Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Học viện Anh Hùng - 2 - Chương 142 - Học viện Anh Hùng (2-9)

Chương 142 - Học viện Anh Hùng (2-9)

“A! Nếu anh quan trọng việc kết thân với giáo quan Cho Seohyun thì tôi in hồ sơ học viên của giáo quan Cho Seohyun ra cho anh nhé?”

Nghe lời đề nghị đầy thiện ý của Seong Suah, một mặt tôi cũng thấy lo lo.

Tùy tiện tiết lộ hồ sơ học viên thế này có sao không nhỉ?

Lại còn là đưa cho một trợ giáo gần như là người ngoài nữa chứ….

Trước mắt, tôi đành giấu nhẹm sự thèm khát và từ chối.

“À, không cần đâu. Dù có muốn làm thân đến mấy thì cũng không thể đưa thông tin đó cho một trợ giáo như tôi được….”

“Gì chứ! Đừng nói vậy. Phải gọi là đồng nghiệp mới đúng.”

Seong Suah bảo sáng mai cô ấy sẽ in ra rồi đưa cho tôi lúc gặp nhau ở nhà ăn.

Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó. Seong Suah nhìn xuống tôi với ánh mắt ái muội.

“Chẳng lẽ… anh định lấy không đấy à?”

“Haha… Tôi phải báo đáp cô thế nào đây.”

Tôi vừa cười vừa toát mồ hôi lạnh.

Thành thật mà nói, nếu là ai khác thì không sao, chứ tôi làm gì có gì để báo đáp Seong Suah.

Tiền bạc thì cô ấy hơn tôi cả khúc, thực lực ma pháp cũng trên cơ tôi.

Dù có muốn giúp cô ấy giảng dạy thì với đặc thù Khoa Ma, một trợ giáo như tôi cũng chẳng có đất dụng võ.

Nghĩ nát óc cũng chẳng thấy thực tế tôi có thể giúp được gì cho cô ấy cả.

Hơn nữa, ngay cả trong game, tôi cũng chỉ biết nằm gọn trong vòng tay Seong Suah rồi cựa quậy chứ làm được gì đâu.

“Tôi nghĩ mãi mà vẫn chẳng thấy mình có thể báo đáp cô cái gì….”

“Fufu… Vậy thì….”

Seong Suah bỏ lửng câu nói, bế bổng tôi lên rồi đưa về nhà.

Vừa bước vào nhà, cô ấy đã ngồi vắt vẻo trên mép giường, quay sang nói với tôi.

“Dạo này người tôi cứ ê ẩm….”

“….”

Chẳng lẽ… chẳng lẽ!

Seong Suah mỉm cười, mở lời.

“Phiền anh xoa bóp vai giúp tôi được không?”

“….”

Seong Suah đã dập tắt hy vọng của tôi một cách phũ phàng.

‘…Tôi sẽ trả thù.’

[….]

Cô sẽ phải trả một cái giá đắt vì dám trêu đùa tâm hồn non nớt (?) của tôi.

Tôi cố tình đứng ở góc khuất, nở một nụ cười ranh mãnh rồi nói.

“Ờm… cô nằm sấp xuống giường đi?”

..

..

“Hưm... Haa... A ư!”

“Có đau quá không?”

“A, không! Thích, thích lắm... Hưm...”

Tôi xoa bóp vai và lưng cho Seong Suah từ phía mạn sườn khi cô ấy đang nằm sấp trên giường.

Tuyệt đối không đụng chạm vào những vùng nhạy cảm trên cơ thể cô ấy.

Tất nhiên, nếu lưng hay vai cũng là điểm nhạy cảm thì tôi cũng cạn lời….

‘Chà, trong số những đặc quyền Khéo tay mà tôi đạt được đến giờ thì cái này là đỉnh nhất đấy.’

[…Quả là một cấp độ đáng kinh ngạc.]

-[Kỹ năng xoa bóp LV 98]-

Tuy chưa đạt mốc 100, nhưng 98 cũng chẳng khác 100 là bao, đúng là một cấp độ đậm chất nhân vật chính.

Bàn tay thần thánh đích thực.

“Hưm! A ư ư!”

Seong Suah liên tục rên rỉ, chìm đắm trong kỹ thuật xoa bóp bằng tay của tôi.

Dù ở trong môi trường VR không cảm nhận được mồ hôi hay thân nhiệt.

Nhưng chỉ cần tưởng tượng cảnh Seong Suah đang đội mũ VR ngoài đời thực quằn quại thôi cũng đủ khiến tôi thấy rạo rực rồi.

Chắc chắn giờ này bộ đồ ngủ của cô ấy đã đẫm mồ hôi, người ngợm vặn vẹo trên giường rồi nhỉ?

Nếu cả đồ lót cũng ướt đẫm nữa thì đúng là tuyệt phẩm.

Nhưng điều quan trọng nhất với tôi bây giờ không phải là sự hưng phấn tình dục của Seong Suah.

‘Quan trọng là phải khiến cô ấy khao khát đến mức ngày mai cũng muốn được xoa bóp tiếp.’

Tôi phải tạo ra một tình huống khiến Seong Suah không thể nào quên bài xoa bóp ngày hôm nay, và ngày mai lại muốn được tận hưởng nó.

Làm qua loa thì không được, mà làm thỏa mãn quá cũng không xong.

Phải làm cô ấy thỏa mãn ở mức độ vừa phải, nhưng vẫn chừa lại chút mệt mỏi để ngày mai lại muốn được xoa bóp tiếp.

Tôi chỉ tập trung vào lưng và vai của Seong Suah, tận tâm xoa bóp cho cô ấy bằng tất cả sức lực.

“Hưm! Xin, xin lỗi anh. Vì tôi lại, lại phát ra mấy âm thanh kỳ lạ... Haa!”

“Nếu cô thấy đau mà cứ ráng chịu vì nể mặt tôi thì chúng ta dừng lại ở đây….”

“A, không đâu! Cứ, cứ tiếp tục đi. À không… nếu trợ giáo Seong Suho không thấy mệt thì… xin anh đấy. Thích lắm… Hưm!”

Rõ ràng là tôi đã phân bổ lực tay vô cùng hợp lý, chỉ xoa bóp thuần túy chứ chẳng hề ấn huyệt bẻ khớp gì.

Thế mà cô ấy cứ rên rỉ như vậy, xem ra là sướng thật rồi.

“A ư ư!”

Nhìn Seong Suah đang không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ gợi tình, tôi thầm nghĩ.

‘Sách lược công lược Seong Suah… cứ theo cách này là ăn chắc!’

Chào mừng đến với tiệm mát xa VR!

..

..

Sáng hôm sau, trong lúc ăn sáng, Seong Suah đưa cho tôi mấy tờ giấy A4.

“Đây, của anh đây. Tuy không có gì to tát, nhưng anh đừng có mang đi kể lể khắp nơi nhé.”

“Ờm… nhận hồ sơ thời học viên thế này liệu có sao không….”

“Không sao đâu. Hồ sơ của học viên đã tốt nghiệp không quan trọng lắm.”

“Hửm? Thế còn học viên chưa tốt nghiệp thì sao?”

“Cái đó thì bảo mật cực kỳ nghiêm ngặt.”

Tương lai của các học viên Học viện Anh Hùng đã được định sẵn.

Đó là trở thành Anh Hùng.

Sau khi trở thành Anh Hùng, các học viên tốt nghiệp sẽ bôn ba tìm kiếm bang hội để gia nhập.

Mục tiêu hàng đầu chính là Giáo đoàn và Tháp, hai thế lực đỉnh cao trong số các bang hội.

Nếu không thể vào được hai nơi đó, các học viên sẽ vắt kiệt sức để chen chân vào những bang hội lớn danh tiếng khác.

Nếu hồ sơ của học viên vừa tốt nghiệp dễ dàng bị tuồn ra ngoài thì họ rất dễ gặp nguy hiểm trước khi kịp gia nhập bang hội.

Đặc biệt là có thể bị các tổ chức dị nhân nguy hiểm nhắm đến.

Nhưng nghe nói nếu đã tốt nghiệp và an bài chỗ đứng đàng hoàng thì hồ sơ đó không còn được coi là tài liệu mật nữa.

Hơn nữa, tài liệu đã 10 năm tuổi thì việc lưu trữ cũng chỉ mang tính hình thức mà thôi.

Seong Suah đưa tài liệu cho tôi, nở nụ cười tươi rói.

“Dù vậy thì nếu… giáo quan Cho Seohyun mà biết được, chắc chị ấy sẽ nổi trận lôi đình với tôi mất. Anh cứ âm thầm xem một mình thôi nhé.”

“Tôi sẽ cẩn thận. Tôi chỉ dùng để kết thân thôi.”

Tôi gửi lời cảm ơn đến Seong Suah rồi tiếp tục hoàn thành bữa sáng.

..

..

Ăn xong, trước khi đến phòng giáo quan, tôi ngồi một mình trên ghế đá lật xem hồ sơ học viên của Cho Seohyun.

‘Thật tình… cái này mà gọi là hồ sơ á….’

Nội dung ở trang đầu đúng chuẩn là một bản hồ sơ hoàn chỉnh.

Bức ảnh thời học viên ngập tràn tự tin của Cho Seohyun được in rõ nét, thông tin cá nhân, quá trình học tập cùng những mục cơ bản cần thiết cho một học viên đều được ghi chép đầy đủ.

Vấn đề nằm ở những trang tiếp theo.

Nội dung ghi trong đó toàn là thái độ học tập và điểm số của Cho Seohyun.

‘Chẳng kiếm đâu ra được một lời nhận xét tốt hay một điểm số khả quan nào.’

Hầu hết nội dung đều xoay quanh cụm từ [Thái độ kém] và những con số lẹt đẹt một chữ số xếp thành hàng.

Tôi lướt xem tên của vị giáo quan phụ trách Cho Seohyun.

‘Hong Miseon…. Cứ moi ra được thông tin này thì lại tòi ra thông tin lạ hoắc khác.’

[Để đề phòng, tôi sẽ đánh dấu lại và sau khi xong việc hôm nay tôi sẽ hỏi phía Hắc Hoàng Đạo xem sao.]

‘Ừ, cẩn thận vẫn hơn. Cô hỏi thử xem.’

Cứ gặng hỏi Seong Suah mãi cũng có giới hạn.

Sự giúp đỡ tôi nhận được từ cô ấy đến đây là đủ rồi.

[Dù sao thì bên phía Hắc Hoàng Đạo cũng sẽ tích cực giúp đỡ anh thôi. Hiện tại họ vẫn đang gửi các nhiệm vụ ngắn hạn và dài hạn liên tục, chứng tỏ họ rất tin tưởng anh.]

‘Kỳ lạ thật…. Vụ giải quyết triệt để thì cũng chỉ có vụ của Viola thôi mà.’

[Tôi vẫn báo cáo tình hình hiện tại thường xuyên. Có vẻ như họ rất hài lòng với nội dung báo cáo.]

Tất nhiên, những chuyện như kỹ năng Khéo tay của tôi thì không đời nào Armonia lại đi bô bô ra rồi.

Ngoài ra thì cô ấy báo cáo chi tiết về tiến độ, đặc biệt là phía bên kia rất tâm đắc với báo cáo về Han Yeoreum.

Nghe bảo Armonia đã thông báo về hiện tượng dị thường mang tên hồi quy, đồng thời giải thích rằng bên ta hiện đang đối phó với hiện tượng này rất tốt.

Bên phía Hắc Hoàng Đạo liên tục hỏi về cách đối phó với hồi quy, nhưng vì đằng nào thì cũng chỉ có bên mình xài được, nên Armonia cố tình ậm ờ không nói.

Sau khi lướt qua hồ sơ học viên của Cho Seohyun, tôi cất tài liệu vào phòng ký túc xá rồi đi tới phòng giáo quan.

Đến nơi thì bầu không khí vẫn còn khá vắng vẻ.

Và hòa cùng bầu không khí tĩnh lặng đó, quả nhiên hôm nay Cho Seohyun lại đang ngủ.

Hôm nay tôi đến muộn một chút do mải xem hồ sơ học viên của Cho Seohyun, nhưng số lượng người qua lại trong phòng giáo quan vẫn chưa nhiều.

Tôi liếc nhìn xung quanh rồi kéo ghế ngồi sau lưng Cho Seohyun và liên lạc với Armonia.

‘…Tôi vào một lát rồi ra.’

[Khoảng 5 phút nữa các giáo quan sẽ dần đi làm đấy. Anh hãy cẩn thận.]

Dù sắp đến giờ vào lớp, nhưng cơ hội để sử dụng Xâm Mộng không phải lúc nào cũng có, nên tôi quyết định mạo hiểm một phen.

Vừa lắng nghe lời dặn dò của Armonia, tôi vừa chìm vào giấc mơ của Cho Seohyun.

..

..

Ngay khi bước vào giấc mơ của Cho Seohyun, đập vào mắt tôi là khung cảnh của một lớp học.

Có vẻ như là buổi sáng, các học viên đang ngồi thẳng lưng ngay ngắn trong tư thế căng thẳng.

Và một người phụ nữ đang đứng trên bục giảng ngay cạnh tôi.

“Chúc mừng các em đã trúng tuyển vào Học viện Anh Hùng. Tôi tên là Hong Miseon. Từ hôm nay các em sẽ….”

Nghe người phụ nữ kia cất tiếng, tôi thầm giật mình.

‘Hong Miseon? Xuất hiện nhanh vậy sao?’

Tôi từ từ quay đầu, lén nhìn khuôn mặt của người phụ nữ mang tên Hong Miseon.

Chỉ nhìn thoáng qua là tôi nhận ra ngay.

Là vị giáo quan trạc 40 tuổi từng lẩm bẩm “Đáng ghét” trong giấc mơ của Cho Seohyun lần trước.

‘Ra mụ này là giáo quan của Cho Seohyun.’

Trông tướng mạo không chỉ khó ở mà còn toát lên vẻ xấc xược khó ưa.

“Với tư cách là học viên của Học viện Anh Hùng, các em phải có tinh thần trách nhiệm….”

Mặc kệ những lời diễn văn sáo rỗng của Hong Miseon, tôi đưa mắt quan sát xung quanh lớp học.

Hầu hết các học viên đều giữ tư thế ngay ngắn, nhưng có vẻ chẳng ai mặn mà lắng nghe những gì Hong Miseon nói.

Giữa đám học viên đang bỏ ngoài tai những lời của Hong Miseon, chỉ có duy nhất một người ngẩng cao đầu chăm chú lắng nghe.

Cho Seohyun với mái tóc dài đang mở to đôi mắt long lanh, nuốt từng lời của Hong Miseon.

‘…Cho Seohyun. Lúc nãy xem ảnh cũng thấy rồi, nhưng có vẻ thời học viên cô ấy hay cười lắm. Đáng yêu thật.’

Khác với dáng vẻ của giáo quan Cho Seohyun, nụ cười dường như đã trở thành nét biểu cảm thường trực trên khuôn mặt cô ấy.

Không hẳn là cười hớn hở, mà nói sao nhỉ, một nụ cười rạng rỡ? Một nụ cười sảng khoái? Đại loại vậy.

Khuôn mặt của học viên Cho Seohyun luôn thường trực một nụ cười tươi tắn, chan chứa sự tôn trọng và quan tâm đến người khác.

“Hôm nay là ngày đầu tiên nên không có giờ học. Các em hãy trở về ký túc xá đã được phân công. Và….”

Trong lúc tôi đang mải mê chú ý đến Cho Seohyun, lời của vị giáo quan kết thúc, khung cảnh bỗng chốc thay đổi.

Là một khu huấn luyện nào đó.

‘Ái chà, hết hồn. Tinh thần của Cho Seohyun vẫn còn mạnh quá, tôi chẳng thể thay đổi được gì cả.’

Về cơ bản, khi sử dụng Xâm Mộng, tinh thần đối phương càng mạnh thì lượng ma lực tôi tiêu hao càng lớn.

Vì mục đích vào đây chỉ là để thu thập thông tin trong chốc lát, nên tôi không muốn tiêu tốn ma lực để thao túng giấc mơ.

Cơ sở này rộng chừng 30 thước vuông, thuộc dạng nhỏ so với một khu huấn luyện.

Có vẻ đây không phải là nơi dành cho đông người, mà là một sân tập dành cho nhóm nhỏ.

Và trong khu huấn luyện đó có hai người.

Một người đang khoanh tay đứng nghênh ngang, người còn lại thì nằm bẹp dưới sàn.

‘Hong Miseon và….’

Người đứng đó chính là Hong Miseon.

Và người đang nằm sõng soài, thở dốc trước mặt Hong Miseon là….

“Coi kìa…. Đang huấn luyện mà lại nằm ườn ra nghỉ ngơi, cô coi thường giáo quan lắm hả?”

“Xin, xin lỗi ạ! Á á!”

Vút chát!

Nữ học viên khó nhọc chống đỡ cơ thể đang run lên bần bật như cầy sấy đứng dậy, nhưng lại bị ngã quỵ xuống khi chiếc roi của Hong Miseon xé toạc da thịt trên cánh tay cô.

‘Cho Seohyun….’

Hong Miseon vung chiếc roi về phía Cho Seohyun đang gục ngã, quát tháo.

“Hạng con gái như cô mà cũng đỗ thủ khoa, xem ra Học viện Anh Hùng cũng mạt vận đến nơi rồi.”

“Xin, xin lỗi ạ!”

Nghe Hong Miseon nói vậy, Cho Seohyun choàng tỉnh, bật dậy.

Bộ đồng phục học viên của cô đã rách bươm, máu tuôn ròng ròng khắp cơ thể.

Tuy người đang run lẩy bẩy, nhưng ánh mắt cô vẫn rực sáng mạnh mẽ, cố gắng hết sức để duy trì tư thế nghiêm trang.

Nhìn dáng vẻ của Cho Seohyun, Hong Miseon mở lời.

“Thấy lạ lắm sao? Cô đang tự hỏi bị đánh bằng roi thì huấn luyện được cái gì đúng không?”

“A, không ạ! Em tuyệt đối không nghi ngờ phương pháp huấn luyện của giáo quan!”

Cho Seohyun với nét mặt kiên định tiếp tục lắng nghe những lời của Hong Miseon.

“Được…. Cô nghĩ tôi thích làm trò này lắm sao? Hết giờ học rồi còn phải phiền phức gọi cô đến đây?”

“Cảm, cảm ơn giáo quan đã đích thân huấn luyện cho em! Á á!”

Vút chát!

Cho Seohyun vừa dứt lời, Hong Miseon lại tiếp tục quất roi.

Cái này mà gọi là huấn luyện sao?

Cho Seohyun chỉ biết đứng nghiêm, còn vị giáo quan thì điên cuồng trút đòn roi xuống người cô học viên không chút phòng bị.

“Á á? Cô đang phát ra cái thứ âm thanh gớm ghiếc của lũ con gái điếm hoang ngoài đường đấy à!?”

“Xin, xin lỗi ạ! Hức!”

Vút chát!

Những nhát roi vung lên không thương tiếc.

Chứng kiến cảnh tượng đó, đầu tôi bắt đầu đau như búa bổ.

‘Mình đang phải xem cái quái gì thế này…. Chuyện này mà cũng xảy ra được sao?’

Đây không phải là trò bắt nạt hay tẩy chay bình thường.

Mà là giáo quan bạo hành học viên một cách đơn phương.

Lại còn với một mầm non đầy nhiệt huyết và tương lai xán lạn vừa mới chập chững bước vào trường, thay vì cắt tỉa, bà ta lại liên tục dùng kéo gặm nhấm, mang đến cho cô bé một trải nghiệm kinh hoàng.

‘…Mẹ kiếp, ngứa mắt thật đấy. Tạm thời thoát ra đã.’

Dù sao thì trong giấc mơ, tôi cũng chẳng có cách nào can thiệp hay giúp đỡ được.

Không thể nào trơ mắt đứng nhìn Cho Seohyun chịu trận thêm nữa, tôi thoát khỏi giấc mơ.

..

..

Vừa thoát ra khỏi giấc mơ, bóng lưng của Cho Seohyun đã lọt vào tầm mắt tôi.

Nhìn thấy cơ thể cô ấy không ngừng run rẩy, tôi cuống cuồng lay cô ấy dậy.

“Giáo quan Cho Seohyun.”

“Ư ư… Haa… Haa…?”

Trán lấm tấm mồ hôi hột, Cho Seohyun ngơ ngác nhìn ngó xung quanh.

Rồi cô ấy thở hắt ra một hơi, mở lời.

“Đến giờ học… đi thôi.”

“Vâng.”

Nhìn Cho Seohyun vừa lau mồ hôi trán vừa đứng dậy, tôi nắm chặt tay, liên lạc với Armonia.

‘Armonia.’

[Vâng.]

‘Armonia, bảo họ điều tra về người phụ nữ tên Hong Miseon cho tôi nhanh nhất có thể.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!