Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 380

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 005-Thời thơ ấu (4)

005-Thời thơ ấu (4)

Thời thơ ấu (4)

"Hôm nay vẫn như mọi khi à?"

"Có mẻ thịt nào mới về mà ngon không bác?"

"Chỗ ta thì lúc nào chẳng thế."

"Vậy cho cháu lấy loại như cũ ạ."

Tôi nhận lấy túi thịt, kẹp vào nách rồi rời khỏi cửa hàng.

Tôi kéo thấp chiếc áo choàng đang mặc để che khuất khuôn mặt rồi rảo bước trên phố.

Xung quanh thật ồn ào. Lũ trẻ con cầm đầu đám nhóc tì ở đâu hay thế giới nào cũng vậy, giọng đứa nào đứa nấy đều oang oang.

Liếc nhìn thằng nhóc tóc vàng đang giơ cao thanh kiếm làm từ cành cây gãy, tôi nhanh chóng rời đi.

Sắp đến giờ Kelton thấy đói rồi, tôi phải khẩn trương thôi.

Vừa về đến nhà, tôi liếc nhìn chiếc ghế bập bềnh ngoài sân.

Không thấy Kelton đâu cả.

Thường ngày ông ấy vẫn hay ngồi đó để nghỉ ngơi cái thân già, giờ lại đi đâu rồi nhỉ.

Đi dạo rồi chăng?

Ừm, thôi kệ.

Dù sao cứ đến bữa là ông ấy tự khắc mò về thôi.

Tôi chẳng buồn bận tâm nữa mà đi thẳng vào bếp.

Đến khi tôi nấu xong món thịt hầm và tranh thủ chăm sóc xong mảnh vườn nhỏ, Kelton mới trở về.

"Sao lại ra ngoài thế này?"

"Con tưới mấy cây thảo mộc thôi."

"Ăn cơm thôi nào."

Tôi liếc nhìn chiếc túi da Kelton đang đeo, rồi múc súp ra đặt lên bàn.

Và bắt đầu ăn.

Hôm nay món thịt hầm vẫn ngon như mọi khi.

Tôi pha trà thảo mộc đưa cho Kelton, rồi cũng nhấp một ngụm phần của mình.

Hơi ấm lan tỏa, xua tan cái se lạnh của đầu tháng Mười hai.

Đã tháng Mười hai rồi sao.

Thời gian trôi nhanh thật.

Thấm thoắt đã hơn một năm kể từ ngày tôi gặp Kelton.

Trong một năm qua, đã có rất nhiều thay đổi.

Đầu tiên là dân làng ai cũng biết mặt tôi. Kiểu như, cái đứa hay trùm áo choàng đen đi loanh quanh đó là đệ tử của lão pháp sư đấy.

Cơ thể tôi cũng lớn phổng phao.

Chắc nhờ một năm nay chăm chỉ ăn uống đủ chất nên tôi đã cao thêm tận 10cm.

Vốn dĩ vóc dáng tôi khá nhỏ con nên vẫn còn lâu mới đạt mức trung bình, nhưng không sao. Cứ đà này, đến khi trưởng thành, ước mơ trở thành cỗ xe tăng cơ bắp cao ba mét rưỡi của tôi sẽ thành hiện thực thôi.

Kỹ năng nấu nướng cũng tiến bộ vượt bậc. Hầu hết các công thức nấu ăn từ tiền kiếp đều bị phong ấn do cái "Vùng đất Trung cổ hạnh phúc" này, nhưng sau một năm lăn lộn trong bếp, tôi đã học được cách xoay xở với những gì mình có.

Thực ra bảo là thiếu thốn thì cũng không đúng, Kelton làm lính đánh thuê lâu năm nên tiền bạc không thiếu, nhưng dù có nhiều tiền đến mấy thì ở cái làng quê hẻo lánh này, nguyên liệu tìm được cũng chỉ có hạn.

Dù vậy, thấy ở nơi hẻo lánh thế này mà tiêu và muối vẫn tràn lan, có vẻ ma pháp đã thúc đẩy một vài lĩnh vực nhất định phát triển vượt bậc.

Bởi vậy tôi mới gọi đây là Vùng đất Trung cổ hạnh phúc, chứ không phải trung cổ bình thường.

À, còn lý do tôi không nhắc đến ma pháp trong số những thứ thay đổi thì đơn giản lắm.

Vì nó có thay đổi gì đâu mà nhắc.

Dù đã một năm trôi qua, trình độ ma pháp của tôi vẫn dậm chân ở bậc 1.

Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi, vì thông thường người ta cũng mất cả năm trời mới chạm tới bậc 2.

Thế nên tôi vẫn đang ở mức trung bình.

Ít nhất là cho đến lúc này.

Sột soạt. Trong lúc tôi đang rửa bát, Kelton lấy thứ gì đó từ trong túi ra.

Trông nó giống như một tấm bảng phẳng, tôi vừa tập trung rửa bát vừa lắng nghe động tĩnh của ông ấy.

Cạch. Kelton đặt thứ gì đó lên bảng. Cạch. Tiếng động đó cứ lặp đi lặp lại.

Cái gì thế nhỉ.

Tò mò quá nên sau khi rửa bát xong, tôi tiến lại gần chỗ Kelton.

Trên bàn là một tấm bảng kẻ ô vuông, phía trên đặt những quân cờ có hình thù kỳ lạ.

Nhìn qua là biết ngay một trò Board game rồi.

"Có vẻ cái ghế bập bềnh không còn làm ông thỏa mãn nữa rồi nhỉ?"

"Mùa đông mà ngồi ghế bập bềnh ngoài trời thì chịu sao thấu."

"Chắc năm ngoái ông thấm thía lắm rồi."

"Cứ ru rú trong nhà mãi cũng khổ cực lắm chứ."

Tôi quan sát trò chơi.

Nhìn những quân cờ hình binh lính đủ loại, tôi thầm nghĩ: "Cờ vua dị giới à?".

Kelton đang tự mình điều khiển cả quân trắng lẫn quân đen, bỗng nhiên ông ấy tác động vào một quân đen khiến nó thay đổi hình dạng.

Quân lính biến thành một hiệp sĩ mặc giáp toàn thân.

"Biến hình kìa!"

"Sao tự dưng lại hét toáng lên thế hả."

"Cái này trông thú vị đấy. Tên nó là gì vậy ông?"

"Bàn trận Arcana."

"Tên nghe khô khan quá."

Một trò chơi mà quân cờ có thể biến hình thế này mà cái tên chẳng có chút lãng mạn nào cả.

"Chơi thế nào ạ?"

"Ngồi xuống đây đi."

Tôi được Kelton dạy luật chơi của cờ Arcana.

Về cơ bản, cờ Arcana tuân theo khuôn mẫu của các trò chơi chiến thuật, nhưng có đặc điểm là người chơi có thể tiêu tốn lượt để tiến hóa quân cờ lên một cấp bậc mới.

Thêm vào đó, mỗi ván đấu chỉ được phép tiến hóa duy nhất một quân cờ lên hình thái tối thượng, nên chiến thuật của trò này cực kỳ đa dạng.

"Chiếu tướng."

"Con thắc mắc từ nãy, thế giới này có trò nào tên là cờ vua riêng không ạ?"

"Có chứ. Vốn dĩ đây là bản biến thể của trò cờ vua mà."

Hóa ra là bản biến thể, hèn gì trong tên lại có chữ "cờ".

Mà cũng lạ thật, không ngờ thế giới này cũng có cờ vua.

Hay là có người Trái Đất nào khác đầu thai sang đây rồi phổ biến nó nhỉ?

"Chiếu tướng."

Bị chiếu tướng hai lần liên tiếp, tôi chớp mắt ngơ ngác.

"Khó quá đi mất."

"Ta đã chơi trò này cả đời rồi. Ngươi mới nhập môn hôm nay, không thắng được là chuyện đương nhiên."

"Chơi lại ván nữa đi ạ."

Mỗi quân cờ lại có hình thái biến hình khác nhau nên cảm giác lúc tiến hóa chúng rất thú vị.

Nó được chế tác theo cấu trúc gập mở, giống như mấy con "Robot biến hình mà các ông bố còn mê hơn con" hay xuất hiện trên Youtube Shorts vậy, có vẻ việc chế tạo ra nó cũng không hề đơn giản.

"Bộ này chắc đắt lắm nhỉ."

"Ta cũng vì thế mà không mua riêng, toàn ra quán rượu mượn chơi thôi."

"Đúng là đồ bủn xỉn."

Dù đắt đến mấy mà quán rượu còn trang bị được thì chắc giá cũng không đến mức trên trời, lão già kiếm được bao nhiêu tiền thế kia mà giờ mới chịu mua sao?

Hay là nhờ chắt bóp như thế nên ông ấy mới giàu nhỉ?

Đúng là câu hỏi hóc búa kiểu con gà hay quả trứng có trước.

"Chiếu tướng."

"Con thấy có vài quân cờ hiệu quả tiến hóa kém rõ rệt luôn. Chẳng thà tích lũy điểm tiến hóa rồi nâng cấp cho mấy quân cấp cao có hiệu quả tốt hơn không?"

"Người ta gọi đó là chiến thuật Royal Gambit đấy."

"Lại ván nữa nào."

Tôi xếp các quân cờ ngay ngắn lại.

"Ma pháp dạo này thế nào rồi?"

Kelton hỏi bâng quơ một câu.

Tôi vừa di chuyển quân lính lên phía trước vừa chậm rãi trả lời.

"Hỏi han kiểu vô tâm vì sợ con để ý chuyện ma pháp không tiến bộ, trình độ của ông cũng khá đấy chứ. Nếu ông mà có con gái chắc là nuôi khéo lắm."

"...... Thế rốt cuộc là sao rồi."

"Vẫn thế thôi ạ."

"Vẫn ổn chứ?"

"Tất nhiên rồi."

Trên đời này có nhiều thứ dù có cố gắng đến mấy cũng không được. Có tài năng thiên bẩm mà vận may không mỉm cười thì cũng bằng hòa.

Chỉ mới bị kẹt lại một năm, chẳng việc gì phải nôn nóng cả.

Dù sao thì sớm muộn gì tôi cũng đạt được thôi, không cần phải vội vàng.

Nếu không phải một năm mà là vài năm vẫn dậm chân tại chỗ thì sao ư?

Thì lúc đó hãy tính tiếp.

Vù. Một ngọn lửa bùng lên trên tay tôi.

Đó là một ngọn lửa hình cầu hoàn hảo, đặc trưng của ngọn lửa "Công bình" mà tôi đã ngộ ra.

Ma lực được phân bổ đồng đều tạo nên một hình thái nhất định.

Cái này có lợi ích gì ư? Thì nhìn nó đẹp.

Không đùa đâu, thật sự chỉ có thế thôi đấy.

Ma pháp của pháp sư bậc 1 hầu hết đều vô dụng như vậy cả.

Phải lên đến bậc 2 thì mới bắt đầu dùng được những ma pháp có tính thực chiến.

"Ngài Kelton, hồi đó làm sao ông lên được bậc 2 vậy?"

"Ta chẳng đã nói mấy lần rồi sao?"

Trước câu hỏi của tôi, Kelton vừa tiến hóa quân lính thành hiệp sĩ vừa thắp lên một ngọn lửa.

Ngọn lửa của ông ấy tỏa sáng lung linh, soi sáng cả căn nhà.

"Ta lên được bậc 2 khi nhận ra rằng 'cái giá' không nhất thiết phải là tỉ lệ 1:1. Ta cho đi 1 không có nghĩa là không được phép nhận lại 2 từ đối phương, đúng chứ?"

"Giao dịch không công bằng là vi phạm đạo đức đấy ạ."

"Ta đang nói ẩn dụ thôi, ẩn dụ thôi mà."

Tôi đã nghe Kelton kể về khoảnh khắc ông ấy lên bậc 2 không biết bao nhiêu lần, nhưng nó chẳng giúp ích được gì nhiều.

Cái gọi là cảnh giới của pháp sư có nhiều phần mơ hồ, rất khó để diễn tả bằng lời.

Tất nhiên những gì có thể giải thích thì ông ấy đã giải thích hết mức rồi, nhưng bấy nhiêu vẫn là chưa đủ.

Hơn nữa, mỗi pháp sư lại có cảm nhận khác nhau, nghe giải thích quá nhiều đôi khi còn khiến mình bị rối thêm.

Vì vậy, có một điều mà tất cả các pháp sư đều thống nhất khi giải thích.

Hãy thấu hiểu nguyên tố.

Hãy dùng nguyên tố như một công cụ để thấu hiểu thế giới.

Nghe thì có vẻ xa vời, nhưng một kẻ vừa mới bước chân vào con đường pháp sư như tôi cũng hiểu được phần nào.

Không có lời nào diễn tả chính xác quá trình tu luyện của pháp sư hơn câu nói đó.

Cuối cùng, để thấu hiểu thế giới thông qua nguyên tố, tôi cần phải đào sâu vào nguyên tố hơn nữa....

Nhưng phương pháp, phương pháp là gì mới được chứ―.

"Lạnh quá."

Kelton đứng dậy châm lửa cho lò sưởi.

Xèo xèo. Những thanh củi bắt đầu cháy rực.

Ngay khoảnh khắc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.

"Con hiểu rồi!"

"Lên được bậc 2 rồi à?"

Bỏ lại câu hỏi của Kelton sau lưng, tôi lao thẳng vào công xưởng.

Trong công xưởng có vô số dụng cụ, tôi lấy ra một chiếc đèn lồng rồi thắp lửa lên.

Tôi trân trọng ôm chặt lấy chiếc đèn lồng vào lòng.

"Ngươi làm cái gì thế?"

Kelton ngậm tẩu thuốc, nhìn tôi với vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Tôi dõng dạc nói.

"Nếu muốn gần gũi với nguyên tố, thì cứ mang nó theo bên mình mọi lúc mọi nơi là được!"

"Ngươi định cứ thế mà đi lại khắp nơi à?"

"Không được ạ?"

"Cũng không phải không được, nhưng chắc chẳng có tác dụng gì đâu."

Kelton phả ra một làn khói thuốc.

Có vẻ đã có rất nhiều người thử qua cách giống như tôi rồi.

Chắc chắn nếu cách này hiệu quả thì mọi pháp sư trên đời đã luôn mang theo lửa hoặc nước bên mình, nhưng thực tế không ai làm vậy, chứng tỏ nó vô dụng.

"Nhưng cứ thử xem sao, cũng đâu có mất gì đâu ạ?"

"Thì tùy ngươi thôi."

Kelton đáp lại một cách hờ hững rồi tiếp tục rít tẩu thuốc.

Thấy ông ấy có vẻ đang rảnh rỗi, tôi chậm rãi lên tiếng.

"Làm ván nữa không ông?"

"Ngồi xuống đi."

*

Hai năm nữa lại trôi qua.

"Được rồi!"

"Ba năm. Chậm hơn mức trung bình tận ba lần đấy."

Cuối cùng, tôi cũng đã trở thành pháp sư bậc 2.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!