Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện Anh Hùng - 2 - Chương 148 - Cách cướp lấy người phụ nữ của nhân vật phụ (?) (Phần kết - 2)

Chương 148 - Cách cướp lấy người phụ nữ của nhân vật phụ (?) (Phần kết - 2)

Trước câu nói của Patricia, tôi mang theo sự nghi hoặc mà đáp lời.

“…Thật sao?”

“Vâng… Ngài có muốn biết đó là ai không?”

“Ừ, nói tôi nghe xem.”

Tôi vừa vểnh tai nghe lời Patricia, vừa thầm hỏi Armonia.

‘Armonia.’

[Vâng.]

‘Berius là ai vậy?’

[…Là vị vương tử từng ở căn phòng cạnh cô Lena.]

‘À, thằng ranh con đó.’

Không phải là Aronia Berry sao?

Vốn dĩ tôi không phải tuýp người tốn dung lượng não bộ để nhớ tên mấy gã chẳng có liên quan gì đến mình, thế nên tôi đã quên béng cái tên đó rồi.

Tuy nhiên, bảo quên thằng nhãi đó thì có muốn quên cũng chẳng được.

‘Nhớ lại cái việc thằng chó chết đó ôm chặt lấy Viola rồi giở trò với Lena, làm sao mà tôi quên cho được.’

[Anh quên mất tên rồi còn gì.]

‘Khi chơi game, ai lại rảnh đi nhớ từng cái tên của đám nhân vật phụ bao giờ.’

Ngay cả lượng calo tiêu tốn cho việc ghi nhớ tên mấy thằng đó cũng đã là một sự lãng phí.

Patricia thì thầm vào tai tôi, ánh mắt ra hiệu chỉ về một hướng.

“Là đứa đang ngủ ở góc giường đằng kia kìa.”

“Hô….”

Tôi lập tức kiểm tra đặc tính của ả.

======

Tên: Melia

-Đặc tính-

[Dâm tính], [Tình mẫu tử], [Ích kỷ], [Cảm xúc], [Tội lỗi]….

======

Đại khái cảm giác giống như vì nảy sinh lòng thương hại nên mới quan tâm chăm sóc sương sương vậy.

‘À… chẳng phải là thích thú gì đâu, chỉ là quan tâm một chút thôi.’

[Trong số những người phụ nữ ở đây, khí thế của cô ta có vẻ cũng yếu ớt nhất.]

Ban nãy khi làm tình tôi cũng cảm nhận được, mấy ả kia đều mang lại cảm giác chủ động muốn quyến rũ tôi mãnh liệt, còn cô ta thì có phần thụ động hơn.

Dù vậy, nhìn vào dòng chữ “Ích kỷ” chễm chệ trong bảng đặc tính kia, thì rốt cuộc ả cũng chẳng khác gì đám người ở đây.

Cùng lắm cũng chỉ vì thấy Berius tội nghiệp nên mới nhắm mắt làm ngơ cho qua thôi.

Thế nhưng cái sự “thương hại nên nhắm mắt làm ngơ” ấy đối với tôi lại chẳng khác nào hồi chuông báo động đỏ.

‘Chuyện này cứ để mặc thế thì không ổn lắm.’

[…?]

‘Giờ thì có thể mới chỉ là một đứa thấy tội nghiệp, nhưng lỡ tăng lên thành hai, thành ba, thì ai cũng sẽ nể nang nhau mà không dám tùy tiện đụng đến thằng nhóc đó mất. Cảm xúc là thứ rất dễ lây lan mà.’

Lòng người là vậy, nếu tất cả đều độc ác thì bản thân cái ác đó sẽ trở thành chân lý, nhưng một khi cảm nhận được dù chỉ một chút cảm xúc lương thiện chân chính, người ta sẽ bắt đầu nhận thức được ranh giới giữa thiện và ác.

Sẽ phải nhìn sắc mặt cái phần thiện lương đang tồn tại bên trong mình mà tém bớt hành vi độc ác lại.

‘Chà, đám như Patricia thì chả cần lo, nhưng lỡ đâu 5 đứa còn lại cũng bị lây nhiễm sự đồng cảm đó, thì cuối cùng bọn chúng cũng sẽ phải kiêng dè lẫn nhau thôi.’

[Nếu hôm nay thực sự là ngày cuối cùng, tôi nghĩ anh cần phải nhổ tận gốc rễ của mầm mống này.]

‘Ưm… Làm sao đây nhỉ….’

Tôi đưa tay vuốt ve dâm văn trên vùng bụng dưới của Patricia, ả đang ngước lên nhìn tôi, dụi đầu vào tay tôi như một con cún chờ được khen ngợi.

“Ưm….”

“Ok.”

“…?”

Trước khi rời khỏi đây, tao sẽ tặng cho mày một món quà cuối cùng, thằng nhãi ranh.

..

..

Sau khi dỗ Patricia ngủ lại, tôi chuyển sang trạng thái Tàng Hình và tiến về khu nhà ở của bọn con người.

Và khi đi lòng vòng trong trạng thái Tàng Hình, tôi mới ngộ ra một điều….

“K, kẻ nào! Ơ… X, xin lỗi ngài!”

“Tên nào đang lảng vảng ở đó, mau! Ơ… X, xin lỗi ngài!”

“Chết đi! Ơ… X, xin lỗi ngài!”

Đi đến đâu là bị tóm đến đó.

Lại còn mất công dùng Tàng Hình di chuyển rồi bị tóm, thành ra còn bị hiểu lầm linh tinh nữa….

‘Nghĩ lại thì đây là Ma Vương Thành mà. Việc định lén lút đi dạo với cái kỹ năng Tàng Hình cấp 8 ghẻ lở này đúng là ngu người thật.’

[Dù tệ đến mấy thì cũng phải trên cấp 20 mới hòng vượt qua được mạng lưới cảnh vệ nghiêm ngặt thế này. Mà kể cả thế thì cũng phải nhờ đến chút may mắn nữa.]

‘May thật đấy, dùng cái này mà mò đến tòa nhà của Khoa Khí thì bị cho out ngay tắp lự rồi.’

Dù quy mô của Ma Vương Thành và Khoa Khí thuộc Lãnh Sự Quán không thể đem lên bàn cân so sánh, nhưng xét đến việc cả hai đều là cứ điểm của những nhân vật sừng sỏ thì chắc chắn độ bảo mật cũng chẳng khác nhau là mấy.

Cho rằng việc rước lấy những hiểu lầm không đáng có là chẳng khôn ngoan chút nào, tôi tắt Tàng Hình và thong dong cuốc bộ đến khu nhà của lũ người kia.

Khi đến nơi và chuẩn bị lén lút chui vào trong tòa nhà.

“A, buồn tiểu quá….”

“….”

Nhận thấy khí tức của ai đó đang bước ra từ tòa nhà, tôi liền nép sát vào tường và bật Tàng Hình.

Giữa lúc tôi đang trốn một cách vụng về, một gã đàn ông từ lối vào lững thững bước ra, tay giụi giụi đôi mắt còn ngái ngủ.

“Mẹ kiếp… Lần nào muốn đi đái cũng phải mò ra tận cái nhà xí đó….”

“….”

Rõ ràng là bộ dạng của tôi đã lọt vào tầm mắt hắn, thế mà hắn hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của tôi, cứ thế tiến thẳng về phía nhà vệ sinh.

Tôi nhởn nhơ bám gót theo gã đàn ông đang đi tới nhà vệ sinh, trong bụng thầm cười khẩy.

‘Chà, cái kỹ năng này mà tăng cấp lên thì bá cháy bọ chét luôn. Quả ban nãy là ở cái trình độ cố tình cắn răng ngó lơ đúng không?’

[Quả thực nó rất hữu ích cho việc sinh tồn. Nếu có dư dả điểm, tôi khuyên anh nên ưu tiên nâng cấp nó trước các kỹ năng tấn công khác.]

‘Biết rồi. Chuyện đó để sau hẵng tính….’

Cái nhà xí đó nằm ở khoảng cách không xa cho lắm.

Đi bộ từ tòa nhà ra tầm 20 giây là tới nơi.

‘Ọe…. Có cho tiền tôi cũng chẳng dám giải quyết nỗi buồn ở cái chốn như thế.’

[Đúng là vệ sinh ở đó trông kinh khủng thật.]

Bỏ qua chuyện bề ngoài lụp xụp, mới mon men lại gần là một mùi hôi thối đã xộc thẳng vào mũi.

Gã quý tộc nam đến nơi, liền tiến tới gõ cửa ầm ầm vào túp lều dựng cạnh nhà xí.

“Này! Ra đây!”

“Chết tiệt….”

Bị gõ cửa rầm rầm như thế, có người cáu kỉnh mở cửa lều bước ra ngoài.

Mặc dù bộ dạng đã tàn tạ đi nhiều, nhưng chỉ cần liếc mắt là tôi nhận ra ngay đó là ai.

‘Ối mẹ ơi…. Không lẽ ở cái chỗ như thế này sao? Ọe….’

[Có lẽ bản thân cậu ta cũng không hề mong muốn phải sống ở nơi đó.]

Làm quái gì có đứa nào trên đời lại ao ước một cuộc sống như vậy.

Chắc là vì phải dọn dẹp “hậu quả” cho bọn con người nên mới bị nhét vào một cái lều dựng tạm bợ rồi bắt sống lay lắt qua ngày ở đây.

Thằng nhóc càu nhàu, cùng gã quý tộc nam chui vào nhà vệ sinh trải qua khoảng thời gian “riêng tư” (?), rồi cả hai cùng bước ra.

Xem ra công cuộc cởi đai trinh tiết đang được tiến hành rất năng suất.

Nhờ mang Lena ra làm mồi nhử đe dọa nên hiện tại hắn vẫn đang cắm đầu cắm cổ làm việc.

Sẵn tiện kiểm tra thử kỹ năng Tàng Hình, tôi ung dung đứng ngay cạnh hai gã đó nghe lỏm.

Cả hai người dẫu cho tôi đang lù lù đứng kế bên vẫn cứ tự nhiên trò chuyện mà chẳng thèm mảy may bận tâm.

“Haa… Mẹ kiếp, đêm nào cũng phải làm cái trò khỉ gió phiền phức này….”

“Câu đó tao nói mới đúng.”

“Sủa cái gì đấy…. Tao về đây. Ở lại nhé, Hoàng tử nhà xí.”

Trước lời mỉa mai của gã quý tộc nam, thằng nhóc nhăn mặt cau mày, khẽ hé môi.

“…Hôm nay mấy người phụ nữ đi đâu cả rồi?”

“Sao? Định ngắm đũng quần bọn họ để quay tay à?”

“Kh, không phải chuyện đó!! H-Hôm nay… lạ thay chẳng thấy ai bén mảng tới.”

“Ai mà biết. Nghe bảo hôm nay có việc hệ trọng gì đó nên bị gọi đi chỗ khác, không về khu nhà ở đâu.”

“….”

Gã quý tộc nam buông một câu ra chiều chẳng quan tâm đến câu trả lời của thằng nhóc, rồi đi thẳng về khu nhà ở.

Thằng nhóc đứng ngây ra đó cho đến khi bóng gã quý tộc khuất hẳn, rồi mới tự lầm bầm một mình và chui lại vào trong lều.

“Melia, hôm nay cô ấy không đến sao….”

Chờ thằng nhóc yên vị bên trong, tôi mới tắt Tàng Hình và thong thả rảo bước về phòng khách.

‘Chậc chậc, thiếu hơi Lena một phát là liếc mắt đưa tình sang con khác ngay sao?’

[Có lẽ cậu ta xem cô ấy là một tồn tại khác biệt với cô Lena chăng.]

Theo suy nghĩ của Armonia, nếu Lena là bức tường thành che chở cho hắn, thì cô ả quý tộc tên Melia kia chỉ là một chốn nương tựa tạm bợ để hắn bám víu qua ngày mà thôi.

Dù là tấm lòng lương thiện hay dã tâm đen tối thì tôi cũng chẳng ưa chút nào.

‘Nào, giờ thì… Đi thiết lập sở thích tình dục thôi!’

Tôi vừa ngâm nga vừa sải những bước chân nhẹ tênh hướng về phòng khách.

..

..

6 ả quý tộc mãi đến khi mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, chói chang gay gắt mới bắt đầu lục đục tỉnh dậy và rôm rả buôn chuyện.

“A! Dậy vào ban ngày thích thật đấy!”

“Thực sự… bao lâu rồi mới được như thế này….”

“Những thứ khác thế nào cũng được, chỉ ước gì lúc ngủ cũng được ngủ một giấc say sưa thế này….”

Bọn họ cứ vừa ríu rít trò chuyện trong niềm vui sướng hân hoan, vừa len lén nhìn về phía tôi.

Ánh mắt họ ném về phía tôi như thể đang khẩn khoản van nài hãy đưa họ rời khỏi nơi này.

Tôi tạm thời chỉ cười nhẹ, cất lời.

“Cũng đói bụng rồi, nhân tiện đang tụ tập đông đủ, chúng ta cùng ăn uống nhé.”

“Oa!!”

Nghe tôi nói vậy, đám quý tộc nữ đồng loạt thay quần áo một cách gọn gàng răm rắp, vừa ngâm nga vừa ùa ra ngoài để chuẩn bị đồ ăn mang vào.

Sau khi đám phụ nữ rời đi, căn phòng khách trở nên tĩnh lặng như tờ, im lìm đến đáng sợ.

‘Nhắc mới nhớ, Beatrice đang làm gì nhỉ?’

[Chắc hẳn cô ấy đang nói lời chia tay cuối cùng với các đồng đội.]

‘….’

Dám cá là ngày mai sẽ là ngày Ma Vương Thành bắn pháo hoa ăn mừng cho xem.

Thật ra Beatrice cũng là một đứa trẻ đáng thương.

Dàn tùy tùng của Ma Vương toàn những kẻ to xác như hộ pháp, năng lực lại xuất chúng.

So với bọn chúng, Beatrice chỉ là một đứa nhóc lượn ra lượn vào giấc mơ của tên Anh Hùng được một lần, ấy vậy mà lại nghiễm nhiên ngồi chễm chệ ở vị trí gia thần, chắc hẳn bọn chúng chướng mắt lắm.

Rốt cục thì vì chẳng có mống bạn bè nào để cười đùa cùng, nên Beatrice đành phải giết thời gian bên lũ thuộc hạ.

Vấn đề là, có lẽ vì bao lâu nay phải sống trong cảnh cô độc không bạn bè, nên cái thói bày ra những trò đùa tai hại quá đà của con nhóc này mới là rắc rối lớn.

Giờ Beatrice đã là người nhà của chúng tôi rồi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra khi ở đây đâu.

Nếu mà có ngày muốn quay lại thì rắc rối to đấy….

‘Tạm thời tối nay hãy kiểm tra Beatrice sau vậy.’

Tôi nằm phơi thây trên giường, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, tiếp tục thần giao cách cảm.

‘Armonia, phiền cô nhắn với Viola và Lena là tôi sẽ về hơi trễ một chút nhé.’

[Tôi đã báo lại với họ rồi.]

Nghe Armonia báo cáo xong, tôi vừa cười tủm tỉm vừa nhìn lên trần nhà.

‘Hehe… sở thích tình dục… sẽ có tác dụng đến mức nào đây?’

***

Dọc theo hành lang tối tăm của Ma Vương Thành, tiếng giày gót nhọn vang lên lộc cộc, hòa quyện cùng giọng nói của Patricia.

“Haa… Lần tới ngài ấy sẽ đưa mình đi chứ?”

Patricia rũ rượi lầm bầm trên đường về khu nhà ở.

Cho dù có khóc lóc van nài, bám chặt lấy Seong Suho, người mà hôm nay sẽ lại rời khỏi Ma Vương Thành, thì thứ ả nhận lại cũng chỉ là lời xin lỗi kèm theo lời hứa hẹn sẽ quay lại vào lần sau.

Thế nhưng, lời hứa ấy lại chính là tia hy vọng sống của Patricia và những quý tộc nữ khác.

Ôm ấp tia hy vọng ấy, họ mới có thêm dũng khí để tiếp tục bấu víu sinh tồn.

Hình ảnh một Patricia kiêu ngạo, hống hách lần đầu chạm trán Seong Suho giờ đây đã tan thành bọt nước.

Với Patricia lúc này, Seong Suho chẳng khác nào vị cứu tinh của đời mình.

Niềm tin và tín ngưỡng mãnh liệt rằng anh sẽ là người cứu rỗi ả cứ thế không ngừng đâm chồi nảy lộc trong thâm tâm Patricia.

Và mỗi khi thứ tình cảm ấy trào dâng, ả lại cảm nhận được vùng bụng dưới của mình nóng ran lên.

“Haa… sau lần làm chuyện đó ngày hôm qua… có cảm giác gì đó lạ lắm. Thật sự rất sướng….”

Không thể nhìn thấy dâm văn, Patricia tự huyễn hoặc bản thân rằng nguyên nhân của cảm giác ấy hoàn toàn bắt nguồn từ tình yêu ả dành cho anh.

Đang lúc vừa cười ngây ngốc vừa vỗ về vùng bụng dưới, cơn buồn tiểu chợt ập đến.

“Haa… Căn phòng nghỉ ngày hôm nay tuyệt vời biết bao…. Vậy mà giờ lại phải đi giải quyết nỗi buồn ở cái xó xỉnh bẩn thỉu đó….”

Gần đến khu nhà ở, Patricia càu nhàu trong miệng rồi đánh bộ rẽ hướng về phía nhà xí.

Ngay khi đến nơi, tình cờ Berius cũng vừa dọn dẹp xong và bước ra ngoài.

“Này, ta cần đi tiểu, mau cởi đồ lót ra cho ta.”

“Khốn kiếp….”

“…Ngươi không biết nói năng cho tử tế chút à?”

Nếu là bình thường thì Patricia cũng chỉ tặc lưỡi cho qua, nhưng lúc này ả lại cảm thấy có thứ gì đó đang sục sôi trong lồng ngực.

‘Haa… gì thế này… cảm giác lạ quá.’

Ả không sao gọi tên chính xác được cái cảm giác đó là gì.

Patricia bước vào nhà xí như mọi khi, vén chiếc váy hầu gái lên.

Vừa vén váy lên, đai trinh tiết mà ả mặc dù là giữa đêm hôm khuya khoắt vẫn lồ lộ ra dưới ánh trăng mờ ảo.

Berius trong lòng tuy cáu bẳn nhưng một mặt lại mang tâm trạng kích thích, hưng phấn cởi bỏ chiếc đai trinh tiết cho ả.

Khi Berius bắt đầu tháo đai trinh tiết, nhịp tim của Patricia bỗng đập liên hồi.

‘Haa… Haa… G-Gì thế này… tim sắp nổ tung mất….’

Rõ ràng chỉ là hành động cởi đồ để đi vệ sinh như thường lệ mà thôi.

Nhưng khi nhìn thấy hình ảnh Berius đang cầm món đồ lót của mình, tim Patricia như bốc cháy, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, dòng máu nóng rực lan tỏa khắp châu thân.

‘Thế này… thế này… Haa… Haa… K, không nhịn nổi nữa rồi!!’

Patricia trong bộ dạng quần lót đang kéo lên dở dang, lập tức dí thẳng vùng nhạy cảm vào trước mặt Berius.

Đứng trước bộ dạng khác hẳn mọi ngày của Patricia, Berius kinh ngạc nhìn chằm chằm vào hạ bộ của ả, lúng túng nói.

“L, làm gì thế! Mau giải quyết cho xong đi chứ!”

“Ngươi… láo xược thật đấy….”

“C, cái gì? Á á á!!”

Patricia giật phắt váy xuống, vớ lấy cây chổi lau nhà đặt bên cạnh hắn và bắt đầu quật tới tấp vào người hắn.

Bốp! Bốp! Bốp!

“Á á!! Đ, làm cái trò gì vậy!!! Đau quá!!”

“Haa!! Mày phải ăn đòn mới sáng mắt ra!!”

Đôi mắt Patricia ngập tràn sự điên loạn, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào sâu thẳm tâm trí Berius.

Patricia tuy thi thoảng có buông lời mạt sát hay cốc đầu Berius, nhưng chưa bao giờ đánh đập dã man đến mức điên cuồng như thế này.

Dù hoàn toàn không hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, Berius cũng chẳng còn sức lực nào để chống đỡ những cú vụt tới tấp từ cây chổi lau nhà của ả.

Hai tay bị trói chặt trong đai trinh tiết, lại bị áp đảo bởi luồng sát khí tỏa ra từ Patricia, Berius đã cạn kiệt tinh thần để phòng vệ.

Phải vung chổi quật hắn một hồi lâu, Patricia mới thấy thỏa mãn, ả vừa thở hổn hển vừa gầm gừ với hắn.

“Haa, haa, còn dám xấc xược nữa, haa, haa…. Ta sẽ cầu xin Chủ nhân biến con ả Lena thành phế vật luôn! Nghe rõ chưa!?”

“Khực….”

Trên khuôn mặt Berius chằng chịt những vết bầm tím tứa máu, hắn đau đớn đến mức không thể thốt nên lời.

Patricia vừa thở hắt ra những hơi nặng nhọc, vừa đi tiểu xong xuôi, mặc lại đai trinh tiết rồi rời khỏi nhà xí.

‘L, lạ thật đấy…. Sao tự dưng lại thấy sướng thế này nhỉ? Hehe….’

Trên đường về khu nhà ở, một nụ cười ti tiện hiện rõ trên khóe môi Patricia.

***

Đứng từ phía sau nhà xí, tôi bịt mũi nhìn theo bóng lưng của Patricia mà lẩm bẩm.

“Hiệu quả rõ rệt phết.”

Tôi xác nhận lại sở thích tình dục của Patricia, kẻ đang sải bước rời đi với dáng điệu đầy kích thích.

======

Patricia (Thuần phục giai đoạn 1)

Sở thích tình dục: Khi ở cùng Berius trong nhà xí, sở thích bạo dâm với đối phương sẽ được kích hoạt.

======

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!