Chương 143 - Học viện Anh Hùng (2-10)
‘Hầy… Sao tự nhiên hôm nay lại mơ thấy giấc mơ đó….’
Vừa tỉnh dậy, Cho Seohyun vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô dẫn Seong Suho đi về phía lớp học.
Mỗi bước đi, đôi chân run rẩy lại tố cáo tình trạng tồi tệ hiện tại của cô.
‘Hầy… dạo này không thấy xuất hiện nữa, cứ tưởng là ổn rồi cơ….’
Giấc mơ cô vừa trải qua khi gục mặt xuống bàn ngủ ép buộc ùa về trong tâm trí.
Những trận đòn roi không ngớt.
Giọng nói sục sôi sự khinh miệt và căm hận.
Dù chuyện đã xảy ra từ 10 năm trước, nhưng cơ thể Cho Seohyun dường như vẫn còn in hằn cảm giác đau đớn từ những trận roi vọt đó, và tâm trí cô bị bủa vây bởi những lời nguyền rủa của bà ta.
Cho Seohyun sợ hãi khi những vết thương lòng và lời nguyền ngỡ đã bị xóa nhòa nay lại phủ bóng đen lên cuộc đời cô.
‘…Nhưng sao người đó lại xuất hiện trong giấc mơ của mình nhỉ.’
Tiếng bước chân của Seong Suho đi ngay phía sau đã giúp Cho Seohyun tạm thời gác lại những suy nghĩ về Hong Miseon.
Người đàn ông đứng chôn chân bên cạnh bục giảng.
Cảnh tượng người đàn ông đó đứng trân trân nhìn cô bị bạo hành.
‘Hồi đó trợ giáo đổi liên tục, chẳng nhớ nổi ai nên mới vậy sao….’
Chẳng có trợ giáo nào trụ nổi quá 2 tháng.
Cho Seohyun chợt nhớ lại có lần cô từng nghe phong thanh rằng việc tìm được một trợ giáo có thể chiều chuộng tính khí của Hong Miseon là vô cùng khó khăn.
Mở cửa bước vào lớp, Cho Seohyun khẽ thở phào nhẹ nhõm.
‘May quá. Hôm nay có buổi huấn luyện thực chiến trên ngọn núi phía sau. Chỉ cần chú tâm đến sự an toàn của đám nhỏ và chấm điểm là được.’
Cho Seohyun nới lỏng sự căng thẳng, bước lên bục giảng rồi liếc nhìn Seong Suho.
‘…Hôm nay anh ta có bắt kịp tiến độ không đây?’
..
..
Huấn luyện thực chiến là bài tập săn quái thú được thả trên ngọn núi phía sau học viện.
Theo thể thức, 2 tổ sẽ di chuyển theo tuyến đường đã định sẵn và tiến hành chiến đấu.
Mỗi tổ sẽ do Cho Seohyun và Seong Suho phụ trách đảm bảo an toàn và chấm điểm.
Tổ 5 và tổ 6 đang trong quá trình thực hiện nhiệm vụ tình cờ gặp nhau tại vị trí trung tâm nên đã cùng nhau nghỉ ngơi.
Từ đằng xa, Cho Seohyun nhìn Seong Suho đang khom lưng thở hổn hển, thầm nghĩ.
‘Nếu rèn luyện thể lực chút thì anh ta cũng là một người khá ổn đấy….’
Cho Seohyun biết rõ thể lực không phải là chuyện ngày một ngày hai mà cải thiện được, nên cô không có ý định cứ lải nhải với Seong Suho mãi.
Hơn nữa, trên phương diện là người mang ơn Seong Suho, cô cũng chẳng có tư cách gì để trách móc anh.
Cho Seohyun mỉm cười tiến về phía Seong Suho đang thở hồng hộc, định bụng trêu chọc và tiện thể an ủi anh vài câu.
‘Nói chung, với tài bắn cung cỡ đó thì thể lực… hửm?’
Ngay khoảnh khắc Cho Seohyun định bước tới, có người đã đến cạnh Seong Suho.
“Thầy ơi…. Thầy có sao không ạ?”
“Haa… Haa… Không, không sao đâu. Em cũng ra nghỉ ngơi đi…. Haa….”
“Em không cần nghỉ ngơi cũng được mà….”
Đó là Song Ahra, cô bé đang nhìn Seong Suho với ánh mắt đầy thương xót.
Nhìn Song Ahra, Cho Seohyun khẽ bật cười.
‘Cái tính đó sau này vào bang hội thể nào cũng chịu thiệt thòi cho mà xem….’
Cho Seohyun tiếp tục dõi theo hai người họ.
Đó chỉ là hình ảnh trò chuyện bình thường giữa học viên và giáo quan, một cảnh tượng thường nhật chẳng có gì đặc biệt.
Tuy nhiên, trong mắt Cho Seohyun, người vừa trải qua cơn ác mộng ngày hôm nay, thì khung cảnh ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
‘Giá như hồi đó cũng có vị giáo quan nào đó sẵn sàng trò chuyện bình thường với mình như thế, liệu mọi chuyện có khác đi không….’
Khi còn là học viên tại Học viện Anh Hùng, Cho Seohyun không thể thân thiết với bất kỳ giáo quan nào.
Hầu hết các trợ giáo đều chẳng mảy may quan tâm đến học viên ngoài giờ học, còn vị giáo quan chính thức thì lại bạo hành cô suốt 3 năm trời.
Trong lúc đang ghen tị dõi theo hai người họ, đôi tai Cho Seohyun bỗng vểnh lên khi nghe Song Ahra lên tiếng.
“Thầy ơi, hôm nay thầy lại chỉnh tư thế bắn cung cho em được không ạ?”
Nghe Song Ahra hỏi vậy, Seong Suho khó nhọc điều hòa lại nhịp thở rồi mở lời.
“Hầy…. Tôi thì không sao, nhưng trình độ của tôi chưa đủ để chỉ dạy em đâu.”
“Xì, em chỉ muốn tự luyện tập thêm thôi mà, không sao đâu ạ!”
Nghe cuộc đối thoại của hai người, Cho Seohyun chợt nhớ lại hoàn cảnh lúc cô mới gặp Seong Suho.
‘Nhắc mới nhớ, lúc phát vũ khí, anh ta đã thản nhiên đưa cung cho Song Ahra nhỉ?’
Lúc phát vũ khí, Song Ahra là người duy nhất bị Seong Suho đưa nhầm.
Vũ khí chính của Song Ahra là kiếm, thế mà Seong Suho lại thản nhiên đưa cung cho cô bé, khi bị trách móc là đưa nhầm, anh ta còn nhìn Song Ahra với vẻ mặt khó hiểu, Cho Seohyun vẫn nhớ như in chuyện đó.
‘Hừm… À, sắp hết giờ nghỉ rồi.’
Khi Seong Suho gần như điều hòa được nhịp thở thì giờ nghỉ giải lao cũng sắp kết thúc.
Seong Suho đứng dậy trước các học viên, nhìn Song Ahra rồi nói.
“Có nhiều người giỏi hơn tôi nhiều. Nếu em thực sự muốn học đàng hoàng thì đừng tìm tôi, hãy đến tìm giáo quan chính thức ấy.”
“….”
Nghe Seong Suho nói vậy, Cho Seohyun thầm cảm thấy thất vọng về anh.
‘Tranh thủ thời gian rảnh rỗi chỉ dạy một chút thì có chết ai đâu? Xem ra anh ta cũng cảm thấy phiền phức với mấy việc này…. Chẳng khác gì những vị giáo quan kia.’
Sự biết ơn mà cô luôn dành cho anh bỗng chốc tan biến.
Nhìn cách anh lạnh lùng khước từ một học viên đầy nhiệt huyết, những ký ức tồi tệ lại một lần nữa mon men ùa về trong tâm trí cô.
Trong lúc Cho Seohyun đang lườm Seong Suho thì anh vỗ nhẹ vào vai Song Ahra, nói.
“Tôi chỉ là trợ giáo thôi. Tôi chưa từng được học cung thuật bài bản, tôi học bắn cung chỉ là vì sinh tồn.”
Nói xong, Seong Suho vươn vai giãn gân cốt, tiếp lời.
“Lỡ tôi dạy em rồi em quen với những thói hư tật xấu thì có phải là ảnh hưởng đến giáo quan Cho Seohyun không. Thế thì tôi có lỗi lắm.”
“Xì, chuyện đó em tự chịu trách nhiệm chứ~ Thầy chỉ cần sửa tư thế giúp em thôi. Nhé? Các giáo quan khác bận lắm, chẳng ai thèm để ý đến em đâu….”
Nhìn dáng vẻ của Song Ahra, Seong Suho cười trừ đáp.
“Được rồi. Sau bữa tối, lúc nào rảnh rỗi mà trong khả năng cho phép thì tôi sẽ giúp em.”
“Oa~”
Nhìn hai người họ đứng lên trò chuyện, khóe môi Cho Seohyun vô thức cong lên tạo thành một nụ cười.
***
Kết thúc buổi huấn luyện Khoa Khí, tôi lê bước chân mệt nhoài, rũ rượi đi về phía nhà ăn.
‘Úi giời ơi… chết mất thôi….’
Vận động leo núi cả buổi khiến toàn thân tôi ê ẩm nhức nhối.
Nếu tôi mà phải phụ trách cả buổi sáng lẫn buổi chiều của lớp Khoa Khí thì chắc đã phải nhập viện từ đời nào rồi.
Khó khăn lắm mới lết đến được nhà ăn, tôi khó nhọc ngẩng đầu lên lướt qua thực đơn ngày hôm nay.
“Đồ ăn Trung Quốc à… Đúng món mình thích.”
Vừa ngân nga giai điệu vui vẻ, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói đầy bất mãn vang lên từ phía sau.
“Hầy…. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy, sao cứ phải là đồ Trung thế nhỉ.”
“Hửm?”
Tôi quay lại, dáo dác nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng ai… nếu mà tôi nói vậy thì chắc bị giết ngay tại trận mất.
Là Cho Seohyun.
Cho Seohyun ngước nhìn tôi, hất cằm ra hiệu.
“Thôi, mau vào trong đi.”
“À, vâng.”
Tôi đáp ngắn gọn rồi định bước vào nhà ăn.
Ngay lúc đó, từ bên trong lối vào nhà ăn, Seong Suah đang vẫy tay nhẹ nhàng với tôi, trên môi nở nụ cười tươi rói.
“Anh đến rồi. Hôm nay là món ăn Trung Quốc mà giáo quan Seong Suho thích đấy.”
“Haha….”
Trong lúc tôi đang cười gượng gạo thì giọng nói của Cho Seohyun từ đằng sau lưng lại cất lên.
“Gì vậy?”
“Ơ… Chị….”
Seong Suah tỏ vẻ bối rối khi nhìn thấy Cho Seohyun.
Cho Seohyun bước tới cạnh tôi, nhíu mày nhìn tôi và Seong Suah, hỏi.
“Hai người quen nhau à?”
..
..
‘Chà… Giờ thì tôi mới hiểu cảm giác ăn không ngon nuốt không trôi là thế nào.’
[Anh không cần lo lắng đâu. Thìa cơm vẫn đang ngoan ngoãn chui tọt vào miệng anh mà.]
‘….’
Đùa tôi đấy à?
Cứ mỗi lần xúc một thìa cơm rang thập cẩm cho vào miệng, tôi lại lén lút đưa mắt nhìn Cho Seohyun và Seong Suah.
Mặc dù là giờ ăn nhưng Cho Seohyun lại đặt đũa thìa xuống bàn, khoanh tay trước ngực.
Còn Seong Suah thì cứ nơm nớp lo sợ, chẳng dám nâng thìa lên tử tế.
Sau một hồi duy trì bầu không khí im lặng đến nghẹt thở, cuối cùng Cho Seohyun cũng chịu mở lời.
“Không ngờ… Hai người lại cùng phụ trách một lớp học đấy.”
“Ờm… Hôm đầu tiên chính giáo quan Cho Seohyun đã bảo tôi sang lớp 7 Khoa Ma mà….”
“Tôi đâu có biết cô ta ở lớp 7 Khoa Ma chứ? Việc gì tôi phải bận tâm xem cô ta phụ trách chỗ nào?”
Trẻ con đấy à?
Tự dưng cô ấy lại giở cái tính trẻ con y như ngày đầu tiên gặp mặt.
Cho Seohyun đúng là một người mang trong mình đủ thể loại tính cách đa dạng.
Khi thì là một vị giáo quan nghiêm khắc, lúc lại trẻ con, khi thì là một học viên tràn đầy nhiệt huyết.
Cho Seohyun nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu rồi lên tiếng.
“Cơ mà thường ngày hai người hay ăn cơm chung thế này lắm à? Nhìn bộ dạng lúc nãy là biết hay đi ăn chung lắm đúng không?”
“À… Vâng. Làm việc chung nên thường thì chúng tôi hay ăn chung với nhau.”
“Hà…. Tôi cũng làm chung với anh mà sao anh chẳng rủ tôi đi ăn chung bao giờ?”
“Hả?”
Cho Seohyun phồng má giận dỗi trên khuôn mặt nhỏ nhắn, trừng mắt nhìn tôi.
Bình thường cô có thèm xuống nhà ăn đâu mà rủ chứ?
“Làm gì có. Do bình thường tôi hiếm khi gặp giáo quan Cho Seohyun ở nhà ăn nên….”
“Ít ra cũng phải rủ một tiếng chứ?”
“…Xin lỗi cô.”
Gì đây, ép người quá đáng thế?
Hôm đầu tiên mà tôi rủ rê đi ăn chắc chắn cô ấy sẽ mắng cho một trận té tát rồi….
(Tôi việc gì phải đi ăn cùng anh?)
Kiểu gì cũng nói y hệt vậy cho xem.
Trong lúc tôi và Cho Seohyun đấu khẩu, Seong Suah chỉ biết im lặng quan sát tình hình.
Tôi lo lắng nhìn Seong Suah, nói.
“Giáo quan Seong Suah, cô ăn đi kẻo nguội mất.”
“Haha… Vâng.”
Thế là Cho Seohyun chen ngang vào cuộc trò chuyện của hai chúng tôi.
“Ủa, sao anh không giục tôi ăn? Đồ ăn của tôi không biết nguội chắc?”
“Ờm…. Tại có vẻ cô không thích món ăn Trung Quốc cho lắm nên….”
“Không thích thì để nguội cũng được à?”
“…Xin lỗi cô.”
Gomen‘nasai… Thật xin lỗi vì đã phải ăn cùng cô.
‘Thế này thì kẹt quá….’
[Tôi cũng không ngờ Cho Seohyun lại ngang ngược đến mức này.]
‘Không, thì… giá như chỉ có hai người mà làm nũng thế này thì có phải là đáng yêu không….’
Nói thật, việc trở nên thân thiết với Cho Seohyun là một tín hiệu tốt cho cả nhiệm vụ lẫn tư lợi cá nhân của tôi.
Có càu nhàu như vậy thì khuôn mặt xinh đẹp kia cũng đâu có chạy đi đâu mất.
Vấn đề là có cả mặt Seong Suah ở đây cơ. Thêm cái tính soi mói nữa mới chết chứ.
‘…Đừng nói là từ giờ bữa nào cũng nhảy ra phá đám đấy nhé?’
[Theo dự đoán cá nhân của tôi thì từ nay trở đi, anh sẽ phải giáp mặt Cho Seohyun vào mọi bữa ăn rồi.]
‘Mẹ kiếp….’
Kỳ lạ thật đấy… Lúc quan trọng nhất thì lại im ỉm chẳng giúp ích được gì, còn hôm nay chẳng nhờ vả gì lại tự nhiên nhảy bổ vào.
Phải đợi đến khi ăn xong bữa trưa lạnh ngắt, tôi và Seong Suah mới thoát khỏi móng vuốt của Cho Seohyun.
***
Về đến phòng giáo quan, Cho Seohyun ngả người ra ghế, thở dài cái thượt.
“Hầy… Ái chà, không phải thế này….”
Vì muốn kết thân với Seong Suho, Cho Seohyun đã lén lút bám theo anh đến tận nhà ăn.
Cô cũng thừa biết đa số mọi người đều cảm thấy không thoải mái khi dùng bữa cùng cấp trên.
Mối quan hệ giữa giáo quan chính thức và trợ giáo cũng tương tự như vậy….
Thế nên cô định dùng những lời lẽ tốt đẹp và lời khen ngợi để tạo không khí thoải mái, kiểu như “Từ nay về sau chiếu cố nhau nhé”.
Cho đến khi Seong Suah xuất hiện….
“Sao tự nhiên lại là Seong Suah chứ…. Hầy….”
Không phải là Cho Seohyun ghen tuông hay cảnh giác với tư cách là một người phụ nữ.
Cô chỉ khao khát có một người đồng nghiệp tốt là Seong Suho mà thôi.
Nhưng khi nhìn thấy anh ta đi cùng Seong Suah, trong lòng cô lại dâng lên một sự khó chịu khó tả, dẫn đến việc cô phá hỏng bữa ăn của cả hai.
Ban đầu, Cho Seohyun cũng đâu ghét Seong Suah.
Cô cũng chẳng mấy bận tâm đến việc em trai mình đang yêu đương.
Nhưng vấn đề nằm ở thái độ của đứa em trai sau khi có người yêu.
“…Nghĩ đi nghĩ lại… Kanghyun có vẻ đã thay đổi một cách kỳ lạ sau khi hẹn hò với con bé đó.”
Trong ký ức của Cho Seohyun, rõ ràng là cho đến khi vào học viện, Cho Kanghyun vẫn là đứa em ngoan ngoãn, luôn chăm sóc và giúp đỡ người thân duy nhất của mình là cô.
Cha mẹ mất sớm, hai chị em thân thiết đến mức chẳng ai nghĩ họ chỉ là chị em ruột.
Nhưng chẳng hiểu từ bao giờ, đứa em trai luôn ngay thẳng và vui vẻ ấy lại bắt đầu trở nên lạnh lùng và cộc cằn.
Và thời điểm đó lại trùng khớp với lúc cậu bắt đầu yêu đương.
“Hình như là 1 năm sau khi mình tốt nghiệp nhỉ? Nghe nói tụi nó bắt đầu quen nhau từ lúc đó….”
Cho Seohyun tốt nghiệp thì Seong Suah nhập học.
Và 1 năm sau, cô biết tin hai người họ hẹn hò.
Không phải qua lời em trai, mà là từ miệng người khác.
Nếu em trai có người yêu, tất nhiên cô sẽ tích cực vun vén cho hai đứa.
Thế nhưng từ lúc có bạn gái, cậu em trai lại thưa thớt liên lạc dần, thi thoảng gặp nhau cũng tỏ thái độ lạnh nhạt khiến cô chạnh lòng.
Hai đứa là người thân duy nhất của nhau sau khi cha mẹ qua đời.
Thế mà giờ đây lại chẳng giống gia đình chút nào.
Ánh mắt Cho Seohyun va phải một tờ giấy đặt trên bàn.
-Hehe. Tháng sau là sinh nhật rồi! Phải rủ Kanghyun đi ăn món gì ngon ngon mới được (>_<)-
Nhìn những dòng chữ viết trên giấy, Cho Seohyun lẩm bẩm.
“…Lần này chắc không quên nữa đâu nhỉ?”
Nếu người khác đọc được câu này, chắc chắn họ sẽ nghĩ Cho Seohyun có vấn đề, nhưng đối với cô, Cho Kanghyun là gia đình duy nhất, là chỗ dựa duy nhất để cô sẻ chia tâm sự.
Đúng thế, đã từng là như vậy. Vào 10 năm trước….
Cậu em trai từng là nơi để cô dốc bầu tâm sự ấy đã thay đổi từ khi biết yêu, thế nên Cho Seohyun không tài nào có thiện cảm với Seong Suah được.
“Cái thứ tình yêu quỷ quái gì không biết….”
Cho Seohyun cười chua chát, lật úp tờ giấy xuống rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Và cô thầm nghĩ.
“…Nói gì thì người ta mới vui nhỉ?”
Cho Seohyun bắt đầu mường tượng ra cuộc trò chuyện với Seong Suho vào tối nay trong đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
