Chương 4
"Chào buổi sáng, mọi người."
Ngay khi ta vừa bước vào lớp và cất lời chào, đám bạn cùng lớp F đã đồng thanh đáp lại bằng một tràng chào hỏi đầy khí thế: "Chào buổi sáng, Đại tỷ".
Một ngày bình thường như bao ngày. So với cái không khí ảm đạm như đưa đám hồi sau Lễ Khai giảng thì đúng là một trời một vực.
Cơ mà, hôm nay đám bạn cùng lớp có vẻ phấn khích lạ thường thì phải.
Cả phòng học ngập tràn trong một bầu không khí rộn rã, náo nức, khiến tự dưng ta cũng cảm thấy vui lây.
"Hôm nay có chuyện gì mà mọi người trông vui vẻ thế?"
"Chắc là do tiết học về Sử ma (Tsukaima) sắp tới đó."
Sử ma là những sinh vật như thú vật, ma thú, hay thậm chí là tinh linh... được các sinh mệnh có trí tuệ khác ký kết khế ước và sai sử. Bất cứ ai có khả năng sử dụng ma thuật đều được phép sở hữu Sử ma. Không chỉ riêng nhân loại, mà cả Elf, ma tộc, hay thậm chí là những ma thú biết sử dụng ma thuật cũng có thể sai khiến Sử ma.
Mỗi Sử ma đều sở hữu một năng lực đặc thù riêng, đảm nhận vai trò hỗ trợ cho chủ nhân. Nói cách khác, chúng chính là những người cộng sự.
Ngày xưa, ta cũng từng tự mình băng rừng lội suối để lùng sục những loài dã thú hay tinh linh phù hợp để lập khế ước, nhưng nghe nói dạo gần đây, việc thuần hóa những loài thú đã được lai tạo chuyên dụng làm Sử ma mới là xu hướng thịnh hành.
Tại Học viện Thánh Clansonia, chỉ có các Thánh nữ tập sự mới được phép sai sử. Khác với Hiệp sĩ Thánh hay Thần quan, Thánh nữ không có năng lực tấn công trực tiếp, nên Sử ma chính là phương tiện tấn công và tấm khiên phòng ngự tuyệt vời nhất dành cho họ.
"Ra là vậy. Thảo nào mọi người lại háo hức đến thế."
"Ru-chan không mong chờ sao?"
"Mình thì ừm..."
Thời còn là Đại Ma vương, ta cũng từng có Sử ma. Không phải là vài ngàn con lẻ tẻ, mà số lượng phải tính bằng đơn vị hàng trăm triệu.
Ta từng chạm đến đỉnh cao của vô số loại thuật lý, từ kiếm thuật, thương thuật cho đến quyền cước. Dĩ nhiên, Sử Dịch Thuật (Thuật sai sử) cũng là một trong những sở trường của ta.
Một khi đã đam mê Sử Dịch Thuật thì rắc rối lắm. Việc sưu tập trọn bộ các loài động vật, ma thú hay tinh linh thông thường chỉ mới là bước khởi động. Tiếp đến là những loài côn trùng quý hiếm, vi sinh vật, hay thậm chí là những sinh vật sống ở vùng biển sâu thẳm nơi con người chưa từng đặt chân tới. Cuối cùng, ham muốn sở hữu tất thảy mọi sinh vật sống trên cõi đời này sẽ nuốt chửng lấy ta. Nó là một loại thuật lý mang tính gây nghiện hệt như ma túy vậy.
"Trong số đó, việc thu phục 'Pink Jelly' (Thạch Hồng) là tốn sức nhất. Phải dùng một loại ma đạo cụ đặc biệt có tên là 'Alarm' (Báo động) thì mới gọi nó đến được. Mà để chế tạo ra cái ma đạo cụ đó, lại phải đích thân đi lấy sừng của loài quái vật hiếm 'Xe bò rắc sao' (Hoshikuzu no Gyuusha) - thứ chỉ xuất hiện duy nhất vào ngày mùng 7 tháng 7 hàng năm, làm nguyên liệu cơ."
"Ahahaha... Nghe vất vả thật đấy (Dù chả hiểu cậu đang nói gì, nhưng Ru-chan siêu quá!)"
"Trò chuyện đến đây thôi. Tiết học bắt đầu rồi."
Giáo quan bước vào lớp. Dưới nách kẹp một chiếc hộp trông khá lạ mắt.
Bên trong chiếc hộp bán trong suốt ấy, có vẻ như là những quả trứng. Chắc hẳn là trứng của Sử ma.
"Bây giờ tôi sẽ phát cho mỗi em một quả trứng. Sau khi nhận, các em phải giữ nó khư khư bên mình suốt ba ngày ba đêm. Xin lưu ý trước, các em không cần phải ấp nó đâu. Nhưng thời điểm trứng nở lại hoàn toàn phụ thuộc vào Sử dịch thú (Thú sai sử) bên trong. Nếu không giữ nó ở bên cạnh, rất có thể nó sẽ không công nhận các em là chủ nhân đâu. Vì vậy, trong ba ngày tới, tuyệt đối không được rời xa nó. Nhớ kỹ chưa."
"Thưa giáo quan, em có một câu hỏi ạ. Lúc đi tắm cũng phải mang theo sao?"
"Lớp vỏ của chúng chịu nhiệt rất tốt, nên dù có mang vào bồn tắm cũng không bị chảy hay nứt vỡ đâu. Tuy nhiên, nếu sinh vật bên trong là loài sợ nhiệt, thì trong một vài trường hợp hiếm hoi, chúng có thể bị chết ngạt. Tốt nhất là không nên mang vào bồn tắm quá lâu."
Cả lớp chăm chú nuốt từng lời dặn dò của giáo quan. Chắc hẳn ai nấy đều vô cùng hứng thú với Sử ma. Khác hẳn với những tiết lý thuyết khô khan thường ngày, hàng loạt câu hỏi liên tiếp được đưa ra.
Không khí náo nhiệt thật đấy. Nào, để ta cũng hỏi thử một câu xem sao.
"Thưa giáo quan, em có một câu hỏi."
"Trò Tà... E hèm! Trò Ruburu, em cứ hỏi."
"Ngày mai em có lịch đấu tập với 5 con Hellkite (Hỏa Long), không biết vỏ trứng có chịu nổi ngọn lửa của bọn chúng không ạ?"
Câu hỏi của ta khiến cả phòng học lớp F rơi vào tĩnh lặng.
"(Tà Ác... à không, Ruburu-san đang đấu tập với Hellkite á?)"
"(Hellkite là một trong những loài mạnh nhất thuộc chủng rồng đấy!!)"
"(Không lẽ cậu ta còn định mạnh thêm nữa... Không, định trở nên Tà Ác hơn nữa sao!?)"
Đám bạn cùng lớp đang xì xầm bàn tán gì đó, nhưng ta lại chẳng nghe rõ nội dung.
Câu hỏi của ta bộ kỳ quặc lắm sao. Hay là thay vì Hellkite, ta nên lấy Hắc Long Garamite làm ví dụ nhỉ?
Giáo quan nở nụ cười gượng gạo, rồi từ tốn giải đáp thắc mắc của ta.
"Hellkite là loài sử dụng hỏa công, nên nếu trúng trực diện Hơi thở (Breath) của chúng, sinh vật bên trong trứng rất có thể sẽ bỏ mạng đấy."
"Vậy em phải làm sao ạ?"
"Thì... chỉ còn cách bỏ chạy hoặc né tránh thôi."
Ta cẩn thận ghi chép lại lời vàng ngọc của giáo quan vào vở.
Ta cũng từng nghĩ đến việc né tránh, nhưng không ngờ lại nhận được cả lời khuyên là nên bỏ chạy nữa. Đúng là giáo quan có khác.
Giờ hỏi đáp kết thúc, cuối cùng thì những quả trứng cũng được phát xuống. Trông bề ngoài chẳng có gì đặc biệt, chỉ to hơn trứng gà một chút. Thế nhưng, khi cầm trên tay một lúc, một cảm giác kỳ lạ chợt len lỏi trong ta.
Đối với một kẻ đã đạt đến cảnh giới tối thượng của Sử Dịch Thuật như ta, trứng Sử ma chẳng có gì là hiếm lạ. Cứ ngỡ bản thân sẽ chẳng mảy may hứng thú, nhưng khi tự tay nâng niu nó thế này, ta bỗng có cảm giác như mình đang thực sự trở thành một người mẹ vậy.
Đây chính là thứ gọi là "tình mẫu tử" sao.
Nghĩ kỹ lại, đây cũng là lần đầu tiên ta tự mình ấp trứng nở ra Sử ma.
Dần dà, ta đâm ra mong ngóng sinh linh sắp chào đời này.
"Nhớ ngoan ngoãn chui ra nhé."
Ta trìu mến cọ má vào quả trứng vừa được nhận.
◆◇◆◇◆
Buổi chiều ngày nhận được trứng. Ta được Isabella mời đi uống trà.
Địa điểm không phải là ở dinh thự Công tước, mà là tại Salon (Phòng sinh hoạt chung) nằm ngay trong khuôn viên Học viện Thánh Clansonia.
Dù trên danh nghĩa là mọi học sinh đều có quyền sử dụng, nhưng thực tế nơi đây lại biến thành chốn tụ tập độc quyền của các thiên kim quý tộc.
Vì hôm nay ta có khoảng 100 câu hỏi trong giờ học cần giáo quan giải đáp, nên ra về hơi muộn.
"Chắc Ha-chan và Nerem đã đến đó trước rồi."
Khi vừa bước tới trước Salon, ta thấy một đám đông đang tụ tập.
Nhìn kỹ lại, Ha-chan và Nerem đang bị vài cô nàng Thánh nữ tập sự bao vây.
Chỉ nhìn cách họ bới tóc và những món trang sức đắt tiền trên người, cũng đủ biết đây là những tiểu thư xuất thân từ các gia tộc có tước vị cao.
"Nơi đây là chốn nghỉ ngơi dành riêng cho những người có dòng dõi danh giá."
"Cô là bình dân phải không?"
"Bình dân thì mau cút về cái quán bar nặc mùi đàn ông mồ hôi dưới khu ổ chuột mà uống sữa đi."
"Thứ lỗi nhé. Bọn ta không muốn những kẻ bần tiện như các cô đặt chân vào đây làm ô uế nơi này."
Có vẻ như chúng đang lấy cớ Ha-chan là dân thường để cản đường không cho vào.
Salon này đáng lý ra là không gian chung cho tất cả học sinh. Làm gì có chuyện nó là lãnh địa riêng của tầng lớp đặc quyền. Nếu chỉ muốn tụ tập hú hí với nhau, thì những kẻ như bọn chúng thiếu gì cơ hội ở các buổi tiệc tùng giới thượng lưu, cớ sao lại phải chiếm dụng cái Salon của học viện...
"Dừng lại đi! Trứng sẽ vỡ mất!"
"Chị Hai Hartley! Chị không sao chứ? ...Khốn kiếp! Nếu không vì quả trứng này, thì tao đã đập tụi mày ra bã rồi."
Ra là vậy. Cả hai đang cố bảo vệ quả trứng.
Ngay cả bên hông ta lúc này cũng đang lủng lẳng một túi giữ ấm chứa quả trứng bên trong.
Chỉ một chấn động nhỏ cũng có thể làm vỏ trứng nứt vỡ, nên chúng ta không thể phản ứng quá mạnh bạo được.
Đang lúc ta còn mải tính kế, một giọng nói bất chợt cất lên từ phía trước Salon.
"Nếu các người gọi bình dân là bần tiện, thì trong mắt ta, các người cũng chỉ là những thứ rác rưởi hạ đẳng mà thôi."
"Hơn nữa, tâm hồn của các cô lại vô cùng nhơ nhuốc. Vậy thì, ai mới là kẻ xứng đáng sử dụng Salon này. Thiết nghĩ chẳng cần phải so sánh cũng đã rõ mười mươi rồi."
Người vừa xen vào cuộc cãi vã trước Salon chính là Isabella và Theo.
Họ hiên ngang rẽ đám đông tiểu thư, sừng sững chắn trước mặt bảo vệ Ha-chan và Nerem. Màn ra sân của Công tước tiểu thư và người của Vương tộc. Cục diện lập tức đảo chiều, cái thái độ hống hách ban nãy của đám tiểu thư kia bay biến đi đâu mất, thay vào đó là những khuôn mặt khúm núm, hèn mọn, rối rít cầu xin sự tha thứ từ Isabella.
"I, Tiểu thư Isabella. Chuyện này là..."
"Chúng thần chỉ muốn biến Salon thành một nơi thoải mái hơn thôi ạ."
"Xin Vương tử hãy bớt giận."
"Làm gì có chuyện tâm hồn chúng thần lại nhơ nhuốc cơ chứ."
Bọn chúng thi nhau lấp liếm, hệt như đàn chim non há mỏ đòi ăn, hoàn toàn không có lấy một chút ăn năn hối lỗi nào dù đã bị hai người họ cảnh cáo. Chao ôi... Phải chăng chính cái mác địa vị đã biến con người ta thành những kẻ ngu muội đến nhường này. So với bọn chúng, linh hồn của Isabella và Theo mới rực rỡ và chói lóa làm sao. Bản thân tố chất của hai người họ đã đành, sự giáo dục từ gia đình chắc hẳn cũng vô cùng tuyệt vời.
"Một nơi thoải mái sao. Vậy thì, chính các người – những kẻ đang làm đảo lộn tâm trí ta – mới là những kẻ nên rời khỏi đây mới phải chứ nhỉ?"
Nụ cười mỉm của Isabella toát lên một vẻ lạnh lùng tuyệt đối, đan xen giữa sự thù địch và nỗi thương hại.
Sự khinh miệt được tôi luyện qua vô số các buổi tiệc tùng thượng lưu, cộng thêm uy quyền của gia tộc Công tước, dường như đã phát huy sức mạnh tối đa lên đám tiểu thư kia. Những kẻ vừa nãy còn buông lời lẽ xấc xược trước mặt nhóm Ha-chan, giờ đây chỉ biết ré lên sợ hãi rồi chạy toán loạn như bầy nhện vỡ tổ.
Xem ra chẳng cần đến tay ta can thiệp rồi.
Cơ mà, ta cứ ngỡ Isabella là một cô gái thuần khiết, ngây thơ, không ngờ cũng có lúc cô ấy lại bộc lộ ra khuôn mặt như vậy.
Hẳn đó là nghệ thuật sống sót chốn quan trường mà cô ấy buộc phải học, nhưng quả thực, đó là một màn phản kích vô cùng đã mắt.
"Thật tình... Cứ nhìn những kẻ như vậy, ta lại thấy xấu hổ thay cho giới quý tộc."
"Cảm ơn chị nhiều lắm, Tiểu thư Isabella."
"Tiểu thư Isabella nghe xa lạ quá. Cứ gọi bổng nương là Isabella thôi, Chị Hai Hartley."
"Hả?"
Ha-chan đứng hình trước biệt danh kỳ quái vừa thốt ra từ miệng Isabella.
Mà đâu chỉ có mỗi Isabella.
"Chị Hai Hartley! Chị không sao chứ ạ!!"
"Đến cả Vương tử Theodore cũng!?"
Theo vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chùng gối, hạ thấp trọng tâm và cúi gập đầu.
Và người khen ngợi tư thế đó, không ai khác chính là Nerem.
"Hai đứa làm tốt lắm. Cứ dẹp loạn theo phong cách đó cho tao."
"'Cảm tạ lời khen của Đại tỷ Nerem!'"
Cái tên Nerem này, dám qua mặt ta, từ lúc nào đã kết bè kết phái với hai người họ vậy.
Không, gọi là kết bè kết phái thì chưa chuẩn, nói trắng ra là đang thu nạp đàn em thì đúng hơn?
Mà khoan, cách chào hỏi lại quay về kiểu cũ rồi kìa.
Chẳng phải hai người họ đã được "trả lại nguyên trạng" rồi sao!?
"N-Nè, Nerem-chan. Sao cậu lại bắt hai người họ gọi mình như thế."
"Chị Hai Hartley, đây cũng là một phương pháp giáo dục cần thiết ạ. Việc dùng thân phận để chèn ép người khác là sai trái, nhưng thái độ với bề trên thì vẫn phải rạch ròi đâu ra đấy."
Nerem hoàn toàn không có vẻ gì là ăn năn hối lỗi.
Ngược lại, cô nàng còn tỏa ra một vầng hào quang như thể mình đang hành thiện tích đức vậy.
"Chị Hai Hartley, chị không cần bận tâm đến thiếp đâu."
"Đúng vậy, Chị Hai Hartley xin đừng bận lòng. Em nghe đồn Chị Hai là đại đệ tử ruột của Đại tỷ Ruburu. Vậy thì đối với em, chị chính là Sư tỷ rồi còn gì."
Isabella và Theo vô cùng hào hứng, tranh nhau đưa tay ra đòi bắt tay với Ha-chan.
Dù chẳng hiểu mô tê gì về cái mớ logic lằng nhằng đó, nhưng tóm lại là họ muốn kết bạn với Ha-chan. Isabella và nhóm Theo đã đứng ra giải vây cho nhóm Ha-chan lúc hoạn nạn. Họ tuyệt nhiên không có ý định trêu đùa hay giễu cợt Ha-chan.
"A. Ru-chan!"
"Để mọi người phải đợi lâu rồi. Xem ra Isabella và Theo cũng đã thân thiết với nhau hơn rồi nhỉ."
"Ư, ừm. Nhưng mà, Nerem-chan thì không nói làm gì, chứ Công tước tiểu thư như Isabella và Vương tử Theodore mà lại gọi mình là 'Chị Hai' thì dễ bị người ta hiểu lầm lắm. Ru-chan, cậu nhắc nhở họ giùm mình với."
"Đó chỉ là cách họ thể hiện tình cảm thân thiết thôi mà. Nhưng đúng là dễ gây hiểu lầm thật. Hai người này, lúc có mặt người ngoài thì hãy nói chuyện bình thường nhé."
"Rõ rồi thưa Đại tỷ Ruburu."
"Chúng em xin tuân lệnh, thưa Đại tỷ Ruburu."
Cả hai cúi gập người theo đúng "luật giang hồ".
Nhân tiện, mấy người đổi luôn cách xưng hô với ta có được không.
◆◇◆◇◆
Thường ngày, Salon luôn ồn ào bởi tiếng cười đùa ríu rít của các thiên kim quý tộc, nhưng riêng hôm nay lại vắng hoe lạ thường. Có lẽ một phần là do hệ lụy từ vụ xô xát lúc nãy, nhưng nguyên nhân chính khiến khách khứa bỏ chạy tán loạn là vì sự xuất hiện của 'Tà Ác' là ta đây. Trước thái độ đó của đám quý tộc, Isabella tỏ ra khá bất bình, nhưng trà và bánh ngọt vẫn được dọn lên không chút trở ngại.
『Ồ ồ!!』
Bộ ấm chén làm bằng sứ xương tinh xảo đã là tuyệt phẩm rồi, nhưng thứ khiến ta phải trầm trồ kinh ngạc chính là chiếc khay tầng (Tea stand) đựng bánh.
Chiếc khay cao chạm đến trần nhà, nghe đâu là hàng đặt làm riêng với thiết kế lên tới tận 10 tầng.
Trên đó bày biện đủ loại bánh kẹo thượng hạng, lấp lánh rực rỡ như những viên báu vật.
"Có cả món bánh pudding yêu thích của mình nữa kìa!"
Nhìn bộ dạng thần thánh của chúng, ta không khỏi say đắm. Vừa thèm thuồng muốn ăn ngay, lại vừa muốn cứ ngồi ngắm mãi không thôi. Ta có chút do dự không biết nên ăn hay đừng.
"Mấy món này, thực sự là dành cho mình sao?"
"Dĩ nhiên rồi, Chị Ha... à không, Hartley-san. Chính thiếp là người đã mời cô mà. Xin cô cứ thong thả thưởng thức."
Isabella nhã nhặn mời ta dùng pudding. Không thể cưỡng lại cơn thèm thuồng thêm được nữa, ta lập tức xắn tay vào việc.
Haa~~~~n! Ngon tuyệt cú mèo. Vị ngọt được gia giảm tinh tế hơn hẳn loại Maril hay làm, nhưng lại không hề có cảm giác nhạt nhẽo hay thiếu thốn hương vị. Kết cấu bánh vô cùng mịn màng, hòa quyện cùng lớp xốt caramel rang cháy cạnh thơm lừng. Bề ngoài trông giống hệt pudding của Maril, nhưng hương vị bên trong lại nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Chắc chắn họ đã vô cùng khắt khe trong khâu lựa chọn nguyên liệu.
Cứ thế, chúng ta vừa đắm chìm trong thế giới đồ ngọt, vừa rôm rả trò chuyện.
Câu chuyện cuối cùng cũng xoay quanh những quả trứng đang lủng lẳng bên hông mỗi người.
"Là trứng Sử ma nhỉ. Đến mùa rồi sao. Nhớ lại hồi đó thật đấy."
"Isabella đang dùng Sử ma loại nào vậy?"
Nói ra có vẻ hơi thất lễ, nhưng Isabella chính là đàn chị của chúng ta.
Lẽ dĩ nhiên, cô ấy đã sở hữu Sử ma từ lâu, nhưng nãy giờ ta chẳng thấy bóng dáng của nó đâu cả.
"Thiếp thường để bé ấy ở trạng thái linh thể. Ra đây đi, Holy."
Nghe tiếng gọi của Isabella, một sinh vật bé nhỏ với đôi cánh tựa loài bướm xuất hiện đậu trên vai trái của cô.
Đôi mắt đen láy, làn da trắng như tuyết. Khoác trên mình chiếc váy liền màu vàng trông như một bông hoa thủy tiên lộn ngược.
"Là Yêu tinh (Fairy) nhỉ."
"Yêu tinh!"
"Đỉnh quá! Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy tận mắt đấy!"
Ta vừa dứt lời, Ha-chan và Nerem lập tức bật dậy vì phấn khích.
Yêu tinh vốn mang bản tính vô cùng cảnh giác, hiếm khi nào chịu hiện hình trước mắt con người. Việc thu phục chúng làm Sử ma lại càng là một thử thách gian nan gấp bội. Sở dĩ hai người họ ngạc nhiên đến vậy, là vì loài Yêu tinh vô cùng nhạy cảm, để duy trì mối liên kết với chúng là một điều cực kỳ khó khăn. Đừng nói đến chuyện ăn uống hay tập luyện, chỉ cần lơ là trong việc chăm sóc tinh thần, chúng cũng có thể dễ dàng lìa đời.
Nhìn bề ngoài, Yêu tinh của Isabella trông vô cùng khỏe mạnh. Chắc hẳn phần lớn là do sự tương thích giữa hai người rất tốt, nhưng cũng không loại trừ khả năng cô ấy đang được một Tamer (Người thuần thú) hay Breeder (Người nuôi thú) đại tài nào đó hậu thuẫn tư vấn.
"Đáng yêu quá đi mất. Bé này có biệt tài gì vậy?"
Dù sao thì nó cũng là Sử ma của một Thánh nữ. Việc nó sở hữu một hay hai kỹ năng đặc biệt nào đó cũng là chuyện bình thường. Có thể là điều khiển ma thuật thuộc tính Phong hoặc Thủy, hay là kỹ năng niệm lực di chuyển đồ vật chẳng hạn. Mọi thứ đều được thiết lập nhằm bảo vệ Thánh nữ - chủ nhân của chúng.
"Cô hỏi đúng trọng tâm rồi đấy. Bé này có một biệt tài cực kỳ đặc biệt. Bé ấy có thể tự phát sáng."
"Phát sáng!?"
"Holy, Tỏa sáng đi."
Isabella liền ra lệnh cho Yêu tinh của mình thực hiện thử.
Holy đáp lời "Vâng!" với gương mặt ửng hồng, rồi bắt đầu vận ma lực. Dần dần, cơ thể nhỏ bé của cô phát ra ánh sáng, soi rọi khắp Salon. Đó không phải là thứ ánh sáng chói lòa có thể dùng để làm lóa mắt kẻ thù. Nếu phải miêu tả, thì đó là một luồng sáng dịu nhẹ, tỏa ra một lượng ánh sáng hoàn hảo nhất để đọc sách vào ban đêm.
"Thấy sao, ánh sáng này thế nào. Có phải là ánh sáng hoàn hảo nhất để đọc sách không nào."
"Thì đúng là vậy, nhưng câu đó vừa nãy tôi mới nói rồi mà."
Ta không kiềm được đành phải lên tiếng bắt bẻ.
"Đây là năng lực của một Yêu tinh quý hiếm sao... Nó không còn năng lực nào khác à?"
"Năng lực khác sao? Để xem nào. Chắc là hát hay chăng?"
"Hát có giúp buff (tăng cường sức mạnh) gì không?"
"Buff? Hát thì chỉ là hát thôi chứ."
Ồ, ra vậy. Ta đã mường tượng ra từ trước, nhưng có vẻ như con Yêu tinh này ngoài cái mã ngoài đáng yêu ra, thì độ hữu dụng thực chiến của nó khá là đáng thất vọng.
Đáng lẽ Sử ma phải sở hữu một kỹ năng đặc biệt nào đó để bảo vệ chủ nhân chứ... Nhưng nghĩ lại, Isabella đã có Theo làm 'Hiệp sĩ' (Knight) rồi. Có lẽ thế là quá đủ để phòng ngự rồi. Hơn nữa, dù thực lực có phần đáng tiếc, nhưng mối quan hệ giữa Isabella và Holy lại vô cùng khăng khít.
Isabella ôm trọn Holy – sinh vật chỉ to cỡ lòng bàn tay – vào lòng, rồi áp má mình cọ cọ âu yếm.
Về phần Holy, cô bé cũng không hề tỏ ra khó chịu, mà ngược lại còn đón nhận cái ôm nồng nhiệt của chủ nhân với vẻ mặt đầy rạng rỡ.
"Isabella-san và Holy-san thân thiết với nhau quá, thích thật đấy."
"Vâng. Cứ như thiếp và Hartley-chan vậy đó."
Ngắm nhìn Sử ma của người khác thế này, sự khao khát trong ta lại càng rực cháy.
Bao giờ thì Sử ma của ta mới chịu chui ra đây.
Đêm đó, ta mang theo niềm mong mỏi ấy đi vào giấc ngủ với quả trứng ôm trọn trong vòng tay.
◆◇◆◇◆
ĐÙÙÙÙNNNNNNGGGGGGGGG!!
Sáng bảnh mắt, ta bị đánh thức một cách thô bạo bởi một âm thanh hệt như tiếng pháo nổ.
Ta dụi dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, nhưng cảnh tượng trước mắt lại có chút gì đó sai sai. Giường ngủ của ta vốn được đặt sát tường, nhưng chẳng hiểu sao bức tường đó lại không cánh mà bay, nhường chỗ cho khung cảnh đồng quê yên bình của Lãnh địa Alentiri buổi sớm mai.
Nửa tỉnh nửa mê tưởng mình đang nằm mơ, ta lại dụi mắt thêm lần nữa. Làn gió đầu hè se lạnh mơn man da thịt trên cánh tay trần của ta.
"Không phải là mơ!"
Ta bật dậy như lò xo. Đập vào mắt ta là hình ảnh ngôi nhà thân yêu đã bị sập mất một nửa, cùng với một quả trứng khổng lồ.
"C, c, c──────"
"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀÀÀÀÀÀÀY!!"
Dưới tầng trệt, phụ thân Tarzam của ta đang ôm đầu rên rỉ: "Oh my god!".
Đứng cạnh ông là Maril với chiếc mũ ngủ trên đầu, đang nghiêng đầu thốt lên: "Chà chà".
Có vẻ như sức nặng của quả trứng đã đánh sập luôn sàn nhà. Tuy Tarzam và Maril vẫn bình an vô sự, nhưng gần như toàn bộ sàn tầng hai của dinh thự đã bị xuyên thủng một mảng lớn.
"May quá. Hai người không sao là tốt rồi."
"Không sao cái đầu con! Ruburu, lại là trò của con đấy hả!! Bước xuống đây, ta phải dạy dỗ con một trận mới được."
"Oan uổng quá! Con mới là người cần phải hỏi đây này, thưa phụ thân."
Dù là một cựu Đại Ma vương, sự việc kinh thiên động địa này cũng khiến ta không khỏi sửng sốt. Quả trứng Sử ma mà ta mới nhận ngày hôm qua, chỉ sau một đêm đã phình to đến kích cỡ nhường này cơ mà.
Chuyện sửa chữa lại dinh thự bằng ma thuật thì đơn giản thôi, nhưng vấn đề là quả trứng này thì phải xử lý thế nào đây.
Giáo quan đã căn dặn là phải giữ nó khư khư bên mình, nhưng mà, chậc chậc.
◆◇◆◇◆
"M, may quá, vẫn kịp...!"
Phù... Cuối cùng cũng lết tới được Học viện Thánh Clansonia.
Chỉ vì bài thuyết giáo lê thê của Tarzam mà ta suýt chút nữa thì đến muộn.
Thật tình, phụ thân ta đúng là hết thuốc chữa. Đã có tuổi rồi mà năm nào thời gian cằn nhằn cũng tăng lên gấp bội. Nếu đó là những lời vàng ngọc răn dạy thì ta chẳng ý kiến gì, nhưng thi thoảng ông lại cứ nhai đi nhai lại cái luận điệu từ tận 5 phút trước. Dù có bí từ thì xin ông đừng có nói mãi một chủ đề chỉ để câu giờ như vậy.
Vừa càu nhàu oán trách phụ thân vắng mặt, ta vừa vẫy tay chào Ha-chan và Nerem đang đứng chờ ở cổng trường.
"Ha-chan, Nerem, chào buổi sáng."
"R, Ru-chan, cái đó... là gì vậy?"
"Hửm? Là trứng đấy. Quả trứng hôm qua tự dưng to đùng đoàng thế này đây."
Lúc này, ta đang khệ nệ vác trên vai quả trứng đã phình to như một sinh vật đột biến.
Với cái kích cỡ khổng lồ này, ta không thể dùng ma thuật Dịch chuyển không gian để phi thẳng vào ký túc xá được. Thế nên ta đành phải nai lưng ra vác nó đi bộ từ Lãnh địa Alentiri tới tận đây. Dù đã rèn luyện thân thể, nhưng ngay cả ta cũng cảm thấy oải.
Nếu là thời còn làm Đại Ma vương thì cái thứ đồ chơi này chẳng bõ bèn gì, nhưng hiện tại vỏ bọc của ta chỉ là một con người. Không thể nào vác nó nhẹ như lông hồng được. Hơn nữa, nếu lỡ tay làm nứt vỏ trứng thì đúng là thảm họa.
"Vác theo quả trứng bự chà bá này từ tận Lãnh địa Alentiri đến đây, mệt bở hơi tai luôn."
"Hèn gì cậu đến muộn. Bọn mình lo quá chừng."
"Không không. Chị Hai Hartley, trọng điểm cần bắt bẻ không phải chỗ đó."
Trong khi Ha-chan thở phào nhẹ nhõm, Nerem lập tức vội vàng chen ngang bắt bẻ.
"Đệ tử chưa từng nghe nói trứng Sử ma lại có thể to đến mức này. Hai người làm thế nào mà vác nó đến đây được vậy?"
"Trứng của bọn mình vẫn nhỏ xíu y như hôm qua mà. Sao của Ru-chan lại to thế nhỉ?"
"Chắc do là trứng của Đại tỷ Ruburu nên mới vậy đó."
Ta liếc nhìn trứng của hai người họ, đúng là kích cỡ chẳng khác gì lúc mới nhận hôm qua. Những Thánh nữ tập sự đang đứng tái mặt xung quanh cũng vậy. Dù phương châm sống của ta là không so đo với người khác, nhưng thú thực ta cũng bắt đầu thấy hơi lo lo. Nhỡ đâu Sử ma bên trong bị bệnh gì thì sao.
"Nếu vậy thì, để tôi dùng Hồi phục Ma thuật..."
"Khoan khoan khoan. Đệ tử hiểu tấm lòng của Đại tỷ, nhưng dùng ma thuật lúc này là hạ sách đấy."
"Đúng rồi đó Ru-chan. Hôm qua giáo quan cũng đã nhắc nhở rồi mà. Dùng ma thuật ép chúng lớn nhanh có thể sẽ phản tác dụng, kìm hãm sự phát triển của Sử ma đấy. Nghe nói còn ảnh hưởng đến tính cách của chúng sau khi sinh ra nữa."
"Nhưng mà, lỡ như Sử ma đang bị bệnh thì sao. Mọi người cứ yên tâm. Hồi phục Ma thuật của tôi nhất định sẽ..."
Sợ những tình huống như thế này, ta đã âm thầm tu luyện một loại Hồi phục Ma thuật chuyên trị bệnh tật. Không biết nó có tác dụng với Sử ma hay không, nhưng nếu muốn thử thì chỉ có bây giờ thôi.
"Chà chà. Quả trứng to thật đấy."
Giữa bầu không khí đang căng như dây đàn, một giọng nói dịu dàng, ấm áp bỗng vang lên trước cổng trường.
Bước ra cùng vài người hộ tống là Arial Zel Dereshia, người được xưng tụng với danh hiệu [Đại Thánh Mẫu].
Cô ấy cũng chính là Viện trưởng của Học viện Thánh Clansonia, và là người đã để mắt nâng đỡ ta.
Nếu không có Arial, chắc giờ này ta đã bị Tarzam bán đi làm dâu cho gã quý tộc ất ơ nào đó rồi.
Vừa nhận ra sự hiện diện của Arial, tất cả mọi người đồng loạt quỳ gối hành lễ. Tuy không ai bắt ép, nhưng trước tình mẫu tử bao la của Arial, bất cứ ai cũng sẽ tự động tỏ lòng thành kính.
"Quả trứng khổng lồ này, là của Ruburu-san sao?"
"D-Dạ vâng. Nhưng có vẻ như nó đang mắc bệnh..."
"Bệnh sao? Đừng lo. Dù rất hiếm, nhưng thi thoảng cũng có vài quả trứng phình to ra như vậy. Tuy nhiên, to đến mức này thì ta cũng mới thấy lần đầu... Chắc hẳn là do Ruburu-san đã chăm sóc nó rất chu đáo."
"Chăm sóc... chu đáo ạ?"
"Kích thước của quả trứng chính là thước đo cho tình yêu thương. Thật đáng mong chờ sinh linh sắp chào đời này, Ruburu-san nhỉ."
"V-Vâng! Em cũng rất mong chờ thưa [Đại Thánh Mẫu]."
"Việc mang theo quả trứng này bên mình chắc chắn rất vất vả. Phía sau Học viện Thánh Clansonia có một khu bảo tồn thiên nhiên nhỏ. Bình thường không ai được phép vào, nhưng ta sẽ đặc cách mở cửa cho em."
"Như vậy có ổn không thưa ngài Arial?"
Người vừa cất tiếng hỏi là một trong những Hiệp sĩ Thánh chịu trách nhiệm bảo vệ học viện, nãy giờ vẫn đang lắng nghe câu chuyện.
Ta cũng từng nghe nói về khu bảo tồn thiên nhiên nằm phía sau Học viện Thánh Clansonia.
Nghe bảo nơi đó đang bảo tồn những loài động vật, ma thú có nguy cơ tuyệt chủng trong một môi trường mô phỏng tự nhiên hoang dã. Và người khởi xướng thành lập khu bảo tồn đó không ai khác chính là Arial. Tình yêu thương vô điều kiện của [Đại Thánh Mẫu] dường như không chỉ dành riêng cho con người, mà còn lan tỏa đến mọi sinh vật sống khác.
"Không sao đâu. Nơi đó đã được thiết lập kết giới bảo vệ, nhỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì cũng dễ bề đối phó."
Đúng là kết giới ở đó được giăng cực kỳ kiên cố. Chắc hẳn đó là kết giới độc quyền của Arial, ngay cả ta muốn phá vỡ nó cũng phải tốn không ít công sức. Việc cho phép ta ấp trứng trong đó có lẽ là vì Arial cho rằng, dù sinh vật bên trong quả trứng có gây ra rắc rối gì đi chăng nữa, thì việc nhốt nó lại trong kết giới sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các học sinh khác.
"Ruburu-san, em có quen với việc ngủ ngoài trời không?"
"Dạ được ạ. Thậm chí 10 năm không ăn không uống em vẫn sống nhăn răng."
"Thật đáng tin cậy. Vậy trong lúc chờ Sử ma chào đời, em cứ dựng trại ở khu bảo tồn thiên nhiên nhé. Đừng lo. Lát nữa ta sẽ cho người mang lều bạt đến. Ta kịch liệt đề cử võng (Hammock) đấy. Nằm võng sướng hơn nằm giường ở nhà nhiều."
"Nhưng mà, còn việc học thì sao ạ? Với lại nếu em không về nhà, thì mẹ em sẽ..."
"Trong tình trạng đó thì sao em lên lớp được. Mang về nhà cũng bất khả thi. Nếu vậy, chẳng phải ở lại học viện chờ nó nở ra sẽ tốt hơn sao?"
"Cũng có lý ạ. Nhưng mà, tại sao ngài lại phải nhọc lòng vì em đến vậy?"
"Ngoài việc em là học sinh của Học viện Thánh Clansonia ra, thì còn lý do nào khác sao?"
"E-Em cảm ơn ngài rất nhiều!"
"Hy vọng một đứa bé ngoan sẽ chào đời, Ruburu-san nhé."
Mở lời bằng một nụ cười, và rời đi cũng bằng một nụ cười tươi rói. Đúng là phong cách của Arial. Đứng trước cô ấy, ta chỉ biết ngả mũ thán phục.
Đáng buồn thay, dẫu đã sống hơn 1000 năm, tâm hồn ta vẫn chưa thể vươn tới cái cảnh giới siêu phàm đó. Lý do khiến ta chưa thể chạm đến đỉnh cao của Hồi phục Ma thuật, có lẽ chính là vì tâm hồn ta vẫn chưa thể bắt kịp cảnh giới tinh thần của Arial.
Thôi, tóm lại bây giờ cứ lo cho quả trứng cái đã. Arial đã cất công mở cửa khu bảo tồn thiên nhiên để tạo điều kiện cho ta rồi, giờ thì đừng làm mấy trò thừa thãi nữa, cứ ngoan ngoãn cầu nguyện cho con non chào đời khỏe mạnh là được.
◆◇◆◇◆
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã ba ngày trôi qua.
Kể từ dạo đó, quả trứng lại tiếp tục phình to hơn nữa. Khi áp tai vào vỏ trứng, ta có thể nghe thấy những tiếng "lục cục" chuyển động của sinh vật bên trong. Dấu hiệu chắc nịch cho thấy nó sắp sửa chào đời.
Trong lúc ta đang túc trực bên cạnh quả trứng khổng lồ, đám Thánh nữ tập sự bắt đầu kéo đến. Tính theo lẽ thường thì hôm nay chính là ngày trứng nở. Chắc hẳn bọn họ tụ tập ở đây cũng là để chờ đợi khoảnh khắc thiêng liêng đó.
"Nó bự dữ vậy trời."
Nerem ngước nhìn quả trứng của ta, giờ đây đã cao vút khỏi đầu cô nàng.
"Ru-chan, nhìn nè nhìn nè. Trứng của mình cũng to lên chừng này rồi đó."
Ha-chan hào hứng chìa quả trứng nhỏ xinh, đáng yêu của mình ra khoe với ta.
Đúng là so với lần trước nhìn thấy, quả trứng có vẻ đã to hơn đôi chút.
Ngay sau đó, một vết nứt bỗng xuất hiện trên quả trứng của Ha-chan.
"Oái. L, Làm sao đây! R, Ru-chan! Mình phải làm gì bây giờ?"
"Bình tĩnh nào, Ha-chan. Ôm chặt quả trứng vào."
"Đ-Đúng, đúng, đúng rồi đó, Chị Hai Hartley. Đầu tiên là hít thở sâu nào. Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra!"
"Kh-Không phải đâu. Là trứng sắp nở mà, Nerem-san."
"X-Xin lỗi. ...Ô! Trứng của đệ tử cũng nứt rồi này..."
Không chỉ có trứng của Ha-chan và Nerem.
Khắp nơi, những quả trứng khác cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt, đánh dấu sự ra đời của những chú Sử ma.
"Bình tĩnh lại nào. Ôm chặt trứng của các em. Hãy đứng xa những học sinh khác ra. Sử ma sẽ nhận diện sinh vật đầu tiên chúng nhìn thấy là chủ nhân. Dù lúc mới nở thị lực của chúng khá kém, nhưng tùy vào từng loài, có những cá thể vừa sinh ra đã có thể nhìn rõ rồi. Lưu ý, có một số loài mang khả năng hóa đá────"
Dưới sự chỉ dẫn của giáo quan, các Thánh nữ tập sự cẩn thận ôm trứng và tản ra xa nhau.
Ngay sau đó, những chú Sử ma lần lượt chui ra khỏi vỏ. Chứng kiến sự ra đời của Sử ma non, những tiếng hò reo mừng rỡ xen lẫn sự kinh ngạc vang lên khắp nơi. Sói, Đại bàng, Quạ, hay những ma thú hình dạng như Slime... Vô vàn các loài Sử ma khác nhau đã chào đời trên mảnh đất của khu bảo tồn thiên nhiên. Bỗng nhiên, một tiếng reo hò đặc biệt lớn vang lên.
Tâm điểm của sự chú ý chính là Ha-chan. Đứng cạnh cô bé là một chú ngựa con cao ngang hông. Trên lưng chú ngựa mọc ra đôi cánh, và nó đã bắt đầu bay là đà cách mặt đất một khoảng ngắn.
"Là Ảo Tưởng Chủng (Ảo thú) Pegasus nhỉ. Được làm Sử ma thì hiếm có lắm đấy. Chúc mừng em nhé, Hartley-san."
Được giáo quan khen ngợi, Ha-chan trông vô cùng rạng rỡ.
Pegasus sao. Một sinh vật cực kỳ phù hợp với một Thánh nữ mang tâm hồn thuần khiết như Ha-chan.
Thế còn Nerem thì sao nhỉ. Tuy kích thước không thay đổi, nhưng chắc chắn là vỏ trứng cũng đã nứt rồi mà.
"Này! Ê! Đừng có chạy! Đứng im đó!!"
Tiếng thét thất thanh của Nerem vang lên từ phía sau.
Len lỏi giữa đám Thánh nữ đang hân hoan chào đón Sử ma, Nerem đang thục mạng đuổi theo một thứ gì đó.
Là một người lùn. Một người lùn chỉ to cỡ quả dưa hấu đang chạy lon ton bằng đôi chân ngắn tũn, làm loạn khắp cả khu bảo tồn.
"Đó là Mini Dwarf sao?"
Một loài yêu tinh được cho là tổ tiên của tộc người lùn (Dwarf).
Trái ngược với ngoại hình nhỏ bé, chúng sở hữu sức mạnh phi thường, có thể một mình đốn hạ cả một cái cây cổ thụ.
Chúng cũng rất giỏi đào bới, ở một số vùng, người ta còn gọi chúng là Yêu tinh thổ mộc. Đây là một Sử ma xuất sắc, không hề thua kém Pegasus của Ha-chan.
"Ê! Không được tự tiện đào hố!!"
Cái nết cục súc của nó đúng là một vấn đề nan giải, nhưng có vẻ như nó khá hợp cạ với Nerem.
Bỏ qua chuyện của người khác, vấn đề bây giờ là quả trứng của ta. Không biết từ lúc nào, vết nứt đã lan rộng, cảm giác như sinh vật bên trong sắp sửa xổ tung ra ngoài đến nơi, nhưng tuyệt nhiên vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Chỉ thấy từ trong khe nứt, một đôi mắt sáng quắc, rực lửa – được cho là của Sử ma – đang chằm chằm nhìn ta.
"To quá..."
So với cái vỏ trứng khổng lồ thì kích thước của nó là điều hiển nhiên, nhưng nó còn vượt xa cả sức tưởng tượng của ta. Hơn nữa, sự kỳ lạ không chỉ dừng lại ở kích thước. Nãy giờ, từ những kẽ nứt của quả trứng, một thứ gì đó tựa như chướng khí đậm đặc đang liên tục rỉ ra.
Chướng khí là một lớp sương mù đặc quánh tạo ra từ ma lực, thường được tỏa ra từ các ma thú bậc cao.
RẮC!
Cuối cùng, lớp vỏ trứng cũng vỡ toang, Sử ma của ta chuẩn bị chính thức xuất đầu lộ diện.
Bên trong quả trứng khổng lồ, một đôi mắt lóe sáng. Bằng cặp chân có bộ móng vuốt sắc nhọn, nó thô bạo gạt phăng lớp vỏ từng bao bọc mình, để lộ ra bộ lông đen tuyền cứng như thép. Dù chỉ mới nở, đôi tai và chiếc đuôi của nó đã dựng đứng, uốn éo như những ngọn lửa rực cháy. Ẩn sau những chiếc nanh vuốt dữ tợn, ta có thể nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm đục, sặc mùi cảnh giác.
Chứng kiến dị hình đầy hung tà vừa chui ra khỏi vỏ trứng, đám Thánh nữ tập sự vốn đang vui vẻ nô đùa cùng Sử ma bỗng chốc cứng đờ mặt mũi. Thậm chí có vài học sinh đã ngất xỉu ngay tại chỗ, cùng với Sử ma của mình, vì bị chướng khí nồng nặc đánh úp.
"Á á á!"
Ha-chan hét lên thất thanh. Cả Nerem và con Mini Dwarf cô nàng vừa tóm được cũng chung cảnh ngộ.
Trong đám đông, có lẽ chỉ duy nhất mình ta là đang cười.
"Ra là vậy. Ngươi chính là Sử ma của ta sao."
1000 năm rồi nhỉ. Chắc chắn rồi, con Sử ma này cũng từng nằm trong bộ sưu tập của ta.
"Danh xưng của bổn tọa là Cerberus... Chó săn Địa ngục Cerberus!!"
Con Sử ma cất cái giọng ồm ồm vang vọng khắp nơi, đánh phủ đầu trước cả khi chủ nhân kịp chào hỏi.
Nhắc đến Cerberus, đó là một chúa tể lừng danh của Minh giới.
Dù trong sách vở của loài người thường xếp nó vào hàng ma thú, nhưng xét về bản chất thì nó gần với Thần thú hơn.
Có vẻ như nó đã tự nhận thức được bản ngã, sở hữu vốn kiến thức và cả ký ức từ tiền kiếp. Điều này rất thường thấy ở các Thần thú. Cũng vì lẽ đó, bản tính của chúng cực kỳ kiêu ngạo, rất khó để thuần hóa. Ngược lại, chuyện chủ nhân bị Cerberus lấn lướt, rồi chớp mắt một cái đã bị đảo lộn vị thế chủ - tớ, là chuyện xảy ra như cơm bữa.
"Cerberus, là cái con đó á? ...Nhưng chẳng phải nó có ba cái đầu sao?"
"Nerem à, đó là vì con Cerberus này mới sinh ra thôi. Khi nó lớn lên, đầu của nó sẽ tự động nhân lên thành hai, rồi ba cái đấy."
"Đại tỷ Ruburu, tỷ rành quá nhỉ. ──Mà nguy hiểm lắm đó Đại tỷ!!"
"Không sao đâu. Dù gì đứa trẻ này cũng được sinh ra để làm Sử ma của tôi mà."
Nào, Cerberus. Ta là chủ nhân của ngươi đây. Cứ coi ta như người mẹ thứ hai mà ngoan ngoãn sà vào lòng ta đi.
BỐP!!
Bất thình lình, một lực giáng mạnh xuống đỉnh đầu ta. Đó là chân trước của Cerberus.
"Ru-chan!"
Tiếng hét kinh hoàng của Ha-chan xé toạc không gian. Ngay lập tức, khu bảo tồn thiên nhiên chìm trong tiếng la hét hỗn loạn (A Tỳ Khiếu Hoán). Đám Thánh nữ tập sự ôm rịt lấy những con Sử ma mới sinh, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng. Các giáo quan vội vàng dùng ma thuật liên lạc với đội Hiệp sĩ Thánh thường trực của Học viện Thánh Clansonia.
『Sử ma của ngươi á... Đừng hòng. Một con ranh con loài người như ngươi mà đòi sai khiến được bổn tọa sao, nằm mơ đi.』
Vừa mới chào sân đã hất văng chủ nhân, Cerberus chẳng những không mảy may hối hận mà còn cất tiếng cười hô hố vang rền.
『Chà chà. Lâu lắm rồi mới được hít thở không khí trên mặt đất. Phải quậy cho đã đời mới được. Trước tiên, để bổn tọa nhấm nháp linh hồn của mấy con nhãi ranh này────』
"Hààààànnnnn... Cái độ đàn hồi của miếng đệm thịt này, đúng là cực phẩm mà."
Ta đang mải mê cọ má vào cái đệm thịt trên bàn chân trước mà Cerberus vừa giáng xuống.
Cái xúc cảm này, thật không thể nào cưỡng lại được. Có phải vì nó mới sinh nên mới mềm thế này không nhỉ. Phải nói là mềm mại hơn hẳn con Cerberus ta từng nuôi ngày xưa. Tuy con Cerberus này có vẻ khá nghịch ngợm, nhưng lúc nhỏ cứ phải ương bướng một chút thì lớn lên mới trung thành tuyệt đối được. Mà nói chung là, ta đã hoàn toàn đổ đứ đừ trước con Cerberus vừa mới nở này rồi. Phải chăng đây chính là tình mẫu tử thiêng liêng.
...Thôi kệ đi. Hít hà miếng đệm thịt này thêm chút nữa đã.
『Đờ Mờ! Con ranh kia, mày đang làm cái quái gì vậy hả!?』
"Cái gì là cái gì... Tôi chỉ đang hít miếng đệm thịt thôi mà (Vênh mặt)."
『Đừng có giỡn mặt! Tự dưng vênh mặt cái củ cải gì chứ!』
Cerberus rống lên. Hóa ra con Sử ma này thuộc tuýp thích bắt bẻ (Tsukkomi) sao.
Nhớ lại con Cerberus ta nuôi ngày xưa, ừm, đúng chuẩn chó giữ nhà luôn. Lúc nào cũng nằm ườn sưởi ấm trước lò sưởi, nhưng vẫn luôn dỏng tai cảnh giác mọi nguy hiểm xung quanh ta.
"R-Ru-chan. May quá, cậu không sao."
"Đệ tử cứ đinh ninh Đại tỷ sẽ không sao, nhưng thấy tỷ bình yên vô sự thế này đúng là mừng rỡ quá."
Ha-chan và Nerem thở phào nhẹ nhõm. Chẳng hiểu hai người họ đang lo lắng cái gì, với ta thì đây chỉ là những cử chỉ cưng nựng hết sức bình thường khi nuôi Cerberus thôi mà.
"Ha-chan, Nerem, hai người có muốn sờ thử không? Mềm lắm đó."
"H-Hôm thật kìa. Mềm xèo luôn."
"Chị Hai Hartley, giờ không phải lúc làm ba cái trò này────Ôi mẹ ơi. Mềm nhũn luôn nè."
Vừa chạm vào miếng đệm thịt, cả Ha-chan lẫn Nerem đều như bị dính bùa lú, cứ thế say mê nắn nắn bóp bóp.
『L, Lũ khốn bọn bây! Đang làm trò gì đấy hả!! Mấy con ranh con loài người!! Đệm thịt của bổn tọa không phải là đồ chơi đâu nhé!』
Giới hạn chịu đựng đã đứt phựt, Cerberus nổi trận lôi đình. Nó định giẫm bẹp cả Ha-chan, Nerem và ta cùng một lúc, nhưng nhanh như chớp, ta đã vác hai người họ lên vai và nhảy vọt ra xa. Đưa hai người họ đến nơi an toàn xong, ta mới chính thức xoay người đối mặt với Cerberus. Bẻ đốt ngón tay răng rắc, ta hiên ngang nhìn thẳng vào mắt Chó săn Địa ngục.
"Ranh con loài người cơ à. ...Ra vậy. Xem ra mi cần phải được huấn luyện lại một chút rồi đấy."
『Câm mồm! Câu đó bổn tọa nói mới đúng!!』
Lần này, nó há to cái mõm đỏ lòm, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía ta.
Những chiếc răng nanh tưởng chừng chỉ cần sượt qua cũng đủ xé toạc da thịt ấy, ta lại dễ dàng dùng tay không tóm gọn lấy.
Và thế là, ta túm chặt lấy cặp nanh, ném bổng Cerberus lên không trung. Không thể phản kháng, Cerberus rơi tự do xuống, ta lại đưa tay đón lấy rồi tiếp tục ném nó lên. Cứ lặp đi lặp lại trò đó không biết bao nhiêu lần.
"Nào nào. Bay cao lên nào, bay cao lên nào."
『Con ranh kia! Mày định làm cái quái gì hả, con điên! M, mày dám coi thường bổn tọa sao!!』
"Ô kìa. Cậu không thấy vui sao?"
『Vui cái búa á!』
"Con Cerberus trước đây tôi nuôi khoái trò này lắm mà..."
『Thôi! D, dừng lại ngay. Làm ơn đi. Tao thấy buồn nôn quá...』
Hết cách, ta đành phải dừng trò tung hứng lại.
Cerberus thở hồng hộc, cố gắng gượng dậy. Khí thế lẫm liệt lúc tự xưng là "Chó săn Địa ngục" bay biến đi đâu mất. Nó thè lè lưỡi ra thở dốc y hệt một con chó già đi dạo về quá sức.
"Cậu không sao chứ?"
『C, Câm mồm!! Đừng có làm phách, con ranh loài người! Vừa rồi chỉ là bổn tọa bất cẩn thôi. Tao sẽ cho mày thành tro bụi trong chớp mắt. Đỡ lấy! 【Hỏa Ngục Chi Diễm - Inferno Breath】!!』
Đột nhiên, Cerberus phun ra một luồng lửa cuồn cuộn về phía ta.
Ngọn lửa đỏ thẫm như dung nham lao thẳng đến, nuốt chửng lấy ta.
『Khahahahaha! Chết rồi! Quả đó thì chỉ có nước tan xác!!』
"Ai chết cơ?"
Ta dùng một tay xua tan ngọn lửa đỏ rực.
『Hả? Đùa à...』
Niềm kiêu hãnh của tuyệt chiêu tất sát lại bị ta gạt phăng đi chỉ bằng một cánh tay, chắc hẳn nó đang sốc lắm.
Mắt Cerberus trợn tròn như hai hạt đậu, đôi tai ban nãy còn dựng đứng giờ cụp xuống đầy u sầu.
Giữa lúc đó, tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học buổi sáng vang lên. Học sinh từ các dãy phòng học ùa ra như ong vỡ tổ, báo hiệu giờ nghỉ trưa đã bắt đầu. Nguy thật. Mải chơi với Cerberus mà quên khuấy mất thời gian.
"Đến lúc kết thúc trò chơi rồi, Cerberus."
『Không... Khoan! Mày, tại sao mày không hề hấn gì!!』
"Chuẩn bị tinh thần đi!"
『Câm mồm!!』
Cerberus vung chân lên cao định đạp xuống, nhưng ta dễ dàng lách người né tránh.
Nhanh như chớp, ta rút từ trong túi ra một miếng bọt biển chà sàn (Tawashi) và một chai dầu gội đầu. Vừa vuốt ve cằm Cerberus, ta vừa vò dầu gội lên bộ lông của nó. Tiếp đó, ta xoa đều bọt xà phòng ra khắp cơ thể, biến Cerberus thành một cục bông xà phòng trắng xóa.
"Quả nhiên không sai. Vì mới nở nên lông còn rất mềm. Gội đầu cho mi thật là đã tay..."
『Con khốn! Dám gội đầu cho bổn tọa... á. a. Chỗ đó! Sướng quá』
"Tôi đã nghiên cứu trước về trứng Sử ma rồi. Đối với những Sử ma cỡ bự như cậu, sau khi nở phải tắm rửa sạch sẽ để kích thích hô hấp. Giống như thú mẹ hay liếm láp con mình lúc mới sinh ấy. Cái này cũng y chang vậy đó."
『Trùng cái đầu mày. B, Bổn tọa là Cerberus... a ưm. Đừng có gộp bổn tọa chung mâm với đám thú hạ đẳng... a ưm!』
『Vừa cằn nhằn mà cơ thể lại phản ứng rần rần kìa. Chỗ này sao? Gãi chỗ này sướng phải không?』
『H-Hừ. B, Bổn tọa làm sao có thể bị mấy cái trò này... a ưm! K-Khuất phục được... á á!』
"Cứ thoải mái đi, không cần phải kìm nén đâu. ...Tôi là Đại Ma vương thông thạo mọi loại Thuật lý mà. Thuật gội đầu này chỉ là chuyện nhỏ thôi."
『Đại Ma vương cái khỉ gì! Thuật gội đầu cái khỉ gì. Mấy thứ vớ vẩn đó làm sao mà có tác dụng với bổn tọa────』
"Này. Đã bảo đừng có nhúc nhích, bọt xà phòng bắn vào..."
『Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á!! Xà phòng! Xà phòng vào mắt tao rồi!!』
Vừa mới lật ngửa bụng ra tận hưởng đầy sung sướng, Cerberus bỗng lăn lộn quằn quại vì đau đớn.
Khổ thân chưa. Đã bảo đang gội đầu thì đừng có quậy mà không nghe.
Hết cách rồi. Để ta dùng Hồi phục Ma thuật cho vậy.
『Tý nữa thì tiêu. Xém chút nữa thì chầu ông bà vì xà phòng rồi. Con khốn! Dám bỡn cợt bổn tọa à』
Lắc mình một cái rũ sạch bọt xà phòng, Cerberus lại tiếp tục chĩa mũi dùi sát khí về phía ta.
Nó vẩy đuôi, khẽ di chuyển hai chân trước, nhe bộ nanh sắc lẹm lấp lánh đe dọa ta.
『Bổn tọa đang ở trạng thái đỉnh phong nhất! Ngay lúc này, dù có là Đại Ma vương, tao cũng tự tin quật ngã được!!』
Đỉnh phong là cái chắc rồi. Vì nó vừa được nhận Hồi phục Ma thuật của ta cơ mà.
Đề phòng có bất trắc, ta đã nghiên cứu ra một loại Hồi phục Ma thuật có khả năng hô biến một con chó hoang gầy trơ xương thành một con chó béo múp míp, khỏe như vâm chỉ trong chớp mắt. Tuy không rõ hiệu quả lên Cerberus sẽ như thế nào, nhưng có vẻ như công lao tu luyện bấy lâu nay đã được đền đáp xứng đáng.
Nhìn bộ lông bóng mượt của Cerberus sau khi được tắm rửa sạch sẽ, Nerem càng thêm run rẩy bạt vía.
"K-Khoan đã! Nhìn Đại tỷ có vẻ nguy hiểm lắm đó nha."
"Vâng. Có vẻ như nó vẫn chưa chơi chán với tôi đâu."
"Đệ tử không nghĩ là nó muốn chơi đâu ạ!!"
"Nào, nhào vô đi!"
Ta sẽ dốc toàn lực ra chơi với nó.
Ta nhún nhẹ hai chân, dạng chân ra, hạ thấp trọng tâm.
Chìa nắm đấm trái ra phía trước, ta thủ thế sẵn sàng chiến đấu.
『Định dùng tay không đánh với bổn tọa sao! Thật nực cười! Nếu muốn đánh bại bổn tọa lúc này thì ít ra cũng phải xách theo Thánh kiế…………Hử? Từ từ đã. K-K-K, không khí xung quanh sao căng thẳng quá vậy』
*Lưu ý của tác giả: Để ta giải thích một chút. Con Cerberus này từ lúc nở ra đến giờ các giác quan vẫn còn khá trì trệ. Thế nhưng, nhờ lãnh trọn cú Hồi phục Ma thuật của Ruburu, các giác quan của nó đã được mài giũa sắc bén đến mức bất thường, và giờ đây, nó rốt cuộc cũng nhận ra linh hồn của một Đại Ma vương đang ngự trị bên trong cô bé 5 tuổi này.
"Sao thế, Sử ma của ta."
『Khí chất thay đổi hẳn rồi. Nh-Nhắc mới nhớ, lúc nãy mày tự xưng là Đại Ma vương. Đừng bảo mày là Đại Ma vương hàng auth nhé?』
"Ngươi không lên thì ta lên đây!"
『Á, từ, từ từ hẵng────────Bụp!!』
Giây tiếp theo, Cerberus đã bay lơ lửng trên không trung.
Nó hình như định lải nhải cái gì đó, nhưng thôi kệ đi. Ta là con người, còn Cerberus là Chó săn Địa ngục. Dù là chủ tớ đi chăng nữa, thì vẫn có những ranh giới không thể vượt qua.
"K-Kinh khủng thật... Đấm một phát văng luôn con Cerberus lên trời."
"……Q-Quả không hổ danh là Ru-chan."
Nerem, Ha-chan, cùng đám Thánh nữ tập sự và giáo quan thập thò ló mặt ra khỏi nơi ẩn nấp. Ai nấy đều có vẻ sợ hãi tột độ. Hình như ta làm hơi quá tay rồi. Nhưng mà chơi với Sử ma thì bạo lực một chút cũng không sao chứ nhỉ...?
Nhìn con Sử ma đang nằm phơi xác dưới đất, ta tự kiểm điểm lại bản thân. Nghĩ kỹ thì Cerberus mới nở cơ mà. Đối phó với một con thú non còn chưa mọc đủ ba cái đầu mà ta lại hung hăng thế thì quả là không hay. Lần sau ta sẽ rút kinh nghiệm, dịu dàng hơn với nó mới được.
Dù sao thì nó cũng là một con Cerberus cứng đầu chứ chẳng phải ngựa hoang ngựa chứng gì cho cam.
Tràn trề sinh lực cũng tốt thôi, nhưng chặng đường huấn luyện phía trước xem chừng còn gian nan lắm.
"Tất cả mọi người lùi lại! Tránh xa nó ra!!"
Tiếng quát tháo xé toạc không gian yên tĩnh của khu bảo tồn thiên nhiên nhỏ bé. Những Hiệp sĩ Thánh chịu trách nhiệm an ninh của Học viện Thánh Clansonia đã ập đến.
Đội quân được trang bị vũ khí tận răng, tản ra bầu không khí ngột ngạt, tiến lên gạt đám Thánh nữ tập sự ra xa.
Ngay sau đó, những mũi gươm sáng loáng đồng loạt chĩa thẳng vào Cerberus.
"Chuyện này là sao đây?"
"Em là chủ nhân của con Cerberus kia phải không."
"Dạ vâng. Nhưng mà..."
"Con Sử ma đó quá nguy hiểm. Không hiểu vì sao một Thánh nữ tập sự lại có thể ấp nở ra Cerberus, nhưng năng lực của một học viên bình thường thì làm sao mà kiểm soát nổi nó. Mau tránh ra, bọn ta sẽ tiêu diệt nó."
Một học viên bình thường không thể sai khiến được?
Ra vậy. Ý họ là ta không đủ trình độ để nuôi nó sao. Nói cũng có lý. Lúc nãy hưng phấn quá mà ta quên khuấy mất Cerberus mới chỉ là một con vật sơ sinh. Nhìn cảnh tượng ban nãy, có lẽ họ đánh giá kỹ năng huấn luyện của ta quá kém chăng.
Thế nhưng────.
"Em không đồng ý."
"Hả? Chẳng những ảnh hưởng đến những người xung quanh, mà ngay cả em cũng gặp nguy hiểm đấy. Nếu không xử lý nó trong lúc nó đang ngất xỉu thì sẽ muộn mất."
Từ nãy đến giờ cứ mở miệng ra là tiêu diệt với chả xử lý, đao to búa lớn quá đấy. Không lẽ họ định giết Cerberus thật sao?
Chỉ vì sự yếu kém của ta mà Cerberus phải chịu chết. Đúng là phí phạm của trời!
Việc giết nó là hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Nó còn cả đống công dụng hữu ích cơ mà... Ví dụ như làm 'quân xanh' để rèn luyện cho các Dũng giả đời sau này, à đúng rồi, làm nguyên liệu chế tạo ma thuật cũng là một ý kiến không tồi. Làm tiêu bản để nghiên cứu khoa học cũng tốt chán. Nói nhỏ thôi nhé, gan của Cerberus là một món sơn hào hải vị tuyệt hảo đấy. Ngâm giấm ăn cực kỳ đưa cơm, có dịp các người nên ăn thử một lần cho biết.
Thế mà lại định giết nó một cách lãng xẹt như vậy...
"Không được. Em nhất định không để ai giết Cerberus đâu."
"Ta hiểu em đang rất sốc vì Sử ma đầu tiên của mình sắp bị tiêu diệt. Thế nhưng, con Cerberus đó sớm muộn gì cũng sẽ phản chủ, làm hại đến em và gia đình em────"
"Nó sẽ không làm thế đâu. ...Không. Nếu có ngày nó thực sự trở mặt, chính em sẽ là người tự tay kết liễu Cerberus."
"Tại sao chứ? Tại sao em lại cố chấp với con Cerberus này đến vậy? Ở tuổi của em, nhẽ ra em nên tìm một con Sử ma nào đó đáng yêu hơn chứ?"
Ăn nói hàm hồ. Ít nhất thì ta thấy nó rất đáng yêu nhé.
Nhưng tại sao lại nhất quyết phải là Cerberus à. Ta cũng chưa nghĩ đến chuyện đó.
Đúng là ta đang quá cố chấp. Mặc dù trước đây đã từng sai sử vô số loài sinh vật khác nhau và chạm đến đỉnh cao của Sử Dịch Thuật. So với những loài đó, Cerberus cũng chỉ là một loài tầm thường. Vậy mà trước mặt một Hiệp sĩ Thánh – người có thể coi là bề trên – ta lại khăng khăng từ chối việc tiêu diệt Cerberus.
Lý do là gì...?
"Đơn giản thôi ạ."
Ta đặt tay lên ngực, dõng dạc tuyên bố.
"Đó là Tình Yêu."
"Tình yêu?"
Không chỉ đám Hiệp sĩ Thánh, mà cả Ha-chan, Nerem, cùng những Thánh nữ tập sự khác cũng nghiêng đầu khó hiểu.
Giữa bầu không khí ngượng ngùng đó, ta tiếp tục cất lời.
"Ba ngày ba đêm... Em đã túc trực bên quả trứng không rời nửa bước, mong ngóng ngày Sử ma chào đời. Đó là chuỗi ngày em dồn hết tình yêu thương vào nó. Nhờ vậy, quả trứng đã lớn nhanh hơn kỳ vọng, và cuối cùng nở ra Cerberus trước mặt em. Cerberus được người đời gọi là Chó săn Địa ngục. Đối với các anh, nó có thể là một loài mãnh thú nguy hiểm. Nhưng đối với em, nó là kết tinh của tình yêu, là hiện thân của tình yêu. Cho dù trong mắt các anh nó có xấu xí hay nguy hiểm đến nhường nào, thì đó vẫn là Sử ma của em. Để bảo vệ Cerberus, không cần bất kỳ lý do nào khác... Đúng vậy. Nếu phải nói thành lời, thì đó chính là Tình Yêu!"
Sự ồn ào của khu bảo tồn thiên nhiên bỗng chốc nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến gai người.
Tưởng chừng như sự tĩnh lặng ấy sẽ kéo dài bất tận, nhưng rồi nó bị xé toạc bởi một tràng pháo tay.
Người vỗ tay chính là Ha-chan. Nhìn kỹ, đôi mắt cô bé rưng rưng những giọt lệ. Người tiếp theo vỗ tay là Nerem, cô nàng khóc đến mức mặt mày nhăn nhúm lại. Cứ thế, từng người, từng người một bắt đầu vỗ tay hưởng ứng, và chẳng mấy chốc, ta đã trở thành trung tâm của một tràng pháo tay giòn giã.
Cả đám Hiệp sĩ Thánh cũng chống mũi kiếm xuống đất, cùng nhau vỗ tay tán thưởng.
Hả? Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Sao mọi người lại khóc?
Ta chỉ đang thuật lại đúng những gì ngài Arial đã nói thôi mà.
Hơn nữa, đám Hiệp sĩ Thánh này chính là những người đã hộ tống Arial vào ngày hôm đó mà.
"Thật cảm động. Ra là vậy. Hèn gì ngài Arial lại ưu ái em đến thế."
"Ngài Arial sao?"
"Có vẻ như chúng tôi đã hiểu lầm rồi. Nhìn kỹ thì thấy em cũng đang kiểm soát được nó đấy chứ."
Ngoái lại đằng sau, Cerberus – không biết đã tỉnh lại từ lúc nào – đang ngoan ngoãn ngồi nép bên cạnh ta.
Cái điệu bộ ủ rũ, cúi gằm mặt xuống hệt như một chú chó nhà vừa bị mắng vì tội phá phách, lại càng tôn lên một nét đáng yêu khó tả.
"Em sẽ trở thành một Thánh nữ tuyệt vời đấy. Cố gắng lên nhé."
Vỗ nhẹ lên vai ta, đám Hiệp sĩ Thánh quay gót rời đi.
◆◇◆◇◆
Dù xảy ra khá nhiều chuyện, nhưng hôm nay quả là một ngày vô cùng ý nghĩa.
Thành quả lớn nhất có lẽ là việc thu phục thành công Cerberus.
"Từ nay mong được giúp đỡ nhé, Cer... à. Suýt thì quên đặt tên cho mi."
Đặt tên gì cho ngầu đây. Gero Gero. Geji Geji. Ừm... Mãi mà chưa nghĩ ra cái tên nào ra hồn.
Trong lúc ta còn đang nghiêng đầu suy nghĩ, Cerberus nãy giờ vẫn im re phía sau bỗng tiến lên phía trước, ve vẩy cái đuôi.
『Lên lưng đi. Cô định về nhà mà đúng không』
"Có được không? Nhà tôi xa lắm đấy."
『Đừng có xem thường Cerberus. Có ở tận cùng thế giới thì ta đây cũng bay một phát là tới thôi』
"Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé."
Ta trèo lên tấm lưng vững chãi của Cerberus.
Lớp lông cứng cáp hơi đâm vào da một chút, nhưng cảm giác cưỡi cũng không đến nỗi tệ.
Dù không được êm ái cho lắm, nhưng cũng khá dễ chịu.
『Đừng có sờ soạng lung tung』
"Trời nay bão táp hay sao vậy? Lúc nãy cậu còn ra chiều ghét bỏ việc làm Sử ma của tôi lắm cơ mà."
『Th-Thì sao chứ』
"A. Tôi nghĩ ra tên rồi. Vì là Cerberus, nên gọi là Cer-chan thì sao?"
『Tên nghe chuối quá. Với lại, mặt mũi bổn tọa thế này mà gọi là "Cer-chan" thì còn ra thể thống gì nữa』
"Nhưng tôi thấy hợp mà. Hay là Kero-chan nhé?"
『Không đời nào. Nghe như con ếch ấy. Dễ bị mắng lắm』
"Đúng là một con Sử ma lắm yêu sách. Mà thôi, người ta thường bảo đứa trẻ nào càng rắc rối thì lại càng đáng yêu mà. Fufufu"
『Im đi. Có gì đáng cười đâu chứ』
"Cer-chan, mặt mi đỏ bừng lên rồi kìa?"
『Con ngốc! Lông tao màu đen tuyền! Là do ánh hoàng hôn hắt vào thôi!』
Cuộc đời của Cerberus bắt đầu từ sự ghét bỏ của thế giới.
Cái mác "Chó săn Địa ngục" nghe thì oai phong lẫm liệt đấy, nhưng từ khi sinh ra, sự tồn tại của nó luôn là nỗi khiếp sợ đối với mọi người. Chẳng được một ai yêu thương, nó đành cô độc hoàn thành sứ mệnh như chính cái tên mà người đời gán cho.
Thế nên, đây là lần đầu tiên.
Lần đầu tiên nó nhận được một tình yêu thương thuần khiết đến vậy từ con người...
Dù còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng trước tình cảm chân thành của chủ nhân, Cerberus thực sự cảm thấy ngượng ngùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
