Chương 149 - Cách cướp lấy người phụ nữ của nhân vật phụ (?) (Phần kết - 3)
Bước ra từ nhà xí, thằng nhóc vội lấy tay quệt nước mắt, miệng mếu máo rưng rưng.
“Hức…. Cái quái gì thế này….”
Một cô ả quý tộc vừa hùng hổ rời khỏi nhà xí không lâu, giờ đang hậm hực bước về phía khu nhà ở.
Cô ả đó là người thứ năm.
“Sao tự dưng ai nấy đều…. Đau quá….”
Hẳn là nó chẳng thể nào hiểu nổi.
Mà nói thật, tôi cũng chẳng rảnh đâu mà đi giải thích cho nó nghe.
‘Trừ Patricia ra thì mấy ả kia cũng chỉ dừng lại ở mức động tay động chân nhè nhẹ thôi nhỉ.’
[Có lẽ là do bản thân cô ta vốn dĩ đã mang sẵn dòng máu bạo dâm trong người nên mới thành ra như vậy.]
Ngay từ lần đầu quan hệ với tôi rồi bị đeo đai trinh tiết, Patricia đã chẳng ngần ngại tặng cho thằng nhóc vài cú búng trán nảy đom đóm mắt rồi.
Dám chắc hồi còn làm quý tộc, cô ả còn làm ra những trò tàn nhẫn hơn thế này nhiều.
‘Mới ngày đầu nên chưa biết thế nào, nhưng sau này có khi tự ả sẽ biết cách tiết chế lại thôi nhỉ? Mà sao không thấy Melia tới nhỉ.’
[Anh Suho, cô ta đang tới kia kìa.]
Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, cô ả đang thong thả bước về phía nhà xí.
Vừa nhìn thấy bóng dáng Melia, thằng nhóc ba chân bốn cẳng cuống cuồng chạy về phía ả.
Khi đã chạy tới nơi, Berius nhìn cô ả, nở một nụ cười đắng chát trên khuôn mặt chi chít vết thương.
“Hôm qua cô đi đâu vậy? Mãi không thấy cô tới làm tôi lo chết đi được.”
“Haha…. Tôi bị gọi đi có chút việc hệ trọng ấy mà.”
Sắc mặt Melia khi nhìn thằng nhóc chẳng lấy gì làm tươi tỉnh cho cam.
Bản thân cái việc thằng nhóc ở cạnh nhà xí đã là một điểm trừ, nay nó lại còn bị Patricia tẩn cho bằng cái chổi lau nhà xí nữa chứ.
Kẻ trong cuộc có khi đã quen với mùi hôi thối, chứ đứng ở góc độ của Melia thì bảo nhịn cũng là một cực hình.
Melia gượng gạo giãn cơ mặt, đưa tay xoa nhẹ lên khuôn mặt Berius.
“Sao trên mặt lại nhiều vết thương thế này….”
“Ch, chuyện là….”
Thằng nhóc rơm rớm nước mắt, tường thuật lại chi tiết sự việc vừa xảy ra ban nãy.
‘Chà… đúng là thằng hèn không có tí lòng tự trọng nào của đàn ông cả.’
Thường thì rơi vào tình cảnh nhục nhã ê chề như thế, người ta dù có cạy miệng cũng vì xấu hổ mà không dám nói ra nửa lời.
Có vẻ thằng nhóc này rất mong muốn người khác thấu hiểu cho nỗi đau của mình nên mới liến thoắng kể lể không ngớt.
Nhìn bộ dạng đó, Melia bày ra vẻ mặt xót xa, cất lời.
“Khổ thân… chắc là đau lắm nhỉ.”
“Tôi chả hiểu sao dạo này ai cũng thế nữa….”
Chuyện Patricia giáng cho một trận đòn thì có thể coi là một cơn phát rồ bộc phát, nhưng còn hành động của những người phụ nữ khác thì có lẽ cả đời này nó cũng không sao hiểu nổi.
Melia bắt đầu dịu dàng vuốt ve mái tóc thằng nhóc.
Berius trưng ra vẻ mặt ngập tràn cảm giác an tâm, nhẹ giọng nói.
“Melia… có cô ở đây thật tốt. Cô sẽ ở bên cạnh tôi cho đến khi Lena đại nhân quay lại chứ!?”
“Haha… t, tất nhiên rồi.”
Nhìn khóe môi Melia khẽ giật giật, tôi liền rời khỏi khu vực nhà xí.
..
..
[Với cái sở thích tình dục đó cộng thêm mệnh lệnh của anh Suho, chắc chắn Melia sẽ không giở chứng gây ra rắc rối gì giữa chừng đâu.]
======
Melia (Thuần Phục giai đoạn 1)
Sở thích tình dục: Thời gian xa cách Seong Suho càng lâu, khao khát bị thống trị càng trở nên mãnh liệt.
======
Tôi đã khắc dâm văn mang sở thích đó lên người Melia, kèm theo một mệnh lệnh mang tính chất khẩn khoản nhờ vả.
(Nếu có thể, hãy cứ an ủi thằng nhóc đó để nó có động lực tiếp tục làm việc nhé. Lần tới quay lại, nếu thằng nhóc hoàn thành tốt công việc, tôi nhất định sẽ đưa cô đi.)
(Th, thật sự sao ạ!?)
(Tất nhiên rồi.)
Cất dòng hồi tưởng ra sau đầu, tôi sảng khoái đáp lại qua thần giao cách cảm.
‘Xạo chó đấy.’
[Quả nhiên con người không thể chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài, tôi đã giác ngộ ra điều đó rồi.]
Cái nhân vật Melia này, bề ngoài trông có vẻ trầm lặng, thụ động nên có vẻ hiền lành, nhưng thực chất ả ta không phải là một người tốt bụng gì cho cam.
Armonia đã gọi Lena đang nghỉ ngơi ra để nói chuyện, và nhận ra ở một khía cạnh nào đó, ả ta thuộc hạng tồi tệ nhất trong những kẻ tồi tệ.
Lấy cớ ốm đau để trốn việc là chuyện như cơm bữa, cứ hễ phạm lỗi lầm gì là ả lại lôi Lena ra làm bia đỡ đạn.
Tuy nhiên, khác với những tên quý tộc khác, ả ta cũng có chút mắt nhìn người nên ít ra còn biết xin lỗi ngay lập tức.
Armonia giải thích rằng việc ả ta có đặc tính Tội lỗi có lẽ là do bản tính đùn đẩy trách nhiệm quá cao, kết hợp với thói quen hay hối hận mà thành.
‘Hóa ra cái việc ả đối xử tốt với thằng nhóc đó cũng chỉ để thỏa mãn bản thân mà thôi.’
[Vậy thì tôi chuẩn bị dịch chuyển đây.]
‘Ok~ Vậy thì đi tìm Beatrice để chào tạm biệt Ma Vương rồi quay về thôi.’
Tôi lang thang khắp Ma Vương Thành để tìm Beatrice.
Cứ đi lòng vòng, thỉnh thoảng lại túm lấy mấy tên lính gác bắt gặp trên đường để dò hỏi tung tích.
‘Biểu cảm của mấy đứa này đúng là….’
[Có lẽ cô ấy không có ác ý đâu, nhưng chính cái đó mới là vấn đề lớn nhất đấy.]
Chỉ cần tóm lấy mấy tên lính gác đang đi tuần tra rồi nhắc đến cái tên Beatrice thôi cũng đủ khiến chúng sợ hãi đến mức lên cơn co giật.
Trong quân đội, cấp trên đáng sợ nhất không phải là một tiền bối tồi tệ hay hiền lành.
Mà là một kẻ bề trên không biết đọc bầu không khí.
Có vẻ như triết lý đó cũng đúng ở nơi này.
Nổi cả da gà, một vị tướng nhị tinh mà không biết nhìn sắc mặt người khác thì thật kinh khủng.
Khoảng chừng 30 phút ròng rã cất công tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng tìm thấy Beatrice.
Beatrice đang đứng trên bức tường thành, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía chân trời tối đen như mực.
“Đang ngắm nhìn phong cảnh xung quanh Ma Vương Thành lần cuối à?”
“A! Xong việc rồi sao nya.”
“Ừ.”
Beatrice không đáp thẳng vào câu hỏi của tôi mà tiếp tục thả hồn vào bóng đêm.
Tôi cũng vô thức quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt của cô nàng để chiêm ngưỡng.
…Chẳng thấy cái quái gì cả.
Vậy mà Beatrice cứ nhìn chằm chằm một hồi lâu như thể đang thấy một thứ gì đó, rồi mới cất lời.
“Cưỡi ngựa chạy về hướng kia khoảng 20 ngày là đến căn nhà tôi từng sống đó nya.”
“Căn nhà từng sống ngày xưa?”
“Đúng vậy nya. Hiện tại thì nó đã bị thiêu rụi và không còn nữa rồi nya.”
Sau khi chỉ phương hướng của ngôi nhà, Beatrice bắt đầu tuôn trào những câu chuyện về những ngày tháng chung sống cùng cha mẹ.
Cha mẹ Beatrice từng bị điều động tham gia chiến tranh với phe con người, và khi quân đội tộc Succubus cùng Miêu Tộc bị tiêu diệt hoàn toàn, họ đã bị liệt vào danh sách tử trận.
Họ đã nỗ lực tìm kiếm thi thể, nhưng vì chiến tranh đã kết thúc từ quá lâu nên cuối cùng đành bỏ cuộc.
Nghe những lời bộc bạch của Beatrice, tôi khẽ nói.
“…Sau này có dịp chúng ta cùng ghé thăm nhà cô một chuyến nhé.”
“Hả? Nhà tôi bị cháy rụi rồi mà nya.”
“Dù sao thì đó vẫn là nhà mà. Cứ đến thử xem sao.”
“…Cảm ơn nya.”
Beatrice cười tít mắt, ánh nhìn lại hướng về phía màn đêm tĩnh mịch.
Nhìn dáng vẻ đó của Beatrice, bỗng dưng tôi nảy sinh một thắc mắc.
“Beatrice, cô bảo cô không ngủ đúng không?”
“Đúng vậy nya. Tôi có muốn cũng chẳng thể nào chợp mắt nổi nya.”
“…Ru Ngủ cũng không có tác dụng sao?”
Nếu tôi dùng kỹ năng Ru Ngủ lên Beatrice, liệu cô nàng có chìm vào giấc ngủ không nhỉ?
Chỉ là tự dưng tôi tò mò thôi.
“Sẽ không thành công đâu nya.”
“Tại sao?”
“Mẹ tôi cũng từng thử dùng kỹ năng Ru Ngủ lên tôi rồi, nhưng đều vô ích nya. Dù Succubus và Miêu Tộc rõ ràng vẫn cần ngủ, nhưng không hiểu sao chỉ mình tôi là không thể ngủ được nya.”
“Cái gì? Succubus mà cũng ngủ á?”
“Mẹ tôi lúc nào cũng ngủ rất ngon nya.”
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn đinh ninh rằng lý do Beatrice không thể ngủ là do bộ gen di truyền từ Succubus hay Miêu tộc.
Miêu tộc là loài hoạt động về đêm thì không nói làm gì, nhưng Succubus thì tôi cứ có cảm giác họ thực sự không bao giờ ngủ cơ.
Ai dè Succubus vẫn cần giấc ngủ như thường.
Vấn đề không thể ngủ hoàn toàn là do bản thân Beatrice.
“Biết đâu đấy, cứ thử xem sao nhé?”
“Ồ… Thử đi nya!”
Beatrice đứng đó với dáng vẻ tự đắc, như thể đang thách thức tôi cứ thử đi nếu có bản lĩnh.
‘Nhất định tôi sẽ chuốc ngủ cô rồi mần thịt cô cho xem!’
[…Có vẻ mục tiêu tán tỉnh ban đầu của anh đã đi chệch hướng khá xa rồi thì phải.]
Do cái đặc tính điều hòa tình dục chết tiệt kia mà tôi mãi vẫn chưa nắm được cách công lược cô nàng này.
Lại còn thêm quả miễn nhiễm Pheromone nữa chứ.
‘Nghĩ cũng đúng, đến Pheromone của mẹ ruột phát ra còn vô tác dụng thì phải gọi là vượt xa mức độ miễn nhiễm rồi.’
[Dù sao Beatrice cũng là đồng đội của chúng ta. Chắc chắn sau này sẽ có cơ hội thôi.]
‘Dù vậy thì vẫn cứ phải thử nghiệm trước đã chứ?’
Tôi ôm chầm lấy Beatrice trong bộ trang phục Gothic Lolita, nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai mèo to lớn của cô nàng.
“Ưm….”
“Ồ… kỳ diệu thật.”
Rõ ràng là tai mèo, nhưng lại mang đến cảm giác mềm mại hệt như mái tóc con người.
Tôi cứ ngỡ chạm vào đôi tai mèo của Beatrice thì sẽ cảm nhận được chất liệu lông mèo, ai ngờ nó lại mềm mượt giống hệt tóc người.
Vừa vuốt ve mái tóc Beatrice, tôi vừa triệu hồi một ma pháp trận Ru Ngủ lên phần bụng của cô nàng.
Ngay khi ma pháp trận vừa hình thành, tôi lập tức cảm nhận được lượng ma lực trong cơ thể đang cạn kiệt đi một cách chóng mặt.
..
..
Khi tôi mở mắt ra, đập vào mắt tôi là một khung cảnh vô cùng quen thuộc.
“…? Chuyện quái gì thế này? Sao tôi lại ở trong phòng làm việc? Aish… đầu tôi….”
Cơn đau đầu ập đến bất ngờ khiến tôi phải một tay ôm lấy đầu, đưa mắt nhìn quanh phòng làm việc.
Căn phòng làm việc với vẻ ngoài hào nhoáng này dù có nhìn đi nhìn lại mỗi ngày thì tôi vẫn chưa thể nào quen mắt được.
Khi ở trên tàu, vì lúc nào ngủ tôi cũng ôm ấp Viola hoặc Lena, nên chẳng có lý do gì để tôi phải ngủ trong phòng làm việc này cả.
Từ hồi dọn đến đây sống, chưa một lần nào tôi ngủ lại trong căn phòng này.
Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy nội thất bên trong phòng làm việc mang lại cho tôi một cảm giác gượng gạo đến kỳ lạ.
Tôi ngồi thẫn thờ trên mép giường, cố gắng chịu đựng cơn đau đầu thì bỗng có ai đó bước vào.
“Anh tỉnh rồi sao?”
“Ờ… Armonia. Có chuyện gì vậy? Rõ ràng tôi đang ở Ma Vương Thành mà….”
Armonia nghe tôi hỏi liền đáp lại ngay lập tức.
“Trong lúc cố gắng dùng kỹ năng Ru Ngủ lên Beatrice, anh đã bị cạn kiệt ma lực. Xin lỗi vì tôi đã không kịp ứng phó với tình huống bất ngờ đó.”
“Wow….”
Đúng là một con nhóc không phải dạng vừa.
Điều hòa tình dục, miễn nhiễm Pheromone, miễn nhiễm Ru Ngủ.
Chẳng có lỗ hổng nào để tôi xuyên phá được.
“Dù vậy thì sự việc lần này cũng mang lại kết quả rất đáng kể.”
“…?”
“Lúc anh ngã gục vì cạn kiệt ma lực, Beatrice đã nói rằng lần đầu tiên trong đời cô ấy cảm thấy buồn ngủ.”
“Ôi… ma lực… tôi cần ma lực….”
Tôi lầm bầm lặp lại từ “ma lực” giống như một pháp sư độc ác đã chết hóa thành linh hồn.
Armonia nhìn bộ dạng của tôi, gương mặt không cảm xúc thuật lại toàn bộ ngọn ngành sự việc.
“Từ lúc chúng ta rời khỏi Ma Vương Thành đến nay đã được một ngày rồi. Tình trạng cạn kiệt ma lực của anh là do tôi tự ý phục hồi.”
Vốn dĩ dự định gặp mặt Ma Vương rồi mới rời đi, thế nhưng vì bị ngất xỉu mà tôi đành phải rút lui không một lời từ biệt.
Nghe nói Ma Vương đã nhờ Beatrice nhắn lại rằng, khi nào tôi tỉnh thì hãy ghé thăm ông ta lần nữa.
‘Đám thằng nhóc với mấy ả quý tộc thì chẳng có gì đáng xem, nhưng phòng hờ nhỡ đâu có chuyện gì, sau này lén ghé thăm một chuyến cũng không tồi.’
Thật ra tôi với Gardia cũng chẳng có gì nhiều nhặn để nói, nhưng nể tình hắn đã nghe theo yêu cầu của tôi, với lại cũng phòng hờ hắn đổi ý, nên nếu hắn muốn tìm thì tôi cũng sẵn lòng đến gặp.
Tôi bật dậy khỏi giường, nhìn Armonia và nói.
“Nào, xuất phát thôi! Đến Yggdrasil!”
“Vâng, tôi sẽ chuẩn bị ngay.”
Tôi và Armonia rời khỏi phòng làm việc, tiến thẳng về phía phòng dịch chuyển.
***
Một đêm nọ, 7 năm sau ngày Lena rời khỏi Ma Vương Thành.
Đáng lẽ ra màn đêm phải chìm trong tĩnh lặng, thế nhưng những tiếng roi xé gió vun vút lại liên tục vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch ấy.
Vút! Vút! Vút!
“Hức! Hộc!”
“Cứ nhìn thấy mặt ngươi là ta lại sôi máu lên!”
“Á á! X, xin hãy tha cho tôi…. Hức!”
“Chỉ tại ngươi mà nước tiểu dính hết ra quần áo của ta rồi này!”
Một người phụ nữ đang ở độ tuổi nhan sắc sắp tàn úa đang quật roi không thương tiếc vào một người đàn ông trưởng thành.
Mặc dù đó không phải là loại roi chuyên dùng để tra tấn, nhưng những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể gã đàn ông đã đủ để chứng minh uy lực của nó không hề yếu chút nào.
Gã đàn ông với ngoại hình trung niên chỉ biết dùng cánh tay che mặt, khóc lóc van xin ả dừng tay.
Quần áo của gã rách rưới chẳng khác nào lũ ăn mày lang thang trên phố, trên người tỏa ra thứ mùi hôi thối nồng nặc của phân bón.
Đánh giá qua ngoại hình, gã trông như ngoài 40, trong khi người phụ nữ ra tay quật roi không ngớt kia dù nhìn trẻ hơn, trạc ngoài 30, nhưng thực tế lại đang dùng roi hành hạ một kẻ trông có vẻ già dặn hơn mình.
Phải đến vài chục phút sau, trận đòn roi mới chấm dứt, người phụ nữ nở nụ cười điên dại rồi lên tiếng.
“Haa… Haa… Hôm nay ta tạm tha cho ngươi đến đây thôi. Ngươi thừa biết là vì quá yêu ngươi nên ta mới phải dùng đến đòn roi như vậy đúng không?”
“Ư ư… Haa…. C, cảm ơn ngài…. Patricia đại nhân.”
Người phụ nữ tên Patricia thở hắt ra vẻ sảng khoái, nụ cười ti tiện hiện rõ trên môi.
“Haa… Phù…. Hôm nay nhờ có ngươi mà ta đã giải quyết nỗi buồn rất trót lọt. Berius.”
“….”
Gã đàn ông trông như ông chú 40 tuổi kia chính là Berius.
Kẻ đã từng một thời được xưng tụng là Vương tử.
Tuy hiện tại gã mang dáng dấp của một người đàn ông trung niên tiều tụy, nhưng độ tuổi thực sự của gã chỉ mới bước sang ngưỡng 20 mà thôi.
Trong suốt 7 năm ròng rã, gã chỉ làm mỗi cái công việc cởi đai trinh tiết rồi chịu đòn trong cái nhà xí này.
Patricia vừa rời khỏi nhà xí, Berius mới run rẩy bước ra ngoài.
Vừa lúc Patricia đi khuất, một người phụ nữ khác tiến về phía nhà xí.
Đôi đồng tử vô hồn, vừa đi vừa tự lẩm bẩm một mình, toát lên vẻ của một kẻ mắc bệnh tâm thần.
Khi người phụ nữ đó đến gần, Berius xóa đi vẻ mặt ngập tràn sợ hãi lúc đối diện với Patricia, khó khăn nặn ra một nụ cười.
“M, Melia….”
“Chủ nhân… em sẽ mãi đợi… Ngài nhất định sẽ đến mà phải không…. Em có thể đợi Ngài cả đời….”
“….”
Vài năm sau khi bị đeo đai trinh tiết, Melia bắt đầu xuất hiện triệu chứng tự lẩm bẩm một mình.
Nhưng dẫu Melia có biến thành bộ dạng như vậy, Berius vẫn rất quý mến ả.
“Phải chăm sóc mới được…. Phải bảo bọc mới được….”
“Melia….”
Berius hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của những lời đó.
Nhưng điều đó đâu còn quan trọng nữa.
Melia là người duy nhất không mắng chửi, chì chiết gã.
Mỗi khi đến nhà xí, ả lại xoa đầu gã một cách máy móc, miệng lẩm bẩm như người điên, nhưng những lời lầm bầm ấy lúc nào cũng xoay quanh việc phải chăm sóc cho gã.
Melia dành vài chục phút an ủi Berius rồi lảo đảo bước về khu nhà ở, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
“Chủ nhân… hôm nay em lại hoàn thành nhiệm vụ Ngài giao rồi. Ư…hihi….”
“….”
Với bộ dạng tàn tạ, bốc mùi, Berius dõi theo bóng lưng Melia mà lẩm bẩm.
“Lena đại nhân…. Xin người hãy quay về.”
Điều giúp Berius có thể cắn răng chịu đựng sự đối xử tàn tệ này chính là nhờ Lena.
Tin rằng cô ấy sẽ bảo vệ mình.
Ôm khư khư cái suy nghĩ ngây thơ rằng cô ấy sẽ dựng lại đất nước cho mình, hắn ngày qua ngày ngóng chờ sự xuất hiện của cô.
Từ một kẻ luôn chống đối, cãi lại bằng những lời lẽ ngạo mạn thuở ban đầu, Berius từ lúc nào đã biết nói kính ngữ với những quý tộc khác, và bắt đầu khúm núm luồn cúi chỉ để đỡ phải ăn thêm một trận đòn.
“Chắc chắn rồi một ngày nào đó người ấy sẽ đến…. Lena đại nhân đời nào lại bỏ rơi mình cơ chứ….”
Berius vừa lẩm bẩm vừa lùi bước vào trong túp lều mà gã đang sống.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
