Chương 145 - Học viện Anh Hùng (2-12)
Trên đường cùng Song Ahra đến nhà ăn, Armonia liền liên lạc với tôi.
[Tôi cũng không ngờ Cho Seohyun lại xuất hiện ở chỗ đó đấy.]
‘Đúng vậy, thêm nữa là nếu chỉ có hai người chúng ta thì chắc chắn không phát hiện ra đâu. Cảm ơn nhé, Lena.’
[Cảm ơn ngài đã khen. Em chỉ làm tròn bổn phận của mình thôi. Thưa chủ nhân.]
Trong lúc tôi đang mải mê chỉ dẫn cung thuật cho Song Ahra, may mà Lena đã chờ sẵn ở phòng dịch chuyển để chuẩn bị đổi ca.
Chính Lena là người đã phát hiện ra những âm thanh siêu nhỏ và sự hiện diện lờ mờ của Cho Seohyun qua màn hình, điều mà tôi và Armonia không hề hay biết, rồi thông báo cho chúng tôi.
Và có vẻ như chỉ số ẩn thân của Cho Seohyun khá thấp cũng góp phần không nhỏ vào việc này.
Ngay khi biết Cho Seohyun đang ở đó, tôi lập tức phá vỡ bầu không khí với Song Ahra để buông lời khen ngợi Cho Seohyun.
Có thể trong mắt Song Ahra, tôi là một ông thầy giáo quan bảo thủ, cứng nhắc, nhưng điều quan trọng trước mắt là Cho Seohyun.
May mắn thay, Song Ahra cũng hiểu cho sự cứng nhắc đó của tôi.
[Dẫu biết Cho Seohyun đang theo dõi, nhưng tôi không ngờ anh lại khen ngợi cô ta một cách quá đà như vậy.]
‘Những lời đó đâu phải là tôi không có thực tâm đâu.’
[….]
Dù từng phải chịu đựng sự đau đớn như vậy hồi học viên, thế nhưng đến đây, cô ấy vẫn kiên cường nỗ lực vì các học viên của mình.
…Dù tính nết có hơi hâm hấp như mèo thì mới sinh chuyện thôi.
Vừa nói chuyện tâm giao, tôi và Song Ahra vừa đi tới nhà ăn.
Lúc này đã là 8 giờ.
‘Hehe… Nhanh ăn cơm rồi còn về mát xa lưng cho Seong Suah… Hửm?’
Ngay khi vừa bước vào nhà ăn, đã có người đứng chờ đón chúng tôi.
“Ơ? Cô?”
“Giáo quan Cho Seohyun?”
“….”
Cho Seohyun dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực liếc nhìn chúng tôi.
Thế nhưng, từ tư thế cho đến biểu cảm đều toát lên một cảm giác khác hẳn thường ngày.
Vốn dĩ cô ấy đã là một người có uy rồi, nhưng hôm nay bầu không khí tỏa ra từ cô ấy lại càng thêm nặng nề.
Cho Seohyun lẳng lặng quan sát chúng tôi, rồi khẽ vươn vai đứng thẳng lưng, nhìn Song Ahra và cất giọng.
“Đi đâu về đấy?”
“À~ Thầy Seong Suho vừa giúp em huấn luyện xong ạ. Giờ tụi em định đi ăn cơm.”
“…Ừ.”
Cho Seohyun nở một nụ cười nhẹ, nhìn tôi một lát rồi bưng khay cơm lên và nói.
“Nếu định ăn thì cùng ăn đi.”
***
Ánh đèn bật sáng, đón chào Cho Seohyun bước vào căn phòng tối om.
Nhưng chẳng mảy may để tâm đến ánh sáng đang chào đón mình, cô lặng lẽ bước đi với vẻ mặt vô hồn rồi gục ngã, nằm sấp trên giường.
Cho Seohyun vùi mặt vào gối, lẩm bẩm.
“…Đúng là dở hơi.”
Ngay lúc cất tiếng, những lời của Seong Suho mà cô nghe lỏm được ở sân tập bắn lại xẹt qua tâm trí.
(Đừng có nói về giáo quan Cho Seohyun theo kiểu đó. Cô ấy là người lúc nào cũng đau đáu suy nghĩ xem làm thế nào để dạy dỗ tụi em cho tốt. Dùng từ đáng yêu để nói về một người như vậy thì thật là vô lễ.)
(Theo tôi thấy, trong số các giáo quan ở đây, không ai có tinh thần trách nhiệm và nỗ lực bằng cô ấy đâu. Nói cô ấy đang cống hiến hết mình để dạy dỗ các em cũng không ngoa đâu, vì cô ấy thực sự đã nỗ lực đến vậy mà.)
Cả cuộc đời này, Cho Seohyun luôn nỗ lực không ngừng nghỉ để được công nhận.
Nhưng phần thưởng cho sự nỗ lực đầu tiên lại là sự bạo hành và khinh miệt triền miên trong suốt những năm tháng học viên.
Sau đó, khi gia nhập một bang hội quy mô vừa và nhỏ, Cho Seohyun đã phải cố gắng vượt qua nỗi ám ảnh để được công nhận bằng mọi giá.
Thế nhưng, đổi lại chỉ là cái bóng mang tên danh tiếng của Cho Kanghyun, cùng với sự đối xử như trẻ con của những người đồng đội sau lưng cô.
Chắc chắn họ không có ác ý gì.
Nhưng chính sự đối xử và cái nhìn đó đã bào mòn dần tình đồng đội trong cô, để rồi cuối cùng, những người đồng đội bên cạnh cô cũng dần dần rời đi.
Cứ thế, gia đình, đồng đội, bạn bè đều biến mất. Đang lúc định tìm cách thoát khỏi sự cô đơn bủa vây thì cô nhận được thông báo bổ nhiệm làm giáo quan tại Học viện Anh Hùng.
Nhận được thông báo, Cho Seohyun coi đây là một cơ hội.
Một cơ hội để gỡ bỏ những nút thắt trong cuộc đời đầy sóng gió của mình….
Cô chưa từng dùng đến bạo lực với học viên. Cô đã thực sự dốc hết tâm huyết vì bọn trẻ.
Cô cứ ngỡ mọi chuyện đang diễn ra rất suôn sẻ.
Nhưng có một vấn đề.
Đó chính là vị trí trợ giáo.
Bất kỳ trợ giáo nào được bổ nhiệm cũng chẳng hề có lấy một chút tinh thần trách nhiệm.
Cứ làm được vài bữa, thấy công việc ổn ổn thì y như rằng lại đòi nghỉ việc.
Cho dù đây có là nơi làm việc lý tưởng nhất đi chăng nữa thì độ khó và áp lực công việc cũng không hề nhỏ.
Chưa kể, các trợ giáo sau khi trải nghiệm sự phân biệt đối xử so với giáo quan chính thức đều dễ dàng mất đi nhiệt huyết vì cảm thấy bất công.
Cô có thể hiểu cho họ, nhưng cũng vì thế mà cô chẳng thể nào trao gửi tình cảm cho họ được.
Nhưng người đàn ông này thì khác.
“Đồ ngốc… Tự nhiên lúc đó lại khóc cơ chứ.”
Cho Seohyun vô thức rơi nước mắt ngay khi nghe những lời của Seong Suho.
Cô không nhớ nổi lần cuối cùng mình thấy một người công nhận cô như vậy là từ khi nào.
Những câu nói thốt ra mà không báo trước của Seong Suho đã chạm đến góc khuất sâu thẳm trong lòng Cho Seohyun, khiến nước mắt cô tuôn rơi từ lúc nào chẳng hay.
Bị hai người họ phát hiện, cô chạy vội về ký túc xá để xốc lại tinh thần, nhưng chẳng hiểu sao cô lại không muốn làm vậy.
Lần đầu tiên làm theo mách bảo của con tim, Cho Seohyun đứng chờ Seong Suho trước nhà ăn rồi cùng ăn cơm với anh.
“…Không biết ngày mai có được ăn cùng nữa không.”
Cho Seohyun lẩm bẩm như vậy, rồi nở một nụ cười vùi mặt vào gối.
***
Vừa đeo kính VR, tôi liền kiểm tra trạng thái đăng nhập của Cho Seohyun.
‘…Hửm? Hôm nay cô ấy không chơi game à.’
[Nhìn phản ứng lúc nãy thì có vẻ hôm nay cô ấy sẽ đi nghỉ sớm.]
Cho Seohyun, người vừa mới bỏ chạy ban nãy, lại đứng chờ tôi và Song Ahra ở trước nhà ăn rồi cùng ăn cơm.
Thái độ của cô ấy khác hẳn bữa trưa nay.
Suốt bữa ăn, cô ấy chẳng hề hé răng nói một lời.
Chỉ lẳng lặng ăn và thi thoảng liếc nhìn tôi.
Đang mải nghĩ về Cho Seohyun, tự nhiên tôi lại bật cười.
‘Buồn cười thật đấy.’
[Anh nói về chuyện gì cơ?]
‘Không, chỉ là tự nhiên nghĩ lại thấy nực cười thôi. Chúng ta còn chưa được diện kiến cái gã Cho Kanghyun kia nữa. Đừng nói là thu thập thông tin của hắn, chúng ta thậm chí còn chưa nói chuyện với hắn lần nào, vậy mà tôi lại khá thân với Cho Seohyun và Seong Suah rồi, nghĩ lại thấy buồn cười ghê.’
Tất nhiên, mục tiêu của tôi là Cho Seohyun và Seong Suah nên chuyện này cũng chẳng có vấn đề gì.
Nhưng đến nước này thì tôi bắt đầu tò mò về cái bản mặt của gã Cho Kanghyun đó rồi đấy.
Đến Học viện Anh Hùng đã được 2 tuần, ngày nào tôi cũng chạm mặt Seong Suah và Cho Seohyun, thế mà đến nay vẫn chưa được diện kiến dù chỉ một sợi tóc của gã Cho Kanghyun kia.
Trong lúc tôi đang tẩn mẩn nghĩ về Cho Kanghyun thì Armonia bỗng nhiên đổi chủ đề.
[Anh Suho. Nhân cơ hội này, anh nên cân nhắc thay đổi việc phân bổ thời gian xem sao.]
‘Hửm? Tự dưng lại…?’
Nghe cứ thấy vô lý làm sao ấy.
Tự dưng lại đổi?
Nhưng lý do Armonia nhắc đến chuyện này lại liên quan mật thiết đến gã Cho Kanghyun mà tôi vừa nói tới.
[Việc Cho Kanghyun hiện không xuất hiện có thể là một cơ hội tốt cho anh đấy.]
Quả đúng như lời Armonia nói.
Bây giờ Cho Kanghyun không gặp gỡ hai cô nàng kia, nhưng không có gì đảm bảo hắn sẽ tiếp tục như vậy.
Lỡ như hắn đang bận việc gì đó rồi tháng sau đột nhiên gặp mặt thường xuyên hơn thì tôi lại gặp rắc rối to.
[Dù sao thì bên Yggdrasil cũng đã ổn định rồi, hay là anh cứ tập trung toàn lực vào Seong Suah và Cho Seohyun đi.]
‘Cũng phải nhỉ. Vậy thì tôi phải tìm cách để vắng mặt ở Yggdrasil ít nhất là một ngày mới được.’
Nếu muốn hoạt động ở Học viện Anh Hùng khoảng 2 tuần (14 ngày), tôi phải tạo ra tình huống để có thể vắng mặt ở Yggdrasil ít nhất 34 tiếng.
Hoặc nếu không thì cứ xin vắng mặt hơn 2 ngày rồi hoạt động ở Học viện Anh Hùng luôn 3 tuần.
‘Nghĩ lại thì, bỏ phí những ngày cuối tuần ở Học viện Anh Hùng cũng hơi lãng phí thật.’
[Đúng vậy. Dù trước đây không nói làm gì, nhưng giờ là lúc anh nên điều chỉnh thời gian để dẫn đến những cuộc gặp gỡ mang tính cá nhân hơn rồi.]
Tuy hơi cầm đèn chạy trước ô tô, nhưng nếu có hẹn hò thật thì tôi chắc chắn phải tận dụng những ngày cuối tuần.
Bởi lẽ những ngày trong tuần ở Học viện Anh Hùng vốn dĩ đã vô cùng bận rộn rồi.
Huống hồ gì dù không phải là hẹn hò đi nữa thì việc có nhiều thời gian chơi cái game VR này vào cuối tuần cũng sẽ mang lại lợi ích không nhỏ.
Đang lúc tôi mải mê suy nghĩ thì giọng nói của Seong Suah bỗng cất lên.
(Anh đến rồi à?)
..
..
“À… Vậy ra cuối tuần này anh cũng bận sao.”
“Ngày nào cô cũng chơi cùng tôi, tự nhiên lại bắt cô phải chịu cái cảm giác đứt gãy giữa chừng vì tôi thế này, thật sự xin lỗi cô.”
“Không sao đâu! Chúng ta cứ từ từ tận hưởng thôi mà.”
Seong Suah mỉm cười nói vậy rồi… xoa đầu tôi.
Tới lúc này thì tôi bắt đầu tò mò rồi.
‘Chơi VR có chịch được không nhỉ?’
Dù biết hỏi thế này thì quá lố, nhưng tôi vẫn không giấu nổi sự tò mò.
Tất nhiên, nếu muốn thì làm cũng được thôi, nhưng nếu trong phần mềm game này không tích hợp chức năng đó, thì liệu có cảm nhận được xúc cảm của âm đạo khi quan hệ không, tôi thắc mắc đấy.
Và Armonia đã giải đáp thắc mắc đó cho tôi.
[Trong trường hợp của tựa game Thị Trấn Động Vật này, người ta đã lập trình để có thể làm được điều đó, nhưng độ nhạy được thiết lập ở mức thấp hơn cả những va chạm da thịt thông thường.]
Theo giải thích thì vì mục tiêu của game cũng nhắm đến những cặp đôi yêu xa nên người ta có đưa vào tính năng quan hệ tình dục.
Tuy nhiên, mục đích chính của tựa game là tận hưởng cuộc sống chậm rãi và lành mạnh, nên độ nhạy khi làm tình bị giảm xuống, và nực cười thay là phần bộ phận sinh dục còn bị che mờ nữa chứ.
Che mờ trong VR, nghe cũng tò mò muốn thử xem sao.
‘…Thôi, chắc chỉ tò mò lúc đầu thôi, chứ làm một lúc lại mắng chửi um xùm cho coi, tôi tưởng tượng ra tương lai của mình rồi.’
[….]
99 trên 100 game NTR thì cái nào cũng phải làm mờ.
Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu nổi.
Rõ ràng là game sẽ, thế quái nào lại chèn thêm che mờ vào làm gì cơ chứ….
Trong lúc tôi đang vò đầu bứt tai vì mấy thứ nhảm nhí, Seong Suah mỉm cười mở lời.
“Nhắc mới nhớ, chúng ta sắp trả xong khoản nợ đầu tiên rồi đấy.”
“Nhanh thì ngày mai là trả xong xuôi rồi.”
Hiện tại, tôi và Seong Suah đang sống trong một căn chòi nhỏ.
Vốn dĩ đây là nhà dành cho một người, thiết kế nhỏ hẹp và chỉ là căn cứ cơ bản, khó mà trang trí gì được.
Nếu không trả hết khoản vay đầu tiên thì các NPC sẽ không chuyển đến sống và game cũng chẳng thể tiến triển được.
Nói thật, hầu hết những ai chơi game này chắc cũng đã trả xong khoản vay từ đời nào và bắt đầu chuyển sang trang trí làng mạc các kiểu rồi.
Tuy nhiên, vì tôi và Seong Suah chỉ chơi để tận hưởng một cách nhàn rỗi nên tiến độ có hơi chậm.
Như bây giờ, dù đang đi câu cá, kể cả phía trước chẳng có lấy một cái bóng cá nào thì chúng tôi vẫn cứ ngồi lì ở đó chờ đợi, chuyện đó xảy ra thường xuyên như cơm bữa.
Cứ vừa nói chuyện phiếm vừa chơi, hôm nay lại tiếp tục là một ngày trôi qua muộn màng.
“Để tôi đi bán cá cho.”
“À, lần nào cũng phiền anh thế này. Lần này để tôi….”
“Không sao đâu. Cô cứ về nhà trước đi.”
“…Vâng.”
Tôi đứng yên tại chỗ cho đến khi bóng lưng của Seong Suah khuất hẳn.
Và khoảnh khắc Seong Suah biến mất… tôi thận trọng di chuyển.
Rõ ràng khu vực xung quanh đây chẳng có ai cả.
Dù hiện tại trong làng này chỉ có vỏn vẹn 2 NPC đặc biệt, nhưng tôi vẫn cẩn thận lén lút hướng về một nơi nào đó mà không để ai phát hiện.
Nơi tôi đến không phải là căn chòi của tôi và Seong Suah, mà là một tòa nhà khác.
Bề ngoài trông không được tươm tất cho lắm, nhưng so với căn chòi kia thì nó toát lên vẻ hào nhoáng của một công trình quan trọng….
Tôi bước vào tòa nhà đang sáng đèn này và hô lớn.
“Bé Chuông ơi!! Nhớ cưng quá đi mất!!”
[….]
..
..
Vuốt ve lớp lông xù trên mu bàn tay của Bé Chuông, tôi lẩm bẩm.
“Haa… Haa… Dễ thương quá đi mất….”
“Cảm ơn ạ!”
Vì trí tuệ nhân tạo có hạn nên nó chỉ biết trả lời ngắn gọn những gì tôi nói, nhưng sự đáng yêu thì không hề sứt mẻ tí nào.
Nếu tôi mà là con gái như Seong Suah thì chắc tôi đã lao vào ôm ấp loạn xạ lên rồi.
Nhưng mang thân nam nhi, tôi chẳng thể làm thế được mà chỉ biết vuốt ve bàn tay to bự của Bé Chuông và thở dốc.
‘Chà, hệt như lông chó thật vậy. Thích quá….’
[Nhìn gần thì có vẻ anh đang phát cuồng vì sự đáng yêu, nhưng nhìn từ xa thì giống như anh đang làm trò biến thái vậy. Xin hãy cẩn thận.]
‘….’
Nhìn gần thì là cưng nựng, nhìn xa thì thành quấy rối tình dục hả!? Ớ!?
Trong lúc tôi vẫn đang không ngừng vuốt ve bàn tay xù lông của Bé Chuông, Armonia bắt đầu lên tiếng cảnh báo.
[Anh Suho. Đã quá 5 phút rồi. Anh nên quay về đi thôi.]
‘Haa… Haa… 1 phút nữa thôi….’
[Nhỡ đâu Seong Suah quay lại tìm anh….]
Rầm!
Cánh cửa bị mở tung như muốn vỡ nát, âm thanh lớn vang vọng khắp tòa nhà.
Và một người phụ nữ vội vã lao vào….
“Haa… Haa….”
“….”
Seong Suah sải bước tiến về phía tôi, cô cúi xuống nhìn tôi, hàng chân mày khẽ giật giật rồi lặng lẽ mở lời.
“Trợ giáo Seong Suho… anh đang làm gì ở đây vậy?”
“À chuyện là….”
Bị khí thế của Seong Suah áp đảo, tôi chẳng thể thốt lên lời biện minh nào, chỉ biết hét lên qua đường truyền tâm giao.
‘Tất cả là tại Armonia!!’
[….]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
