩn nấp nghe tiếng hét lớn của Theodore liền bật dậy.

『GÀÀÀÀOOOOOOOOOOO!!』

Bị kích động bởi giọng nói của Theodore, con Runaruk lao vọt ra khỏi bụi rậm. Xui xẻo thay, nó xuất hiện từ phía sau đội hình, xông thẳng về phía hàng ngũ Thánh nữ tập sự của chúng ta.

Và mục tiêu đầu tiên mà nó nhắm đến chính là người bạn đầu tiên của ta──Ha-chan.

"Nguy hiểm! Ha-chan!!"

Không còn thời gian để giữ kẽ nữa. Ta đạp mạnh xuống đất, tung người lên không trung và giáng một cú bổ rìu (Axe Kick) thẳng xuống đỉnh đầu con Runaruk đang lao đến sau lưng Ha-chan. Khuôn mặt con quái thú lõm tịt thành hình chữ U, rồi nó đổ gục xuống đất một cách hoành tráng.

"Tuyệt quá..."

Giữa lúc toàn thể bạn học và giáo quan còn đang câm nín, Theodore sững sờ buột miệng lẩm bẩm.

Ta mặc kệ mọi ánh nhìn, chạy vội đến bên Ha-chan đang mềm nhũn cả chân tay.

"Cậu không sao chứ, Ha-chan!"

"Ư, ừm. Cảm ơn cậu nhé, Ru-chan."

Nhìn sơ qua thì có vẻ không bị thương. Ta thở phào nhẹ nhõm.

"Một đòn hạ gục cả con Runaruk hạng C... Hơn nữa lại chỉ bằng một cú đá..."

Sau khi liếc nhìn cái xác của con Runaruk, Theodore chĩa một ánh mắt sắc lẹm về phía ta.

Chuyện ta sở hữu võ công thâm hậu tay không đánh giặc thì cả lớp F lẫn các lớp khác đều đã quá rõ.

Thế nhưng, Theodore – người hôm nay mới tận mắt chứng kiến sức mạnh của ta – thì khác. Thấy một Thánh nữ tập sự có thể hạ gục ma thú bằng tay không, chắc chắn cậu ta sẽ nảy sinh vô vàn nghi vấn. Huống hồ chi Theodore lại là Vương tộc.

Không biết cậu ta sẽ buông ra lời gì đây...

"Theodore... Đ-Điện hạ... Chuyện này... ừm..."

"Thưa Tiểu thư, xin hãy cho tôi biết quý danh của cô."

Theodore quỳ một gối xuống, nắm lấy tay ta.

"H-Hả? ...Tôi là Ruburu Kir Alentiri."

"Vậy, thưa cô Ruburu. Tôi xin mạn phép nhờ vả."

...Xin hãy nhận tôi làm đệ tử.

Nói rồi, Theodore dập đầu sát đất bằng toàn bộ sức lực.

"H, hả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả???"

Trước lời tỏ tình ngoài sức tưởng tượng này, ta hoàn toàn đóng băng.

◆◇◆◇◆

Vương tử Theodore xin bái người được mệnh danh là "Tà Ác" của học viện - Ruburu - làm sư phụ.

Chứng kiến cảnh tượng giật gân đó, đám học sinh không khỏi ồ lên kinh ngạc.

Giữa sự hỗn loạn ấy, có một thiếu nữ đang dùng ánh mắt lạnh lùng quan sát mọi chuyện.

Đó là Isabella Guy Fontaine.

"Ruburu Kir Alentiri... Ra vậy. Đó chính là kẻ được đồn đại là 'Tà Ác' sao..."

Thiếu nữ danh môn công tước lấy chiếc quạt che nửa miệng, phóng một ánh nhìn đầy băng giá.

◆◇◆◇◆

"Xin hãy nhận tôi làm đệ tử."

Buổi sáng──.

Vừa mở cửa phòng ký túc xá, ta đã thấy Theodore đang dập đầu quỳ lạy.

Ta khựng lại như bị ngưng đọng thời gian trong một tíc tắc, rồi theo phản xạ, đóng sầm cửa lại.

Cứ ngỡ mình đang mơ, ta he hé cửa nhìn lén ra ngoài, và quả nhiên mái tóc màu bạc pha bạch kim ấy vẫn lù lù ở đó. Không phải nhầm người, cũng chẳng phải kẻ thế thân. Đích thị là Vương tử Vương quốc Celebria - Theodore Ganof Celebria đang cắm trán xuống sàn nhà.

Mới sáng sớm tinh mơ đã phải chứng kiến màn dập đầu của Vương tử... Người bình thường chắc hẳn sẽ hoảng hốt lắm, nhưng ta thì thay vì hoảng hốt, ta chỉ thấy ngán ngẩm tột độ. Thực ra từ sau buổi diễn tập hôm nọ, ngày nào cậu ta cũng bày ra cái bộ dạng này.

Ở hành lang, ở sân trong, ở lớp học, thậm chí là ở trước cửa nhà vệ sinh... Và cả ở ký túc xá nữ nữa chứ.

Dĩ nhiên những lúc học khác lớp thì cậu ta không xuất hiện, nhưng chỉ cần ta còn ở trong khuôn viên học viện thì y như rằng Theodore sẽ bám theo ta như hình với bóng 24/24. Và thay vì cầu hôn, cậu ta liên tục nài nỉ xin làm đệ tử.

Ban đầu ta còn từ chối một cách lịch sự, nhưng sức chịu đựng của ta cũng có giới hạn.

Sau đó ta chuyển sang cảnh cáo, rồi tung những lời nhục mạ, và cuối cùng quyết định coi cậu ta như không khí. Nếu chuyện này còn tiếp diễn đến ngày mai, chắc ta sẽ không kìm được mà động tay động chân mất.

Khác với đám quý tộc ranh con, nếu ta lỡ tay tát một Vương tộc, học viện chắc chắn sẽ không ngồi yên. Nhỡ bị đuổi học, công sức ròng rã 5 năm trời thuyết phục phụ thân Tarzam của ta sẽ đổ sông đổ biển mất.

Dù biết là bất kính, nhưng ta quyết định cất bước sải qua đỉnh đầu Theodore, rồi vắt chân lên cổ chạy thục mạng dọc hành lang ký túc xá. Ngay lập tức, Theodore bám sát nút ngay phía sau ta.

"Làm ơn đi, Ruburu. Hãy nhận tôi làm đệ tử của cô."

"Điện hạ cũng dai dẳng thật đấy. Tôi đã nói là tôi không nhận đệ tử rồi cơ mà."

Ta đã từ chối thẳng thừng như vậy, thế mà Theodore vẫn cứ bám riết lấy ta mà van nài. Có vẻ như cậu ta hoàn toàn phớt lờ ánh mắt tò mò của đám học sinh đang trên đường đến trường. Ngược lại, mồ hôi lạnh của ta thì cứ túa ra ròng ròng.

"'Tà Ác' hôm nay lại dắt Điện hạ Theodore đi học kìa."

"Vậy lời đồn 'Tà Ác' dùng vũ lực thu phục Vương tử là thật sao?"

"Vương tử Theodore, tội nghiệp quá."

"Vương tử, đúng là Vương tử rồi!"

Cái câu cuối cùng thì ta chả hiểu mô tê gì, nhưng xem chừng đám học sinh đang nghĩ rằng ta đã từ chối Theodore nhưng lại biến cậu ta thành tay sai dưới trướng.

Mãi dạo gần đây, hình tượng "Tà Ác" của ta mới bắt đầu được gột rửa đôi chút, vậy mà giờ lại quay về vạch xuất phát như hồi lễ khai giảng rồi────không, thậm chí ta cảm thấy tình hình còn tồi tệ hơn.

Chắc hẳn sẽ có người bảo thà cứ nhận cậu ta làm đệ tử cho xong, nhưng không đời nào. Nếu ta thu nạp một Vương tộc làm đệ tử rồi dắt về giới thiệu với phụ thân Tarzam, thể nào ta cũng bị tống cổ khỏi học viện và ép phải kết hôn ngay lập tức cho mà xem.

"Dừng lại ở đây thôi, Điện hạ Theodore."

Người hiên ngang xuất hiện cản đường chúng ta chính là cô bạn Nerem.

Trong khi hầu hết học sinh đều giữ thái độ "không phải việc của mình" và chỉ dám đứng xem từ xa, thì chỉ có duy nhất Nerem dũng cảm đứng chắn trước mặt Theodore, chặn đường cậu ta. Tuyệt lắm, Nerem. Quả không hổ danh là người bạn tri kỷ của ta!

"Đường đường là Vương tộc mà ngài lại hèn nhát bám đuôi thế này. Ngài nên biết điều mà bỏ cuộc đi chứ ạ?"

"Đại tỷ Nerem, chào buổi sáng!"

"Hể?? Đ-Đại... tỷ...?"

Vừa xuất hiện cực kỳ ngầu, nhưng chỉ bằng một câu của Theodore, Nerem đã hoàn toàn đứng hình.

Đại tỷ cái nỗi gì, Nerem đâu phải đệ tử của ta. Là bạn bè cơ mà.

"Tôi nghe nói Đại tỷ Nerem từng giao thủ với Sư phạm Ruburu, sau đó đã tôn ngài ấy làm 'Đại ca' để thắt chặt tình thâm. Ban đầu tôi không hiểu ý nghĩa của từ 'Đại ca' là gì, nên đã cất công tìm hiểu. Và tôi ngộ ra rằng, đó là cách xưng hô dành cho một người mạnh mẽ cả về thể xác lẫn tinh thần, một người đáng để nương tựa. Đó chính là hình mẫu lý tưởng về mối quan hệ thầy trò mà tôi hằng khao khát! Nói cách khác, chữ 'Đại ca' ở đây chính là để gọi Sư phạm, đúng không!?"

H ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả ả??

Không ngờ từ đó lại mang tầng ý nghĩa sâu xa đến vậy...!

Từ lúc mới quen ta đã bị gọi như thế, ban đầu cũng hơi thắc mắc, nhưng hóa ra Nerem không coi ta là bạn, mà là coi ta là sư phụ sao!

"Không không, làm gì có chuyện đó! Xin ngài hãy bình tĩnh lại, Điện hạ Theodore. Nerem là bạn của tôi. ...Nerem, cậu cũng đừng đứng ngây ra đó nữa, mau nói gì đi chứ."

"Đại tỷ... Nghe bùi tai phết..."

"Nerem? Cậu sao vậy? Nước dãi chảy ròng ròng kìa."

"Hả? À không, cái này là────Zzzzzùtttttt... Kh, không có gì đâu ạ! T, tôi cũng đâu có thích thú gì cách gọi đó đâu!"

"N-Nerem?"

Bị sao vậy, Nerem? Không lẽ cậu lỡ ăn phải nấm độc rồi hả? Hay là bị đập đầu vào đâu rồi? Ngữ điệu thay đổi chóng mặt thế này... Nói thẳng ra thì, nghe hơi buồn nôn.

"Nh, nhưng mà, Sư p──à không, Đại tỷ Ruburu. Tên này, thu nhận làm đệ tử cũng được mà ạ? Trông hắn cũng có tiềm năng phết đấy chứ."

Nerem ơi là Nerem. Khí thế bừng bừng lúc nãy của cậu bay đi đâu mất rồi?

"Không được. Tôi không nhận đệ tử."

"Vậy thì làm bạn... Không, cho hắn làm đàn em cũng được mà ạ?"

"Đàn em thì dẹp đi, nhưng mà, ra thế. Làm bạn là một ý kiến hay đấy. Tôi cũng đang tính kiếm vài người bạn khác giới đây. Vậy thì Điện hạ Theodore. Đừng làm đệ tử nữa, ngài hãy làm bạn của tôi────"

"Tôi từ chối."

RẦM!

Tại sao? Tại sao cơ chứ? Đã cất công bám đuôi ta dai dẳng đến thế, tại sao lại từ chối? Mà lại còn ngắt lời trước khi ta kịp nói xong nữa chứ. Chẳng lẽ làm bạn với ta tồi tệ đến thế sao.

"Làm bạn thì không thể chạm đến chân lý tối thượng của sức mạnh được!"

Sao thế nhỉ. Cứ nhìn mặt Theodore là ta lại thấy sôi máu vô cớ. Tự ta nói ra thì hơi kỳ, nhưng ta vốn dĩ là một cựu Đại Ma vương cool ngầu, điềm tĩnh và đầy vẻ phong độ cơ mà.

Hơn nữa, ta cứ có cảm giác cậu ta giống ai đó. Roro chăng... Hay là Kutrif nhỉ...?

Cái cảm giác ngứa ngáy mà không gãi được này, hệt như có ai đang lấy cỏ đuôi chó cù vào tận cuống tim vậy, khó chịu vô cùng.

"Chính vì thế, Sư phạm Ruburu! Xin hãy nhận tôi làm đệ tử!!"

"Tôi đã nói là tôi không nhận đệ tử rồi màààààààààààààààààà!"

Ta vắt chân lên cổ, chạy thục mạng khỏi Theodore.

◆◇◆◇◆

Thiệt tình...

Theodore đúng là một kẻ kỳ quặc hết thuốc chữa. Thân là Vương tử mà lại đi theo học tại Học viện Thánh Clansonia. Đã là hàng hiếm thì không nói làm gì, nhưng cái gì cũng phải có chừng mực chứ.

Nhắc đến chuyện kỳ quặc──thì từ sau buổi diễn tập ngoại ô, xung quanh ta liên tục xảy ra những chuyện quái gở.

Tại Học viện Thánh Clansonia, học sinh phải thay giày đi trong nhà (Uwabaki) khi di chuyển trong các dãy phòng học. Vậy mà tủ giày của ta liên tục bị nhét đầy đinh rệp, có buổi sáng còn xuất hiện thứ gọi là "Thư nguyền rủa".

Chưa hết. Bàn học của ta bỗng dưng không cánh mà bay, hoặc bị vẽ bậy chi chít, toàn là những hiện tượng quái gở nối tiếp nhau xảy ra. Không biết kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi làm mấy trò này, nhưng chắc chắn thủ phạm cũng là một kẻ lập dị ngang ngửa Theodore.

"Hôm nay thì trong ngăn bàn của mình nhét đầy bọ. Toàn là mấy loài bị nhà nước liệt vào danh sách côn trùng gây hại, nên mình đã gom hết lại làm thức ăn cho mấy chú chim nuôi trong trường rồi."

Giờ nghỉ trưa. Trong lúc cùng Ha-chan mở hộp cơm trưa trong lớp, ta kể lại chuyện sáng nay.

"Ru-chan, mình đã định nói từ lâu rồi nhưng... Đó chẳng phải là bắt nạt sao?"

"Bắt nạt? Đó là cái gì vậy?"

Nghe giải thích thì, có vẻ đó là một hành vi bản năng của loài người.

Ra vậy. Một bầy hùa nhau chèn ép kẻ yếu sao. Thủ đoạn quả thực rất hèn hạ và đê tiện.

Những gì ta đang phải chịu đựng gần như chắc chắn là cái gọi là "bắt nạt" đó rồi.

"Chắc cũng đành chịu thôi."

"Hả? Ru-chan chấp nhận chuyện này sao?"

"Cậu giận cái gì chứ, Ha-chan. Mình là một Thánh nữ tập sự. Vẫn còn là một Thánh nữ vô cùng non nớt. Mình không biết ai đã làm, nhưng việc loại trừ một kẻ non kém như mình cũng là lẽ tự nhiên thôi."

Nói cách khác, kẻ bắt nạt ta đang gửi gắm một thông điệp. Rằng ta vẫn còn quá yếu đuối và non nớt để trở thành một Thánh nữ. Chắc chắn họ đang tạo ra những thử thách này để ta có thể vươn lên những tầm cao mới.

"Mình thấy sự lạc quan đó của Ru-chan rất tốt. Nhưng cậu không thể làm ngơ chuyện này được. Những trò này sẽ ngày càng leo thang cho xem."

Ha-chan nhướng mày, nghiêm túc cảnh cáo ta.

Những lúc Ha-chan nghiêm túc thế này, lời khuyên của cô bé rất đáng để lưu tâm.

Có thể Ha-chan cũng từng trải qua những thử thách tương tự. Hơn nữa, bỏ qua chuyện sâu bọ, ta cũng có chút bất bình với việc làm bẩn tài sản của học viện. Thư nguyền rủa thì rõ ràng là trò bịp bợm, nhưng việc phải nhặt lại đống đinh rệp hết lần này đến lần khác quả thực rất tốn sức. Ta không muốn bị cản trở việc học thêm nữa.

Hừm... Thử điều tra xem sao.

【Khứ Đồ - Guora】

Ngay khoảnh khắc ta niệm chú, thời gian trong lớp học bắt đầu tua ngược lại.

Ta đã thiết lập để chỉ có ta và Ha-chan đứng cạnh mới có thể nhìn thấy cảnh tượng này.

"Ru-chan, cái này là?"

"Đây là ma thuật nhìn lại quá khứ. Cùng xem xem hôm nay đã có chuyện gì xảy ra với bàn học của mình nhé."

Đầu tiên, ta dùng 【Khứ Đồ - Guora】 để chiếu lại cảnh lớp học vào sáng sớm. Ta đoán thủ phạm sẽ ra tay vào lúc lớp chưa có người, và y như rằng, trúng phóc. Vài học sinh lạ mặt bước vào lớp và bắt đầu nhét đầy bọ vào ngăn bàn của ta. Có ba kẻ tất cả. Không phải bạn cùng lớp. Ít nhất thì cũng chẳng có bóng dáng nào quen thuộc trong số những học sinh năm nhất từng tham gia diễn tập chung. Dựa vào màu đồng phục thì chắc chắn là học sinh khóa trên.

"Những người này..."

"Ha-chan quen họ sao?"

"Không hẳn. Nhưng mình từng thấy họ đi lại trong trường vài lần rồi."

"Họ là ai vậy, Ha-chan?"

Ha-chan nuốt nước bọt một cái, rồi cất lời.

"Chắc là, đám tùy tùng bạn bè của Tiểu thư Isabella đấy."

◆◇◆◇◆

Kết thúc chương trình học hôm nay, ta mời Ha-chan và Nerem đến nhà Alentiri. Lẽ ra ba đứa tụ tập tán gẫu sau giờ học ở trường cũng vui đấy, nhưng quanh quẩn đâu đây, Theodore đang lảng vảng tìm kiếm ta như một con ma cà rồng khát máu.

Vì ở trường không thể nào yên tĩnh nói chuyện được, nên ta đã mời hai người họ về nhà.

Trong lúc chờ món bánh pudding đặc biệt của mẹ Maril, ta đã kể cho Nerem nghe về nghi vấn bắt nạt kia.

Vừa nghe xong, Nerem đá phăng cái ghế, đứng phắt dậy với vẻ mặt bừng bừng tức giận.

"Cái này chắc chắn là do con ả Công tước tiểu thư kia đứng sau giật dây rồi!!"

"Tiểu thư Isabella sao...? Vì lý do gì chứ?"

Nerem khẳng định chắc nịch, nhưng vốn dĩ ta và cô Công tước tiểu thư kia đâu có điểm chung nào.

Lần đầu tiên ta chiêm ngưỡng bộ tóc lọn mũi khoan trứ danh của cô ta cũng là ở buổi diễn tập ngoại ô dạo trước. Thậm chí, ta còn chẳng hề hay biết cô tiểu thư ấy đang theo học tại Học viện Thánh Clansonia.

"Là ghen tuông đấy ạ."

"Ghen tuông??"

"Đại tỷ Ruburu, tỷ đang rất thân thiết với Vương tử Theodore phải không?"

"Nói là thân thiết thì không đúng, là cậu ta đơn phương bám đuôi tôi đấy chứ."

"Tỷ còn nhớ buổi diễn tập ngoại ô không? Hai người đó, trông cực kỳ tình tứ với nhau đúng không ạ."

Đúng là vậy... Isabella đã trốn học chỉ để được gặp Theodore, rồi còn lẽo đẽo theo học sinh năm nhất đi diễn tập ngoại ô. Trông họ có vẻ thân thiết, nhưng bình tĩnh nhớ lại thì, dường như chỉ có mỗi Isabella là cuồng si Theodore một cách đơn phương mà thôi.

"Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nhưng hai người họ chắc chắn đã hứa hôn rồi. Vương tử và thiên kim của một Công tước danh giá – mô-típ cặp đôi này thường thấy lắm ạ."

"Nếu đã có hôn ước, vậy thì tại sao cô ta lại phải ghen tị với tôi làm gì?"

"Ru-chan, chuyện là thế này."

Nghe Nerem giải thích, Ha-chan – nãy giờ vẫn nhiệt tình gật gù phụ họa – bỗng chốc hào hứng tuôn một tràng dài.

"Vương tử và Công tước tiểu thư đã đính hôn, và Tiểu thư Isabella thì yêu Vương tử Theodore say đắm. Thế nhưng, dạo gần đây Vương tử Theodore lại cứ chạy theo bám đuôi Ru-chan suốt, đúng không? Đứng ở vị trí của hôn thê như Tiểu thư Isabella thì bất an là chuyện đương nhiên. Chắc chắn cô ấy đang nghi ngờ Vương tử Theodore có tình cảm với Ru-chan đấy."

"Dù mang tâm hồn của một đứa trẻ 5 tuổi, nhưng Đại tỷ cũng xinh đẹp mĩ miều lắm chứ bộ."

"Nerem... Cậu đang khen tôi đấy à?"

Dĩ nhiên, ta không phải là kẻ hoàn toàn không hứng thú với ái tình, và cũng muốn có một ngày được gắn kết sâu đậm với ai đó. Thế nhưng, nếu hỏi người đó có phải là Theodore không, thì câu trả lời là "KHÔNG". Phải nói thẳng rằng, Theodore không hề lọt vào mắt xanh của ta. Những kẻ ồn ào, phiền phức kiểu đó, 1000 năm trước ta đã đụng độ không biết bao nhiêu lần rồi. Phát ngán lên được.

"Vấn đề không phải Đại tỷ nghĩ sao, mà là Tiểu thư Isabella đang nghĩ như vậy đấy ạ."

"Ra là thế sao?"

Mang bản chất của ma tộc, ta thực sự không tài nào hiểu nổi cách hành xử này của loài người.

Nếu đã có người đàn ông mình đem lòng yêu thương, thì cứ dùng sức mạnh bắt hắn phải hướng về phía mình, hoặc dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt hắn là xong. Việc lén lút bỏ đinh rệp vào tủ giày của ta, gửi thư nguyền rủa, hay thậm chí làm bẩn tài sản của học viện đúng là những hành động ngoài sức tưởng tượng.

Nếu đã chướng mắt với ta, thay vì dùng mấy mưu hèn kế bẩn, thà cứ đường đường chính chính chiến đấu mà giành lấy chẳng phải hơn sao.

Thiệt tình... Loài người sao lại là một sinh vật ưa đi đường vòng đến thế.

"Fufu... Bé Ruburu mới 5 tuổi nên chắc chưa hiểu được trái tim thiếu nữ đâu nhỉ."

Chen ngang vào cuộc hội thoại của chúng ta là Maril – mẹ ta – đang bưng một chiếc khay bước vào phòng.

Trên khay là món bánh pudding thần thánh được chia đều cho mỗi người. Dù mang tước vị Tử tước, nhưng gia đình ta lại là một gia đình quý tộc nghèo rớt mồng tơi. Chẳng có lấy một người hầu kẻ hạ, mọi việc trong nhà gần như đều do một tay Maril cáng đáng.

"Mẹ thì hiểu sao?"

"Tất nhiên rồi. Mẹ là mẹ của bé Ruburu mà lị. Cứ gọi mẹ là Chuyên gia Tình yêu Maril đi nhé."

Bà ấy vỗ ngực cái 'bịch'. Chẳng biết có đáng tin cậy không nữa...

"Nếu mình chơi thân với những bạn gái khác, Ha-chan có ghen tị không?"

"Hả! Đ, đ, đ, đ, đ, đâu có chuyện đó đâu."

Vừa bị ta hỏi vỗ mặt một câu, Ha-chan bỗng cuống quýt hẳn lên. Mặt cô bé lại đỏ bừng rồi kìa.

Lần trước ta đã kết luận là cảm cúm, nhưng biết đâu Ha-chan lại đang mắc phải một căn bệnh nan y nào đó cũng nên. Nếu là ta của ngày xưa, chắc chắn ta đã vung Hồi phục Ma thuật ra một cách đầy khí thế rồi, nhưng fufufu... Ta cũng đã trưởng thành hơn rồi đấy. Ta sẽ không hành động thô lỗ như vậy nữa. Điều quan trọng nhất là phải quan sát kỹ triệu chứng của đối phương trước.

"Ha-chan, cậu đang sốt đấy à?"

"Sốt? Đ-đâu, đâu có đâu. Cái này là────"

"Cậu ngồi yên nhé. Mình sẽ kiểm tra nhiệt độ ngay đây."

"Không, mình đã bảo là không phải rồi mà. Á!"

Ha-chan định lùi lại, kết quả là ngã ngửa cả người lẫn ghế ra sau.

"Cậu có sao không?"

"K-Không sao. Mình ổn mà."

"May quá. Vậy cậu cứ ngồi yên đó nhé. Mình sẽ kiểm tra nhiệt độ ngay đây."

"Hả? Ru-chan, trán cậu..."

"Khi tham gia phụng sự tại nhà thờ, các Thánh nữ khóa trên đã dạy mình là dùng trán thì dễ đo nhiệt độ hơn."

"Không, ý mình không phải thế. Mình bảo là mặt cậu gần quá────"

Ta áp sát trán mình vào trán Ha-chan để đo nhiệt độ.

Cảnh tượng ấy thu gọn vào tầm mắt của Nerem và Maril.

"D-Dám tấn công bạn bè ngay trước mặt mẹ ruột... Quả không hổ danh Đại tỷ Ruburu... Quá bạo dạn!"

"Chà chà. Hai đứa thân nhau thật đấy. Mẹ cũng không phản đối việc nhà mình có thêm một cô con gái nữa đâu nha."

Trong khi mặt mày Nerem tái nhợt không còn giọt máu, thì Maril lại tủm tỉm cười đầy mờ ám.

"Đây không phải lúc để cười đâu mẹ. Ha-chan đang sốt cao lắm đấy!!"

"Hohyu~~~~..."

"Cậu ấy ngất đi rồi. Nguy to!! Ha-chan, cứ yên tâm nhé. Mình sẽ niệm ma thuật hồi phục tuyệt đỉnh cho cậu ngay bây giờ."

Ta dốc toàn lực thi triển Hồi phục Ma thuật lên người Ha-chan.

Thế nhưng, phải đến sáng hôm sau Ha-chan mới tỉnh lại.

◆◇◆◇◆

Về vụ nghi án bắt nạt, ta quyết định giao phó cho Nerem điều tra. Trông bề ngoài vậy thôi chứ Nerem có mối quan hệ khá rộng. Cô ấy dường như có một mạng lưới tình báo riêng, và hứa sẽ tiện thể điều tra luôn cả thân thế của Isabella.

Cái tên Nerem này, lúc nào cũng lầm bầm mấy câu kiểu 'Không cản Isabella lại thì thế giới sẽ diệt vong mất', bắt nạt mà lại là một thứ gì đó nguy hiểm đến mức ấy sao?

Có khi nào Nerem đang hiểu lầm chuyện gì không nhỉ. Dù sao thì, chừng nào ta chưa bị tổn hại gì thực chất, ta vẫn mong mọi chuyện được giải quyết trong êm đẹp...

"Xin hỏi Tiểu thư Ruburu Kir Alentiri có ở đây không?"

Sau giờ học, người tìm đến lớp F để gặp ta không ai khác chính là Isabella.

Chẳng cần ai trong lớp phải chỉ điểm, ngay khi phát hiện ra ta, cô ta liền tiến bước, những lọn tóc mũi khoan đặc trưng đung đưa theo nhịp. Trước thái độ uy nghi của Tiểu thư Isabella, ta cũng đứng dậy để nghênh chiến. Chẳng biết thứ gì sẽ bay về phía mình đây. Là đinh rệp chăng, hay lại là thư nguyền rủa?

"Ruburu-san, cô có rảnh ghé qua nhà ta dùng trà không?"

Hửm? Ta vừa nghe nhầm sao, cô ta đang mời ta dự tiệc trà?

Đã vậy, lại còn mời đến "nhà" cô ta nữa chứ?

"Ruburu-san, cô... Đừng nói là cô đang khóc đấy nhé?"

"D-Dạ tại vì... Ngoài Ha-chan và Nerem ra, đây là lần đầu tiên tôi được một bạn trong trường mời dùng trà..."

"Hả? R-Ra là vậy sao?"

"Vâng. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được mời đến nhà người khác. Hức... Tôi vui quá..."

Nước mắt lã chã tuôn rơi, ta ngoan ngoãn đón nhận lời mời dự tiệc trà từ Isabella bằng một niềm vui sướng tột độ.

Biết đâu chừng, người này thực ra lại là một tiểu thư vô cùng tốt bụng cũng nên.

"N-Nói tóm lại, cô đồng ý rồi đúng không."

"Vâng. Rất sẵn lòng ạ!"

Ta vừa quệt nước mắt, vừa nắm lấy tay Isabella.

Sau giờ học, một mình được mời đến khu biệt thự của Công tước gia, ta được đưa vào một căn phòng.

"Ồ ồ..."

Những bức tường trắng muốt, chạm trổ vàng rực rỡ. Một chùm đèn pha lê tuyệt đẹp lủng lẳng trên trần, và tấm thảm êm ái đến mức lún cả lòng bàn chân được trải dài khắp mọi ngóc ngách căn phòng. Những chân nến và khung tranh treo trên tường cũng được dát vàng, nhưng lại không hề mang lại cảm giác phô trương, trọc phú. Thiết kế thực sự vô cùng thanh lịch, từng đường nét trang trí đều được trau chuốt tỉ mỉ. Tuy nhiên, điều đáng kinh ngạc nhất chính là độ rộng lớn của căn phòng.

"Đây là đâu vậy?"

"Là phòng riêng của ta. Mời cô ngồi."

"Đây mà là phòng riêng ư!!"

Không giấu nổi cú sốc, ta lỡ miệng hét toáng lên. Nếu đem so với Phòng Ngọc tọa của ta thì nơi này chẳng khác nào một cái tổ chim, nhưng nếu so với căn phòng riêng của ta ở nhà Alentiri hiện tại thì đúng là một trời một vực.

Đây chính là khoảng cách giai cấp sao. Thử thả mình xuống ghế sofa, ta cảm nhận được sự mềm mại tuyệt vời. Hẳn là nó được làm từ da của những con bò cái đã từng trải qua sinh nở. Dù ta thì thích loại da bò đực non hơn, nhưng thế này cũng không tệ.

Thôi, choáng ngợp trước căn phòng thế là đủ rồi.

Ta chỉ có một mình, nhưng bên kia cũng chỉ có một mình. Xung quanh cũng chẳng có vẻ gì là có đám tùy tùng rình rập. Xem ra vị Công tước tiểu thư này muốn mặt đối mặt trò chuyện với ta. Việc cô ta không cho phép Ha-chan và Nerem đi cùng cũng đã ngầm nói lên ý định đó.

Người hầu dùng những thao tác chuẩn mực, hoàn mỹ nhất để rót trà và đặt trước mặt chúng ta rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Sau khi hai bên cùng nhấp một ngụm trà, Isabella rốt cuộc cũng mở lời.

"Ruburu Kir Alentiri, ta đã nghe danh cô từ lâu. Nghe nói cô được mệnh danh là 'Tà Ác' nhỉ. Hơn nữa, cô còn thao túng cả khối năm nhất, đối xử với họ như nô lệ nữa phải không?"

"K-Khoan đã. Chuyện đó... Lùi một trăm bước, à không, một ngàn bước, tôi thừa nhận mình bị gọi là 'Tà Ác' và bị mọi người sợ hãi. Nhưng cái chuyện tôi thao túng cả khối năm nhất và coi họ như nô lệ thì hoàn toàn là một sự hiểu lầm tày trời đấy."

"Hể? K-Không phải sao? Ta nghe đồn là nếu không cúi chào cô, đầu sẽ bị thổi bay cơ mà..."

Mấy cái tin đồn sặc mùi máu me đó cô nghe từ đâu ra vậy?

Xét ở một góc độ nào đó, kẻ tung tin đồn này còn độc ác hơn cả Isabella – người bị nghi là đứng sau mấy vụ bắt nạt ta nữa.

Bị dội một gáo nước lạnh, Isabella lúng túng một hồi lâu, rồi đằng hắng một cái 'e hèm'.

"B-Bỏ qua chuyện đó đi. Hôm nay, với tư cách là một đàn chị khóa trên và là con gái nhà Công tước, ta gọi cô đến đây để ban cho cô một lời cảnh cáo."

"Cảnh cáo gì vậy ạ?"

"Ta nói thẳng nhé. Hãy ngừng ngay việc bám đuôi Điện hạ Theodore đi."

"............Hả?"

"Cô không nghe thấy sao? Vương tử đang cảm thấy phiền phức đấy!"

Cô ta đang nói cái quái gì vậy? Rõ ràng kẻ bám đuôi là cậu ta cơ mà.

Và người đang thấy phiền phức ở đây là ta mới đúng!

Rốt cuộc cô nhìn kiểu gì mà lại ra như thế hả!? Cặp mắt của vị Công tước tiểu thư này đúng là để trang trí mà, ta vô cùng bối rối, nhưng rắc rối ở chỗ là ánh mắt của Isabella lại hoàn toàn nghiêm túc. Vừa lầm bầm những từ ngữ kỳ quặc như "Mu~ mu~", cô ta vừa lườm ta cháy mặt. Tuy nhiên, từ đôi mắt trong veo ấy, ta không hề cảm nhận được bất kỳ ác ý nào như muốn qua mặt hay lừa gạt ta.

Nói cách khác, cô gái này thực sự tin sái cổ rằng ta đang bám đuôi Vương tử.

(Một cô gái sở hữu đôi mắt như vậy trên đời này hiếm lắm. Tự dưng lại thấy mến cô ta rồi đây.)

Dù mới chỉ trò chuyện được vài câu, nhưng ấn tượng ban đầu và hiện tại của ta về cô ta đã quay ngoắt 180 độ.

Ta cứ tưởng con gái nhà Công tước thì sẽ mang một hình tượng kiêu ngạo, hống hách hơn, nhưng Isabella lại chẳng hề ra vẻ ta đây. Ngược lại, ta cảm nhận được ở cô một tâm hồn thuần khiết và trong sáng hệt như Ha-chan và Nerem. Hoàn toàn không giống dáng vẻ của một kẻ đầu sỏ đứng sau những trò bắt nạt đê tiện và hèn hạ kia.

Một cô gái như thế này mới xứng đáng được giữ ở bên cạnh ta. Không biết có cách nào để trở thành bạn với Isabella không nhỉ.

"Sao cô không nói gì đi?"

"Hả? À. Xin lỗi. Tôi vừa mải suy nghĩ chút chuyện."

"Cũng được thôi. Ngay từ đầu ta đã không nghĩ cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời cảnh cáo của ta mà."

"Nghĩa là..."

"Chúng ta hãy phân cao thấp đi!"

"Phân cao thấp...?"

Diễn biến này xem ra khá đúng gu của ta đấy.

"Đúng vậy. Chúng ta sẽ lấy Điện hạ Theodore ra làm phần thưởng cho cuộc đấu này, Ruburu-san."

"Vương tử thì bỏ qua một bên đi, nhưng nếu cô đã muốn so tài thì tôi xin tiếp nhận, Tiểu thư Isabella."

"Cứ gọi Isabella là được rồi."

"Vậy thì cô cũng cứ gọi tôi là Ruburu... Thế chúng ta sẽ đấu bằng gì đây? Kiếm, giáo, ma thuật, hay tay không?"

"Ta thừa biết sức mạnh cơ bắp của cô rồi. Nên ta sẽ cược vào thứ này."

Thứ mà Isabella rút ra từ trước ngực, chính là một bộ bài Tây (Trump).

Bộ bài Tây này thực sự không phải là gu của ta.

Ta biết nó thường được dùng làm công cụ cờ bạc, và cũng rất thịnh hành trong giới ma tộc, nhưng vốn dĩ ta rất ghét cờ bạc. Cái việc vừa chơi vừa kiếm ra tiền cứ có cảm giác trụy lạc thế nào ấy, ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu ma tộc vì sa ngã vào trò này mà tan cửa nát nhà, phải ra đường ăn xin. Đã từng có lúc ta tính ban lệnh cấm luôn, nhưng lại vấp phải sự phản đối kịch liệt từ đám ma tộc.

Cũng vì lẽ đó, trong suốt thời gian làm Đại Ma vương, ta hầu như chẳng có ký ức gì về việc chơi bài Tây cả.

Ta cũng từng thử chơi Poker vài ba lần, nhưng nhanh chóng chán ngấy và bỏ cuộc.

Lý do là vì ta không thể ngồi yên một chỗ được.

Ta và Tiểu thư Isabella đã chơi đủ các thể loại: Rút bài (Baba-nuki), Ghi nhớ (Shinkei-suijaku), Đại bần dân (Daihinmin), Tốc độ (Speed), v.v.

Và kết quả là...

"101 trận, 100 trận thua, 1 trận hòa... Thua đẹp mắt thật đấy."

"Nói dối! Ta mà lại không thắng nổi lấy một ván sao!"

Áááá! Vừa hét toán lên, Isabella vừa đập tay xuống thảm, tức tối ra mặt. Cứ mỗi lần thua là cô ta lại đập bàn đập ghế, thi thoảng còn phát ra mấy tiếng hét kỳ quái, khiến đám người hầu phải lật đật chạy vào kiểm tra tình hình đến hai, ba bận.

Nói đi cũng phải nói lại, Isabella quá yếu. Cực kỳ yếu.

Đến mức thua liểng xiểng trước một tay mơ như ta. Duy nhất có một ván hòa, cũng là do trong lúc chơi Rút bài, Isabella quên cho lá Joker vào, khiến ván đấu bị hủy bỏ.

Tính ra, ta đã thắng tuyệt đối.

"Thật vô lý! Cô, không lẽ cô đang gian lận đấy chứ."

"Tôi đã nói đi nói lại rồi, hôm nay tôi mới học luật chơi bài Tây đấy. Làm gì biết trò gian lận nào. Mà quan trọng hơn, Isabella này, cô lộ hết mọi thứ trên mặt rồi kìa."

Từ trước khi bắt đầu chơi ta đã lờ mờ đoán được, nhưng Isabella quả thực là một cô gái quá đỗi ngây thơ.

Đặc biệt là với những luật chơi yêu cầu phải giữ bài trên tay, thì nhược điểm đó càng lộ rõ. Lá nào là lá Baba, lá nào là số nhỏ, chỉ cần nhìn nét mặt cô ta là biết ngay. Nếu phải chỉ ra nguyên nhân thất bại của Isabella thì chắc chắn là do điểm này. Nói một cách thô thiển, cô gái này vốn dĩ chẳng hợp với mấy trò bài bạc sát phạt.

"Một ván nữa! Chơi một ván nữa đi!"

"C-Cô vẫn còn muốn chơi tiếp sao?"

Dù là ta thì cũng bắt đầu thấy chán rồi đấy...

Mà khoan đã, tại sao ta lại phải đấu bài với Isabella nhỉ. À phải rồi. Isabella thì muốn ta tránh xa Vương tử, còn ta thì muốn làm bạn với Isabella. Nhưng giờ thì sao cũng được. Vế trước vốn dĩ là do Isabella hiểu lầm, còn vế sau thì thông qua trò chơi thẻ bài, ta đã nếm trải đủ hương vị nhân cách của cô ta đến mức phát ngán rồi. Nếm thêm nữa thì đúng là thừa thãi.

"Một ván nữa! Chỉ một ván nữa thôi. Làm ơn!"

Isabella là con gái nhà Công tước mà lại hạ mình đến nhường này.

Không chút ngần ngại cúi đầu trước một cô con gái nhà Tử tước nghèo rớt mồng tơi chỉ để gỡ gạc một ván bài.

Cái tính hiếu thắng ấy, đúng là khác xa một trời một vực với sự lộng lẫy của một tiểu thư quý tộc hàng đầu.

"Đây là ván cuối cùng đấy nhé."

"Fufu... Lần này ta nhất định sẽ đẩy cô xuống tận đáy địa ngục cho xem."

"Thua đến 100 ván rồi mà cô vẫn dám nói mấy lời đó được nhỉ."

Chiến thắng của ta là điều không thể bàn cãi, nhưng lý do ta có thể ngồi chơi liên tù tì hơn 100 ván cũng là nhờ vào sức hút khó tả của Isabella. Dường như ta đã hoàn toàn phải lòng Isabella mất rồi.

Tuy có chút ngây ngô và dễ dụ, nhưng Isabella vẫn toát lên một khí chất lộng lẫy chuẩn mực của một thiên kim Công tước. Giống như một đóa hồng kiêu sa, chỉ cần hiện diện thôi cũng đủ làm ấm lòng người đối diện. Đó chính là tài năng, là sức quyến rũ độc nhất vô nhị của Isabella Guy Fontaine.

Thế nhưng, thật đáng buồn. Đóa hoa ấy vẫn chỉ mới đâm chồi nảy lộc.

Chính vì bản thân chưa nhận thức được giá trị cốt lõi của mình, nên phần thân cây cứ bị uốn éo, ngả nghiêng hết sang trái lại sang phải.

Nếu được một người chân chính dẫn dắt, đóa hoa ấy sẽ bung nở rực rỡ, nhưng nếu bị những kẻ tâm địa xấu xa rỉ tai thì sẽ biến thành một đóa hoa độc với những chiếc gai nhọn hoắt nguy hiểm.

Có một điều ta có thể khẳng định chắc nịch, Isabella không phải là kẻ chủ mưu đứng sau những trò bắt nạt ta.

Có lẽ những kẻ làm bẩn bàn học, nhét rác rưởi vào tủ giày của ta chính là đám tùy tùng của Isabella. Nhưng đó không phải là chủ ý của cô ta. Chắp nối với những gì nghe được từ Ha-chan và những người khác, ta đoán rằng đám tùy tùng của Isabella, hoặc những kẻ lén lút ôm ấp bóng hình Vương tử đã sinh lòng đố kỵ khi thấy một kẻ khước từ Theodore như ta lại được cậu ta săn đón, nên mới ra tay hành động.

Ta dám khẳng định, Isabella sẽ không bao giờ làm ra những chuyện hèn hạ như vậy.

Nếu là cô gái này, chắc chắn cô ta sẽ trực tiếp tìm ta nói chuyện, hoặc đàng hoàng đưa ra lời thách đấu.

Sự thật đã chứng minh điều đó rồi cơ mà.

Đến nước này, ba cái trò bắt nạt nhắm vào ta cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nhưng nếu cứ để yên, đám tùy tùng kia có thể sẽ càng lúc càng lộng hành. Tự tay ta giải quyết cũng được thôi, nhưng thế thì dễ làm mất lòng nhau lắm, với lại ta cũng không muốn tiếng xấu của mình bay xa thêm nữa.

Đúng rồi. Cứ giao chuyện này cho Nerem đi. Cô ấy chắc chắn sẽ biết cách "uốn nắn" lại bọn học sinh đó một cách thỏa đáng. Còn lại thì chỉ là vấn đề của bản thân Isabella thôi.

"Isabella này."

"Chuyện gì vậy?"

"Cô thích Vương tử Theodore đúng không."

"Phụttttttttt!! Hả! Hả! Hả!! Tự dưng cô nói linh tinh cái gì vậy hả!?"

"Cô ghét cậu ta à?"

"Tất nhiên là ta vô cùng yêu chàng rồi!"

Bị ta hỏi bất ngờ, Isabella đáp lại ngay lập tức, hai má cô đỏ bừng như lửa đốt.

"Tôi nghe đồn là, hai người đã đính hôn rồi cơ mà..."

"Chuyện đó thì vẫn chưa. Nghe nói là tương lai sẽ... nhưng hiện tại phía Vương gia và Công tước gia vẫn chưa tìm được tiếng nói chung."

Mới nãy còn hưng phấn là thế, vậy mà khi nhắc đến chuyện đính hôn, giọng điệu của cô bỗng chùng hẳn xuống. Cuộc hôn nhân này đang gặp trắc trở sao.

"Có vấn đề gì sao?"

"Dù có kể cho cô nghe thì cũng chỉ biến thành trò cười cho giới thượng lưu mà thôi."

"Rất tiếc, tôi chẳng có duyên gì với mấy cái chốn đó cả. Đây. Tôi tới trắng rồi nhé."

Ta ném hai lá bài cùng số xuống bàn. Vậy là ta giành chiến thắng thứ 101 và 1 trận hòa.

Isabella nghẹn họng "Ư" một tiếng, cuối cùng cũng chịu buông xuôi.

Bản thân cô ấy, có lẽ cũng đang rất cần một người để dốc bầu tâm sự.

"Có lẽ ta đã bị ngài Theodore ghét bỏ mất rồi."

"Tại sao cô lại nghĩ vậy?"

"Lúc diễn tập ngoại ô, cô cũng ở đó mà đúng không. Sau chuyện đó, Vương tử đã nói với ta thế này."

『Isabella, cô có thể tránh xa tôi một thời gian được không?』

『T-Tại sao ngài lại nói vậy... Khó khăn lắm ngài Theodore mới trở lại học viện, thiếp đã rất mong chờ được cùng ngài tới trường cơ mà. Không lẽ ngài đã ghét thiếp rồi sao? Hay là ngài đã có người trong mộng...』

『Không phải vậy. Tôi thích cô. ...Nhưng, với tư cách là một người đàn ông sánh bước cùng Isabella Guy Fontaine, tôi vẫn chưa xứng đáng.』

『Đó là vì Vương tử là người của Vương tộc...』

『Không phải chuyện đó. Cứ đà này, tôi không thể bảo vệ được cô.』

『Ý ngài là chuyện xảy ra một năm trước sao? Chẳng phải chuyện đó đã qua rồi sao.』

『Không, là do tôi không thể tha thứ cho chính bản thân mình. Hãy hiểu cho tôi, Isabella.』

Kể từ đó, Isabella đã năm lần bảy lượt cố gắng tiếp cận Theodore, nhưng đều bị cậu ta làm ngơ. Đang trong lúc buồn bực, lại nghe đám tùy tùng kháo nhau rằng 『Dạo này Ruburu Kir Alentiri cứ bám riết lấy Vương tử』, bảo sao cô ta không đứng ngồi không yên cho được.

"Chuyện một năm trước là sao?"

"Chuyện xảy ra ngay sau khi chúng ta nhập học. Lúc đó, ta suýt nữa thì bị một Hiệp sĩ Thánh tập sự hành hung. Tên hắn là Vermilia Zam Florentia. Nghe nói dạo gần đây hắn đã đi học lại, cô có biết không?"

Cái tên nghe quen quen nhỉ. Mình đã gặp ở đâu rồi ta...

Tệ thật. Dạo này trí nhớ của ta hay lú lẫn quá. Dù chưa đến tuổi già lẩm cẩm, với lại ta mới có 5 tuổi thôi mà.

"Lúc đó, người đã đứng ra cứu ta chính là ngài Theodore. Nhưng chỉ vì bảo vệ ta mà ngài ấy đã bị thương nặng. Kết cục là phải nghỉ học một thời gian dài."

Dù không hiểu được trái tim thiếu nữ, nhưng ta vốn dĩ cũng từng là một gã đàn ông. Tuy là con người, nhưng ta cũng lờ mờ đoán được những suy nghĩ của một gã đàn ông là như thế nào.

Nói thẳng ra là, Theodore cảm thấy xấu hổ với chính mình. Cậu ta không cam tâm khi phải nhận lấy thất bại ngay trước mặt người con gái mình yêu.

"Ta và ngài Theodore đã quen biết nhau từ khi còn nhỏ. Vì vậy ta cứ nghĩ mình hiểu rõ về Vương tử. Nhưng bây giờ ngài Theodore đang nghĩ gì, ta hoàn toàn mù tịt..."

Bàn tay cầm lá Joker của Isabella khẽ run rẩy.

Đôi mắt cô ướt đẫm, như chực trào nước mắt.

"Đàn ông không hiểu được trái tim thiếu nữ thế nào, thì phụ nữ cũng chẳng thể nào thấu hiểu được tâm tư của đàn ông đâu."

"Ruburu thì hiểu sao?"

"Ít ra là hơn cô... Nhưng mà quan trọng hơn, Isabella này, cô phải tự tin lên chứ."

"Tự tin...?"

"Tự tin rằng cô đang được Vương tử Theodore yêu say đắm ấy."

"Hể...! N-N-N-N-N-Nhưng mà, ta đang bị ngài Theodore cấm cửa cơ mà. Làm sao mà tự tin cho nổi..."

"Vậy thì để tôi chứng minh cho cô thấy."

"Mặt cô trông đáng sợ quá đấy. Cô đang mưu tính chuyện gì vậy?"

"Fufu... Mưu tính chứ sao không."

Một chiến dịch tình yêu vĩ đại... nhằm hàn gắn lại sợi dây liên kết giữa hai người họ...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!